Góc khuất nhân ngày lễ Mẹ

 

Trà Khan

 

 

 

 

Mẹ ơi! đêm nay một đêm buồn và gợi nhớ, nặng hạt mưa rơi trên đất khách, sau cơn mưa là những hạt sương lam đang phủ kín bầu trời như khói của một buổi chiều mẹ ngồi thổi lửa nấu cơm chờ các con về  sum họp.

 

Hôm nay Ngày Lễ Mẹ lại về trong nối tiếc nhớ thương, con cảm nỗi buồn xa cách cố hương và thương nhớ mẹ vô vàn, mặc dầu nơi con đang sống cách quê mẹ ngh́n trùng xa thẳm, nhưng ḷng con mang nặng nỗi buồn của kẻ mất quê hương! Người đi mang cả quê hương, con đi mang cả tháng Tư đoạn trường.

 

Mặc dầu thời gian thấm thoát thoi đưa, nó trôi trôi măi, không chờ một ai, và ngày lễ mẹ đă qua mất rồi, nhưng dư âm ngày lễ Mẹ Vẫn c̣n măi măi trong ḷng con!

 

Thưa mẹ! Mẹ với con,  Mẹ vẫn măi măi là tiếng gọi quen thuộc, nhưng chứa đựng cả ngh́n từ tốt đẹp mà đời dành riêng cho mẹ.

 

Quê hương ḿnh có ngày lễ ấy không mẹ!, con hỏi và con cũng tự trả lời, chắc rằng làm ǵ có ngày ấy! Thế mà trên đất khách nơi con đang ở, mọi người, mọi nhà, đều tổ chức tưng bừng ngày lễ này, quán xá tiệc tùng, những người con mời đăi mẹ, bênh cạch ấy có những t́nh khúc và những bài thơ viết về mẹ thật tuyệt vời, vinh danh người mẹ mến yêu,  mẹ là ánh sao đêm, là biển cả sông sâu  “Mẹ là Đức Maria, mẹ là Quán Thế Âm Bồ Tát,” v.v… con sao kể hết được!

 

Và cũng không thể thiếu các trung tâm băng nhạc, rầm rộ tŕnh diễn hết đêm qua ngày không ngừng nghỉ với chủ đề nói về  ngày lễ Mẹ!

 

Quê hương giờ xa cách quá, con đang ở tuổi cuối đời, con nhớ về thời dĩ văng thật nhiều, bao năm cũ lại trở về, đă làm con chết đuối trong cơn lũ kỷ niệm, lệ thầm con cứ tiếp tục chảy.

 

Dù hôm nay mẹ đă ra người thiên cổ. Nhưng thưa mẹ! Mỗi lần con xem bài hát “Cái C̣” của Nguyệt Ánh qua lời ca Băng Tâm trên DvD, có những giai điệu buồn năo nuột, đă khiến trái tim đa cảm như con, phải khắc khoải rưng rưng mặc dù con đă xem nó qua nhiều lần, nhưng lúc nào cũng sống măi trong kư ức của riêng con, ḷng con chùng lại, bởi những giai điệu thật gần gũi nhưng rất chân thành, như tiếng vọng về từ một cỏi xa xăm nào đó. Khi xem những t́nh khúc đớn đau thế này, đă làm những “người cùng hội cùng thuyền” như con, cũng tan nát ḷng!

 

  “Cái c̣ lặn lội bờ sông, bán giọt máu đào nuôi dưỡng đàn con… Cái c̣ tay dắt mẹ chồng tay dắt đàn con …” 

 

Mẹ! “muối xát ḷng ai nấy mặn ṃi” là câu nói ngh́n đời con măi nhớ không quên! Hôm nay, ngày lễ mẹ đă đến và đă đi, con xin đặt một đóa hoa ḷng vô danh cho những người mẹ, người chị, người em gái hết ḷng v́ chồng hy sinh v́ con !

 

T́nh mẹ thật cao cả, dù phải mến mùi bảo táp phong ba, những vẫn là thứ t́nh rắn chắc ngời sáng như hạt kim cương, và đă hơn bốn mươi năm trôi qua, có những người mẹ đă trở về với cát bụi, nhưng tiếng gọi Mẹ vẫn rạng ngời màu sắc hương thơm, lịch sử ngh́n đời của dân tộc Việt Nam ghi ơn mẹ.             

                   

 Mẹ thương nhớ! Con của mẹ cũng như tất cả các anh em quân nhân cán chính VNCH là nạn nhân của một chế CSBV bạo tàn, độc ác, độc tài, độc tôn, tất cả mọi thứ độc được bao gồm, không ngoài việc trả thù “làm cho, cho hại cho tàn mới thôi” sau khi chúng chiếm trọn MNVN.

 

Một chế độ bất công, lúc nào người thi hành công vụ cũng mang “mặc nạ” để che dấu việc làm bẩn thỉu của chính ḿnh đối với người dân, tự cho đó là kẻ “côn đồ, du đảng, du thực” và cái mệnh danh là “hội cờ đỏ, cờ xanh” tự phát không là cán bộ, dù “ngôn có chính nhưng danh không thuận” và cũng không lừa dối được một ai, khi người dân đă lột “mặc na,”ï với những bọn du đảng thổ phỉ nầy, từ khố rách túi cơm, từ  núi rừng trở về thành phố chỉ c̣n có “đôi dép lốp và mũ cối” bỗng nhiên ngồi trên đống Dollars, nhà cao chức trọng giàu sang bật nhất! Thế mà họ c̣n cao giọng và ngạo mạn “cán bộ là người đầy tớ của nhân dân, cán bộ là người khóc trước dân và cười sau dân, khi thấy dân khổ v v…” họ vẫn tĩnh bơ, con muốn hỏi “muối đă xác sao ḷng chưa mặn, hởi người nắm quyền bính trong tay!? ”

 

Nhân ngày Lễ Mẹ con viết tâm t́nh nầy dâng lên mẹ kính yêu, và con xin nghiêng ḿnh trước những hy sinh to lớn như biển cả sông sâu của người mẹ dành cho các con. Con chưa đền đáp được công ơn sinh thành, con như người chỉ biết dùng đôi tay để tát biển làm sao cho cạn được! 

 

Nhưng thưa me! trong thâm tâm, con vẫn kính trọng những người mẹ có tuổi đời già non nửa thế kỷ về trước, và hiện tại những người me tóc bac mái đầu, và đă pha trộn màu muối lẫn tiêu, c̣n hiện hữu trong thế gian nầy.

 

Mẹ của con! Đường đời có vạn lối đi, nhưng trăm ngh́n lối rẽ, và trong con đang h́nh dung về ngă rẽ của t́nh người, mà số phận giăng mắc lên cuộc đời của mỗi người, đều có hai mặtï phải và trái!

 

Với con, nói riêng con có cái nh́n về “người mẹ son trẻ” ngay trong thời điểm hiện tại nước Việt Nam thôi, đă khiến cho con và cũng xin mạng phép thưa rằng, cho con gạc sự quư mến, tôn vinh cần phải có đối với “người mẹ trẻ tuổi hôm nay” và thay vào đó bằng một cảm giác đối nghịch!

 

 “Những người mẹ trẻ” hôm nay, chỉ v́ ích kỷ và muốn hưởng thụ không muốn nuôi con, xem mạng sống đứa con bào thai trong bụng như cỏ rác bên lề đường, nói thế không có nghĩa là quơ đũa cả nắm, và những ai khi thấy có phần hồn ḿnh trong ấy, lấy làm khó chịu hay có thể tháu cáu, như loại kư sinh gặp phải vôi!

 

 Thưa mẹ “t́nh yêu nâng cao con người thoát khỏi sự tầm thường, và danh vọng không thể có ở nơi đạo đức không có” Lamartine nói.

 

Nhưng thưa mẹ! Sự thật vẫn là sự thật, đă được phơi bày, mọi người ai cũng biết và cũng đă và đang nghe thấy, mỗi khi về VN qua Nha Trang, ghé thăm cái tạm gọi là “nghĩa trang” trẻ sơ sinh (đường từ TP Nha Trang lên Thành) nơi đó có một người giàu ḷng từ thiện, lượm những xác sơ sinh từ thùng rác, từ “bệnh viện sản phụ” hoặc bên vệ đường, hay góc phố, xó chợ v.v… về chôn từng cái quách nhỏ, trên mười ngh́n xác trẻ sơ sinh chết bức tử từ trong bụng mẹ, do nạo và phá thai! càng ngày xác sơ sinh càng tăng lên cấp số cọng, Và ở Xuân Lộc Long Khánh sự kiện nầy cũng tương tự như Nha Trang nói trên, và mới đây có một vị linh mục ở Xuân Lộc Long Khánh, đă nói lên sự thật, chắc rằng mọi người đều nghe, Ngài nói “chỉ một ngày chúng tôi lượm trên 380 xác sơ trẻ sơ sinh! có trẻ c̣n thở thoi thóp, chúng tôi đem về chăm sóc và cứu sống v.v hiện tại không đủ người chăm sóc các cháu được cứu sống này, kêu gọi mọi người v́ ḷng bác ái đóng góp tài chánh để phụ cứu giúp, chưa kể đến miền bắc và mấy tỉnh miền nam tận đến mũi Cà Mau.

 

Thế sao nhà nước VN vẫn im ĺm và không ra đạo thật “luật nghiêm khắc” ngăn cấm việc làm bất nhân thiếu đạo đức, đang hủy diệt mạng sống con người, hay họ đă đồng lơa với bóng tối, chẳng khác nào khuyến kích việc làm bất nhân không c̣n có tính người!

 

 Ngày nay, ĐCSVN chỉ biết bợ đỡ, tâng bốc, lau chùi thật bóng đêm cả ngày “mười sáu chữ vàng và bốn tốt” như báu vật của đời Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc để lại .

 

Và tiếp đến, tại hải ngoại ngày nay, cũng đầy những cảnh nghiệt ngă là “anh đă lầm đưa em sang đây.” Những  người vợ trẻ này thích đời giàu sang “xem t́nh nghĩa thua bạc vàng” để rồi “t́nh nghĩa đôi ta chỉ thế thôi” ly dị, ly thân chia tài sản nếu anh có nhà! Bỏ chồng, đổi vợ như thay áo, không là hiếm trên miền đất khách hôm nay.

 

Vậy xin hỏi rằng, những người vợ trẻ nói trên có được xứng đáng để được người đời ca tụng và thán phục không!? thế th́ phương ngôn ta có câu “một con sâu làm rầu nồi canh” đâu rồi !

 

Tôi viết lên những ḍng cảm tác nầy, chắc chắn  rằng “bứt dây sẽ động rừng” là việc làm không tránh khỏi, xin người đọc rộng ḷng khoan dung, qua chủ đề “góc khuất của ngày lễ Mẹ”

 

 

Trà Khan.

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính