Lời cuối cho một người!

 

Trần Ngọc Hà

 

 


Ngửa mặt anh cười lên hai tiếng

Định mệnh giơ tay ngả nón chào

Nợ trần gian từ nay rũ sạch

Cất bước quay lưng một cơi về.

 

“Anh Trần Văn Nghiêm khóa 63A chỉ số Hoa Tiêu Khu Trục...” bước vào cuộc lữ hành sau cái giây phút anh cùng các bạn quỳ gối trước ánh nến lung linh trong gian vũ đ́nh trường cao rộng, giơ tay thốt lên một lời thề cho Tổ Quốc - Không gian và trách nhiệm, rồi bung tỏa ra khắp bốn phương trời, mỗi người gánh trên vai trách nhiệm riêng của đời ḿnh và trách nhiệm khắc nghiệt chung của dân tộc. Các anh, những người trai trẻ, đă theo gót các bậc đàn anh nhận lănh trọng trách của những người trai thuộc thế hệ “mầu tím hoa sim” xoài cánh b́nh Nam phạt Bắc - Canh ḍng Bến Hải, trấn mảnh không gian cản bước thù...Nhưng trời xanh như c̣n muốn thử tấm ḷng trung kiên của người trai thời loạn, nên bắt anh phải vượt qua những thử thách vô cùng khắc nghiệt...để đến một ngày anh cùng các bạn phải quắc mắt quay lưng ra đi để làm lại lịch sử...


Trên bước đường luân lạc, nơi xứ lạ quê người, anh đặt ra một tiêu chuẩn cho cuộc sống để khích lệ và giúp đỡ những hoàn cảnh khó khăn là “Ai cần anh Nghiêm có - Ai khó có anh Nghiêm”, anh cũng luôn luôn ưu tư đến đại cuộc c̣n dang giở và mong một ngày trở về “Dẫn đoàn Phi Hổ về phi diễn - phất phới cờ bay rợp phố phường - Có những cụ già giơ tay vẫy - Mừng anh về giải thoát quê hương - Có người em gái thơ ngây đứng nép bên đường - Đôi môi hồng e ấp - Gởi đến anh lời thầm kín thân thương: Về nghe anh ghé Hội An - Cùng em dệt lụa, lụa vàng tung bay...


Và để hoàn thành được sứ mạng tiền nhân giao phó, anh đật lên vai ḿnh những món nợ “Những món nợ suốt đời không trả hết - Nợ ba sinh nợ những mối chân t́nh - Nợ đại cuộc nợ những lời ủy thác - Nợ chất chồng quấn chặt bước điêu linh” Cho đến một ngày anh vượt qua được mọi thử thách mà định mệnh đă đặt ra, rũ sạch những món nợ hồng trần để thênh thang bước vào một vùng an b́nh nơi cơi Vĩnh hằng cao diệu vợi...


Thôi nhé anh Nghiêm, Xin được một lần đứng nghiêm giơ tay chào người trai thế hệ để khép lại một trang sử bi hùng của một thời ly loạn...Từ nay trên những lối đi này, chỉ c̣n lại chúng tôi, những người bạn tâm giao của anh, sẽ thay anh gánh những món nợ trần gian mà anh vừa trút bỏ để trao lại cho thế hệ đàn sau cùng nhau lo chu toàn đại cuộc...

 


Trần Ngọc Hà

(Những điệp khúc c̣n dang giở)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính