Tại sao không nên dùng hai chữ “Trung Quốc”?

 

Trần Đức Dũng

 

 

Bản đồ cổ của Trung cộng 2000 năm trước

 

 

Khởi đầu, những bộ tộc nhỏ sống trên vùng đồng bằng giữa hai ḍng sông; Hoàng Hà phía bắc và Dương Tử phía nam, gọi nơi này là Trung Nguyên. Tức vùng b́nh nguyên giữa hai con sông. Trung ở giữa. Nguyên cánh đồng. Cho nên chữ "Trung Nguyên" chỉ có nghĩa là cánh đồng giữa hai gịng sông.

 

Hai chữ Trung Nguyên quá mơ hồ không rơ ràng, cho cả vùng rộng lớn. Trong vùng này có một địa phương, khá đông dân cư, gọi là Hoa Âm (thuộc địa phận tỉnh Hoa Nam hiện nay), nên c̣n được gọi là Trung Hoa. Từ đó hai chữ "Trung Nguyên" hay "Trung Hoa" thường được dùng lẫn lộn. Để phân biệt với Bắc Mạc, tức vùng sa mạc phía bắc sông Hoàng Hà, họ gọi là "Trung Nguyên". Để phân biệt với Lĩnh Nam, tức vùng đồng bằng phía nam sông Dương Tử, họ gọi là "Trung Hoa".

 

Thế rồi, qua nhiều thời kỳ, các kẻ nắm quyền cai trị tự vẽ vời ra đủ điều để sơn phết cho hai chữ "Trung Hoa" nhằm đánh bóng thân thế đối với các xứ lân cận.

 

Lúc này, bọn cầm quyền bắt tên bồi bút Khổng Khâu, mà người Việt thường gọi là Khổng Tử, vẽ vời cho rằng Trung là ở giữa, Hoa là có văn hóa. Ư muốn tôn xưng rằng chỉ có nơi đây mới là trung tâm văn hóa của con người. Một loại đỉnh cao trí tuệ của thế giới vào thời bấy giờ. V́ thế họ gọi những dân tộc sống vùng chung quanh là súc vật, sâu bọ như: "Nam Man (chó);Bắc Địch (sâu)Đông Di (rắn)Tây Nhung (khỉ)". Cũng bởi ngu si và đầu óc bán khai, kém tiến hóa, nên họ không hề biết rằng gọi như thế tự chính họ c̣n thua cả súc vật. Kẻ ngu si thường mắc phải căn bệnh hoang tưởng này để giải tỏa ẩn ức tâm lư hèn kém, mà cho đến nay chúng ta vẫn c̣n nhận thấy.

 

Thật ra, tên họ Khổng xứ Lỗ (nay thuộc tỉnh Sơn Đông) nhận lệnh đi ăn cắp văn hóa của phương Nam, tức của dân Bách Việt, rồi đem về xào nấu, nên hắn ta chỉ dám gọi là đồ ăn cắp chứ không phải tự tay tạo ra (thuật nhi bất tác). Bán khai đến độ, hắn ta cũng không hề biết và cho rằng trà và lúa của dân Bách Việt phía nam sông Dương Tử đang dùng là kỳ lạ và chẳng phải là những món ăn uống mà kẻ có văn hóa nên dùng. Thế nhưng sau khi uống thử rồi thấy ngon thấy ghiền. Cái tài lưu manh của kẻ ăn cắp luôn là tẩy xóa hết dấu vết cũ rồi cho là của ḿnh. Để bây giờ cả thế giới, ngay người Việt cũng tin chắc rằng trà phát xuất từ Tàu. Cũng theo lệnh trên, tên bồi bút họ Khổng này đưa ra những thuyết ma mị để đặt ách nô lệ lên đầu người dân như: thuyết th́ên mệnh, ngũ thường, và trung quân ái quốc, vân vân.

 

Con trời, ǵ mà bị kẻ khác soán ngôi tàn sát thẳng tay không chừa một mống. Ngũ thường ǵ mà trong cung đ́nh, con giết cha để cướp ngôi, hai cha con cùng lấy một vợ, con cướp vợ của cha rồi loạn luân, chém giết, tàn sát lẫn nhau, lẫn nhau đủ kiểu. Thế nhưng chúng bắt mọi người dân phải trung thành với kẻ cai trị mới gọi là yêu nước. Điều này chẳng khác ǵ hiện nay bọn giặc cộng cố t́nh nhét vào đầu người dân Việt câu yêu nước là yêu chủ nghĩa xă hội.”

 

Thật ra, tên Khổng Khâu này chỉ là một kẻ bồi bút cho bọn cầm quyền vào thời bấy giờ. Chẳng khác nào Tố Hữu, Cù Huy Cận, Chế Lan Viên, Xuân Diệu sau này của Việt cộng. Và hiện nay, để áp đặt ách nô lệ này, giặc Bắc ra lệnh cho bọn tay sai Việt cộng thành lập viện Khổng Tử tại Hà Nội để bắt dân Việt thờ lạy như ngày trước trong thời đại phong kiến gọi là Văn Miếu.

 

Những người Việt mang nặng tinh thần nô lệ nên cứ măi bị giặc Bắc lừa gạt mà tôn thờ tên bồi bút này là "bậc thầy muôn đời" ("vạn thế sư biểu"). Hăy để cho những người này thỏa măn kiếp nô lệ và thờ Tàu của họ. Nhưng chúng ta, những người Việt biết tự trọng và có tinh thần dân tộc, không nên làm điều này. Không những thế, mỗi người nên có trách nhiệm đối với dân tộc và tổ quốc. Nghĩa là khi nghe người khác hiểu sai nói sai, chúng ta nên tŕnh bày, giải thích cho họ hiểu rơ sự việc. Cùng giúp nhau hiểu rơ vấn đề, th́ không có ǵ phải ngần ngại, hay lo sợ cả. Mà đây lại là vấn đề sống c̣n của cả một dân tộc. Đây là trách nhiệm của mọi người Việt, không riêng ǵ ai cả. Mọi người dân đều hiểu rơ tức là dân trí được nâng cao. Sự hiểu biết của người dân càng nhiều, bọn Việt cộng càng lo sợ. Điều này ai cũng hiểu cả.

 

Để áp đặt tinh thần nô lệ và phong kiến trở lại, kẻ cầm quyền Việt cộng đang âm thầm đem các từ ngữ mang nặng tính thần quan liêu phong kiến, vào đầu người Việt như: quan chức, ngài. Người Việt sống tại Miền Nam trước năm 1975 sẽ dễ dàng nhận ra điều này. Danh từ quan chức hoàn toàn không có trong ngôn ngữ Miền Nam. Thay vào đó, là nhân viên, hay viên chức chính quyền. Hoàn toàn không có chữ quan trong đầu người dân sống dưới chế độ tự do dân chủ Việt Nam Cộng Ḥa. Danh từ ngài, chỉ dùng cho các đấng tối cao, giáo chủ trong tôn giáo. Trường hợp ngôi thứ hai trong văn bản, th́ chỉ là: “Thưa tổng thống.” Không bao giờ có h́nh ảnh của kẻ nô lệ cúi đầu khuất phục như trong câu: “Kính thưa ngài thủ tướng,” như hiện nay trong xă hội cộng sản. Nêu ra điều này để mọi người cùng nhận ra rằng, qua ngôn ngữ, Việt cộng đă cố t́nh đưa người dân Việt trở về thời kỳ quan liêu phong kiến và nô lệ cũ.

 

Từ xưa, Trung Nguyên này là nơi tranh giành quyền lực tự do và được xem là vườn hưu hoang không có chủ. Kẻ nào giành được th́ mặc sức mà cai trị; và họ cũng chẳng có khái niệm ǵ về quốc gia dân tộc. Kẻ nắm quyền cai trị luôn có tham vọng bành trướng và xâm chiếm các nước chung quanh. Thời kỳ Chiến Quốc là một thí dụ điển h́nh lịch sử về sự tranh giành quyền lực nơi vườn hưu hoang này. Với tinh thần đó, và nhằm trấn áp người dân để cai trị nên kẻ nào lên nắm quyền cũng tự xưng ḿnh là con trời, là lớn, là đại. Như Đại Chu, Đại Tần, Đại Hán, Đại Đường, Đại Tống, Đại Nguyên, Đại Minh, Đại Thanh. Đại sau thẳng tay tàn sát tiêu diệt đại trước. Và đại cuối cùng th́ bị tám cường quốc Tây phương cùng nhau xẻ thịt. Nên thực tế chẳng có ma nào là đại cả.

 

Cho nên người Tàu chỉ có khái niệm về triều đại chứ không biết thế nào là dân tộc và tổ quốc. Điều này c̣n hiện rơ trong nếp sinh hoạt của người Tàu hiện nay nơi hải ngoại. Thí dụ; Tàu Hồng Kông, Tàu Singapore, Tàu Đài Loan, Tàu Phúc Kiến, Tàu Quảng Đông, Tàu Mă Lai, vân vân. Không Tàu nào chịu chơi chung với Tàu khác cả. Bởi điều dễ hiểu, trong đầu người dân đến cả kẻ nắm quyền cai trị, không có dân tộc Tàu, không có dân tộc Trung Hoa, hay Trung Quốc. Bởi thế, để thực hiện “Bước Tiến Nhảy Vọt,” dùng lương thực của Tàu đổi lấy kỹ thuật của các nước cộng sản Đông Âu, Mao Trạch Đông sẵn sàng cho 17 triệu người Tàu chết đói mà chẳng hề bận tâm.

 

Chữ “triều” có nghĩa là nhiều lượn sóng có ngọn gập đầu xuống cùng nhau chạy về một hướng, là tấp vào bờ, như thủy triều, hải triều. Từ đó, bọn cai trị dùng chữ triều mang ư nghĩa cùng khoanh tay cúi đầu chầu và hướng về. Bởi vậy trên trang phục chúng luôn cho thêu nhiều lượn sóng cuốn gục đầu trên áo quần các quan lại, hoặc các nơi như sảnh đường xử án. Và khi gặp nhau, kẻ dưới phải khoanh tay và cúi đầu theo đúng h́nh ảnh của chữ triều đă thêu trên quần áo, và hiện hữu khắp nơi qua tranh ảnh, chạm khắc. Nói theo ngôn ngữ trong khoa Tâm Lư Học, đó là những kỹ thuật khống chế tư tưởng (mind control) vô cùng tinh vi và ma quỷ.

 

Triều cống” nghĩa là cúi đầu dâng nộp phẩm vật quư giá lên cho ông chủ. “Triều đ́nh” là cái sân để cả đám quan lại đứng khoanh tay cúi đầu chầu về ông vua ngồi trên cao. “Triều đại” có ư nghĩa nguyên thủy là khoanh tay cuối đầu hướng về ông chủ lớn. Những chữ này, thể hiện tinh thần ngạo mạn, tham vọng quyền lực, luôn bắt các nước nhỏ xung quanh phải quy phục kẻ cai trị ngồi ở giữa. Các chữ Trung Hoa hay Trung Quốc cũng mang tinh thần ngu xuẩn nhưng ngạo mạn này. Ngày nay với kiến thức về địa dư thế giới, mọi người Việt đều biết rơ xứ này chẳng có ǵ để tự xưng là “Nước Ở Giữa” cả. Thế nhưng nhiều người Việt vẫn đang chấp nhận điều này qua ngôn ngữ. Đây là biểu hiện của một kiến thức kém cơi và nặng tinh thần nô lệ.

 

Người Việt, sống trên vùng đất phía nam sông Dương Tử, từ vùng núi Ngũ Lĩnh và hồ Động Đ́nh trở về nam, nên gọi là xứ Lĩnh Nam. Họ vẫn luôn biết ḿnh là dân tộc Bách Việt. Để chống lại ư tưởng bá chủ, hống hách của những kẻ phương Bắc, và quyết tâm giữ vững tinh thần tự chủ và độc lập, người Việt luôn nêu cao tinh thần Đại Việt, Đại Nam qua mọi thời kỳ lịch sử.

 

Lưu Bang, một tên thôn trưởng lưu manh sống bên ḍng sông Hán Thủy, cướp công Hạng Vơ, diệt Tần lên nắm quyền cai trị (256 trước TL). Để thành lập triều đại, Lưu Bang lấy chữ Hán từ tên con sông rồi gọi là “Triều Hán,” và tự xưng là “Đại Hán.” Sự cai trị của ḍng họ lưu manh này kéo dài suốt 400 năm, nên hai chữ "đại Hán" đă ăn sâu vào đầu của nhiều thế hệ dân cư trong vùng. Để sống c̣n, tránh cảnh bị tàn sát và tiêu diệt, dân tộc hay bộ tộc nào trong vùng bị cai trị cũng tự gọi ḿnh là người Hán. Ngay cả chữ viết đă có trước đó từ lâu chúng cũng bắt mọi người gọi là chữ Hán. Người Việt sau này, dưới sự áp đặt của Tàu mấy trăm năm trước cũng mặc nhiên chấp nhận điều này. Cho đến nay, hầu hết người Việt cũng vẫn c̣n gọi là chữ Hán. Không mấy ai dám gọi là chữ Tàu cả. V́ họ sợ. Sợ điều ǵ họ cũng không rơ. Nhưng vẫn cứ sợ và gọi như thế là đủ an tâm. Nêu điều này ra để chúng ta cùng nhận rơ cái tinh thần nô lệ này đă truyền đời đến cả ngàn năm nay vẫn c̣n nhiều người Việt không chịu nhận ra và quyết tâm tiêu trừ.

 

Sau khi Mông Cổ diệt Đại Tống lập Đại Nguyên cai trị xứ này cả trăm năm. Đến khi Trần Hữu Lượng (Lượng là con trai Chiêu Quốc Vương Trần Ích Tắc – qua việc thông đồng với giặc, vương bị anh là vua Trần Thánh Tông không giết nhưng đuổi ra khỏi Việt Nam và qua Tàu sống ở vùng Trường Sa, Quảng Đông ngày ngay) đánh đuổi Mông Cổ chuẩn bị lên ngôi th́ bị Chu Nguyên Chương cướp công và lập nên Đại Minh. Ḍng họ Ái Tân Giác La của bộ tộc Măn Châu (Nữ Chân, Kim sau đổi là Thanh) diệt Minh, rồi cũng gọi là Đại Thanh. Thời kỳ nầy không c̣n ai dám nhận ḿnh là Đại Hán hoặc Đại Minh nữa cả. Và bọn đại hán (trong đầu người Việt) phải cạo đầu thắt bính như người Măn Châu. Nếu không sẽ bị chặt đầu ngay. Lúc bấy giờ, trong dân gian, v́ quen miệng họ vẫn gọi xứ này là Trung Nguyên hay Trung Hoa. Tuy rằng biên giới đă vượt qua sông Dương Tử và tiến xa xuống phương nam.

 

Sau này một vài người Tây phương, vốn không biết nhiều về xứ này, nên cho rằng người sống ở đây là dân Hán, nhưng họ lại gọi là nước Tần. Người Việt vốn nặng tinh thần nô lệ lại tôn thờ khoa học tây phương, nghe người da trắng Âu Châu gọi thế nên vội vă cho là có tộc Hán. Đây là sự di căn của căn bện nô lệ. Ngày trước họ thờ Tàu. Khi Tàu đi, Tây đến th́ họ đành phải thờ Tây. Đối với họ hễ người Tây phương nói là phải đúng, và họ không hiểu rơ nghĩa chữ tộc trong tiếng Việt. Điều này cũng ngây ngô chẳng khác nào hiện nay bảo những người sống tại Mỹ là dân tộc Hoa Kỳ. Ai cũng biết chỉ có người Mỹ chứ không có dân tộc Hoa Kỳ. Xứ Tàu cũng chỉ là một loại hợp chủng quốc ở Châu Á mà thôi. Hiện nay, ngoài hàng trăm ngôn ngữ của những dân tộc thiểu số, Tàu vẫn c̣n xử dụng sáu ngôn ngữ chính. Ngay cả Mao Trạch Đông vẫn nói tiếng Hồ Nam, khiến nhiều người Tàu nghe không hiểu. Không có ngôn ngữ Tàu chính thống, tuy rằng phần lớn là tiếng Việt do dân Bách Việt sống khá nhiều ở vùng phía Nam sông Dương Tử, mà c̣n giữ rơ âm Việt nhất là tiếng Quảng Đông, Quảng Tây. V́ sự kiện này nhiều người Việt Nam, không chịu t́m hiểu lịch sử của tộc Bách Việt, lại nặng tinh thần nô lệ, nên cứ cho rằng tiếng Việt hiện nay là mượn từ tiếng Quảng Đông của Tàu. Dù vẫn c̣n sáu ngôn ngữ chính, nhưng chữ viết chỉ một, do Doanh Chính, tức Tần Thủy Hoàng, thống nhất chữ viết để dễ bề cai trị, và gọi là "quan thoại", tức ngôn ngữ của quan lại. Đến thời bạo chúa Mao Trạch Đông, vốn xem Tần Thủy Hoàng là thần tượng, cũng bắt chước Doanh Chinh bắt sửa lại chữ Tàu và gọi là chữ Tàu đơn giản. Ở đây chúng ta gọi là chữ Tàu, nhưng sẽ c̣n vô số người Việt quyết tâm giữ chữ Hán trong đầu cho đến chết, và truyền lại cho con cháu.

 

Dưới áp lực xâm lăng của giặc Bắc, người Việt từ vùng Động Đ́nh Hồ, dần dần bị đẩy xa về phương nam. Qua thời gian, người Việt c̣n ở lại vùng phía Nam sông Dương Tử đă quên mất nguồn gốc Bách Việt của ḿnh. Nhưng họ không hề bị đồng hóa, v́ dân số Việt tộc ở những vùng này vẫn luôn nhiều hơn những bộ tộc hỗn tạp nhỏ khác. Họ chỉ mất gốc. Một điển h́nh trong lịch sử cận đại là Tôn Dật Tiên (Sun Yat Sen), sinh ở Quảng Đông, người mà dân Tàu đang thờ phượng và suy tôn là cha đẻ của cuộc Cách Mạng Tam Dân, vốn là người Việt. Ông ta biết rơ điều này. Tuy vậy, v́ quá lâu đời và v́ sự nghiệp chính trị ông không dám nói rơ thân thế. Trong khi đó ḍng họ Lư của Việt Nam sống tại Đại Hàn gần ngàn năm nay vẫn luôn tự hào ḿnh là người gốc Việt. Nên khi vừa lên cầm quyền, tổng thống Lư Thừa Văn của Nam Hàn đă nhờ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm truy t́m gia phả của ḍng họ Lư tại Việt Nam.

 

Chiến thắng mùa xuân năm Kỷ Dậu (1789) mọi người Việt đều đă biết. Sau khi đánh quân Thanh một trận nhớ đời và đuổi ra khỏi bờ cơi, Quang Trung Hoàng Đế liền có kế hoạch lấy lại đất bị giặc Bắc cướp trước đó. Theo chương tŕnh, vua Quang Trung sẽ đuổi Măn Thanh trở ngược về phía Bắc sông Dương Tử, quyết lấy lại vùng Lĩnh Nam của dân Bách Việt ngày xưa. Bước đầu, nhà vua bắt Càn Long phải gả con gái và trả lại hai vùng đất Quảng Đông và Quảng Tây. Sau đó sẽ làm bàn đạp để Bắc tiến và Tây tiến. Càn Long liền gởi chiếu mời vua Quang Trung sang Bắc Kinh để đàm phán. Nhắm để pḥng sự tráo trở của giặc Bắc cùng sẵn dịp hạ nhục Càn Long của Đại Thanh, vị Hoàng Đế Đại Việt cho người giả trang dẫn phái đoàn sang Tàu. Trên đường đi phái đoàn Việt cố t́nh hành hạ bọn quan lại Tàu đủ điều, nhưng chúng cũng phải cúi đầu chịu nhục. Càn Long vẫn biết rơ trưởng phái đoàn chỉ là vị vua giả. Nhưng mở miệng ra lại sợ nhục nhă, nên hắn đành phải câm miệng và dùng đủ lễ nghi để tiếp đăi phái đoàn. Đây cũng là một sự nhục nhă nặng nề mà Càn Long của Đại Thanh đành phải nuốt sâu vào ḷng.

 

Vua Quang Trung cho Càn Long biết, nếu không chịu trả đất, vua Việt sẽ giúp bọn phục Minh nổi dậy diệt Thanh.

 

Vừa mới bị đánh một trận kinh hoàng, lại muốn giữ ngôi để tiếp tục cai trị xứ Tàu, Càn Long đành phải nuốt nhục cúi đầu chấp nhận. Nhưng mọi việc chưa xong th́ vua Quang Trung băng hà. Thế là việc đ̣i lại đất của người Việt xem như bất thành.

 

Nếu vua Quang Trung không mất sớm và bắt Càn Long của Đại Thanh trả lại Quảng Đông, Quảng Tây cho Đại Việt th́ hôm nay đă không có Tôn Dật Tiên cho dân Tàu thờ làm "Quốc Phụ". Nêu ra điều này để người dân Việt thấy được sự ngu ngốc của người Tàu. Đúng ra, mọi người Việt đều có bổn phận phải nói rơ điều này cho người Tàu, và nhất là cho Tập Cận B́nh biết mỗi khi hắn cúi đầu lạy Tôn Dật Tiên.

 

Chữ “Qin” được Tàu phát âm là “Ch’in,” người Việt phát âm là Tần. Từ âm “Ch’in” này người da trắng gọi xứ này là China hay Sino. Khi nắm quyền Doanh Chính dùng chữ "Đại Tần" v́ lấy tên địa phương của xứ Tần (hiện nay thuộc tỉnh Giang Tô). Cho nên người Tây phương dùng chữ China, Sino, Chinois là do sự diễn âm chữ Tần (“Ch’in”), để gọi xứ này. Hoàn toàn không có ư nghĩa ǵ là “Nước Ở Giữa” cả. Xin người Việt không nên đem h́nh ảnh của hai chữ Trung Quốc trong đầu của ḿnh mà áp đặt lên chữ China, Sino của người da trắng.

 

Người da trắng gọi họ là Tần. Tại sao chúng ta không dám gọi họ là Chệt hay Tàu? Hỏi tức đă trả lời rồi vậy.

 

Măi đến thời kỳ Măn Thanh vẫn chưa có hai chữ "Trung Quốc". Năm 1927, Nhật tiến chiếm vùng Măn Châu, lập ra Măn Châu Quốc, sau đó cai trị toàn xứ Tàu.  Tiếp theo xứ Tàu bị Hoa Kỳ chẻ ra làm hai thế lực chính trị vào năm 1949. Ngay sau khi đánh bại Nhật, năm 1945, lúc đầu Mỹ tính giao cả nước Tàu cho Tưởng Giới Thạch, để loại trừ Trương Học Lương, vốn gốc Măn Châu, lên năm quyền. Nhưng sau đó, năm 1948, Mỹ đổi ư, đem giao cả đại lục cho Mao Trạch Đông, được gọi là People’s Republic of China. Đảo Đài Loan th́ Mỹ giao cho Tưởng Giới Thạch được gọi là Republic of China. Để làm vui ḷng kẻ bị bạc đăi v́ chia đất cho quá ít, Mỹ cho Tưởng Giới Thạch vào Liên Hiệp Quốc để xoa dịu tự ái. Đến năm 1972, sau thời gian đủ lâu, Mỹ đuổi Tưởng ra khỏi Liên Hiệp Quốc, đem Mao Trạch Đông vào thay thế. Và bắt Tưởng phải dẹp bỏ danh xưng Republic of China, mà từ đó về sau chỉ được gọi là Taiwan, không có vị thế quốc gia trên chính trường quốc tế.

 

Hai xứ này, lúc bấy giờ, nếu dịch sang tiếng Việt cho đúng nghĩa quốc tế, ở đây chúng ta sẽ dựa trên tiếng Mỹ, phải là Cộng Ḥa Nhân Dân Tàu (Tần), và Cộng Ḥa Tàu (Tần). Cũng như Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là Socialist Republic of Vietnam, hay Việt Nam Cộng Ḥa là Republic of Vietnam.

 

Ở đây, chúng ta nhận ra thêm một điều vô cùng quan trọng là, do bản chất nô lệ giặc Bắc, Việt cộng đă âm thầm dùng tiếng Việt theo kiểu Tàu. Các chữ Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa đi trước hai chữ Việt Nam. Có nghĩa là tĩnh từ đi trước danh từ. Trong khi đó danh xưng Việt Nam Cộng Ḥa, tĩnh từ phải đi sau danh từ. Người Việt chúng ta chỉ nói trái ổi xanh, hoặc biển xanh. Chỉ có dân Tàu mới nói xanh trái ổi, và thương hải.

 

Có người sẽ cho rằng chỉ là thứ tự trước sau, ư nghĩa vẫn có đủ, việc ǵ mà phải chẻ sợi tóc làm tư.

 

Xin thưa. Một đảng viên cộng sản, dù nói hay viết, mà dùng chữ nhân dân, hay nhà nước trước chữ đảng, chắc chắn sẽ bị giết ngay. Thực tế, không có người nào dám làm điều này. Bởi họ biết rơ nguyên tắc sinh tử của băng đảng sắt máu côn đồ này là: Nói Bậy Là Chết.

 

Trở lại hai chữ Trung Quốc. Người Tàu, bởi ngu si lại nặng tinh thần hống hách luôn tự cho ḿnh là lớn, là trung tâm của thế giới, nên họ tự gọi là Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa, và Cộng Ḥa Trung Hoa, viết và hiểu theo cách Tàu dùng tiếng Việt. Sau khi được Mỹ giao cho cai trị toàn miền đại lục, Mao Trạch Đông vẫn tiếp tục truyền thống ngu si và bạo chúa nên tự gọi là "Trung Quốc". Thứ nhất: nhắm kích thích tinh thần ngông cuồng của dân trong xứ. Thứ hai: bắt cộng sản Việt Nam phải tuân dùng theo, để tṛng ách nô lệ lên đầu người Việt, mà trước nhất là những kẻ tay sai Việt cộng. Hiểu một cách rơ ràng, chữ "Trung Quốc" vẫn hoàn toàn không có ư nghĩa ǵ là “Nước Ở Giữa” cả. Bởi chữ Trung vốn có gốc từ chữ Trung Nguyên từ thời xa xưa. Tuy vậy, Tàu cộng vẫn mập mờ để bắt Việt cộng phải áp đặt vào đầu những người Việt, kém hiểu biết lại nặng tinh thần nô lệ phương Bắc, nên tự suy diễn ra là “Nước Ở Giữa” để nuôi trong đầu.

 

Vốn là kẻ tôi tớ luôn cúi đầu phục tùng mệnh lệnh của ông chủ, lại sống kiếp sống của kẻ vô tổ quốc, phi dân tộc, nên người cộng sản Việt Nam không dám gọi là Tàu. Và họ bắt người dân phải gọi là "Trung Quốc" để áp đặt và nhồi nhét tinh thần nô lệ vào đầu người Việt qua ngôn ngữ.

 

Trước năm 1975, người Việt tại Miền Nam thường gọi hai quốc gia này là "Trung Hoa Cộng Sản" và "Trung Hoa Quốc Gia" để chỉ cho hai thể chế chính trị, nhưng vẫn gọi chung là người Tàu. Như; Tàu Đài Loan, Tàu Chợ Lớn, Tàu Hồng Kông, Tàu Đại Lục. Chính những người Tàu sống ở Việt Nam cũng tự gọi họ là người Tàu. Từ thời tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa cấm không cho người Tàu làm 11 nghề chính để bảo vệ kinh tế cho người dân Việt Nam. Nguồn gốc phát xuất âm Tàu trong tiếng Việt, cho đến nay vẫn chưa rơ ràng. Có thể là do nghe và nói lại một cách sai lạc âm của chữ Tần mà người Tây Phương tại Việt Nam thường dùng vào thế kỷ 18, 19. Cả Philippines, Thailand, Kampuchia, trong ngôn ngữ của các quốc gia này, họ cũng không gọi xứ này là “Nước Ở Giữa.” Riêng người Nhật dùng chữ China với ư nghĩa khinh miệt là lũ người bệnh hoạn, ngu si, nhu nhược, yếu hèn. Đến nay chỉ có người Tàu và dân Việt dùng chữ "Trung Quốc". Nếu chia sẻ điều này ra nơi đây, để mọi người cùng nhận thấy rơ sự nô lệ trong tư tưởng, thể hiện qua ngôn ngữ của người Việt, do sự tiếp tay của Việt cộng, đă bị Tàu cộng áp đặt sâu nặng đến thế nào.

 

Một thí dụ điển h́nh cho căn bệnh nô lệ giặc Bắc, là cho đến hôm nay, trong đầu khá nhiều người Việt vẫn tin chắc rằng vơ thuật của Việt Nam th́ phải “bắt nguồn từ Trung Quốc.” Hỏi tiếp nữa th́ họ chống chế rằng bởi từ Thiếu Lâm Tự, và do Đạt Ma Sư Tổ truyền ra. Quả là khôi hài. Nếu vậy th́ phải bảo rằng vơ thuật của Tàu vốn do Ấn Độ truyền sang. Khổ thật. Kiến thức của họ đă kém, khả năng suy luận cũng không có, lại mang nặng căn bệnh thờ Tàu. Từ thời Khổng Khâu xa xưa măi cho đến hôm nay, bọn người này chỉ có truyền thống chuyên nghiệp là đi ăn cắp và ăn cướp, xong đem về bôi xóa dấu vết rồi cho là của ḿnh.

 

V́ thế, để thể hiện tinh thần tự chủ và độc lập của dân tộc, người Việt nên ư thức rơ điều này. Và không nên dùng hai chữ Trung Quốc. Bởi đây là thâm ư của cộng sản Việt, theo lệnh ông chủ Bắc Kinh, cố t́nh nhồi nhét tinh thần nô lệ vào đầu người dân Việt Nam.

 

Do đó, để chống Tàu, trước hết mọi người Việt nên chống lại âm mưu áp đặt tinh thần nô lệ này, qua ngôn ngữ, của giặc Bắc.

 

Nếu vẫn có người chưa chịu tin điều này, xin hăy nhớ lại chữ “triều” và h́nh ảnh những lượn sóng cuộn đầu trên áo quần quan lại thời phong kiến của Tàu ngày xưa. Xin nhắc lại, đây là kỹ thuật khống chế tư tưởng (mind control) nhắm đánh sâu vào vô thức (subconcious, 88%), không nằm trên b́nh diện ư thức (concious, 12%) nên khó ḷng nhận biết.

 

Việc chống Tàu qua ngôn ngữ nô lệ và mất nước này sẽ không dễ dàng v́ bọn tay sai Việt cộng, theo lệnh chủ, đang tận sức phá nát ngôn ngữ Việt chính thống nhắm thay thế và áp đặt ách nô lệ qua ngôn ngữ trong mọi hoàn cảnh. Người dân Việt vô t́nh, nhưng bọn Việt cộng lại quyết tâm. Tránh sao khỏi cảnh này. Bao năm qua v́ vô t́nh, không đế ư, nhiều người đă dùng đến quen miệng. Bây giờ mở miệng ra nói khác đi chắc chắn sẽ khó làm được ngay. Nếu không tin, mọi người hăy thử và sẽ thấy rơ tác dụng này.

 

Bảo rằng do thói quen, th́ nên tự hỏi ḿnh có dám bỏ cái thói quen này hay không? Dĩ nhiên, không mấy ai dám chấp nhận rằng v́ sợ nên phải dùng hai chữ Trung Quốc. Vẫn có nhiều người sẽ t́m đủ lư do để biện minh cho hai chữ "Trung Quốc" nơi cửa miệng.

 

Chắc chắn có người sẽ cho rằng "Trung Hoa hay Trung Quốc cũng chỉ là danh xưng, đâu có ǵ quan trọng". Những người này đang tự lừa dối chính ḿnh và cố t́nh dùng xảo ngôn để lấp liếm và che dấu căn bệnh nô lệ truyền đời. Nếu chỉ là danh từ, và không có ư ǵ, th́ tại sao không dám gọi là Tàu cộng?

 

Vậy tại sao ḿnh phải t́m đủ lư do để dùng hai chữ "Trung Quốc"? Hăy cố gắng tự nhớ lại xem ḿnh bắt đầu dùng từ lúc nào, để bây giờ gọi là quen miệng? Và tại sao ḿnh không dám gọi là Tàu cộng?

 

Nếu không dám tức là đă có nỗi lo sợ ẩn sâu trong đầu. Bởi sợ mới không dám. Sợ điều ǵ? Sợ ai? Hoàn toàn t́m không ra dấu vết. Đây chính là cái tác dụng của sự nô lệ và hèn nhược qua ảnh hưởng của ngôn ngữ. Đây cũng là hậu quả của sự khống chế tư tưởng (mind control) đă nêu ra ở trên. Có vài người, v́ mặc cảm tự ti kém khuyết, để tự gạt ḿnh nhằm che dấu căn bệnh nô lệ ẩn sâu trong tư tưởng, họ bảo rằng gọi như thế sẽ làm giảm giá trị tŕnh độ trí thức và lịch sự của họ. V́ thế họ chỉ dám dùng chữ Trung Quốc, Trung Hoa để chứng tỏ họ là kẻ có học thức, là người lịch sự.

 

Khi vua Quang Trung tuyên bố trước ba quân: Phải đuổi hết lũ giặc phương Bắc ra khỏi bờ cơi. Đánh cho chúng nó không c̣n manh giáp.” Ai dám bảo vua Quang Trung là phường vô học?

 

Trong cuộc hải chiến Hoàng Sa, tháng 1/1974, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh cho Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa: “Các anh cứ đánh tụi nó thẳng tay cho tôi.” Ai dám bảo tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là người thiếu lịch sự?

 

Để giữ ǵn nền độc lập và tinh thần tự chủ của dân tộc, mong rằng những người Việt này cũng nên từ bỏ cái ảo giác có học thức và lịch sự của ḿnh.

 

Nên hiểu rằng khi người Tây phương gọi những xứ này là China, Sino, Chinois, qua ngôn ngữ của họ, trong đầu họ vẫn xem đó là xứ Tần. Qua ngôn ngữ xử dụng, họ hoàn toàn không có khái niệm hay ư nghĩ ǵ về một “Nước Ở Giữa” cả. Trong khi đó, người Việt nói đến hai chữ Trung Quốc, chắc chắn cái h́nh ảnh “Nước Ở Giữa” đă thấp thoáng trong đầu. Xin mọi người để ư đến điều này.

 

Nếu người đọc vẫn t́m mọi cách để chống chế, vẫn chưa đồng ư, và chưa hiểu rơ tác dụng của ngôn ngữ, xin nêu ra một thí dụ để chúng ta cùng nhận xét.

 

Khi nghe nói đến các chữ; cô ấy, bà ấy hay mụ ấy, trong đầu người nói và người nghe đều có ba h́nh ảnh khác nhau. Một cô gái trẻ đẹp (cô ấy), một người phụ nữ lớn tuổi (bà ấy) và một người phụ nữ xấu xí, lố thôi lếch thếch (mụ ấy). Khi nói và nghe chữ "Trung Quốc" hay Tàu cộng cũng có tác dụng tương tự. Xin mọi người hăy tự suy nghiệm.

 

Ngôn ngữ thể hiện tâm lư là điều ai cũng hiểu và đồng ư.  Hy vọng nhiều người Việt sẽ nhận rơ điều này.

 

Khi đăng những bản tin ghe thuyền của Tàu cộng tấn công ngư dân Việt, báo chí Việt cộng chỉ dám dùng hai chữ tàu lạ. Mọi người đều hiểu tại sao. Ở đây chúng ta không cần diễn giải thêm. Rơ ràng là ngôn ngữ thể hiện tâm lư của người xử dụng. Và ai cũng hiểu đó lá cái tâm lư hèn hạ nhu nhược nô lệ của người cộng sản Việt Nam đối với bọn giặc phương Bắc.

 

Tương tự như thế, bất kỳ ai, mở miệng dùng hai chữ Trung Quốc cũng không thoát khỏi tâm lư này, dù họ có lớn tiếng hô to: “Đả đảo Trung Quốc xâm lược.” Hăy tự hỏi chính ḿnh, tại sao ḿnh không mở miệng nói được câu: Đả đảo Tàu cộng xâm lược.” Chẳng lẽ ḿnh vẫn c̣n muốn chứng tỏ cho người khác biết ḿnh là con người có học thức và lịch sự?

 

Đă không xóa nổi hai chữ "Trung Quốc" ra khỏi đầu th́ khoan nói đến chuyện chống Việt cộng hay Tàu cộng. Nếu chỉ là danh từ, tại sao không dám gọi là Tàu cộng? Không nên tiếp tục lừa dối chính ḿnh nữa. Xin suy nghĩ kỹ điều này.

 

Việt Nam cộng sản gọi là Việt cộng. Trung Hoa cộng sản gọi là Trung cộng. Đâu có ǵ là không học thức, không lịch sự ở đây. Mà đối với bọn giặc Bắc, trong khi họ luôn t́m cách tiêu diệt ḿnh, mà ḿnh cứ măi lịch sự với họ th́ quả là một tâm lư bệnh hoạn. Ở đây chúng ta không thể dùng chữ nhu nhược, mà phải gọi là bệnh hoạn. Chúng ta thấy vẫn c̣n nhiều người Việt mang nặng cái tâm lư bệnh hoạn này trong đầu.

 

Những người đảng viên cộng sản Việt Nam chắc chắn sẽ không bao giờ dám mở miệng nói đến chữ Tàu, dù là; ông Tàu vĩ đại, bác Tàu kính yêu. Chỉ nghe đến cái âm Tàu họ cũng đă hoảng sợ đến kinh người. V́ quá kinh sợ họ trở nên tức giận điên cuồng. Đối với họ, đó là loại ngôn ngữ phạm thượng. Quen sống kiếp nô lệ, họ không thể nào chấp nhận loại ngôn ngữ phạm thượng này đối với ông chủ phương Bắc được.

 

Đến hôm nay, chúng ta đều thấy rơ rằng; nhóm cầm quyền cộng sản Việt Nam chỉ giỏi hèn với giặc, nhưng luôn ác với dân. Để chứng tỏ ḿnh không hèn với giặc, như bọn người đang sống kiếp nô lệ này, điều đầu tiên và dễ dàng nhất là mọi người nên vất bỏ hai chữ Trung Quốc ra khỏi ngôn ngữ của ḿnh. Bảo là dễ dàng nhưng sẽ có rất nhiều người không làm nổi điều này.

 

Tùy theo thái độ tâm lư, mỗi người sẽ tự chọn cho ḿnh một loại ngôn ngữ thích hợp. Người nặng tinh thần nô lệ và bệnh hoạn sẽ có lư do để bảo vệ và tiếp tục xử dụng hai chữ Trung Quốc. Người nặng tinh thần tự trọng, hiểu rơ trách nhiệm trong việc giữ ǵn nền độc lập và tinh thần tự chủ của dân tộc sẽ có lư do để loại bỏ chữ Trung Quốc và thay vào đó là Tàu.

 

Tâm lư tức giận sẽ dùng ngôn ngữ phẫn nộ. Tâm lư tự chủ sẽ dùng ngôn ngữ độc lập. Tâm lư hèn nhược sẽ dùng ngôn ngữ nô lệ. Điều này không ai chối căi được. Và v́ thế, xin mọi người Việt chúng ta nên loại bỏ hai chữ Trung Quốc để thể hiện tinh thần độc lập, tự chủ và bất khuất ngay trong ngôn ngữ xử dụng hằng ngày. Hy vọng nhiều người sẽ đồng ư với đề nghị này. Nhưng đối với người đảng viên cộng sản Việt Nam th́ vô phương. Họ đă chọn kiếp sống tay sai, nô lệ, vô tổ quốc, phi dân tộc từ thuở chào đời. Chúng ta không mong ǵ họ thay đổi được.

 

Để giúp ḿnh và cũng giúp người, mọi người Việt cùng nhau giữ nước qua ngôn ngữ. Vô cùng quan trọng nhưng lại không hề tốn một giọt máu. Tại sao chúng ta không chịu làm?

 

Đây là điều đầu tiên và căn bản, vô cùng quan trọng, trong tinh thần chống lại bọn giặc phương Bắc.

 

Xin nêu ra nơi đây một bài học lịch sử để mọi người cùng suy nghiệm. Chọn ngôn ngữ để làm quốc ngữ cho một quốc gia vừa mới khai sinh là điều vô cùng quan trọng trong việc giữ ǵn nền độc lập. Ngay sau khi Hoa Kỳ giành độc lập từ tay đế quốc Anh, người Mỹ đă nghiên cứu cẩn thận trong việc chọn tiếng Anh hay tiếng Đức dùng làm quốc ngữ. Họ không chọn tiếng Tây Ban Nha v́ lúc bấy giờ, ảnh hưởng của Tây Ban Nha đă tràn khắp Nam Mỹ và phần đất phía tây Bắc Mỹ. Cuối cùng, do kết quả cuộc bầu phiếu, tiếng Anh được chọn v́ hơn tiếng Đức một lá phiếu.

 

Nhưng ngay sau đó, ông Noah Webster đă bỏ ra 20 năm liên tục để thành lập tiếng Mỹ, như trường hợp tiếng Nam dưới thời nhà Trần. Ngoài việc sửa đổi cấu trúc văn phạm và ngữ pháp, ông c̣n thay đổi cả ngữ vựng, và thành lập cuốnTự Điển Di Sản Hoa Kỳ” (American Heritage Dictionnary) cho dân chúng Mỹ xử dụng. Điều đáng lưu ư, đáng khâm phục, và đáng để mọi người Việt chúng ta học hỏi, là từ đó và măi về sau, từ tổng thống đến thường dân, mọi người Mỹ đồng ḷng quyết không dùng tiếng Anh mà chỉ dùng tiếng Mỹ. Đến hôm nay chúng ta đều nhận biết sự phổ thông của tiếng Mỹ trên khắp thế giới mà hầu hết người Việt biết tiếng Mỹ đều quen thuộc.

 

Xin ghi ra nơi đây vài thí dụ để mọi người cùng nhận thấy tinh thần quyết tâm giữ ǵn độc lập và tự chủ của người dân Hoa Kỳ qua ngôn ngữ:

—-Anh—                — -Mỹ

 

colour                      color — bỏ bớt giữa

programme              program — bỏ bớt cuối

theatre                     theater — đảo chữ

randomise               randomize — đổi chữ

water closet             restroom — đặt danh từ mới

Hiểu rơ sự quan trọng của ngôn ngữ đối với nền độc lập của một dân tộc, giặc phương Bắc đă t́m mọi cách hủy diệt chữ Nam của người Việt ngay từ thời nhà Trần. Chúng gọi một cách nhục mạ khinh bỉ là tiếng nôm na, hèn mạt để gạt ngưởi Việt biết chữ không thèm dùng đến. Thế mà đến nay vẫn có nhiều người trí thức học giả miệt mài gọi là chữ nôm. Điều này chẳng khác nào có kẻ côn đồ bảo trẻ con nên về nhà gọi cha mẹ chúng bằng thằng và nó. V́ ngu khờ kém suy nghĩ, đứa trẻ liền nghe theo và cứ thế mà gọi.

 

Hiện nay, Tàu cộng bắt Việt cộng phải du nhập tiếng Tàu, và bằng mọi cách phải nhét vào đầu để nô lệ hóa người Việt qua ngôn ngữ. Xin nêu ra vài chữ như: động thái, quan ngại, bức xúc, tham quan, hộ khẩu, cải tạo, sự cố, hoành tráng, hiện trường, quan chức, đăng kư, hỗ trợ, đột xuất... và c̣n nhiều nữa... V́ cùng hệ thống đơn âm, họ chỉ cần dùng mẫu tự Việt diễn âm Tàu, và bắt mọi người Việt phải dùng, tức nghe và đọc trước rồi nói sau. Lúc đầu quen tai, quen mắt. Sau quen miệng. Thế là xong.

 

“Nếu nói dối đủ lớn và cứ tiếp tục lặp đi lặp lại lời dối trá của ḿnh,

quần chúng rồi sẽ tin vào lời dối đó”

(Paul Joseph Goebbels – Bộ trưởng Tuyên truyền Đức Quốc xă)

 

Xin mọi người, c̣n nghĩ đến dân tộc và chống cộng, hăy nhớ lại xem ḿnh đă bắt đầu dùng những từ ngữ này từ lúc nào. Và từ bây giờ trở đi ḿnh có dám loại bỏ ngôn ngữ này và quyết tâm không dùng nữa hay không.

 

Tại sao phải loại bỏ những ngôn ngữ này? Nếu hỏi người Mỹ, họ sẽ giải thích cho chúng ta hiểu lư do tại sao.

 

Xin thưa thêm. V́ đây là loại ngôn ngữ mà ông Nguyễn Văn Luận, một người dân Hà Nội bị kẹt lại Miền Bắc từ năm 1954 đă nhận ra ngay là ngoại ngữ Việt cộng do Tàu cộng đem sang. Suốt 28 năm, măi cho đến khi vượt biển t́m tự do và cuối cùng định cư tại Hoa Kỳ, ông Luận vẫn nhất định không dùng đến loại ngoại ngữ nô lệ và mất nước này. Thế mà hiện nay vẫn có nhiều người Việt, dù đang sống tại hải ngoại, hăng hái chống Tàu, chống cộng, nhưng sẵn sàng xử dụng loại ngôn ngữ nô lệ này. Lại có nhiều người dù không hiểu ư nghĩa nhưng vẫn dùng một cách hàm hồ và sai hoàn toàn ư nghĩa gốc trong tiếng Tàu. Thí dụ: chữ đột xuất có nghĩa là sự nổi bật (outstanding) hoàn toàn không có nghĩa của trạng từ chỉ thời gian như các chữ bất th́nh ĺnh hay bất ngờ, trong tiếng Việt. Thật ra, bọn giặc Bắc đâu cần thắc mắc chuyện người Việt dùng đúng nghĩa hay sai nghĩa. Cứ nhét được những loại ngôn ngữ này vào đầu dân Việt là chúng thành công. Một vài kẻ đă không biết ḿnh ngu và dại, lại c̣n lớn tiếng biện minh cho hành động bệnh hoạn này. Vua Quang Trung mà c̣n sống, chắc chắn ngài sẽ phân thây bọn người mất gốc này để diệt trừ mầm nô lệ cho dân tộc.

 

Báo chí và truyền thông tại Việt Nam cộng sản hiện nay bắt buộc phải dùng loại ngoại ngữ Việt cộng này. Với kiếp sống của kẻ tay sai và nô lệ, họ không thể làm khác hơn được. Bởi đây là sách lược nô lệ của Tàu cộng đưa ra và bắt Việt cộng phải thi hành.

 

Tuy nhiên, trên nhiều diễn đàn internet của người Việt hải ngoại hiện nay chúng ta vẫn thấy đầy dẫy loại ngoại ngữ nô lệ và mất nước này. Về quy định ngôn từ, nơi nào cũng đưa ra những điều lệ căn bản là; không chấp nhận ngôn ngữ thô tục, và ngôn ngữ ca tụng Việt cộng; để chứng tỏ đây là nơi của những người có học thức, lịch sự, và quyết tâm chống cộng.

 

Nhưng than ôi. Họ chấp nhận loại ngôn ngữ nô lệ ẩn chứa mầm hủy diệt tinh thần dân tộc của giặc phương Bắc mà họ không hề bận tâm. Không những thế loại ngôn ngữ này được truyền bá và phát huy khá mạnh mẽ.

 

Bởi chúng ta chưa nhận thức rơ được sự quan trọng của ngôn ngữ đối với sự tồn vong của dân tộc. Hăy nh́n lại gương của dân chúng Hoa Kỳ trong việc xử dụng tiếng Mỹ để giữ ǵn độc lập, may ra mọi người sẽ hiểu rơ vấn đề vô cùng quan trọng này cho dân tộc và đất nước.

 

Là người Việt, hầu hết chúng ta ai cũng đă từng nghe và nói câu:Tiếng Việt c̣n, Người Việt c̣n.” Nhưng chúng ta quên một điều vô cùng quan trọng là; tiếng Việt nô lệ, th́ người Việt nô lệ. Và sự nô lệ này sẽ dẫn đến mất gốc và dân tộc bị hủy d́ệt là điều không tránh khỏi.

 

Mất đất, mất đảo c̣n có cơ hội lấy lại được.

Nhưng mất người th́ lấy ai mà đ̣i lại đất, giành lại biển?

 

Chống cộng mà không chống nổi ngôn ngữ Việt cộng trong đầu th́ vẫn là tự lừa dối chính ḿnh. Người cộng sản Việt Nam biết chắc chắn họ luôn luôn thành công trong việc khống chế tư tưởng người dân Việt. Rơ ràng nhất là qua ngôn ngữ. Xin mọi người hăy nh́n lại ngôn ngữ ḿnh xử dụng để chứng minh điều này.

Có nhiều người chống cộng cảm thấy hài ḷng qua việc xử dụng những danh từ miệt thị, khinh bỉ đối với những người cầm đầu cộng đảng Việt Nam hiện tai như: Trọng Lú, Sang Ngu, Dũng Dốt. Những người này vẫn măi say sưa, tự thỏa măn với câu: Người khôn phải gọi thằng ngu bằng thầy!

 

Xin thưa! Nếu chúng ta khôn hơn họ, th́ đă không bị họ khống chế từ cái đầu đến cái miệng suốt bao năm qua.

 

Năm 1954, sau khi Việt cộng chiếm Miền Bắc, thi sĩ Trần Dần đă bàng hoàng thốt rằng:

 

“Tôi bước đi không thy ph thy nhà

Ch thy mưa sa trên nn c đ.”

Hai câu thơ đă cho thấy h́nh ảnh thê lương tang tóc của đất nước dưới ách cai trị của người cộng sản. Thế nhưng, từ năm 1954, người dân Miền Bắc đă không chịu nh́n thấy điều này. Và người dân Miền Nam, năm 1975, cũng không muốn nh́n thấy điều này. Như thế, dù âm thầm không ai hay biết, nhưng số phận của đất nước Việt Nam đă được quyết định từ lâu.

Tiền bạc là vật mà mọi người dân, dù không biết chữ, vẫn phải dùng đến hằng ngày. Thế là từ thời kỳ tem phiếu, măi cho đến hiện nay, không một tờ giấy bạc nào không có h́nh của tên bán nước Hồ Chí Minh. Sau khi chết, chúng vẫn đem cái xác cáo mục rữa trấn ngay "thủ đô" Miền Bắc và bắt mọi người phải chiêm ngưỡng. Đến khi cướp Miền Nam, chúng liền xóa ngay địa danh Sài G̣n, tên gọi Thủ đô của Việt Nam Cộng Ḥa. Thay vào đó là tên cáo Hồ đă chết. Rồi chúng xây con đường trên cao nguyên dọc Trường Sơn, xương sống của bản đồ Việt Nam với tên "đại lộ Hồ Chí Minh". Tất cả mọi việc trên đều nhằm mục đích thực hiện kế hoạch to lớn và lâu dài. Đó là khống chế tư tưởng toàn thể dân Việt qua những h́nh ảnh này. Hăy thử tính xem trong một ngày, h́nh ảnh của tên cáo Hồ bán nước đánh vào đầu người dân Việt bao nhiêu lần qua tờ giấy bạc. Đây là một kỹ thuật trấn áp tư tưởng vô cùng hiệu quả trên b́nh diện vô thức mà khoa Tâm Lư Học gọi là khống chế tư tưởng (mind control) vô cùng tinh xảo và thâm độc.

Xin được nêu ra ở đây để những người vẫn c̣n ngây thơ cho rằng Việt cộng là những kẻ ngu ngốc nên suy nghĩ lại.

Là một người Việt cộng nằm vùng tại Miền Nam trong thời kỳ chiến tranh, nên lúc bấy giờ ông y tá Nguyễn Tấn Dũng bắt buộc phải dùng ngôn ngữ của Việt Nam Cộng Ḥa. Nhưng ngay sau  khi cộng sản cướp được Miền Nam , chắc chắn ông Dũng và bao nhiêu người cộng sản nằm vùng khác đă không thèm dùng tiếng Việt của Miền Nam ngày trước. Năm 2010, trong buổi trả lời trước quốc hội cộng sản, v́ lúng túng, thủ tướng cộng sản họ Nguyễn đă lỡ miệng phát ra hai chữ bảo đảm của Việt Nam Cộng Ḥa. Biết bị hớ, liền ngay sau đó ông ta vội vàng t́m mọi cách để chữa lại bằng hai chữ đảm bảo của Việt cộng cho mọi người ngồi dưới kia cùng nghe thật rơ. Chỉ bấy nhiêu cũng đủ để dạy cho nhiều người Việt trí thức chống cộng cần học bài học về sự quan trọng của ngôn ngữ, cùng thái độ quyết tâm của ông ta khi xử dụng ngôn ngữ. Có thể lỡ lời nói ra hai chữ bảo đảm. Nhưng chắc chắn ông Dũng không bao giờ dám lỡ miệng đảo thứ tự để nói nhà nước (trước) và đảng (sau) cả. Đến đây hy vọng nhiều người sẽ nhận ra sự quan trọng cùng sự quyết liệt của những người cộng sản trong việc xử dụng ngôn ngữ. Nói một cách khác, nhưng vô cùng thực tế, họ hiểu rơ quy luật sinh tử là, đối với họ: Dùng Chữ Sai Là Chết.

Khi dùng ngôn ngữ Việt cộng để chống cộng, chống Tàu, chúng ta có thể nghe họ lớn tiếng cười mỉa mai khinh bỉ và bảo nhau rằng: “Cứ để cho bọn người đang sống ở hải ngoại đó chống cộng. Ngôn ngữ, tức cái đầu của chúng, mà đảng ta đổi tới thay lui chúng chẳng hề hay biết. Thế th́ chúng chống cái chi. Ta vo tṛn bóp méo cái đầu của chúng như thế mà chúng chẳng hay biết. Th́ chúng chống được điều ǵ. Chúng đang sống nơi hải ngoại cách xa ngàn dặm, nhưng đảng ta nhét vào đầu chúng điều ǵ cũng được, th́ có chi mà lo ngại. Ha ha ha. Chỉ cần mười năm nữa th́ bọn người này sẽ nằm trong các nghĩa địa. Chẳng có chi để chúng ta phải bận tâm cả.

Chống Tàu cộng xâm lược, mà không chống nổi ngôn ngữ nô lệ của chúng đang bám chặt trong đầu, th́ chỉ làm tṛ cười cho bọn tay sai Việt cộng là thế đấy. Nên hiểu rằng, Việt cộng không bao giờ lo ngại chuyện ḿn bom súng đạn, chúng chỉ sợ cái đầu của người dân. Mà thể hiện của cái đầu là qua ngôn ngữ đang xử dụng. Mong mọi người nên suy nghĩ kỹ điều này.

Hăy nh́n bài học quốc ngữ của người Mỹ, hy vọng, và may ra, có người sẽ hiểu rơ sự quan trọng của ngôn ngữ trong việc giữ ǵn nền độc lập và tinh thần tự chủ của dân tộc.

Xin chuyển đến mọi người để cùng suy nghiệm và chọn loại ngôn ngữ thích hợp cho chính ḿnh.

 

Trần Đức Dũng

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính