Chén rượu tiễn!


(Để tưởng nhớ Thiếu Úy Lê Văn Độ, một trong số “53 Thái Dương chi bảo”, đă hy sinh tại PleiKu.)

 


Trần Ngọc Nguyên Vũ



 


Rót cho nghiêng dải giang hà

Cho nghe vang vọng trong ta một thời.


Rời khỏi pḥng hành-quân của phi-đoàn để ra phi-cơ, Đại-Úy Hai vỗ vai Thiếu-Uư Độ nói đùa:


- Bữa nay là ngày ông Táo về trời, cẩn thận nghe chú mày, đừng để tao phải tiễn mày theo ông Táo đó.


Độ nhe răng cười:


- H́… h́… bom đạn vô t́nh, hơi đâu mà lo chuyện đời lính trận. Nhưng... nếu phải tiễn tui, ông nhớ đi một cặp “Đậu Nành” Cần-Thơ cho ấm ḷng người chiến-sỹ đó nghe.

Cả hai ông phi-công khu-trục của phi-đoàn “Thái-Dương 530” cùng cất tiếng cười vang rồi leo lên hai chiếc AD6 trang bị đầy bom đạn…



Hai chiếc phi-cơ nổ máy, lầm lỳ di-chuyển vào đậu song song trên phi-đạo. Hai gọi đài kiểm soát, ra hiệu cho Độ rồi nhả chân thắng và từ từ đẩy tay ga lên vị thế cất cánh. Chiếc phi-cơ lao ḿnh về phía trước. Một luồng gió giật nổi lên như muốn bứng chiếc phi-cơ ra lề cỏ. Hai kềm cứng chân đạp để giữ thăng bằng, rồi gọi số hai:

- Thái-Dương 32 coi chừng gió giật mạnh bên cánh phải.


- Thái-Dương 32 hiểu.


Chiếc AD6 của Độ chưa kịp nhấc bánh đáp đă vặn ḿnh qua bên trái, đập mạnh trên lề cỏ, cầy lên một đường thẳng khoảng 50 thước rồi quay ngang trên mặt phi-đạo và bùng cháy. Có mấy trái bom văng ra khỏi phi-cơ, lăn trên mặt nhựa của sân bay. Những trái c̣n lại dính hai bên cánh, chập chờn ẩn hiện sau đám lửa, và cột khói phủ quanh chiếc khu-trục cơ bị nạn như đang chờ lệnh khai hỏa của tử-thần. Hai nghe trên tần-số ground của đài kiểm-soát PleiKu dồn-dập vang lên qua nón bay:


- Thái-Dương 32, phi cơ đang bốc cháy, bạn thoát ra ngay đi. Coi chừng bom có thể phát nổ.


Hai thấy toàn thân ḿnh lạnh cứng như một tảng băng, anh cho phi cơ quẹo gắt với 90 độ nghiêng. Chiếc khu-trục cơ vặn ḿnh rít lên trong không khí, kéo theo hai lằn khói trắng dài hai bên cánh như con thần long đang cuốn nước. Hai cho phi cơ bay ngược chiều phi-đạo ở cao độ 50 feet. Anh thấy Độ nằm vắt ngang bên hông pḥng lái, thân h́nh ch́m trong ngọn lửa ngùn-ngụt bốc lên, như đang chống trả với thần chết, để vượt qua khỏi quăng tử-lộ ngắn ngủi của đời người. Không biết là Độ có nghe được tiếng ḿnh qua tần số hay không nhưng anh vẫn gọi như hét lên: “Độ! Ráng lên đi, coi chừng bom phát nổ!”. Không có tiếng Độ trả lời, anh kéo phi cơ lên cao rồi ṿng lại một lần nữa. Đoàn xe cứu hỏa, xe cứu thương và toán “tháo gỡ chất nổ” (EOD) đang từ bên kia sân bay phóng qua. Từ trên cao, Hai thấy những chiếc ṿi rồng đang phun chất bột foam trắng xoá như tuyết phủ trùm lên ngọn lửa và những trái bom nằm lăn lóc xung quanh. Hai liên-lạc với đài kiểm-soát:

 


- Đài kiểm-soát PleiKu! Xin bạn cho biết t́nh-trạng của Thái-Dương 32.


- PleiKu đài nhận rơ. Xin báo cho Thái-Dương 31 biết là số hai đă được đưa ra khỏi phi-cơ và đang trên đường tới bệnh xá.


- Thái-Dương 31 hiểu, cám ơn bạn.


Hai rời tần số của đài kiểm-soát, cho phi-cơ lên cao độ, bay một ṿng trên sân bay rồi chuyển hướng tới mục-tiêu… Anh mở tần-số liên-lạc với phi-cơ quan-sát:


- Bắc-Đẩu đây Thái-Dương 31 gọi. Hiện tại tôi đang ở hướng Đông Nam của mục-tiêu, cao độ 5,000 bộ. Tôi lên vùng trễ v́ số 2 bất ngờ bị nạn trên phi-đạo.

Giọng nói trầm ấm của người phi-công quan-sát qua nón bay như rót vào tai Hai những lời vỗ-về an-ủi:


- Bắc-Đẩu nhận Thái-Dương rơ. Chúng tôi đang ở hướng 9 giờ của bạn đó, cao độ 2,000 bộ. Xin bạn cứ yên tâm, Bắc-Đẩu đă được Peacock cho biết t́nh-trạng của Thái-Dương 32, và đă điều động thêm 2 phi-tuần A37 từ Phù Cát lên thay thế. Xin bạn cho biết trang bị.


Hai cảm động trước mối chân t́nh của những người bạn Quan-Sát. Anh bấm máy trả lời:


- Cám ơn Bắc-Đẩu. Tôi c̣n đủ sáu trái Napalm 500 cân, và 800 viên đại bác 20ly.

- Bắc-Đẩu nhận rơ. Tôi sẽ cho bạn một trái cam ngay ổ con chuồn chuồn. Bạn có thể salvo làm một pass.


- Thái-Dương nghe bạn 5/5.


Chiếc L19 nghiêng cánh chúi xuống bắn trái khói rồi phóng vút lên cao. Một cột khói mầu cam cuồn cuộn bốc lên giữa đám rừng cây xanh ngắt. Tiếng người phi-công quan-sát lại vang lên:


- Thái-Dương đây Bắc-Đẩu! Mục tiêu ở ngay trái khói là một đoàn xe Molotova của địch được nguỵ-trang, đang ẩn dưới lùm cây, trông có vẻ như một đoàn xe tiếp tế đạn dược... Coi chừng có pḥng không 37ly và SA7.


Hai bấm máy trả lời rồi làm một ṿng roll quay tṛn phi-cơ lao xuống mục tiêu. Anh bấm nút khai hỏa bốn khẩu đại bác hai bên cánh để bắn phủ đầu, và cho phi-cơ xuống một cao độ sát với đầu ngọn cây, vừa để tránh tầm nh́n của địch vừa lấy thêm tốc độ để thả bom lửa. Thấp-thoáng từ những lùm cây bên dưới vút lên những tia đạn đan chéo bên cánh phi cơ. Hai thấy miệng ḿnh đắng chát, mồ hôi trán rịn ra, anh mím môi bấm nút thả từng trái một xuống mục tiêu. Một cuộn lửa trải dài như tấm lụa hồng bung ra phủ trùm lên đầu cây ngọn cỏ... Thả xong 6 trái napalm, Hai kéo mũi phi-cơ thẳng đứng làm một nửa “ṿng số tám”, quay ngược đầu chúi xuống bắn thêm một tràng đại bác 20ly nữa rồi phóng lên cao độ làm ṿng chờ để lấy kết qủa. Tiếng người phi-công quan-sát hét lên qua ống nghe trong nón bay:


- Tuyệt cú mèo! Thái-Dương 31 đánh qúa đẹp. Xin báo cho bạn biết là có nhiều tiếng nổ phụ. Thái-Dương 31 đă đánh trúng đoàn xe tiếp tế đạn dược của địch rồi đó.

Hai cười bấm máy trả lời người bạn quan-sát:


- Cám ơn bạn qúa khen. Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Thái-Dương 31 đă thả hết bom, đạn, bây giờ tôi rời vùng. Cẩn thận nghe Bắc-Đẩu.


Nói xong Hai lắc cánh, lấy hướng về phía Bắc-Đẩu, làm một ṿng roll 360 độ để chào người bạn quan-sát ở lại nơi chiến trường, rồi kéo mũi phi-cơ vút lên, lao ḿnh mất hút sau những cụm mây xám trong ṿm trời cao rộng… Có tiếng người phi-công quan-sát gọi với theo:


- Phải “Hiệp-Sĩ say Hai c̣i” đó không.


Xuyên qua đám mây dầy đặc, Hai bấm máy cười trên tần-số:


- Ha… ha… ha… Hai c̣i đây. Nghe giọng nói quen quen, có phải Bắc-Đẩu thiếu-hiệp Đinh Đức-Bản đó không. Hẹn gặp lại bạn đêm nay tại câu-lạc-bộ không-đoàn.


Rời tần-số FM, Hai chuyển qua UHF để liên-lạc với Peacock. Anh được đài kiểm-báo của quân-khu 2 cho biết là phi-trường PleiKu hiện c̣n đang đóng cửa để toán EOD tháo gỡ ng̣i nổ của những trái bom c̣n dính trên phi-cơ, và chuyển lệnh của pḥng hành-quân-chiến-cuộc không-đoàn 72 chiến-thuật yêu cầu Thái-Dương 31 về đáp Phù-Cát. Nhận lệnh từ Peacock, Hai kiểm soát lại đồng hồ nhiên-liệu trên bảng phi-kế thấy c̣n đủ xăng để bay thêm khoảng hơn một tiếng nữa, anh cho phi-cơ lên khỏi trần mây, và b́nh-phi ở 11,500 bộ rồi lấy hướng đi Phù-Cát. Nh́n bầu trời đầy mây phủ trắng xóa cả một mảnh không-gian, anh thấy ḷng ḿnh chùng xuống khi nghĩ đến Độ, người phi-công trẻ mới về phi-đoàn, như một con phượng-hoàng vừa rời tổ, chưa đủ thời giờ để mài nanh giũa vuốt, đă xoải cánh cô đơn, bay vào vùng trời đầy dông băo… Anh cho phi-cơ xuyên mây xuống cao độ, rồi mở tần-số liên-lạc với đài kiểm soát Phù-Cát xin đáp…


Hai cho phi-cơ vào ụ đậu theo sự hướng dẫn của người cơ trưởng rồi tắt máy, leo ra khỏi pḥng lái. Một chiếc pickup chạy tới, người trung-sỹ mở cửa xe bước ra tươi cười hỏi Hai:


- Hôm nay là ngày ông Táo về trời, Đại-Uư xuống đây có một ḿnh.


Hai bắt tay người Trung-sĩ rồi đáp:


- Đi hai chiếc nhưng số hai làm “crashed” trên phi-đạo, phi-trường đóng cửa, nên phải bay xuống đây.


- Tôi vừa đổi ca trực nên không biết. Xin lỗi Đại-Uư.


Hai cười vỗ vai người trung-sĩ rồi quăng bộ giây nịt dù lưng và nón đựng mũ bay vào thùng xe nói:


- Ồ không có ǵ, trong những phi-vụ hành-quân, tai nạn xẩy ra là chuyện thường.


Vào đến pḥng hành-quân-chiến-cuộc của căn-cứ Phù-Cát, Hai mượn điện-thoại “Hot Line” để gọi về PleiKu hỏi thăm t́nh trạng của Độ th́ được biết là Độ bị phỏng nặng nên đă được đưa về bệnh-viện dă-chiến của Hoa-kỳ ở Long-B́nh để chữa trị. Hai gác máy, gương mật đăm-chiêu, ngả người nh́n lên trần nhà, và để thoát ra một tiếng thở dài... Trong cuộc đời chinh-chiến, nhiều lần vào sanh ra tử, nhưng chưa lần nào anh thấy cô-đơn và trống vắng như lần này. Một sự trống vắng pha trộn lẫn với sự hối-hận là đă bỏ lại người bạn đồng hành đang quằn-quại trong cơn đau đớn của thể xác… Anh cảm thấy ḿnh như thiếu trách-nhiệm đối với Độ. Đáng lẽ anh không nên để cho Độ cất cánh trong lúc gió ngang giật mạnh như vậy. Hai lắc đầu xua đuổi những ư nghĩ tiếp nối…


Tiếng người sĩ-quan trực đưa Hai trở về với thực tại:


- Đại-úy đáp giờ này chắc là chưa dùng cơm chiều. Tôi vừa xuống ca trực, để tôi chở đại-úy tới khu gia-binh trong căn-cứ, ḿnh làm vai chai cho ấm bụng. Bữa nay ngày cúng ông Táo, chắc là có nhiều món nhậu, đặc biệt là món chim mía Phù-Cát.


Hai cười cám ơn người sĩ-quan trẻ hào-phóng. Anh móc túi coi c̣n bao nhiêu tiền. Bỗng anh khựng lại khi biết ḿnh chỉ c̣n chưa tới hai trăm, không đủ để chi một bữa ăn tối cho một người. Anh nói:


- Cám ơn thiếu-úy, tối nay tôi ngủ nhờ nơi pḥng trực ở đây được rồi. Nếu tiện, nhờ thiếu-úy mua giùm một ổ bánh ḿ.


Ông thiếu-úy như hiểu ư Hai, tươi cười nói:


- Đại-úy đừng ngại, thằng Độ là bạn cùng khóa rất thân với tôi. Hồi năy nghe báo cáo trên máy, tôi cũng có ư chờ đại-úy xuống. Đêm nay đại-úy cho tôi thay nó đứng ra đăi khách nghe.


Ông trung-úy vừa nhận phiên trực mới cũng phụ họa theo:

- Đại-úy đừng bận tâm, thằng này là con ông chủ trại bưởi Biên-Ḥa, đẹp trai con nhà giầu và chơi với bạn bè rất có t́nh nghĩa. Nó biết đại-úy cùng phi-đoàn với thằng Độ, nó sẽ không để cho đại-úy ở đây một ḿnh đâu.


Hai cảm-động và thấy ḷng ḿnh như ấm lại sau lời nói chân-thành của những ngựi sĩ-quan trẻ; mặc dù chưa hề quen biết, nhưng mới chỉ qua một lần đầu gặp gỡ, mà đă thấy đâu đây phảng-phất những nét giao-t́nh. Thứ t́nh bằng-hữu, tri-kỷ của những người trai thời loạn…


…Buổi chiều cuối năm. Bầu trời Tây-Nguyên mịt mù sương khói. Những đám mây đen từ đỉnh núi đang kéo về như báo hiệu một cơn dông sắp đổ tới. Phi-hành-đoàn của chiếc C130 đă lấy xong hành-khách từ hậu trạm tiếp-liên, và đang cho phi-cơ di chuyển để rời phi-đạo. Nơi đầu sân bay 09, chuyến bay cuối cùng trong ngày của hăng Hàng-Không Việt Nam cũng vừa bốc khỏi mặt đất, đưa những khách lăng tử phong trần trở về nhà ăn Tết, trả lại cái vắng lặng của một buổi chiều cuối năm cho vùng núi rừng biên-trấn. Nh́n đồng hồ thấy đă 6 giờ chiều. Phi-vụ túc trực bao vùng cuối cùng cũng vừa được hủy bỏ v́ thời tiết xấu.


Hai gấp tấm bản đồ hành-quân rồi quay qua nói với “Mai râu”:


- Hôm qua bọn thằng “Tuấn Bocassa” và thằng “Xuân tóc đỏ” bên trực-thăng được ông chủ đồn-điền trà tặng con heo rừng. Tụi nó hẹn tối nay đốt lửa đón giao-thừa, nếu thiếu-tá không có hẹn với ai th́ ghé chung vui với tụi này luôn thể. Hồi trưa ông “Bá chủ” cùng trung tá Định ghé phi-đoàn cho hai chai rượu đậu nành và một cặp đùi nai để anh em ăn Tết.


Mai cười rung rinh hàm râu giang-hồ nói:


- Tao có hẹn với bọn thằng Phong, thằng Chánh, thằng Hậu, thằng Cầu, thằng Quán, thằng B́nh, thằng Thủy bên Biệt-Động-Quân và mấy thằng Lôi-Hổ ở KonTum tối nay ngoài quán Diễm…


Mai chưa kịp nói hết câu th́ có tiếng điện-thoại reo, anh ngừng lại với tay nhấc điện-thoại:

- Thiếu-tá Mai phi-Đoàn 530 tôi nghe. Xin lỗi ai đầu giây.


Hai nh́n Mai nói đùa:


- Giờ này mà điều-động cất cánh là tui làm “abort take off” đó nghe…


Hai bỗng khựng lại khi thấy gương mặt Mai bất chợt thay đổi. Mai gác máy, rồi nh́n Hai, giọng nói như lạc đi:


- Thằng Độ đi rồi…


Hai lặng người cảm thấy như có một luồng lănh khí chạy luồn từ chân lên đầu. Anh để rơi tấm bản đồ, hướng tia mắt lạc thần nh́n lên bảng phi-lệnh như để t́m kiếm một tên tuổi thân quen… Mai đặt tay lên vai Hai, bóp nhẹ để biểu lộ một sự cảm-thông với tâm-t́nh u-uẩn của người bạn trẻ rồi nói:


- Thôi ḿnh đi về cư-xá. Tối nay tụi ḿnh sẽ họp nhau đốt lửa đón giao-thừa và để tiễn thằng Độ…


Hai không nói ǵ, lẳng-lặng theo Mai ra xe.


…Chung quanh đống củi đang cháy, ánh lửa bập-bùng chiếu hắt lên từng khuôn mặt rắn rỏi của những người lính chiến Không-Quân của Không Đoàn 72 chiến-thuật. Những “Anh-Hùng Lương-Sơn-Bạc” của thời đại, tự bốn phương trời tụ tập về đây, gặp nhau trên “Vùng Đất Trích”, để cùng chia xẻ những nhọc nhằn nguy-hiểm trong cuộc chiến. Vầng trán phong sương của mỗi người hằn lên những vết nhăn buồn…


Hai cầm chai rượu đậu nành rót cho từng người rồi cất giọng hào-sảng nói:


- Ngày xưa khi lớn lên vừa lúc biết say cuộc t́nh, đă phải gĩa từ sách vở và người yêu để vào say cuộc chiến… Bây giờ cuộc t́nh đă vỗ cánh bay xa, và trong cuộc chiến bạn bè cũng lần lượt bỏ ta đi, trong ta… chỉ c̣n lại có cuộc rượu đời để tiễn những thằng ra đi, và say với những thằng c̣n lại…Nói rồi anh giơ cao ly rượu, hướng về phía các bạn nói:


- Dzô các bạn… Ly này uống cho thằng em vừa nhập cuộc, chưa kịp thi thố tài năng, đă vội gĩa từ bạn bè và cuộc chiến…


Nói xong anh ngửa cổ uống cạn ly rượu, rồi rót đầy ly khác, tưới lên đống lửa nói:


- Ly này để tiễn người hiệp-sĩ đă qua sông không bao giờ trở lại…!!!


Trần Ngọc Nguyên Vũ

(Một thời ly-loạn!)

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo