Vinh danh Tiên Thần Áo Trắng

 

Thơ: Trần Quốc Bảo

Bản dịch Pháp Văn: Châu Thanh Thủy

Bản dich Anh Văn: Nguyễn Văn Thông

 

-----o0o-----

 

 

Tôi xúc động viết bài thơ ca tụng,

Những “Thiên Thần Áo Trắng”, những Lương Y.

Giờ này đây, đang hoạt động cứu nguy,

Xả thân săn sóc những người bệnh Dịch.

 

Như chiến sĩ, ở tuyến đầu xung kích,

Đánh bạt Tử thần, cứu sống tha nhân!

Các Bác Sĩ đă quên cả bản thân,

Thương “Con bệnh”, như “Lương Y Từ Mẫu”.

 

Qua khẩu trang, nói những lời hiền hậu.

Khám bịnh, phát thuốc, an ủi bệnh nhân,

Hướng dẫn điều trị, động viên tinh thần,

Hết giường bịnh này, đến giường bịnh khác.

 

Quên giờ giấc, quên ngủ ăn... phờ phạc!

Đôi ba lần, kiệt sức, bước lao đao.

Đối diện Dịch trùng nguy hiểm xiết bao!

Chẳng khác lính trận, cận kề cái chết!

 

Nỗi đau của Lương Y, nào ai biết,

Chính là khi Vị (nam/nữ) Bác Sĩ về nhà,

Sợ trong ḿnh lan nhiễm  Virus China,

Đành đứng xa, nh́n vợ/chồng  con, ứa lệ!

 

“TẠ ƠN NGƯỜI !!!” , lời Tạ Ơn vô kể!

Gửi các “Thiên Thần Áo Trắng” mến yêu,

Bác Sĩ, Y Tá, Y Công... thật nhiều ...!

Các Vị là Người của Trời ban xuống.

 

Thiên chức, Trách nhiệm, vô cùng cao thượng!

Với Lời Thề Hippocrates, rực trong tâm .

Có nhiều Vị, lây bịnh... đă chết... âm thầm!

Nhân loại cúi đầu, vinh danh, tưởng niệm!

 

Trong Bịnh Viện,  c̣n những người T́nh Nguyện

Xung phong vào trợ giúp các Lương Y.

Ḷng hy sinh ngời sáng, Đức Từ bi,

Hồn trắng đẹp, như “Thiên Thần Áo Trắng”

 

Cuộc chiến đấu này, chúng ta phải thắng!

Quyết dẹp tan loài quỉ Virus China,

“Vương Miện Tạ Ơn”, kết những ṿng hoa,

Xin vinh hạnh, trao “Thiên Thần Áo Trắng”! (*)

 

 

Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia

quocbao_30@yahoo.com

 

(*) Kính nhờ quí Độc Giả chuyển giùm “Lời Vinh Danh & Tạ Ơn” này, đến toàn thể Chuyên viên Ngành Y và các Thiện Nguyện viên trên khắp Thế giới.

Xin đa tạ.  TQB

 

------------------------------------------------

 

Bản dịch Pháp văn của CHÂU THANH THỦY, Ph.D (Glen Allen, VA)

 

 

ODE AUX ANGES EN BLANC

(Poème de Trần Quốc Bảo)

 

 

Avec beaucoup d’émotion je compose ce poème

Louant “Les Anges En Blanc”, les médecins

Qui, jour après jour, contre cette pandémie,

Mènent une guerre incessante pour sauver les vies

 

Ces guerriers de l’avant garde, sans penser aux dangers

Repoussent les assauts de la Mort,

Vague après vague, soignant avec amour

Les malheureux touchés par la maladie.

 

A travers le masque anonyme, leurs paroles viennent du coeur,

Ils dispensent des mots encourageants et soins médicaux

Ils soignent le corps et en même temps, de lit en lit,

Ils remontent le moral et calme l’esprit des malades

 

Oubliant l’heure, oubliant la faim, sans dormir,

Assommés par la fatigue, trébuchant, à peine debout,

Ils doivent faire face à un ennemi virulent, si dangereux,

Comme des guerriers au champ de bataille, face à la mort.

 

La souffrance des médecins, qui peut le deviner?

De retour à la famille, ramenant chaque jour avec eux

Cette peur qu’ils sont déjà contaminés.

Et se tenant de loin, ils laissent les larmes couler.

 

Avec notre coeur rempli de gratitude

Nous envoyons a nos Anges en Blanc bien aimés

Medecins, corps médical, mille mercis bien sincères

Vous êtes Les Anges que Dieu nous a envoyés.

 

Devoir, Responsabilité, Noble Dévotion,

Le serment d’ Hippocrates résonne encore dans votre coeur

Certains, silencieusement nous ont quitté, victimes eux aussi

Baissant la tête, respectueusement, nous leur disons adieu.

 

N’oublions pas les volontaires qui, malgré le danger,

Sont venus de loin et de près, aider dans les hopitaux.

Bénie soit leur générosité, leur sacrifice ainsi reconnu

Leur âme aussi pure, comme Les Anges en Blanc.

 

Cette guerre, ensemble nous devons la vaincre

Pour toujours nous devons détruire ce ‘Virus China’.

Et pour notre éternelle reconnaissance, du fond du coeur,

Nous présentons une belle couronne de fleurs à nos Anges en Blanc.

 

 

Châu Thanh Thủy

 

----------------------------------------

 

Bản dịch Anh văn của NGUYỄN VĂN THÔNG, MEd. (Henrico, VA)

 

 

HONORS TO THE ANGELS IN WHITE GOWNS

 

 

Being moved I write this poem of praises,

To the Angels in white gowns,

Who are presently on a rescue mission,

To save the infected pandemic patients.

 

Like battlefield warriors on the front line,

To protect lives, to the death they fight!

Physicians forget themselves,

As loving mothers caring for their sick children.

 

They say kind words under masks,

Check up, give medicine, and provide comfort.

Always with understanding and encouragement,

As mothers proceed from one bed to another.

 

They forget about time, sleep, and food,

Many a time exhausted, they unsteadily walk,

Confronting the deadly virus,

They are warriors facing death!

 

No one knows their inner pains,

Coming home when they can.

Fearing being infected with the China virus,

Sobbing from afar, looking at their spouses and children!

 

"THANK YOU !!!" My words of heartful gratitude,

To the Angels in white gowns.

First responders, policemen, doctors, and nurses,

You were sent by God during these trying times.

 

Heavenly vocations and extremely blessed,

With the Hippocratic oaths burning within their hearts.

Many infected has fallen with the virus,

Bowing our heads, mankind pays tributes.

 

In hospitals, other volunteers and workers,

Helping out where and when they can.

With their benevolent compassion,

Their hearts shine like the Angels in white gowns.

 

In this war, we are in it to win!

The virus from China must be vanquished!

To the wreaths of Victory,

They go to the Angels in white gowns!

 

 

By Trần Quốc Bảo

Translated by Nguyen Van Thong

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính