|
Tấm Thẻ Bài
Trần Thiện Phi Hùng

Tác giả cho biết ông nguyên là lính Hải Quân VNCH; 12 năm 4 tháng đúng
tính đến ngày 30 tháng Tư 75, tự lái tầu vượt biển năm 1982, hiện định cư
tại Úc. Sau đây là một bài viết ngắn của ông.
* *
*
Ba của tôi vượt biên một ḿnh năm 1982; Ba năm sau tôi, hai em, và má tôi
lên máy bay rời VN theo diện đoàn tụ.
Mười năm sau tôi tốt nghiệp Đại học; 2 năm sau nữa em tôi, rồi em út cũng
tiếp tục thành kỹ sư. Nếu chúng tôi c̣n ở đất B́nh Dương, th́ không được
phép lên lớp 10 v́ cha là “Ngụy”. Đó cũng là lư do Ba Tôi phải vượt biên.
31 năm rồi, kể từ ngày Ba tôi rời bỏ quê hương mang đời thất quốc, Ba của
tôi hănh diện với hai danh từ “tỵ nạn Chính trị”. Ông bảo ông không làm
“Cỏ leo đầu Tường”.
Tôi có hỏi nghĩa ǵ? Nhưng tôi cũng không rơ lắm!
Cỏ leo đầu tường th́ gió thổi chiều nào ngă theo chiều nấy!
Ba tôi càng già càng khó tánh. Bạn Bè nào đi Du lịch Thailand về, là Ông
không tiếp. Tôi hỏi tại sao? Ông bảo ông vượt biên bằng đường biển. Tàu
của Ông đi tuy không bị cướp Thái lan; nhưng Ông cảm thông nỗi đau tỳ vết
tâm linh của những thuyền nhân bị cướp hăm hiếp, có thân nhân bị giết hay
bị bắt mất tích và Ông nghĩ c̣n một số vẫn c̣n sống trên các đảo hoang nào
đó trong Vịnh Thailand.
Ông cũng không tiếp những người Du lịch Hồng Kông hay Trung cộng. Ông cho
rằng Trung cộng cướp Đảo, cướp đất VN, mà du lịch Trung Quốc tức đem tiền
đổ vào Trung cộng th́ có khác ǵ giúp Tàu giàu mạnh để thôn tính nước VN.
Ông cho rằng xin cái Visa về thăm Việt Nam là chấp nhận chế độ độc tài độc
đảng của CS Việt nam.
Ông nội tôi mất ở VN 10 năm trước. Ba tôi phone về an ủi Bà Nội và chỉ
khóc mà nói:
- Hiếu trung con không thể trọn được cả hai; Con giữ nước, nhưng con làm
mất nước, nên phải mang thân đời Vong Quốc; xin Mẹ tha cho tội con bất
hiếu.
Cuối cùng bà già 92 tuổi, c̣n khỏe mạnh hơn cả đứa con, phải đi ra ngoại
quốc thăm con! Ở phi trường ngày đón Bà Nội của tôi; Ba tôi ôm chầm lấy bà
mà khóc như con nít.
Thằng cháu nội lên 6 nói với Má của nó:
- Má! Ông Nội cũng biết khóc!
Bà Nội tôi nói:
- Con già rồi mà c̣n khóc như con nít; Cháu nội nó cười ḱa.
Mà thấy tức cười thật. Ba tôi 70 tuổi rồi tóc cũng bạc gần hết, ôm Mẹ 92
tuổi, tóc trắng như bông không c̣n cọng nào đen, mà khóc sướt mướt làm tôi
cũng muốn khóc theo cho cảnh trùng phùng ít thấy nầy.
Một tuần sau, cơm chiều xong ba tôi bị cảm và ho khúc khắc. Bà nội bắt ba
tôi nằm trên giường cho bà cạo gió. Ba tôi cũng như tôi đều nói:
- Xứ nầy đâu c̣n ai cạo gió nữa Nội.
Bà không chịu; Ba tôi phải chiều theo nằm dài trên giường vạch áo lên cho
Bà Nội tôi cạo gió.
Tôi nói để con đi lấy cái muỗng và chai dầu xanh.
Bà nội tôi nói bà có đây và lấy trong túi xách của Nội chai dầu Tràm rồi
lần lưng lấy cái túi nhỏ bằng vải màu đen. Đó là một miếng kim loại h́nh
chữ nhật sáng bạc, bốn cạnh bo tṛn. Ba tôi nói:
- Má c̣n giữ tấm thẻ của anh Hai?
Tôi ch́a tay:
- Nội cho Con xem?
Tấm thẻ bài mang tên họ số quân và loại máu của bác tôi.
Bác hơn ba Tôi có một tuổi, và ông tử
trận ngày 12 tháng 4 năm 1972, trên đỉnh Charlie thuộc tỉnh Kontum, vùng
II chiến thuật, trong trận Mùa Hè Đỏ Lửa 1972.
Trả lại tấm thẻ bài, tôi đứng coi Bà Nội tuổi 92 cạo gió cho ông con tuổi
thất thập, và nhớ câu chuyện về người bác tử trận mà Ba tôi hay kể. Ông
bác này tử trận cùng ngày với Trung tá Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 11 Nhảy
Dù, Nguyễn Đ́nh Bảo.
Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh đă sáng tác bản nhạc “Người Ở Lại Charlie” để
vinh danh cố Đại Tá Nguyễn Đ́nh Bảo; Anh hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng
Ḥa.
Bác Hai của tôi binh nh́ chết trận; cũng được vinh thăng Hạ Sĩ, nhưng chết
mất xác! Bà Nội kể lại, ngày nhận thư báo tử của bác, chỉ 1 tờ giấy báo tử
và tấm thẻ bài nầy mà thôi.
Người đem thư kể lại là địch tràn ngập căn cứ, cấp chỉ huy yêu cầu bắn vào
căn cứ, coi như giết cả đôi bên.
Bác của tôi chết không biết do đạn từ phe bên nào? Địch hay ta, nhưng có
một điều là: Thân xác người lính miền
Nam chất chồng tạo nên danh vọng cho những sĩ quan. Anh Hùng Dân Tộc Vị
Quốc Vong thân phải là một Ông Quan; chứ chưa có người lính nào thành Anh
Hùng được Vinh Danh cả?
Một tấm kim loại có khắc tên họ, số quân và loại máu rớt trong cống rănh,
hay trên đường không ai thèm lượm; nhưng lại có giá trị gần như tuyệt đối
vô giá với một người mẹ mất con, và mất đến cả không nhận được xác con để
ôm khóc một lần cuối! Một tấm thẻ bài vô tri; mang cả thâm t́nh của một
người mẹ mất con trong cuộc chiến bại, sao đau thương quá!
Tôi thấy thương Bà Nội vô cùng.
Trần Thiện Phi Hùng
|