AUNG SAN SUU KYI, VỊ THÁNH NỮ…

 

 

 

 

 

Thật sự, tôi không thích và chưa bao giờ thích hai chữ  “Thánh Nữ” từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ (tôi được biết trong đạo Công giáo của tôi những vị phái nữ hy sinh tử v́ đạo khi chết đi và được phong thánh sẽ được tôn vinh thành Thánh Nữ)- nên khi nghe ai gọi LTCN là thánh nữ tôi đâm quạu cọ và bực ḿnh đối với những kẻ chỉ biết” nâng cặp vú sữa của một con heo” lên trở thành thánh nữ đầu tiên của dân tộc Việt trong thế kỷ 21 này!

 

bà Aung San suu Kyi

 

Trong khi, bà Aung San suu Kyi trở thành người đàn bà đấu tranh dân chủ cho dân tộc Miến Điện nổi tiếng trên thế giới. Bà đă toàn thắng trong cuộc bầu cử năm 1989 nhưng phe quân nhân độc tài tiếm quyền bắt bỏ tù bà, kể cả cuộc bầu cử gian lận vừa qua cả thế giới lên án về sự bất công, chỉ vỏn vẹn thằng đốn mạt, ĺ lợm, thổ tả Trung cộng hết lời biểu dương. V́ sự đấu tranh can trường của bà và sự lên án của thế giới nên phe đối nghịch đă phải thả tự do cho bà vào ngày 13/11/2010. Bà dám hy sinh tất cả để tranh đấu cho một nền dân chủ cho toàn dân Miến Điện - chồng bà qua đời lúc bà c̣n ở trong tù – bà không bằng ḷng ra đi để thăm đứa con trai 33 tuổi đang định cư tại Vương Quốc Anh thế mà không ai gọi bà là Thánh Nữ.

 

Bà là một biểu tượng (lá liễu) của một nhà lănh đạo mỏng manh nhưng đầy sự chịu đựng kiên cường, dũng mănh, bền bỉ khiến kẻ thù của bà phải chùn bước. Quả bà đă chinh phục được ḷng dân và toàn thế giới trừ lũ gịi bọ Trung cộng.

 

Nh́n h́nh ảnh ốm yếu của bà trên màn ảnh tivi, tôi bồi hồi xúc động, cảm phục, kính mến (yêu) bà… đồng thời cũng lo âu, ái ngại cho bà v́ – bà mong manh như tơ liễu nhưng dũng mănh hơn thành đồng.

 

 

Trong khi,

 

Lê thị Công Nhân.

 

Từ ngày tôi được nghe đến một cái tên khá binh dân, giản dị là Lê thị Công Nhân và nhất là khi nh́n thấy h́nh ảnh một cô gái bé bỏng đứng khiễng chân trước thềm Nhà hát lớn Hànội và lúc ấy tên nàng nổi như cồn của một nhà đấu tranh dân chủ “thứ thiệt”- tôi cứ ngỡ bây giờ có sự tham gia của một” anh thư” chắc ngày về sẽ không xa lắm người ơi! Và từ đó tôi cứ chập chờn mộng mị, dọ dẫm từng bước mộng du lần ṃ về quê mẹ…Biết đâu chừng, lần ṃ ấy lại chả gặp để tán tỉnh cô bé họ Lê tên là Công Nhân cho thỏa mơ ước. Nghĩ đến đấy tôi bỗng tê dại hẳn cả người…ngợm.

 

Cho đến khi “Từ khi trăng thôi là nguyệt” của Trịnh công Sơn (cùng chữ đệm với Công Nhân), có người khám phá ra rằng người em tranh đấu bé bỏng của tôi là con của tay sát thủ Lê đức Anh(tên đầu sỏ Công an và đă nổi danh v́ đem nướng hàng triệu thanh niên VN trong trận xâm lược Campuchia), thế mà, em tôi chớ hề đếm xỉa đến tên tội đồ này.

 

 

 

Trong khi tại hải ngoại lắm kẻ chỉ biết lần theo bóng, theo gió có tật thích ưa nâng bi , nâng vú sữa đưa ả lên tận mây xanh, trong đó kể cả đàn sĩ  Trúc Hồ.Không biết lúc cảm hứng tột đỉnh nào họ Hồ này dựa vào đâu để tung hê thánh nữ, anh thư một cách không biết ngượng?.

 

Thêm một điều, vở kịch soạn quá kệch cỡm, muốn  lấy vải thưa để che mắt thánh, bà Trần thị Lệ bật mí v́ con bà lúc ra khỏi tù( dzỏm) đă đuợc xe ông bố( Lê đức Anh) đến đón th́ c̣n phương tiện nào an toàn hơn nữa bà nội…Tôi bắt đầu đặt dấu hỏi thật to rằng, lẽ nào tôi có thể cảm phục (dẫu có bị bà nhập) đi mê mẩn một cô em gái là con của kẻ thù của tôi, của đất nước???.

 

Rồi cũng một hôm “bước chân về phố nhỏ”, sau ngày em măn hạn tù, em lại vụng về trong kịch bản rất tồi nói nhăng, nói cuội \ chính trị không phải là vẽ một bức tranh, là nuôi một con heo (giọng bắc gọi là con lợn)…Ư trời! Một thánh nữ, một anh thư, một chính trị gia - hết biết, chẳng c̣n tiếng nói nào bào chữa nổi (thuộc dạng hết thuốc chữa…). Tôi đâm ra ngán ngẫm tưởng đến khuôn mặt của em mà cứ tưởng cầm lấy cái compass kê ngay sống quay vèo một cái bảo đảm không một mặt trăng nào tṛn hơn khuôn mặt bụ bẫm của em.

 

Rồi em lại được phỏng vấn lung tung, đại để trong hộp cái ǵ cũng được- chỉ hơi xấu hổ là tắm truồng…tắm truồng ư, chuyện nhỏ ấy nghe qua mà bỗng muốn thèm nh́n xuyên qua ổ qua không phải chỉ nh́n năm cánh vàng sao dưới ḷng bàn chân mà để xem c̣n khám phá thêm cánh sao vàng nào nữa không, biết đâu chừng nó lại nằm ngay trung tâm điểm của thánh nữ th́ chết…tôi mất. Tắm truồng để trở về nguyên thủy của loài người (về cốt khỉ… đột) không phải là điều em c̣n mong muốn sao?

.

Sau này, em thấy kịch bản soạn dở, thô kệch, vô duyên…nên lại nhờ Tổng cục 2 cho người làm thơ hộ để trám chỗ sần sùi, ngượng nghịu (rất tiếc tôi chưa được đọc những vần thơ này nếu không lại …mỏi tay bịt mũi). Tưởng em chỉ là thợ căi thôi nay lại muốn làm thi sĩ nữa th́ mệt thật, thật mệt rồi đó.

 

Theo tôi đoán, già non, hai mẹ con của LTCN thế nào cũng choảng nhau một mách v́ bà Trần thị Lệ nghe lời xúi dại của ông Lê đức Anh tô vẽ, thêu dệt cho tiểu sử con bà để trở thành thánh nữ. Cả hai mẹ con, theo tôi đă đi trật đường rầy… chuẩn bị té xuống hố thôi!

 

 

Linh mục Nguyễn văn Lư.

 

Anh chàng này được nhào nặn để nổi tiếng từ một giáo xứ nhỏ bé khiêm tốn = giáo xứ Nguyệt Biều với câu biểu ngữ rất kêu “Tự do hay là chết” và từ đó NVL đă trở thành một nhà lănh Đạo đấu tranh dân chủ, Khối 8406, đảng Thăng Tiến…trực tiếp hay gián tiếp” ngài”đă cúng cô hồn bao thanh niên, bao người con yêu nước chân chính vào bẫy sập của bọn VGCS. Tôi dù không thuộc nhiều giáo luật nhưng cũng biết rằng luật hội thánh không cho phép linh mục có tham vọng chính trị và phải có bổn phận dùng mọi khả năng trong chức vụ linh mục để rao truyền tin mừng, tranh đấu cho ḥa b́nh , công lư trong t́nh thương yêu của Chúa.Theo tôi v́ tham vọng chính trị nên NVL đă không ngần ngại nói láo, bán rẻ những kẻ đồng thuyền như những con diều hâu sống trên xác người.. NVL chỉ là một con nai vàng ngơ ngác, dăy giụa trước bầy chó sói hung hăn, tàn độc, điêu ngoa, xảo quyệt của bè lũ VGCS bán nước. Đảng VGCS đă giăng bẫy sập, giăng dây tḥng lọng trước cổ  con nai ngơ ngác NVL mà NVL cứ tưởng là sâu chuỗi bằng vàng. Thật sự, với tuổi đời của NVL làm ǵ có thể hiểu được những ǵ về cuộc chiến, về trận điện biên phủ và mùa hè đỏ lửa… cuộc mất nước sau năm 75 th́ làm sao chia sẻ được nỗi đau, những đọa đầy mà dân miền bắc phải chịu sau khi bị chia cắt đất nước làm hai và làm ǵ sót thương cho những người tù cải tạo ngụp lặn trong đói khổ, đọa đầy. Cho nên NVL đă ngô nghê phát biểu CSVN có công giải phóng và thống nhất đất nước. Sao không hỏi kinh nghiệm của mấy O mấy mệ chạy giặc CS/ CS đến đâu là dân bỏ chạy đến đó. Tôi nghe qua lời phát biểu trên của NVL mà lỗ tai lùng bùng cả tháng trời.

 

NVL chỉ là con quạ đen sống trên xác người..

 

Về chứng bại liệt,

 

Tôi có ít nhiều kinh nghiệm về chứng đột quỵ qua những người bạn khốn khổ phải chịu đựng nhiều biến chứng sau nhũng lần quỵ ngă- liệt tay, bại chân, bán thân bất toại, méo miệng, chảy nước mắt, nói năng lắp bắp (điếng lưỡi) đại khái là làm cho con người mất b́nh thường… cho đến ngày có thể hồi phục hay là nằm chờ chết. Lúc ấy, dù có muốn gào to lên câu” tự do hay là chết” cũng không đủ sức nữa…Bạn tôi, ông Minh- Phương bị đột quỵ rất nhẹ- biến chứng sau đó là hơi méo miệng và chảy nước mắt nhưng hơn 5 năm sau miệng ông vẫn hơi méo như đội mũ lệch và nước mắt cứ chảy đều như phải khóc mẹ chết đă lâu lắm. Thỉnh thoảng tôi vẫn hay trêu..thôi nhé, có hiếu vừa chứ, để tang mẹ 10 năm chưa đủ sao, hăy nói chuyện nghiêm chỉnh một chút đi chứ, sao méo mó quá vậy. Bạn tôi cười hiền- Tiên sư bố bố mày, tao vẫn chờ xem bao giờ đến lượt mày đấy…

 

 

Bạn tôi chỉ có bị một lần xoàng như thế mà sự chịu đựng như muôn năm cũ- c̣n tôi biết nếu bị liệt tay, liệt chân phải ngồi xe lăn th́ dù có tập thể dục thường xuyên cũng…hơi bị lâu đấy. Ông Phú bạn của bố tôi, nằm liệt hơn một năm, lồm cồm ḅ dậy, tập đi có người d́u hơn 6 tháng, sau đó chống gậy đi- ông đi suốt ngày- 6 năm sau thỉnh thoảng tôi vẫn thấy ông đi dạo phố với những bước chân rất chậm tiến về con đường không hề mang tên Bác (tên cáo giặc Hồ)…

 

Tôi là thằng rất dốt để sử dụng Computer, không nhớ rơ thời gian nhưng khi “được phép” con tôi sử dụng tạm máy vi tính cuả nó, t́nh cờ tôi được đọc thấy tấm biểu ngữ” Tự do hay là chết” được treo ở giáo xứ Nguyệt Biều, tôi vui mừng khôn xiết v́ nghĩ, có một vị cứu tinh cho dân tộc VN đang quằn quại trong gông cùm  Cộng Sản gian ác. Tôi nghèo lắm, không đủ tiền mua một máy computer, nên chạy quanh mượn tiền để mua ngay một máy v́ chuyện Nguyệt Biều, v́ h́nh ảnh một cha Lư hào hùng quá đỗi…và hằng đêm, tôi không suy gẫm cho tôi nhưng tôi dồn mọi lời nguyện cho Ngài cho dân tộc tôi.

 

Chiếc máy của tôi luôn bám sát theo dơi những hoạt động của ngài ṛng ră bao nhiêu năm, ḷng tôi thao thức, âu lo…lo cho cuộc sống, sinh mạng của ngài. Lắm khi, nghe tiếng trầm buồn qua những cuộc phỏng vấn, tôi muốn khóc và khóc thật to gào lên một lời yêu thương < Nguyễn văn Lư>.

Chiếc máy cũ theo thời gian, tóc tôi bắt đầu lấm chấm bạc và tuổi đời tôi chồng chất theo năm tháng mà vẫn chưa có một ngày về (lắm khi cũng ngán ngẫm, chùng ḷng…)

 

 

*****

 

Lần này, Nguyễn văn Lư đươc tha v́ cho về chữa bệnh. Tôi được nghe tiếng ngài qua mấy lần phỏng vấn…nào là CSVN có công trong công cuộc giải phóng đất nước, nếu có cuộc cách mạng và sau đó bị…lộn xộn như ThaiLan, Indonesia, Philippines…thà để cho CSVN thống tri muôn năm c̣n hơn, dù sao CSVN cũng là thành viên của khối Asean.Ối giời ơi là giời, có ai nghe chăng lời tuyên bố của một kẻ sắp bị…liệt không hở giời? H́nh  ảnh ‘ngài’ đă vứt xe lăn, đă dơ tay dụi mắt, găi đầu trong một nụ cười rất tươi- rạng rỡ. Được nghe ngài liên tiếp đột quỵ thêm bao lần và vẫn giữ được nụ cười rất tươi dù tôi không được nghe, nhưng sao vẫn thấy nơi NVL có điều ǵ bất ổn đâu đó. Sau, ‘ngài’ c̣n cố vớt vát làm đơn kiện VN không có nhân quyền và đối xử tệ bạc đối với tù nhân- Tại sao sau 1975, ngài không biết xót thương những đau đớn của những người tù cải tạo, mà phải đợi đến sau khi măn hạn tù v́ lư do chữa bệnh?

 

Qua những lần phỏng vấn của linh mục NVLư tôi chùng người và cảm thấy giấc mơ của ngày về càng lúc càng thăm thẳm xa vời và ngay bây giờ tôi chỉ muốn quăng máy vi tính cũ kỹ của tôi vào một xó…cho rảnh nợ.

 

Dù tôi đă một thời yêu thích, khâm phục, bênh vực  NVL và đôi khi cũng xem NVL là một anh hùng, thần tượng của tôi nhưng tất cả đă sụp đổ bây giờ và măi măi…giời đất ơi, làng nước ơi, tôi phải biết đi kiện ai bây giờ?

Bây chừ, tôi chỉ muốn dùng hết sức của tôi xoay ngược người của NVL lại và treo lên cổ  hắn một tấm bảng đề là “Tự do hay là Liệt” và chấm hết…

 

 

Lê thị Kim Thu.

 

Sau bao năm lầm lạc để truy cập vào trang Vietnam Exodus và bao lần được nghe trả lời  phỏng vấn qua cái giọng hơi chua chua của Lê thị Kim Thu tôi cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn để h́nh dung một giai nhân với nhan sắc mỹ miều cho đến khi được nghe tin hành lang của buổi chợ chiều là anh chàng Tường Thắng dự định bảo lănh cô nàng sang Mỹ để nâng khăn sửa túi cho chàng và nhất là thấy dung nhan (hơi phốp pháp)  trên mạng, tôi, một chút hơi thất vọng… Tôi đă có gia đ́nh và thật may mắn rất đông con, 5 gái và 3 trai, cho nên dù có thỉnh thoảng đưa hồn lang thang đâu đó (vớ vẩn) đôi chút là phải giật ḿnh tỉnh mộng về ngay khi tưởng đến khuôn mặt (hơi chằng) của mụ vợ - không th́ không c̣n răng để ăn cháo. Tuy nhiên tôi vẫn hay dễ tin và dễ phục một người con gái (dù vóc dáng có đẫy đà một chút như LTKT) dám dấn thân lo cho đám dân oan nghèo khổ, tôi cũng vui sướng mà đưa nàng vào mộng khi cảm thấy tâm hồn văng vắng…

 

 

Nhưng thôi, từ khi nghe trộm được họ Tường có ư ngấp nghé nàng tiên LTKT- tôi bỗng < thôi vào mộng>.

 

Tuy vậy tính tôi hay thù dai{ nhất là đối với bọn đầu trâu mặt ngựa VGCS, âu cũng là tôi học lóm theo chiêu sách của bọn này – muốn chống cộng triệt để (tạm gọi là cuồng tín đi, phải biết hận thù chúng}. Bốn chữ Ḥa Hợp Ḥa Giải hăy đi chỗ khác chơi {có thể HHHG với bất cứ ai nhưng không bao giờ với bọn Việt Gian. Đơn giản thế thôi (đă gọi là gian manh th́ chẳng bao giờ biết được hai chữ lương thiện - một con điếm thối hành nghề suốt đời trước khi chết v́ Sida cũng c̣n tốt hơn lũ Việt Gian cơ mà)} và cái tật xấu nữa của tôi là cái ǵ chương chướng tai tôi nhớ măi không quên. Hăy coi, được nghe <sau khi bắt LTKT từ trụ sở dân oan Cầu Giấy rồi đưa về công an đồn và rồi nhân ái dùng xe công an hộ tống đưa KT về tận xóm bà Tó- Đồng Nai. Tôi nghe đến đây màng nhĩ muốn vỡ… Giời ơi! Một xứ dân chủ như Ăng Lê, có biểu t́nh vớ vẩn ở góc xó ṭa đại sứ Việt cộng ở London, nếu có bị bắt, chẳng lẽ cảnh sát Ăng- Lê lại hiền ḥa, tử tế đưa từng người về nguyên quán. Rất ư là vớ vẩn của một hài kịch đóng dở. Sau này được nghe, LTKT là một công an gái chính hiệu, tôi sờ gáy ḿnh thấy bỗng lạnh…toát.

 

Tóm lại,

 

Những người tù (cải tạo) chân chính – như tôi là một ví dụ - 7 năm rưỡi (qua 2 lần cải tạo, dù chưa bao giờ được cải tạo để trở thành người tốt… của cái CHXNCHVN cả), lúc run run cầm giấy phóng thích ra tù, thân xác tôi nhẹ tựa lông hồng. Nếu đem lên bàn cân{ kể cả mũ may bằng bao bố, bộ quần áo vá chằng chịt và đôi guốc mộc kể cả cặp kính cận – sức nặng của tôi chỉ vỏn vẹn  dưới 40kg – cũng có nghĩa là da bọc xương (ở đây tôi muốn dùng chữ <s>ương)}.

 

Th́,

-         H́nh ảnh tươi cười trong thân thể phốp pháp của linh mục Nguyễn văn Lư có nghĩa chi???

-         Ḥa thượng thích Quảng Độ hồng hào phương phi như hai b́nh lư trong bộ râu ria rậm rạp có nghĩa ǵ???

-         Một Lê thị Công Nhân bụ bẫm trắng trẻo – tṛn như mặt trăng - th́ giải thích ra sao???

-         C̣n ả Lê thị Kim Thu vận chiếc quần Jean (ḅ) không c̣n chỗ nào để mà căng tṛn nữa (chỗ fermature gần rách chỉ). Hỏi Kim Thu có bị đói ăn không nhé!

 

Cho nên,

Những vị tôi nêu trên có phải là người mục tử hiền lành, có phải là vị chân tu hay chỉ mặc che bằng áo chùng thâm, hay anh thư trong chiếc áo dài thướt tha thục nữ, và Kim Thu hay kêu gọi ḷng hảo tâm của những người có tâm hồn <nai tơ> hăy gởi tiền về để KT mua nhà tậu đất?

 

Chắc chắn (cầm chắc) là tôi phải mạo muội lên hỏi thăm chú Cuội vậy thôi. Chán ngấy, chán hơn nồi chè đă THIU, đă quá THIU rồi… qua những kịch bản viết tồi  và được tŕnh làng qua những đạo diễn vụng về của một LTKT, NVL, LTCN, Thích QĐ. Thôi đành (miễn cưỡng) hạ màn vậy.

 

** Hạ màn là phải v́ thính giả đă ra về từ lâu ( kể cả tôi dù rất …kiên nhẫn).

 

 

Trần Lam Sơn ( một mùa băng giá trước Giáng Sinh 2010).

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính