Vui Buồn lẫn lộn.

 

 

Chuyện được nghe kể lại về gia đ́nh tôi, một gia đ́nh công giáo qua bao đời ở một vùng quê nghèo nàn, nhỏ bé thuộc một xă xa xôi của tỉnh Bắc Ninh (miền bắc Việt Nam). Gia đ́nh bố tôi sống về nghề nông vất vả, cơ cực quanh năm- những năm được mùa th́ miếng ăn, áo quần của chúng tôi tương đối tươm tất c̣n bằng không th́ khoai sắn nhiều hơn cơm và quần áo th́ nhiều mảnh chằng vá khác màu. Năm 1954 chia đôi đất nước, bố tôi gồng gánh bỏ tất cả đem hết gia đ́nh và ông tôi vội vă lên chiếc tàu há mồm khổng lồ để xuôi nam (lúc ấy tôi vỏn vẹn có 2 tuổi). Sau này lúc tôi lớn lên nh́n cái ḥm màu đen thật to để cuối nhà , bố tôi cười đùa:

-         Cái ḥm đó là kỷ vật cuối cùng của gia đ́nh ḿnh từ bắc vào nam đấy con ạ!

 

Tôi không màng để ư và thắc mắc, nhưng thỉnh thỏang cũng đưa tay sờ mó nhưng ṿng đai kiềng và những cái đinh được đóng thật chắc trên ḥm (tôi biết chắc, trước kia cái ḥm cũng thật đáng giá v́ nó thuộc hàng ngọai- có thể  nó được đề Made in France. Lần chạy lọan lần thứ 2 vào năm 1975 th́ chiếc ḥm này đă bị trộm và mất vĩnh viễn…) để tưởng đến những năm tháng vất vả của gia đ́nh tôi phải trốn chạy nạn cộng sản.Vùng đất màu mỡ, ưu ái, hiền ḥa miền nam đă nuôi dưỡng và cung cấp cho gia đ́nh chúng tôi một cuộc sống sung túc và an nhàn (Bố tôi rất ít khi nhắc đến một đời sống khổ sở của một nơi chốn miền bắc xa xôi…có lẽ thường người ta không muốn nhắc lại những đọa đày, khổ sở, nghèo nàn của một thời đă qua, phải thế không?).

 

Có một điều đáng để ư là từ bác, cô, cậu, mợ, d́… của gia đ́nh tôi ai cũng đông con. Bố tôi hai vợ và có tất cả mười bốn người con - tôi là đứa con trai thứ tư trong gia đ́nh. Lẽ ra năm học lớp đệ lục tôi có ư định đi tu nhưng phần số không cho phép nên tôi phải lăn lộn với cuợc sống trần tục và đến năm 1975 “giải phóng”- nhưng thật ra Miền Nam đâu cần lũ cóc nhái, bọ ngựa giải phóng đâu hở! Lúc tôi bị đóng hơn 3 búa trong trại tù cải tạo - trở về với thân tàn ma dại tôi nghĩ có lẽ phải chọn cuộc sống độc thân suốt đời v́ nào dám cưu mang, nặng nợ với ai đâu?. Thế rồi, v́ non dạ và tin người, tính tóan lầm lẫn tôi lại bị đóng thêm hơn 3 búa nữa - vị chi trước sau gần 7 búa. Lúc được thả ra, thân xác nhẹ như lông hồng v́ ốm đói gần trọn 7 cuốn lịch (chỉ c̣n da và xương với hai con mắt sâu hóm, c̣m cơi…hờ hững), th́ c̣n đâu mơ ước vợ đẹp, con khôn. (tướng tá của tôi nếu so với ông dân biểu Cao quang Ánh chắc cùng cỡ… nhưng đầu óc của tôi dốt hơn ông này rất… nhiều, nhưng chắc chắn một điều là không tuyên bố ngu dốt như ông going họ Cao, dù có được người Mỹ cưu mang). Tùy c̣m cơi nhỏ con nhưng trời lại cho tôi có cái mồm hơi to - tôi tự chế và luyện môn sư tử rống của Tạ Tốn nên ai cũng cho rằng tôi ăn to nói lớn nên có người ngô nghê đóan ṃ, số tôi mai sau có hậu… Bởi vậy, vợ tôi sau này cũng thuộc lọai  ngô ngô, nghê nghê nên nghiêng ḿnh lỡ dại theo - nhưng thật nghiệt ngă cho tôi - gia đ́nh tôi rất hiếm muộn về đường con cái nên chỉ vỏn vẹn có một cô con gái nho nhỏ mà thôi!

 

Con gái của tôi lại sinh ra vào ngày 29/02 - năm ấy nhuận 4 năm một lần. Đắn đo và suy nghĩ măi để chọn cho nó một cái tên của một địa danh Việt Nam không có dấu để mai sau người ngọai quốc dễ gọi tên. Cuối cùng, nó được gọi là Long An. Tôi thích tên này lắm v́ vợ tôi là người miền nam (giá sống c̣n tôi là rau muống 54). Long An lớn dần theo năm tháng.

 

Vào những buổi chiều buồn, bàng bạc mây trắng trôi, nó tưạ vai tôi phân b́:

-         Mẹ sanh con vào ngày 29/02 nên bốn năm con mới có một ngày sinh nhật. Thiệt tḥi cho con quá! Tôi đưa tay găi nhẹ đầu con gái:

-         Con yên tâm bố sẽ t́m cách đền bù cho con.

Rồi có những chiều mưa lất phất, gió heo may lành lạnh nó dựa má vào ngực tôi nũng nịu:

- Tại sao bố chọn cho con cái tên là Long An. Longan có nghĩa là trái nhăn, bố biết không? (Con gái của tôi mà tôi quên miêu tả chứ nó nhỏ con nhưng có đôi mắt to như hột nhăn…)

Tôi đưa tay vén mái tóc con rồi nh́n thẳng vào đôi mắt to của nó khẽ nói:

-         Con gái mắt to của bố. Con muốn bố gọi con là trái nhăn hay là longan?

Sau câu trả lời ấy con gái của tôi bỗng rất thích tên Long An và thầm cám ơn tôi đă chọn cho nó một cái tên đẹp, dễ thương...

 

Để đền bù lại bốn năm mới có một lần hạnh phúc trong sinh nhật - trước ngày sinh nhật 12 tuổi tôi hỏi thăm ḍ:

-         Năm nay con gái bố muốn ǵ đây?

Nó đáp ngay không một giây phút chần chừ:

-         Con muốn một con chó con… lọai Chihuahua (h́nh như nó đi hỏi bạn bè về giống chó này từ lâu).

 

 

Sau ngày ấy, tôi lần giở báo quảng cáo để xem có ai rao bán…

Một buổi tối con gái tôi từ trên gác phóng như bay xuống reo lên:

-         Bố ơi xem này! Nó chỉ trỏ trên tờ báo với mục quảng cáo

 

*** Chó con lọai Chihuahua mới đẻ( 3 tuần), có giấy chứng nhận gia phả chắc giá £100. Gọi điện thọai theo số……….

 

Tôi điện thọai ngay và hẹn ngày xuống coi.

Hôm sau hai cha con khăn gói quả mướp lên đường…

 

Trời khá lạnh v́ sắp bước sang thu, con tôi nâng niu chú chó con như báu vật và bỏ nó vào cái túi áo măng tô. Con tôi quay sang hỏi :

-         Bố ơi! Bố đặt tên là ǵ đây?

-         Con đă chọn cho em tên ǵ chưa?

Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời:

-         Johnny Tran.

Tôi gật gù:

-         Cũng hay, nhưng bố đề nghị tên: Tommy Tran.

-         Hay hay, con đồng ư.

Tommy là  con chó đực út của lứa đẻ đấy v́ bố con tôi là người mua cuối cùng cho nên bị thiệt tḥi - hai chân sau của nó rất yếu đi không vững nhưng tôi vẫn tin rằng: số trời.

 

Đem Tommy về nhà với vạn niềm vui (từ đó con gái tôi bỗng quên buồn v́ chỉ có sinh nhật 4 năm một lần).

 

Từ ngày có Tommy nhà tôi vui hẳn lên, vợ tôi hăng hái mua đồ chơi, áo ấm, giường, mền , chăn, nệm… nhưng đặc biệt chỉ nuôi bằng thức ăn thuần túy Việt Nam (v́ thế sau này nó chê thức ăn Tây…). Nó lớn dần trong hạnh phúc gia đ́nh nhất là t́nh thương đặc biệt của con gái tôi.Riêng tôi vẫn hay gọi nó là cái thằng… thằng có nghĩa là một đứa con trai đặc biệt của tôi (nó hay run rúc trong túi áo jacket của tôi mỗi khi tôi đi phố trong một không gian phố sá đầy người và trong một ngày thời tiết khá lạnh.

 

Cho đến khi, nó lẻn chạy ra đường khi một gia đ́nh người bạn đến chơi  mải hái hoa ở vườn trước nhà để quên hé cửa. Tommy bị xe đụng, trong khi tôi chạy quanh khu vực kêu gọi tên Tommy - đứa con trai của tôi - con ở đâu bây giờ???

 

Cũng may, không biết một bà người Anh nào thương t́nh thấy nó ngắc ngỏai bên lề đường bồng ẵm nó đến bác sĩ thú y. Gia đ́nh chúng tôi vào thăm nó hàng ngày và không thể cầm nước mắt khi thấy nó mệt mỏi, đau đớn nằm trong lồng. Hai vợ chồng bác sĩ khuyên chúng tôi, nên cho nó đi nghỉ…v́ có sống cũng nằm một chỗ, tật nguyền bệnh họan (brain damaged)… Con gái tôi nghe tin từ bác sĩ, mắt nó đỏ hoe và yên lặng không một lời. Tôi nghe trong ḷng như hàng triệu vết kim chích - cuối cùng tôi  xin đem nó về nhà đôi ngày, nếu không thấy khá hơn chắc cũng đành...

 

Về nhà, Tommy tươi tỉnh hơn, nó nhắm mắt và ngủ vùi một giấc dài. Tỉnh dậy, nó cố gượng đứng lên nhưng không đủ sức nên ngă sóng x̣ai - vài phút sau Tommy cố lết ra phía sau vườn đi đái tôi mừng rỡ reo vui:

-         Long An con xem Tommy tỉnh táo rồi!

Tommy trở lại kiểm tra và hai vợ chồng bác sĩ thú y không tin rằng nó có thể ḥan phục và cho đó là một phép lạ… Từ đó tôi giận và ḥan ṭan không tin tưởng vào tây y (v́ tí nữa là cho thằng con trai tôi đi …đái rồi).

 

Long An, con gái tôi yêu thương và gần gũi Tommy nhiều hơn  và ngủ chung với Tommy hằng đêm. Hạnh phúc gia đ́nh chúng tôi trở lại sau những tháng ngày lo âu khi Tommy bị tai nạn.

 

Tommy lớn dần theo thời gian. Tommy rất kháu khỉnh và đẹp trai( chó), chúng tôi dạy nó hai thứ tiếng Việt- Anh (nhưng h́nh như nó nghe tiếng Việt giỏi hơn có lẽ v́ ảnh hưởng nước mắm trong thức ăn…). Nó đem lại nhiều niềm vui cho chúng tôi bằng những động tác nằm, ngồi, quỳ, đứng , nhảy, ḅ, trườn v.v…Nói chung cái ǵ cũng được nhưng chỉ có hai điều tôi không được vui cho lắm là: thỉnh thỏang nó bị ói nôn sợ bị la rầy nó cứ đi quanh quanh rồi quay lại liếm sạch - một điều tệ hại nhất là cũng thỉnh thỏang Tommy ỉa ra rồi mặt mày nhâng nháo nh́n quanh xong rồi quay lại đớp sạch . Nhiều lúc nổi điên lên tôi quát nạt và vo tờ báo phét đít Tommy - thường th́ nó quỷnh đuôi cút mất.

 

*********

 

Thời gian vừa qua, nh́n h́nh ảnh ông nghị viên Ḥang duy Hùng chụp chung với gia đ́nh sau khi đắc cử làm tôi lợm giọng. Nhiều năm trước kia, tôi nghe rất nhiều về thái độ của tên này nhưng sau khi đọc qua- quyển sự thật về mặt trận tôi thầm nghĩ kể ra HDH cũng khá can đảm để phanh phui sự thật về MTQGTNGPVN - tôi nghĩ dù sao qua cuốn sách, đồng bào nh́n rơ sự thật để có thể lấy lại niềm tin sau khi đă bị bọn MT lừa gạt trắng trợn. HDH có mơ cao, mộng lớn, để trở thành một lănh tụ. Những người có những cao vọng như thế cũng tốt thôi, nếu có đầy đủ khả năng và đức độ. Chỉ được thời gian thật ngắn, HDH bị bọn MT (Việt Tân) mua chuộc móc nối lại cao giọng tuyên bố ầm ỹ là làm chính trị phải tùy theo giai đọan, có nghĩa là ông ta chấp nhận theo băng đảng VT để ḥa hợp ḥa giải với VGCS. Với tôi HDH giống như chú chó lọai Chihuahua - tên Tommy của tôi - cũng có nghĩa rằng nh́n qua nó cũng được giai nhưng ngu có một điều là ói ra rồi liếm lại, ỉa ra rồi lại ăn (nó không cảm thấy tanh hôi và thối tha phân của chính ḿnh). Với bộ mặt cũn cỡn thô bỉ, trên cổ chiếc cravat đỏ ḷm bên cạnh mụ vợ khả ố vận chiếc áo dài đỏ như máu lấp lửng sao vàng 5 cánh trên bộ ngực khá nở nang, nếu HDH được xem là vô t́nh không biết th́ sự nghiệp chính trị của tên này chỉ đáng quăng vào sọt rác (v́ cái tội ấu trĩ), c̣n nếu biết nhưng giả mù sa mưa, hoặc cố t́nh lấy vải thưa che mắt thánh th́ hành động này chỉ của một tên vô lại, điếm chảy. Nói cho cùng, HDH bị dân chúng Hoa Kỳ đă chọn lầm và nếu người Việt nào vô t́nh bỏ phiếu cho hắn sẽ thấy hối tiếc và đă bẩn tay gạch lên lá phiếu bỏ cho hắn (xin lỗi ai muốn yêu cầu HDH nên lên tiếng giải thích về h́nh ảnh chụp nguyên con gia đ́nh HDH  th́ tốt hơn viết thư cho lănh sự quán VGCS ở Houston vậy!). Với tôi, có thể tha thứ được cho con Tommy (một con CHÓ) v́ nó theo cạnh tôi suốt bao năm, nhưng với tên HDH th́ có bỏ vào nồi dựa mận th́ nhấm nháp cũng bẩn răng mà thôi! 

 

(V́ dai lắm và tanh lắm của một lọai chồn lú tanh hôi!).

 

* Mới đây, cũng với bản mặt trâng tráo, ĺ lợm (của một con lạc đà – 21 ngày nhịn khát - táo bón là cái chắc!) chẳng biết hắn muốn đại diện ai (chẳng lẽ đại diện cho tôn ti họ hàng 3 đời nhà hắn hay đại diện cho thiểu số xum xoe áo măo về làng của nhóm vịt kiều vô lọai hay lại dở hơi to gan đại diện cho chính quyền “da màu” OBAMA dại dột đem thân lạc đà về qú lết để mong kư kết mở đường bay trực tiếp từ VN đến Houston (nói nôm na là từ VN, đến thẳng cư gia của lănh tụ háo danh họ Ḥang - rồi th́ HDH sẽ thuê lạc đà để chở quí vị về nhà một cách an toàn tuyệt đối… nâng cao dịch vụ mà…) để ḥng lấy credit cho chính phủ Mỹ - v́ HDH là người Việt mang Quốc tịch Mỹ 100% mà lị… Tôi không thể đóan đựơc cái bè lũ Việt gian cộng sản có bị hâm hấp - u mê - dốt nát - ngu lâu hay mắt mũi lại bị lệch lạc như một con mắt (hơi… hơi…lé) của nhà thơ nổi danh anh hùng Nguyễn chí Thiện mà dại dột cho về và nghe theo lời của một chính trị gia lưu manh có tầm cỡ Ḥang duy Hùng. Nếu có th́ ĐVGCS sắp đến ngày diệt vong rồi c̣n mẹ ǵ nữa. Mong quá đi thôi! Hăy chờ xem nhé!

 

 

Hè muộn Anh quốc 2010.

 

Trần Lam Sơn.

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính