Chuyện buồn nước tôi

 

 

“Người” và “súc vật” khác nhau,

Văn minh nhân loại, có đâu bán người!

Thế mà Cộng Sản nước tôi,

Xă Hội Chủ Nghĩa, bán người Việt Nam.

 

Bán cho Trung Cộng, Đại Hàn,

Những cô gái Việt, nghèo nàn chân quê

Xếp hàng, nhục nhă, ê chề,

Trần truồng cho chúng kiểm kê thân ḿnh!

 

Hỡi ôi! bán cái đồng trinh,

Giúp nhà nghèo đói, c̣n ḿnh... tan thây!

“Đỉnh cao trí tuệ” là đây,

Xuất cảng lao động, mỗi ngày một đông.

 

Đường giây xuất cảng đàn ông,

Đi làm nô lệ, thật không khác Tù

Tiền công, thời Đảng tận thu,

Tương lai đen tối, mịt mù xót xa!

 

Đường giây xuất cảng đàn bà

Tuyên truyền rằng: Lấy chồng xa chóng giầu,

Sang giầu, đă chẳng thấy đâu,

Thân như con điếm, con hầu, khác chi!

 

Suốt ngày, làm phận nô tỳ,

Suốt đêm, hứng chịu hành vi dâm loàn!

Bán sang Trung Cộng, Đại Hàn

Các cô gái Việt nát tan cuộc đời!

 

Chuyện buồn của Đất Nước tôi

Nói ra hổ thẹn giống ṇi Âu Cơ !!!

Giang Sơn dưới ách Cộng Nô

Viết nên trang Sử nhuốc nhơ vô cùng!!!

 

 

Trần Quốc Bảo

Richmond, Virginia

quocbao_30@yahoo.com

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính