(Huyền-sử ca những người lính chiến KQVNCH!)

- 1/3 -

 

Trần Ngọc Nguyên Vũ 

 

 

 

 

 

“Chưa bao giờ có một số ít như thế,”

“đă làm được những chuyện phi-thường đến như thế,”

“để đem lại lợi ích cho một số đông đến như thế…)

W. Churchill

 

Truyện ngắn viết để tôn-vinh người lính của Quân-Lực-Việt-Nam-Cộng-Ḥa đă chiến đấu cho lư-tưởng tự-do của dân-tộc. Xin gởi đến những hiền-phụ VN, và những nàng dâu thủy-chung của Lính, một đời trọn nghĩa phu-thê… Đặc biệt gởi đến các cháu: Trần Phúc-Hạnh-Thương, Trang Vơ Thành-Thái, Trang Vơ Ḥa-Thanh, Ngyễn-Đức-Quang, cùng thế-hệ đàn sau để nhớ lại cuộc sống bi-hùng của bố mẹ, trong hoàn-cảnh khắc-nghiệt của lịch-sử.

 


Phúc lắc cánh ra hiệu cho Bá, người phi-tuần-viên bay ở vị thế số 2 đổi qua đội h́nh chiến-đấu rồi bấm máy gọi:


- Phi-Long 42 đây 41 gọi.

- Hai nghe năm.

- Ḿnh sẽ làm một cái “low pass” qua đồn quân-cảnh, số hai giữ vị-trí bên trên cánh phải.
- Phi-Long 42 hiểu, vị-trí bên trên cánh phải.


Phúc đẩy “cần ḥa-khí”, đưa kim chỉ ṿng quay lên 2600RPM, và để “tay ga” ở vị thế tiền oanh-kích, rồi nghiêng cánh 45 độ về bên trái, chúi mũi xuống… Hai chiếc khu-trục cơ nối đuôi nhau lao ḿnh xuống sát mặt xa-lộ nhắm hướng đồn quân-cảnh lướt tới. Xe cộ hai bên đường dạt ra bờ cỏ. Mọi người hoảng-hốt nằm bẹp dí xuống mặt đường. Tiếng động-cơ của hai chiếc AD6 gầm rú như hai con mănh hổ ở cao-độ thấp làm hai người lính quân-cảnh ngồi thụp xuống, hai tay ṿng lên đầu chụp lấy chiếc nón sắt như sợ bị gió cuốn đi mất. Phúc bấm máy liên-lạc với đoàn xe qua tần-số FM:
- Măng-Xà, Bạn cho họ biết là ḿnh không có sự-vụ-lệnh nhưng có 1600 viên đại-bác 20 ly họ có chịu nhận không.


Cùng lúc đó, Phúc liên-lạc trên tần-số với Bá rồi kéo nhẹ cần lái. Hai chiếc khu-trục vút lên cao để lại 4 vệt khói trắng kéo dài bên cánh như những con rồng uốn khúc. Phúc lật ngửa phi-cơ cùng số hai làm một nửa “ṿng số 8” tuyệt đẹp. Nh́n xuống bên dưới, anh thấy đoàn xe của toán Kỹ-Thuật Không-Quân đang nối đuôi nhau rời đồn quân-cảnh chạy về hướng Sài-G̣n. Có tiếng của người trưởng-xa trên tần-số:

- Phi-Long 41 đây Măng-Xà gọi.


Phúc cười trên tần-số trả lời:

- Măng-Xà, Phi-Long nghe bạn rất rơ. Mọi chuyện tiến-hành tốt đẹp chứ. Các bạn đừng lo, chúng tôi sẽ hộ-tống đoàn xe của Măng-Xà về đến tận cổng “lăng Cha-Cả” Tân-Sơn-Nhất. OK!


- Phi-Long 41, Măng-Xà nhận rơ. Từ đây về Tân-Sơn-Nhất là phần đất nhà, chúng tôi không dám phiền đến các bạn nữa. Xin vô-cùng cảm-ơn Phi-Long, các bạn vừa biểu-diễn một đường bay tuyệt-mỹ. Ước ǵ được mời các “Hiệp-Sỹ Không-Gian” ly thạch chè Hiển-Khánh và tô phở gà Hiền-Vương… Chúng tôi sẽ xử-dụng lộ-tŕnh về Tân-Sơn-Nhất qua ngả Đa-Kao.


Phúc cười trên tần-số:

- Cảm-ơn hảo-ư của Măng-Xà. Xin các bạn ăn dùm chúng tôi mỗi người hai tô phở đặc-biệt. Xin chào và hẹn gặp lại…


Có tiếng bấm máy dồn-dập của người giữ máy bên dưới:

- Phi-long đây Măng-Xà, xin bạn khoan rời tần-số, toàn thể anh em trong đoàn xin mời các bạn ghé câu-lạc-bộ Huỳnh-Hữu-Bạc tối nay để chúng tôi được hân-hạnh diện-kiến và thù-tiếp.


Phúc cảm-động trước tấm chân-t́nh của những người Không-Quân Kỹ-Thuật. Từ một khoảng-cách vô-h́nh trên không… Phúc thấy như ḿnh đang đứng cạnh những người bạn cùng quân-chủng, trao đổi với nhau niềm ưu-tư về đại-cuộc. Anh mỉm cười đáp lại:

- Ồ! Nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ đó, Măng-Xà đừng bận tâm. Chúng tôi không dám hứa v́ c̣n phải túc-trực bay đêm nay. Xin Măng-Xà đừng đợi.

- Không được, đêm nay nhất định chúng tôi phải được hân-hạnh thù-tiếp các bạn theo đúng tinh-thần của người lính chiến Không-Quân.

- OK! Chúng tôi sẽ cố-gắng. Xin chúc các bạn một đêm thật vui… “Mission Accomplished!”.


Tiếng người trưởng-xa bên dưới c̣n với vọng theo:

- Xin cảm ơn các “Thần-Điêu Đại-Hiệp” một lần nữa… Nhớ đến nghe, chúng tôi sẽ đợi các bạn tới sáng đấy.


Phúc bấm máy cười vang rồi cùng số hai đổi qua tần-số Paris báo cáo phi-vụ đă hoàn tất, và đoàn xe đă về đến điạ-phận của thành-phố được an-toàn… Phúc ra hiệu cho số hai vào hợp-đoàn cận-phi. Hai chiếc khu-trục nối đuôi nhau quần-thảo trên không-phận thủ-đô như để đuổi bắt những tia sáng cuối cùng của một ngày dài căng-thẳng, và mệt nhọc đang ch́m dần sau đám mây đen tận cuối chân trời. Anh cho phi-tuần trực-chỉ hướng phi-trường Tân-Sơn-Nhất. Nắng chiều đă tắt… Bóng tối chập-choạng chụp xuống bao trùm cảnh-vật; thành-phố Sài-G̣n vừa lên đèn. Từ trên cao-độ, Phúc phóng tầm mắt nh́n về hướng Biên-Hoà… Phi-trường vẫn c̣n đang bốc cháy, chiếu hắt lên nền trời xám đen ánh lửa bập-bùng ma-quái, cùng với những cột khói nhấp-nhô như một bầy ngạ-quỷ đang nhẩy múa từ chốn địa-ngục của trần-gian… Trên xa-lộ, từng đoàn người và xe-cộ đủ loại, vẫn lũ-lượt đổ vào các ngả đường thành; bất giác anh để thoát ra một tiếng thở dài…


Trong suốt 20 năm qua, dọc theo với chiều dài của ḍng lịch-sử dân-tộc, các anh đă nối tiếp bước chân của những bậc đàn anh đi trước, lần lượt đứng lên dấn thân, hy-sinh tuổi trẻ của ḿnh để bảo-vệ cho cái vùng đất được gọi là “tiền đồn chống cộng của thế-giới tự-do” này. Máu và thân xác của biết bao nhiêu người trai thế-hệ đă đổ xuống để tưới bón, vun-bồi cho mảnh quê-hương bất-hạnh thêm phần mầu-mỡ xanh tươi. Đă có bao nhiêu mảnh khăn tang được quấn vội lên đầu những người vợ trẻ, những đứa con thơ… dấu tích của những cuộc chia-ĺa mất mát… để đổi lấy cuộc sống an-b́nh, và tự-do cho người dân miền Nam… Bao nhiêu năm ở trong quân-đội, từng coi những chuyện “vào sinh ra tử” như chuyện đùa, những người phi-công của quân-lực Việt Nam Cộng-Ḥa như các anh, hàng ngày vẫn lạnh-lùng leo lên chiếc quan-tài bay, lao ḿnh vào vùng trời lửa đạn, nhưng chưa lần nào anh phải đối đầu với một hoàn-cảnh pha trộn những t́nh-huống vừa cay đắng, vừa khôi-hài như lần này…


Từ ở nơi địa-đầu của giới-tuyến… các anh, những người lính chiến thuộc các quân binh-chủng của quân-lực-Việt Nam Cộng-Ḥa đă được lệnh phải rút về… rút măi… rút măi chẳng khác nào như những con ốc thu ḿnh vào trong cái vỏ chật hẹp của chính ḿnh, để mặc cho những cơn sóng chính-trị tàn-nhẫn, vô-t́nh vùi dập… Cho đến một lúc, các anh đă phải dừng lại tự hỏi là đất nước này rồi sẽ đi về đâu…


Trong những ngày gần đây, Phúc nh́n thấy căn-cứ Không-Quân Tân-Sơn-Nhất trở nên nhộn-nhịp một cách khác thường… Thứ nhộn-nhịp pha trộn những hỗn-độn và lo-âu của những quân-nhân và gia-đ́nh thuộc các Sư-Đoàn Không-Quân từ các vùng chiến-thuật đổ về… Hàng ngày báo chí đăng-tải và b́nh-luận tin-tức về những cuộc “di-tản chiến-thuật”, cùng những lệnh chuyển quân bất-thường trực-tiếp từ ‘Tổng-Thống-Phủ’; càng làm cho tinh-thần quân-nhân các cấp giao-động thêm… Rồi Phan-Rang thất-thủ. Trung Tướng Nguyễn Vĩnh-Nghi, Tư-Lệnh chiến-trường cùng Chuẩn-Tướng Phạm-Ngọc-Sang, Tư-Lệnh SĐ6/ Không-Quân đă bị rơi vào tay địch trong lúc quân tàn lực tận… Mấy ngày trước đây, mọi người đă được nghe chính Tổng-Thống, Thủ-Tướng, và Đại-Tướng Tổng Tham-Mưu-Trưởng Quân-Đội lên đài truyền-h́nh nói chuyện với dân-chúng… Rồi Tổng-Thống tuyên-bố từ chức và trao quyền lănh-đạo đất nước lại cho vị Phó Tổng-Thống già nua, và sức khỏe đang xuy yếu. Anh không thể ngờ được là những người lănh-đạo tối-thượng của đất nước lại có thể cam tâm quay lưng chối bỏ nhiệm-vụ của ḿnh trong lúc Tổ-Quốc lâm nguy như vậy…


Đâu rồi những vần thơ dậy lời hào-khí của người xưa: “Trống Tràng-Thành lung lay bóng nguyệt – Khói Cam-tuyền mờ mịt thức mây – Chín tầng gươm báu trao tay – Nửa đêm truyền hịch rạng ngày xuất chinh…” Đất nước này không thiếu cái dũng-cảm hào-hùng của những: Trần-Quốc-Toản, Phạm-Ngũ-Lăo, Trần-B́nh-Trọng, Nguyễn-Biểu, Nguyễn-Phi-Khanh, Nguyễn-Trăi, Lê-Lai, Hoàng-Diệu, Vơ-Tánh, Bùi-Thị-Xuân, Nguyễn Thái-Học, Phạm Hồng-Thái, Phạm Phú-Quốc, Nguyễn Đ́nh-Bảo, Phạm Văn-Thặng, Ngô-Quang-Trưởng, Phạm-Văn-Phú, Trần văn Hai, Nguyễn Khoa-Nam, Lê văn-Hưng, Hồ-Ngọc-Cẩn…, mà chỉ thiếu những người biết xử-dụng, và điều-hợp những cái hào-hùng dũng-cảm đó để lèo lái con thuyền quốc-gia dân-tộc qua cơn phong-ba băo-táp như Ngô-Quyền, Đinh-Bộ-Lĩnh, Lư-Thường-Kiệt, Trần-Hưng-Đạo, Lê-Lợi, Quang-Trung Nguyễn-Huệ đă làm… Vó ngựa trường-chinh đời Lư c̣n để lại bao dấu tích kinh hồn bên kia miền địa-đầu quan-ải của Bắc phương… Lời thề tại hội-nghị Diên-Hồng c̣n âm-ỷ tận đáy con tim của gịng giống con Hồng cháu Lạc… Tiếng trống Hạ-Hồi vẫn c̣n vang dội trong ḷng của những người dân Việt, mỗi độ Xuân về tưng-bừng kỷ-niệm lễ hội Đống-Đa… Mà sao lá “cờ vàng ba sọc đỏ” đang ngạo-nghễ tung bay trên Cổ-Thành Quảng-Trị đă phải cuốn lại mang đi…


Hàng ngày, Phúc đă chứng-kiến cảnh từng đoàn xe “bus” của Hoa-Kỳ dẫn đầu bởi những chiếc xe “Jeep” mỡ đường của Quân-Cảnh hỗn-hợp Việt-Mỹ, chở đủ các hạng người từ bên ngoài căn-cứ vào “D.A.O” qua cổng phi-cảng dân-sự, để đưa những người được coi như là có liên-hệ với “đồng-minh Hoa-Kỳ” thoát ra khỏi Việt Nam… Anh cũng bắt gặp một số những khuôn mặt quen-thuộc ngồi trong xe… Nhưng đáp lại là những tia mắt ngỡ-ngàng lẩn tránh, và những cánh tay đưa lên không phải để vẫy chào đưa-tiễn mà là để che dấu… Anh không trách họ, mà chỉ lắc đầu mỉm cười chua chát… Các cư-xá trong căn-cứ không c̣n một chỗ trống. Người ta phải xử-dụng cả các hangar để làm nơi tạm trú… Băi đậu chật cứng, chứa đủ loại phi-cơ… gây trở-ngại không ít cho việc di-chuyển.


Cả tuần nay, tinh-thần Phúc lúc nào cũng căng-thẳng. Một phần v́ gia-đ́nh, vợ anh mới sanh đứa con gái đầu ḷng chưa đầy hai tháng. Một phần v́ khi bay những phi-vụ bất-thường, anh cảm thấy như có một cái ǵ không ổn ở đàng sau… Như chiều nay, chiều ngày 28 tháng Tư năm 1975, anh được pḥng hành-quân-chiến-cuộc Sư-Đoàn 5 Không-Quân điều-động cất cánh khẩn-cấp. Lên trời mới nhận thêm chi-tiết từ Tướng Tư-Lệnh Sư-Đoàn 3 Không-Quân là hộ-tống đoàn xe của nhóm chuyên-viên kỹ-thuật vừa hoàn-thành nhiệm-vụ phá-hủy căn-cứ Không-Quân Biên-Ḥa về Tân-Sơn-Nhất. Phi-vụ hộ-tống này không có phi-cơ quan-sát hướng-dẫn trên vùng như thường-lệ. Anh phải liên-lạc trực-tiếp với trưởng-xa danh-hiệu là Măng-Xà trên tần-số FM. Từ trên cao-độ của ṿng chờ, anh thấy phi-trường Biên-Ḥa đắm ch́m trong biển lửa…


Trong khi bên ngoài căn-cứ, dân chúng túa ra đường, gồng-gánh dắt d́u nhau, chạy ngược xuôi như một đàn kiến vỡ tổ, anh thấy tim ḿnh đau nhói… Anh nghe thấy tiếng Bá nghẹn-ngào trên tần-số: “Gia-đ́nh tôi đang ở dưới đó…“ Anh cảm-thông được tâm-t́nh của người bạn đồng-ngũ qua câu nói, và trong một giây quyết-định, anh tạm nhường quyền dẫn phi-tuần cho người phi-công số hai của ḿnh… Và hai chiếc khu-trục-cơ đă cùng gầm rú, bay lượn nhiều ṿng ở cao-độ thật thấp dưới bầu trời ảm-đạm, như để gởi đến những người bên dưới một lời chào giă-biệt… Bám sát theo bên cánh chiếc phi-cơ của Bá, Phúc có cảm-tưởng như ḿnh nghe được tiếng gào thét thê-lương của người phi-công khu-trục trẻ tuổi, đang bất-lực nh́n thảm-cảnh trước mắt chụp lên đầu những người thân của ḿnh trong những giây phút cuối-cùng của một cuộc chiến sắp tàn…


T́nh-huống chung quanh ḿnh đă vậy, nay nghe Măng-Xà vui mừng gọi trên máy là đă về đến “vùng đất nhà”, và gởi lời cám-ơn đến những “Hiệp-Sỹ Không-Gian”, anh thấy tim ḿnh se thắt…


Từ Biên-Hoà về Sài-G̣n, từ trước đến giờ, có chỗ nào là vùng đất của địch đâu… Khoảng-cách chưa đầy 30 cây số theo đường chim bay này, anh và các bạn đă từng đi về nhiều lần, ngày cũng như đêm, kể từ lúc người bạn đời của anh c̣n là “Một Người Ái-Mộ Không-Quân”… Và cầu B́nh-Triệu, cầu B́nh-Lợi, xa-lộ Đại-Hàn, xa-lộ Biên-Hoà, quán “Con Gà Quay” Thủ-Đức, quán thịt rừng Tân-Vạn dường như vẫn c̣n vang-vọng đâu đây tiếng cười nói thâu đêm suốt sáng của đám bạn bè “Giang-Hồ Quen Thói Vẫy Vùng – Gươm đàn nửa gánh giang-sơn một chèo” (1) không phân biệt tuổi-tác và cấp-bậc thuộc đủ các quân binh-chủng; những người mà chỉ mới nhắc đến tên thôi là đă thấy ḷng ngất-ngây như say men rượu; như:


Phong say, Lê như Hoàn, Dan-Hoài-Bửu, Lê-Thanh-Hồng-Vân, Ẩn Cọp, Minh, Phạm văn-Thặng, Tự, Ấn đen, Phùng, Sơn, Khôi, Du, Tự, Phan Hiền Tính, Vinh, Hùng, Hai C̣i, Lê Thuận Lợi, Mai râu, Phúc, Long, Xuân, Thọ, Phạm Công Khanh, Thắng, Nghĩa, Phạm Ngọc Hà, Dương, Đinh Đức Bản, Trang Văn Thành, Tào Thuận, Trương Nguyên Thuận, Chín Dơi… của Không-Quân;

 

Đào Trọng Vượng, Thủy, Đào Văn Năng, Hoàng-Phổ, Quách-Thưởng, Đức, Nguyễn Cảnh Nguyên, Ngộ, Hải, Liêm, Nguyễn N. Phong, Trần Tiễn San, Nguyễn thế Đỉnh, Đỗ Mạnh Trường, Chánh, Cầu, Hậu, Song, B́nh, Quán, Thại, Ư, Vương Mộng Long… của Biệt-Đông-Quân;

 

Nguyễn Đ́nh Bảo, Lê Minh Ngọc, Lạc, Thanh, Chi, Chiêu, Tô Phạm Liệu, Nguyễn Lô, B́nh, Đoàn Phương Hải, Mễ,… của Nhẩy Dù;

 

Ban, Hậu, Hạ, Hải, Vũ… của Hải-Quân; Minh, Vũ, Hoàng …của Thuỷ-Quân-Lục-Chiến; Rĩnh, Nguyễn-Sơn, Triều, Thông, Tựu, Thiện (hô), Vinh, Hùng, Thọ, Khiển… của Biệt-Kích;

 

Tám Soi, Yến, Lâm, Bảo…của Bộ-Binh, cùng những người bạn ngoài dân-sự như: Liêu (bến tầu), “Nho Saxaphone” Đà-Nẵng; Thưởng PleiKu; Sáng Nha-Trang; Minh Đà-Lạt, Hai Cần-Thơ; Năm Sài-G̣n; Tư “Đậu Nành” Châu-Đốc.


C̣n nhiều những tên tuổi ngang-tàng, hào-sảng khác nữa, mà mỗi lần có dịp, là một lần gặp-gỡ để các anh “xả-láng cuộc đời” cho t́nh nghĩa giang-hồ, đồng-ngũ… Rồi những buổi sáng tinh sương, cúi rạp ḿnh, phóng xe trên xa-lộ từ Sài-G̣n xuống Biên-Hoà để vào phi-đoàn cho kịp giờ cất cánh cho một phi-vụ bao vùng, yểm-trợ quân bạn ở một tiền-đồn hẻo-lánh ngoài biên-giới… Hoặc những buổi trưa hực lửa nắng hè, ngồi ép ḿnh trong chiếc xe đ̣ hiệu “traction” đời cũ, chỉ có 5 chỗ ngồi, mà người tài-xế đă đặt thêm một tấm ván gỗ ở giữa để làm ghế, cố nhét cho đủ 12 hành-khách, để xin bà con cô bác thông-cảm cho thêm tiền “xăng nhớt”, đang chạy với tốc lực 120 cây số một giờ mà anh vẫn c̣n thấy chậm, chỉ sợ không kịp về cho đúng giờ hẹn với người t́nh…


Và những buổi chiều lộng gió, sau những lúc đùa bỡn với tử-thần ngoài chiến trận, trở về thành-phố đón người yêu ra xa-lộ, ngồi trong chiếc quán vắng, cạnh một gốc dừa lả ngọn, tận hưởng những giây phút riêng tư qua làn không-khí mát rượi, trong lành, ngát thơm mùi hương đồng cỏ nội… Để đến đêm về, dừng lại ở một nơi nào đó có những ánh đèn mầu mờ-ảo, có điệu nhạc bổng trầm quấn-quưt bước chân… để ngây-ngất với những đụng chạm nồng-nàn trên làn môi mềm mật ngọt, và ṿng tay êm-dịu của người yêu cùng d́u nhau trên lối mộng… Cuộc sống có vội-vă, có những hiểm-nguy bất-trắc, nhưng vẫn c̣n một quăng trống của thời-gian để lấp đầy những hẹn-ḥ, chờ đợi cho một cuộc t́nh vừa chớm nở…


Rồi th́ những tháng năm luân-chuyển đơn-vị phục-vụ các nơi, xuyên qua vùng trời mịt mù khói lửa của quê-hương… Tuy có xa cách, nhưng khoảng không-gian giữa Sài-G̣n và những miền đất đồn-trú, dù ở chỗ nào đi chăng nữa, th́ cũng chỉ là cái gạch nối không dài lắm, cho anh thỉnh-thoảng có dịp tháp-tùng một chuyến bay của “Hàng-Không Việt Nam”, hay của các phi-hành-đoàn bạn…để bất-chợt trở về như một món quà nhỏ tuyệt-vời mang đến cho người yêu trong những lần gặp-gỡ không hẹn trước…


Bây giờ th́ đă hết. Chỉ một khoảng-cách ngắn-ngủi, mà anh thấy dài như chiều dài của một chiến-tuyến khốc-liệt… Nh́n xung-quanh, thấy bạn mà ngờ là quân thù… Cảnh-tượng đoàn xe của các chuyên-viên vũ-khí Không-Quân từ Biên-Ḥa về Sài-G̣n bị đồn Quân-Cảnh gác xa-lộ chặn lại, v́ không có sự-vụ-lệnh di-chuyển, để anh và Bá phải “biểu-dương lực-lượng”… Một cuộc biểu-dương bất cân-xứng…


Phúc không trách những người lính quân-cảnh, v́ họ cũng chỉ là những người lính thi-hành nhiệm-vụ qua lệnh của cấp trên, mà chính những người ra lệnh cho họ giờ đây cũng chẳng biết sẽ nhận được những lệnh ǵ nữa của cấp cao hơn… Rồi th́ như có một cái ǵ thật mỉa-mai ập tới, mà trong một thoáng, anh cảm thấy uy-danh của người phi-công khu-trục bị chà đạp, ḷng anh bỗng dưng chùng hẳn xuống như vừa lănh trọn cú hút tàn-bạo của cơn lốc xoáy trên không… Anh và bạn-bè vẫn c̣n đang sẵn-sàng hy-sinh, chiến-đấu để bảo-vệ tài-sản và đất-đai của dân-chúng kia mà… Nghĩ đến đây Phúc mỉm cười chua chát, để thấy rằng chỗ vùng-vẫy của những “Hiệp-Sỹ Không-Gian” chỉ là khoảng trời cao rộng, ngút-ngàn mây với gió, chứ không phải ở dưới vùng đất bụi mù kia…

 

 

(C̣n tiếp)

 

Trần Ngọc Nguyên Vũ 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính