Đảng CS và sự hiểu lầm của người Việt?

 

Trần Duy Sơn

 

 

Tôi thấy có một cách suy nghĩ tương đối mâu thuẫn của người Việt, ngay cả những người đấu tranh Dân Chủ. Họ muốn lật đổ đảng CSVN nhưng họ lại muốn đảng này tốt hơn!? Cả nước gần như có một ư nghĩ giống nhau, “đảng phải có người giỏi, người tài đức để đưa đất nước này tiến lên”. Một mặt họ muốn lật đổ đảng nhưng mặt khác họ lại nghĩ rằng “nếu có người lănh đạo giỏi ngang tầm khu vực, đảng sẽ mạnh lên, thay đổi, đem lại ấm no hạnh phúc cho dân tộc”. Họ quên rằng mục tiêu của đảng độc tài và ước mơ của người dân khác nhau.

 

Đảng CS luôn luôn “xác định kiên tŕ chủ nghĩa Mác Lenin, tiến lên CNXH, sự tồn vong của chế độ là sự tồn vong của đảng, đảng là chế độ, quyền lực là thống nhất, đảng lănh đạo tuyệt đối, đảng phải kiểm soát toàn bộ cuộc sống của người dân”. “Đảng” sẽ cho người dân tất cả mọi quyền, miễn sao đừng đụng đến đảng, trong khi quyền người dân mong mỏi quyền làm chủ, chỉ nói quyền làm chủ cá nhân thôi mà cũng chưa đạt được đừng nói chi đến quyền làm chủ đất nước. Bởi v́ quyền làm chủ cá nhân như quyền tự do quan điểm, tự do ngôn luận vẫn đụng đến đảng, cho nên theo cách nghĩ của đảng như vậy, đảng và nhân dân luôn mâu thuẫn lẫn nhau. Tự do của người dân khác tự do của đảng, dân chủ của người dân khác dân chủ của đảng. 

 

Người dân có vẻ lầm tưởng giữa 2 vấn đề: Đảng tốt hơn xă hội sẽ tốt hơn, nhân sự đảng giỏi hơn, xă hội sẽ phát triển. 

 

Đó là một sai lầm của người Việt.

 

1- “Đảng” tốt hơn là tốt cho ai?. Họ không bao giờ xác định rằng “đảng” tốt hơn là tốt cho ai, tốt cho đảng hay tốt cho đất nước, họ vẫn c̣n nhập nhằng giữa đảng và đất nước, đảng tốt lên th́ đất nước tốt lên. V́ vậy, vô t́nh trong ư thức hệ họ vẫn chấp nhận đảng lănh đạo, hoặc quên mất đảng là ai, chỉ cần xă hội có dân chủ là xong. Mà chuyện này làm sao xảy ra? Cái ư nghĩ đảng lănh đạo nó vẫn mặc định nằm sâu đâu đó trong tiềm thức của họ, giống như nhà vua, họ vẫn muốn xă hội tốt lên nhưng từ đảng ban ra, từ vua chiếu chỉ, từ sự thay đổi của đảng chứ không phải từ người dân kiến tạo nên. 

 

Vấn đề này có lẽ xuất phát từ nguồn gốc lịch sử, chúng ta chưa thoát khỏi nhận thức của chế độ phong kiến, người dân vẫn dưới ông vua, nhà vua quyết định tất cả, xă hội tốt đẹp hay không, phụ thuộc vào triều đ́nh. Nhưng trong chế độ phong kiến triều đ́nh và thần dân có cùng chung nhau một mục đích, “thanh b́nh quốc thái dân an”, mục đích của vua là dân, là lo cho dân, dân tin vua cùng nhau xây dựng đất nước. 

 

Trong khi đó, chế độ độc tài, chính quyền là nhóm lợi ích, thu vén cá nhân, đục khoét tài nguyên đất nước, đứng trên luật pháp, đàn áp người dân, mị dân bằng những khẩu hiệu lừa bịp và đẩy người dân đứng ngoài ŕa xă hội, độc quyền sở hữu đất nước. 

 

Trong chế đô độc tài, phát triển đất nước chỉ là h́nh thức, mục đích bản chất bên trong là thỏa măn một ư thức hệ nào đó của riêng họ mà không cùng với ư nguyện của người dân như chủ nghĩa Phát xít. Hoặc hô hào một mô h́nh xă hội riêng nào đó mà đem người dân làm những con cừu tế lễ thí nghiệm như xă hội Trung Quốc. Trong chế độ độc tài người dân chỉ là nô lệ. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng vậy, mục đích của “đảng” là muôn đời cai trị, dù đất nước thụt lùi lạc hậu đảng vẫn cai trị, đảng kèm hăm sự phát triển, trong khi mục đích của người dân là tự do và phát triển. 

 

Đảng ngược với dân, đảng v́ lợi ích của đảng, đảng thay đổi nhân sự, hội nghị, đại hội, bầu bán chỉ v́ sự tồn vong của đảng, c̣n chuyện đất nước là một phạm trù khác. Cho nên dù đảng có tốt hơn hay tệ hơn, đất nước vẫn không phát triển, hoặc có phát triển, nhưng người dân sẽ không bao giờ có tự do dân chủ đúng nghĩa. 

 

2- Có thể đất nước phát triển nhưng có dân chủ hay không? Họ phê b́nh cái đảng này tồi tệ, quái thai, khốn nạn, họ muốn phải thay đổi ông này mới lănh đạo được đất nước, thay đổi ông kia kinh tế mới phát triển, điều này chỉ đúng trong xă hội phong kiến, không đúng trong chế độ độc tài. Có thể phát triển một giai đoạn nhưng người dân có hạnh phúc hay không? Chính cái quyền lực độc tài kềm hăm phát triển kinh tế đồng thời tiêu diệt luôn quyền tự do của dân tộc. Như vậy, dù thay ai đi nữa cái đảng đó vẫn c̣n, bản chất của nó không thay đổi. Vô t́nh chúng ta ủng hộ cho nó tồn tại thêm, mạnh thêm, chứ đâu phải lật đổ CS hay tốt thêm cho xă hội. 

 

Nh́n bên cạnh theo như ước muốn của dân Việt, xă hội Trung Quốc, thành phần lănh đạo rất bài bản, có tŕnh độ, bằng cấp, nh́n xa trông rộng, nhưng mục đích của họ là ǵ? Vẫn là chủ nghĩa dân tộc đại Hán, sẵn sàng hy sinh quyền tự do cá nhân để phát triển kinh tế, đất đai vẫn sở hữu toàn dân, xây dựng nền dân chủ phương đông theo giá trị Châu Á chống lại phương Tây, phủ nhận quyền tự do báo chí trong khi nó là lực lượng thứ tư kiểm soát xă hội ngoài tam quyền phân lập, xă hội đầy tham nhũng. Tất cả những xă hội kiểu này đều là mị dân, phục vụ cho một mục đích nhóm lợi ích cầm quyền, độc tôn quyền lực, chống lại những quy luật tự nhiên của xă hội, muốn áp đặt quy luật đảng vào xă hội, họ muốn áp đặt chủ nghĩa dân tộc cực đoan để bảo vệ chính quyền và lừa dối người dân, trong khi người dân chỉ muốn an cư lạc nghiệp, ấm no hạnh phúc, tự do tư tưởng. Phát triển kinh tế để làm ǵ khi người dân không được hưởng lợi từ nó, khi quyền công dân bị chà đạp, đi ngoài những quy luật tự nhiên, tự ngụy biện kiểu phát triển riêng nhưng thực chất đó là chủ nghĩa toàn trị trá h́nh, lạm dụng quyền lực để bóp méo dân chủ của người dân, quy định một kiểu dân chủ theo kiểu của đảng. Bất cứ một chế độ nào phủ nhận quyền tự do ngôn luận đều là chế độ độc tài. 

 

Cộng sản là vua tập thể, khác với độc tài cá nhân. Tất cả đảng viên khi chọn con đường vào đảng đều luồn lách v́ quyền lợi cá nhân của ḿnh, đều là những thành phần lưu manh thỏa hiệp với cái xấu dù tŕnh độ học vấn của họ có đến đâu. Dù anh có tốt mấy khi vào đảng dù yêu nước hay cơ hội, hết Trung tâm bồi dưỡng chính trị mà quận nào cũng có, đến Trường đảng mà tỉnh nào cũng có, đến Trường đảng Nguyễn Ái Quốc, đến Viện Triết học Max Lê nin,... đến mức này đều là những con người “máy đảng” như nhau. Chịu đựng được mức độ nhồi sọ cỡ này, họ hoàn toàn là nhũng con người lư luận mù quán, suy nghĩ một chiều, chủ nghĩa Mác Lê là ưu việt, đấu tranh giai cấp là nhiệm vụ, vơ vét là bản năng. V́ là thành phần lưu manh cơ hội nên quyền lợi cá nhân, quyền lợi phe cánh, quyền lợi đảng, c̣n đảng c̣n ḿnh là tuyệt đối. Quyền lợi đó chia đều rộng khắp trải dài từ BCT xuống chủ tịch phường, dân pḥng, cho nên họ ra sức bảo vệ, sống chết với nó. 

 

Cũng có thể có những người cộng sản yêu nước, hoặc giữa đường thay đổi nhận thức, nhưng trong một guồng máy cấu kết đan xen lẫn nhau, quyền lợi chia đều họ khó vùng dậy và trước sau ǵ cũng bị phe cánh kia nghiền nát, như Trần Xuân Bách (1990), Tướng Trần Độ (1999), Giáo sư Triết Hoàng Minh Chính (1967)... Chắc chắn không phải 3 triệu đảng viên kia là CS gian xảo hết nhưng đă leo lên đến BCHTU chắc chắn không ai tốt đẹp cả, hoặc vào đến BCT đó là thành phần CS chuyên nghiệp, lưu manh, xảo trá, giả dối, tuyệt đối tuân theo luật chơi của đảng và t́m cách vơ vét cho ḷng tham của ḿnh. Họ chỉ “tốt” sau khi đă về hưu. 

 

Lịch sử đă chứng minh, một chế độ độc tài sẽ không bao giờ thay đổi nếu không có lực tác động từ quốc tế cùng người dân. Áp lực chọn lựa giữa tồn tại và mất hết buộc họ phải thay đổi. Gorbachov kêu gọi cải tổ 1991 khi Cách Mạng Đông Âu đă thành dây chuyền rộng khắp bắt đầu từ Ba Lan, Hungary, Tiệp Khắc, sụp đổ bức tường Berlin 1989-1990. Thein Sein chấp nhận bầu cử tự do, trả quyền lực về cho nhân dân khi cuộc đấu tranh của quần chúng và đảng NLD của bà Aung San Suu Kyi đă lên quá cao độ, 5000 tù nhân chính trị bị bắt, bên cạnh nền kinh tế kiệt quệ và lệnh cấm vận của các nước Tây phương. Không có áp lực độc tài không thay đổi, độc tài dù có tốt đến mấy nó cũng không tự chuyển thành dân chủ. Muốn có dân chủ phải lật đổ độc tài, lật đổ toàn bộ hệ thống cấu trúc chính trị của nó, đó là cách duy nhất, đừng tin vào những thay đổi mị dân của đảng. 

 

3- Đảng không phải nhà vua? Nhà vua có thể nói: “Trẩm tha chết cho khanh”, điều này là sự thật, nhưng Nguyễn Phú Trọng lên TV nói đất nước sẽ có dân chủ, điều này là mị dân. Bởi v́ ông Trọng không phải nhà vua mà là đảng trưởng của đảng độc tài. Khác nhau? Hai mục đích khác nhau.

 

Người dân tin vua v́ vua là thiên tử không làm điều sai trái, nhưng không tin vào độc tài, độc tài là lừa dối, là quyền lợi. Đất nước phải có luật pháp công minh, chỉ khi nào có chỉ thị, nghị quyết, nghị định, luật lệ ban hành rơ ràng không vi hiến, báo chí được quyền tự do, công nhân có quyền lập hội, đất đai thuộc quyền sở hữu tư nhân... khi đó mới gọi là đảng có nhă ư thay đổi. Hăy xem lại đất nước ta, từ trước đến giờ có cái nghị định nào tôn trọng quyền lợi của người dân chưa, hay chỉ là những ngôn ngữ mờ mịt dồn dân vào chân tường trong khi hiến pháp đầy thơm tho. Nghĩa là lâu nay chúng ta sống trong lừa bịp hoàn toàn mà vẫn tin ở đảng sẽ làm điều tốt đẹp.

 

Chính điều ngộ nhận này, người dân vẫn mơ ngủ tưởng rằng “đảng CS sẽ thay đổi, đảng có uy tín”, tin ngay vào những câu phát biểu phù phiếm mị dân, hoặc thay đổi vài nhân sự mà quên rằng nó vẫn là chế độ độc tài, cho dù nó mạnh lên hay yếu xuống, nó vẫn c̣n tệ hơn vua. May mắn núp bóng trong ư thức hệ này đảng đă lừa bịp dân chúng lâu nay. Đây chính là lúc chúng ta cần phải sáng suốt nh́n nhận lại vấn đề này để đưa ra những phương án đấu tranh đúng đắn thích hợp hơn, đập tan luận điệu tuyên truyền của đảng. Đảng vừa đấm vừa xoa, vừa bóp vừa thả, tung hỏa mù, gieo rắt sợ hăi, triệt để chuyên chính vô sản. Người dân vừa muốn lật đổ đảng, vừa muốn đảng thay đổi, vừa muốn đảng mạnh lên, vừa muốn xă hội phát triển, cho nên mờ mịt không nhận ra đúng bản chất của đảng, để đảng lừa bịp dẫn đi hết chặng này đến chặng khác.

 

 

Sài G̣n 6/2/2016

Trần Duy Sơn

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính