Dạo:

Mẹ cam thin cổ đăng trnh,

Để nhường cho chu con mnh phần ăn.

 

Chn thuốc Rầy

 

(Như một nn hương để được cng anh T

tưởng nhớ tới người mẹ hiền của anh)

 

 

Con của mẹ, mẹ cầu con thứ lỗi,

V chiều nay khi mệt mỏi về nh,

Con sẽ khng cn thấy bng mẹ gi,

Tựa vch l nhn ra như mọi bữa.

 

Mẹ khng muốn thấy lệ buồn con ứa,

Khi khng cn mẹ nữa ở trần gian.

Chẳng ring mnh phải chịu cảnh lầm than,

Cả nước cũng điu tn trong tay giặc.

 

Lũ đầy tớ của bọn Tu phương Bắc,

Đem đau buồn gieo rắc khắp non sng.

Cả nh mnh như l chết ma đng,

Bị gi qut đến đường cng đen tối.

 

Ngy chng bắt con ln đường t tội,

Th vợ con cũng khăn gi biệt tăm,

Bỏ đn con, đứa lớn mới ln năm,

Đứa nhỏ nhất cn ẵm nằm b sữa.

 

Mẹ từ đ lo chạy ăn từng bữa,

Đồ trong nh, bn lần lữa cầm hơi,

Cng loay hoay bươn chải chốn chợ trời,

Bn mt gạo để nui bầy chu nội.

 

Rừng ni lạnh, mẹ dăm lần lặn lội,

Đi thăm con, nhắn vội được đi lời,

Lng đớn đau, lo khấn Phật xin Trời,

Cho con khỏi vi thy nơi hoang d.

 

Sau gần chục năm ngục t đy đọa,

Con cuối cng được chng trả tự do.

Tấm thn tn đầy bệnh hoạn ốm o,

Về đến cửa, phải liền lo kiếm sống.

 

Con v mẹ đều miệt mi lao động,

Mặc trẻ thơ tự cho chống sớm chiều,

Tuy đến trường, chẳng được học bao nhiu,

V "l lịch", chịu lắm điều thua thiệt.

 

Sức khỏe mẹ theo thời gian cạn kiệt,

Đnh quẩn quanh vớ vẩn việc trong nh,

Lng bồi hồi lẫn buồn b xt xa,

Nhn con phải một mnh qua lối khổ.

 

Ngy cặm cụi g xch l dưới phố,

Chẳng quản thn, qun khốn kh nhọc nhằn,

Hốc hẻm no cũng lặn lội tri lăn,

Vẫn khng kiếm đủ ăn, d gắng gỏi.

 

Mẹ vẫn biết con nhiều khi rất đi,

Nhưng bn ngoi hng hổ ni mnh no,

Nhường phần ăn t ỏi của con cho

Mẹ gi với bầy con thơ cm ci.

 

Mẹ khng nhận th con dằn con giỗi,

Nhưng lm sao mẹ nuốt nổi, con ơi.

Lng con như lng mẹ cũng rối bời,

Giờ chỉ biết on mệnh trời sai quấy.

 

Sao con khng nhận thấy,

Mẹ gi rồi chẳng mấy cần ăn,

Nn muốn để dnh phần

Cho đm chu đang cần sức lớn.

 

Lng mẹ thầm đau đớn,

Nhn chu mnh chợt sung sướng bi b,

Khi được b ln sớt cht khoai kh,

Cht cơm độn vo chiếc t sứt mẻ.

 

Biết bao bận mẹ giả vờ khng khỏe,

Nhường miếng ăn cho lũ trẻ đi lng,

Nhưng ni chửa kịp xong,

Con trừng mắt lm chng khng dm nhận.

 

Mẹ vốn biết lng con lun n hận

Khng lm xong bổn phận với gia đnh,

Để mẹ gi con dại phải điu linh,

Nn con vẫn tự trch mnh v dụng.

 

Mẹ nghĩ nếu mẹ cn dai dẳng sống,

Nh dư người, sẽ tng thiếu triền min,

V bao lu cn c lũ bạo quyền,

Th đi rch, oan khin cn đ mi.

 

Mẹ dẫu mất, nhưng hồn nguyền ở lại,

Để ngy đm khấn vi với Phật Trời,

Cho chu con được sớm thot ra khơi,

Được sống st đến qu người xa lạ.

 

*

*          *


Sau hai buổi đổ mồ hi vất vả,

Người đn ng tất tả lết về nh,

Bng hong khi thấy lũ trẻ quanh b,

Quẹt mũi di, go khc la thảm thiết.

 

Người run rẩy, đi chn dường rũ liệt,

Sụp xuống gh xc chết mẹ trong tay.

Mắt kh cằn, chẳng cn lệ để cay,

Trn trối ng chn thuốc rầy đ cạn.

 

*

*          *

 

Chập chng my kiếp nạn,

Bng ai cn lảng vảng giữa trời đm.

 


Trần Văn Lương

Cali, ma Quốc Hận 2018

 

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh