Tâm Tư!

 

(Tâm-t́nh của một người lính Việt Nam Cộng Ḥa gởi người bạn đồng-minh Hoa-Kỳ của ḿnh!)


Trần Ngọc Nguyên Vũ


---oo0oo---

 


Tôi ra chào đời trong một căn nhà nhỏ, cạnh vuờn dâu, bên bờ sông Vị-Hoàng thuộc tỉnh Nam-Định. Lớn lên trong ṿng tay êm ấm, và lời ru dịu ngọt của mẹ hiền, rồi trưởng-thành theo với những thăng-trầm của lịch-sử... Tôi đă được nghe, và thấy những chuyển ḿnh quằn-quại của dân-tộc tôi. Từ h́nh ảnh những bộ xuơng khô c̣n cử động, oằn người kéo những chiếc xe ḅ chất đầy những bộ xương đă bất động, lầm-lũi đi vào cái bóng đen dầy đặc của tử-thần qua trận đói năm Ât-Dậu (1945) của thời ấu thơ; tới cuộc sống đẩy đưa như ngọn sóng trào dâng thoát ra từ ḷng đất nước trong thời kỳ kháng-chiến của thời niên-thiếu; đến một ngày phải bỏ lại tất cả để ra đi mong làm lại những ǵ đă mất, để hai mươi năm sau đó, đă phải mang thân làm kiếp chim trời xa tổ trên cái phần đất của người bạn ngày xưa đă hơn một lần cùng tôi chung lưng sát cánh. Bây giờ th́ đă bao nhiêu năm trôi qua; dù rằng cái khoảng thời-gian của một phần đời người đă mất, có làm phai nhạt đi ít nhiều những mầu sắc của cuộc sống, nhưng trong tôi luôn luôn ấp-ủ cái tâm-tư của một con người, chỉ đợi một dịp nào đó được nói ra cho vơi niềm u-uất...


Bạn thân mến! C̣n nhớ ngày nào lần đầu gặp bạn trong cái nắng chói-chang của miền Nam nước Việt. Ngày đó, bạn đến với chúng tôi qua h́nh ảnh hào-hùng của những người Hiệp-Sĩ thời Trung Cổ. Rồi th́ những cái xiết tay chặt chẽ, thân t́nh, mà tưởng chừng như không có ǵ làm cho tách rời ra được. Bạn đă say sưa nói với chúng tôi về cái lư-tưởng tự-do của dân-tộc bạn... Tôi nghe mà ḷng thấy giạt-giào, bởi v́ đó cũng là những điều mong ước của dân-tộc chúng tôi. Chúng tôi không có khí-giới, bạn đă mang đến hàng tấn chiến-cụ các loại, đủ để trang-bị cho một đạo quân hùng-hậu. Rồi th́ chúng ta cùng sát cánh bên nhau, nêu cao ngọn cờ chính-nghĩa, biến miền Nam thành một tiền-đồn của thế-giới tự-do để ngăn chặn sự bành-trướng của Cộng-Sản trong vùng Đông-Nam Á-Châu thời bấy giờ...Cũng kể từ đó, bạn và tôi đă khoác lên ḿnh chiếc áo của những người được mang danh là bảo-vệ cho cái lư-tưởng cao đẹp này. Công việc không phải là dễ dàng, nó đ̣i hỏi những chịu-đựng và hy-sinh. Chúng ta đă phải ra đi khi mọi người c̣n đang an giấc, và trở về trong cái chập-choạng của hoàng-hôn, mang theo những mệt mỏi, hăi-hùng vào trong giấc ngủ liêu-trai. Nhưng dù công việc có hiểm-nguy, và cuộc sống có bị đe dọa, th́ t́nh bạn của chúng ta càng ngày càng thêm thắm-thiết hơn lên...


Một ngày nào đó, bạn đến t́m tôi với gương mặt rỡ ràng, và ánh mắt bừng lên những tia hy-vọng, mà qua cái trực-giác của tâm-hồn, tôi cũng như đoán được phần nào sự vui mừng của bạn. Bạn nói với tôi là bạn đă bị xúc-động trước vẻ đẹp thầm kín của những người đàn bà Việt Nam. Rồi bạn tả cho tôi nghe về cái gương mặt u-trầm, cặp mắt huyền mơ như chứa đựng cả một bầu trời Thu trong đó. Bạn cũng say sưa tả cho tôi nghe về vẻ đẹp của tà áo dài mềm mỏng quấn-quưt bước chân son như những đám mây bềnh-bồng nâng gót ngọc... Tôi nghe và cảm thông được những sôi nổi trong cái t́nh yêu đầu đời của người trai xứ lạ. Nhưng đến khi người yêu mộng tưởng của bạn xuất hiện, tôi bỗng thấy cả vũ-trụ như quay-cuồng sụp đổ. Bởi v́ người đàn bà xinh đẹp đang đứng trớc mặt tôi đây, người t́nh mộng mơ của bạn đó, th́ giờ này, chồng nàng, một chiến binh oai-hùng, đang gh́ tay súng trong một tiền-đồn ngoài biên-giới...Giờ này anh đang chia xẻ những nhọc-nhằn, nguy-hiểm cùng bạn và cùng tôi, nhưng chắc chắn không thể nào anh chia xẻ nổi sự vui mừng của bạn đêm nay. Tôi nh́n nàng, miệng muốn mở lời mà đôi môi như tê dại. Một cú bung dù để thoát ra khỏi chiếc phi-cơ bốc cháy trên ṿm trời lửa đạn, cũng không giựt mạnh bằng cú giựt vô-h́nh vừa qua... Rồi th́ bạn nói với tôi những điều ǵ đó mà tôi chỉ c̣n nghe như những âm-thanh lùng-bùng trong tai. Có lẽ đêm hôm đó, trong cái tận cùng sâu thẳm của vô-t́nh, bạn là người duy nhất cảm thấy vui mừng trong cái bẽ-bàng, đau khổ của nàng và của tôi...


…Vào những ngày sau đó bạn lại đến t́m tôi, nhưng lần này th́ với gương mặt bơ-phờ, cặp mắt quầng thâm chứng tỏ nhiều đêm không ngủ. Bạn nói với tôi là sau lần hội-kiến ngắn ngủi đêm hôm đó, bạn đă không c̣n gặp lại người t́nh mộng mơ của bạn nữa, và bạn ngỏ ư nhờ tôi gúp bạn t́m nàng. Tôi nghe xong và đă hiểu. Nhưng bạn thân ơi! Làm sao tôi có thể dẫn bạn về một nơi mà trong đó có bà mẹ ǵa nua đang ngày đêm nhướng đôi mắt mù ḷa trông đợi đứa con trai ngoài trận tuyến. Làm sao tôi có thể dẫn bạn về một nơi mà trong đó có những cặp mắt ngây thơ của đàn con đang mở rộng, để đón chờ gói qùa của người cha từ phương xa, và làm sao tôi có thể dẫn bạn về một nơi mà trong đó có người chinh-phụ trẻ đẹp đang hóa thân làm kẻ vọng phu mong chồng về từ nơi khói lửa... Thôi th́ tôi đành chịu mang tiếng vô t́nh, và cũng kể từ đó trong t́nh bạn của chúng ta h́nh như có một cái ǵ nghèn-nghẹn dâng lên...


Rồi th́ cuộc chiến càng ngày càng trở nên khốc-liệt. Chúng ta đă phải ra đi sớm hơn, và trở về muộn hơn. Bạn bè của chúng ta, có những người mà sự trở về chỉ c̣n là một ṿng hoa đan kết và mảnh khăn tang quấn vội trên đầu người vợ trẻ với đàn con thơ. Một buổi sáng trong nghĩa-trang buồn. Bạn và tôi cùng đứng lặng người trước h́nh ảnh một thiếu-phụ trẻ đẹp, đang gục đầu trên chiếc quan tài của người chồng yêu quư. Đôi vai gầy mỏng của nàng rung lên từng nhịp như những nhịp đạn bắn về phía quân thù... Để đến buổi tối cùng ngày, ở một nơi có ánh đèn mờ ảo như muốn che dấu những sự thật phũ-phàng của cuộc đời, có điệu nhạc quay cuồng như nếp sống vội vàng của người dân trong thời chiến... Bạn đă nắm chặt lấy tay tôi, hướng về nơi có người đàn bà trẻ đẹp đang lả lơi trong những ṿng tay lạ, như thầm hỏi, có phải đó là người mà chúng ta gặp ban sáng trong nghĩa-trang hay không. Tôi gật đầu mà thấy tim ḿnh như rạn vỡ. Bởi v́ lá cờ chính-nghĩa của chúng ta có đủ rộng để phủ kín h́nh hài người trai anh-dũng đă hy-sinh, nhưng mỉa mai thay, nó đă không đủ rộng để che chở cho gia-đ́nh anh. Để giờ này nh́n nàng tay nâng ly rượu như muốn uống hết cái cay đắng của cuộc đời, nh́n làn môi mọng muốn nở một nụ cuời mà cặp mắt rưng-rưng... Nhưng những giọt nước mắt chân-thành kia đă đổ hết cho người chồng ban sáng, th́ giờ đây, c̣n đâu để nhỏ xuống cho cuộc đời đắng cay này. Rồi th́ tôi và bạn đă nh́n nhau như cùng nói lên một ư nghĩ là chúng ta cần phải chiến thắng, để chấm dứt những thảm cảnh đang sẩy đến với những người dân lành vô tội. Nhưng bất hạnh thay, cái lư-tưởng ban đầu mà chúng ta tưởng chừng như ở trong tầm tay với, th́ giờ đây đang bị một mănh-lực vô-h́nh nào đó làm cho xa rời khoảng cách...


Và đến một ngày có mưa bay làm cay đôi mắt, có gió thổi làm lạnh ḷng người. Tôi đứng đó giơ tay chào buồn tiễn-biệt, bạn lặng lẽ quay lưng bỏ lại những ưu-phiền… Ngày nào bạn đến, mang theo cả cái nếp sống cuồng-nhiệt của dân-tộc bạn bên kia bờ đại-dương xanh thẳm, làm sôi-sục cả ḍng Hương giang lững-lờ cổ kính, làm bật tung những gốc dừa đang lả lướt soi ḿnh bên ḍng sông Cửu-Long ngút ngàn sóng nước... Giờ này bạn đi, trả lại cho quê-hương tôi cái thầm lặng ngàn đời. Nhưng trong cái thầm lặng kia, giờ h́nh như c̣n có thêm một cái ǵ để nhớ, và cũng h́nh như… c̣n có thêm một cái ǵ để quên. Giờ th́ trong cái tiền-đồn trống trải này chỉ c̣n lại chúng tôi, những người lính của QLVNCH cô-đơn nhất thế-giới, đă phải gồng ḿnh chống trả với cả một khối thù-nghịch khổng-lồ bên kia chiến-tuyến. Và rồi việc ǵ phải đến đă đến... Vào một ngày mà bầu trời miền Nam có những đám mây đen dăng mắc, và tất cả những mầu sắc đều biến thành một mầu tang buồn thảm, th́ đó cũng là lúc mà những người mang danh là bảo-vệ, đă không c̣n phương tiện để bảo-vệ cho chính ḿnh, đành phải cất bước ra đi trong cái tủi-hờn và cay đắng…


Nhưng rồi như một định-mệnh đă an-bài, trong cái giây phút vô cùng tuyệt vọng đó, bạn lại xuất hiện. Vẫn cái dáng dấp hiên-ngang quen thuộc thủơ nào, bạn lại dang tay chào đón chúng tôi. Ngọn lửa căm hờn chưa kip nhóm trong ḷng th́ đă bị ṿng tay hào-hiệp, và t́nh thương nhân-loại của bạn dập tắt. Rồi bạn vỗ-về, an-ủi, bạn nói chúng tôi hăy quên đi dĩ-văng để hướng về tương-lai… Tôi nghe mà cảm được tất cả những vị chát, chua của cuộc đời. Vâng! Bạn có thể quên được những ǵ đă xẩy ra trên quê-hương đau khổ của chúng tôi. Bạn cũng có thể quên được những ǵ đă hơn một lần làm con tim bạn rung-động. Nhưng xin bạn hăy nói dùm tôi, làm thế nào để quên được những phần thân-thể của ḿnh đă rơi rụng trong cuộc chiến. Làm thế nào để quên được những đồng-đội đă nằm xuống làm viên gạch lót đường cho ḿnh tiến bước. Làm thế nào để quên được ṿng tay ve vuốt của người t́nh, những vỗ-về âu-yếm của người vợ, những tiếng cười giọng nói của đàn trẻ thơ, và làm thế nào để quên được đôi mắt nghiêm kính của nguời cha, chiếc lưng c̣ng lận-đận của người mẹ suốt đời chỉ biết hy-sinh cho đàn con, cái di-sản tinh-thần cuối cùng của chúng tôi đó... Nhưng mà thôi, câu chuyện của bao nhiêu năm qua làm sao nói hết một lần trong đêm. Thôi th́... xin trả lại bạn những nụ cười. Thôi th́... xin trả lại bạn những ṿng tay đan xiết, để:


Đêm nay về dựng hồn thiêng dậy

Lễ giải oan Cờ Ba Vạch bay.

(Đem tâm-t́nh nói chuyện với lịch-sử)



 

Đại Hiệp Garu viết: “Cái đau xót cho chúng ta là hiện nay người bạn Hoa Kỳ đang bắt tay với kẻ thù CS với mưu cầu hưởng lợi, để kẻ địch xoá bỏ sự hiện hữu của quân dân miền Nam và hàng trăm ngàn người lính VNCH đă nằm xuống cho lư tưởng “tự do”.....


Đă đến lúc chúng ta bắt người bạn đồng minh Hoa Kỳ phải xin lổi quân dân miền Nam và nhất là phải phục hồi danh dự cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.”


Xin cám ơn ĐH đă chia xẻ. Vâng, kể từ khi loài người bước ra khỏi cuộc sống của thời kỳ đồ đá, để tiến sang thời đại có nhân quần xă hội th́ nhân loại cũng đă trải qua không biết bao nhiêu là cuộc chiến tranh chết chóc, và cuộc chiến nào cũng được kết thúc bởi kẻ thắng và người thua. Người “thua cuộc” dù có phải gánh chịu những đau đớn ê chề đến đâu đi chăng nữa th́ thời gian cũng xoa dịu xóa nhoà đi dấu vết của cuộc chiến để cuộc sống c̣n được tồn tại. Chiến tranh Việt Nam, cuộc chiến giữa hai miền Nam Bắc gần nhất xẩy ra vào cuối thế kỷ thứ 20 cũng đă được khép lại và một trang sử mới được mở ra. Ḍng sông ngăn cách đă được nối lại sau 20 năm đứt đoạn, nhưng vết thương của người “thua cuộc” miền Nam vẫn c̣n giằng dai, day dứt khôn nguôi...Vết thương đó không phải do kẻ thù gây ra: mà đau đớn thay, nó chính là vết chém của người bạn thân thiết của ḿnh... Để cuối cùng cũng chính người bạn đó đă bán đồng minh của ḿnh cho địch, chẳng khác nào như một tên bất lương vô loại, đă lường gạt người bạn gái của ḿnh, và bán nàng vào chốn lầu xanh để đổi lấy một món tiền lợi nhuận.


Bây giờ th́ nửa thế kỷ đă trôi qua, vết thương đời đă thành sẹo, nhưng vết thương ḷng của Quân Dân miền Nam vẫn c̣n đang rỉ máu, nhất là với những người Lính Việt Nam Cộng Ḥa, những người đă hy sinh mạng sống của ḿnh cho đại cuộc, thân xác của họ giờ đây cũng đă ḥa tan vào ḷng đất mẹ, nhưng những mảnh hồn u uất chưa tan, vẫn c̣n đang lẩn khuất đâu đây để chờ một lời kinh cầu siêu thoát. Lời kinh đó chính là một lời xin lỗi chân thành của người bạn đồng minh thân thiết của họ ngày xưa đă hơn một lần cùng họ chung lưng sát cánh...


T́nh thân,

05/11/2015


Trần Ngọc Nguyên Vũ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính