Con c một Tổ Quốc.

 

Tr Khan

 

 

Xun về trn đất khch, đầu năm con khai bt viết thăm mẹ.

 

Mẹ ơi, sau một qung đời chn khng bn đất, mẹ vất vả trn nương dưới rẫy tảo tần nui con. Thời đại bi phẫn nơi ma Xun 75, mẹ đ an thn trở về với ct bụi. Con nhớ thương mẹ, thương nhớ mẹ nhất đời, Hm nay Xun về con viết lời ny knh dng mẹ v qu hương.

 

Mẹ! 43 ma xun tri qua, l hơn 12 triệu nghn ngy, ngoi kia trời đang mưa, hay lng con đang mưa, những giọt mưa thnh tht rơi đều đều trn mi, lướt thướt từng giọt mưa l ch, đ l hnh ảnh từng qung đời thương kh mẹ dnh cho con. Thế m con cứ tưởng n chỉ l một khoảng cch, v niềm đau v tuổi nhục cứ mi mi bn con, vết thương vẫn cn m ỉ rướm mu chưa lnh, hnh ảnh trn qu hương con, vẫn cn bất cng v p bức cng ngy cng khốc liệt hơn, con kể sao hết được.

 

Qu khứ một kiếp người bất hạnh, trở về bồi hồi trong tim con, niềm đau trong đm vắng, như khc gọi của hồn thin sng ni, qua lời ca tiếng ht chng đi bun, bun cả giang sơn trước mặt con l cuộn phim bi phẫn quay chậm, đang hiện về trước mặt con, như một bi kịch bản, kh tin nhưng c thật, đ đưa đẩy qu hương v tổ quốc con, đến trăm lối rẽ nghn khc quanh khng vừa .

 

Trải bao biển du thử thch, hai chữ mẹ v qu hương vẫn mi trong lng con, khng một ai c quyền đổi chc hay bn bun. Nơi đ con đ cất tiếng khc cho đời, ấm m vui sướng bn mẹ. Cn mẹ, l cn tnh sng ni, mẹ mất rồi sng ni cũng ngả nghing. Mẹ ơi! Con thấm tha kiếp nhục vinh khi ở xứ người, v hai chữ tư do. Dư m, con vẫn cn nghe những lời ru của mẹ từ thuở nằm ni, đến lc lớn khn mẹ dặn đừng buồn khi lc tay cn trắng tay, đức tnh con người l lương thiện, đừng để ci ti cho thời thế, v thời thế no cũng bắt nguồn từ con người.

 

Thưa mẹ! Qu hương VN giờ c rất nhiều kẻ sang giu đầy dẫy quyền bnh, đặc quyền, đặc lợi, nhận lnh những tấm huy chương, bằng khen tặng, treo đầy vch để chật nh, l kết quả của sự bạo hnh cưỡng p gắp lửa bỏ vo tay người m ra.

 

Nơi tha hương con đang sống, l một đất nước sang giu hng vĩ nhất thế giới, nhưng! đ khng phải l người tnh trăm năm của con. V khng nơi no đẹp bằng qu hương của con trước 75.

 

Bốn mươi ba năm tri qua. Xun đến, Xun đi, rồi Xun lại tới, con mang nặng đời c lữ, như kẻ đm đng khng nh, muốn đốt sầu, nhưng con khng tm ra lửa bởi con chưa nhận r được, đu l nh lửa thật sự, v đu l tia sng ma trơi ở con đom đm giữa đm đen. Tia sng lập le vụt sng vụt tắt ấy, khng đủ rọi v dẫn đường để cho con tm được một lối đi đng nghĩa. Hằng đm suy nghĩ, con dm đu ma ru qua mắt thợ v nghĩ con qu mộc mạc, con mong mọi người, mọi giới, mọi cấp, rộng lng khoan dung.

 

Mẹ! Qu hương mnh c ồng Thp được nổi tiếng l ruộng c bay thẳng cnh, cho chạy bại đi sao chưa lm nn được một chn cơm ngon! Tổ Tin ta nghn đời chống ngoại xm, xương đ rơi chất thnh lũy, mu đ đổ thnh sng bồi đp giang sơn, thế m đến nay, chưa c một ngy dn tộc mnh được tự do!

 

Nơi tha hương, con cảm thấy như người phn thn nửa thương qu mẹ nửa lo qu người, cả đời con chỉ cn một bi tnh cọng trừ đối với người đời chỉ dnh cho kẻ học AB, với con th c trăm lần tnh, đến nghn lần sai, v chỉ cn duy nhất một ước mơ, nhưng ước mơ cũng bị đnh mất.

 

Qu hương mnh, chinh chiến vừa chấm dứt, khi vừa ra khỏi cửa, l gặp mặt anh hng, anh hng nhiều như hạt ct trn sa mạc. Giờ th tiến bộ hơn 43 năm trước, anh hng giấu mặt, chỉ cn thấy đu đu cũng c cn đồ. với b lũ cướp đm rồi cướp ngy V mọi người dn bước đi dưới tấm bản chỉ đường của đỉnh cao tr tuệ nhất của loi người. Bước ra khỏi nh l gặp v số tiến sĩ, tướng t đng hơn lnh, v cng nhịp nhng với loại nm đ giấu tay.

 

Người lớn tuổi đng bc, đng cha ng, đ từ từ đi vo nơi yn nghỉ, chỉ c lc đc xuất hiện bn khay cờ tướng hay bn ấm tr cng nhau bn bạc thế sự thăng trầm. Song, trn ton ci qu hương nước Việt, đu đu con cũng thấy ton l Cc Ch hiện diện từ Bắc v Nam..

 

Mẹ ơi! C nơi no đẹp bằng qu hương nơi con sinh ra, v c đm no đẹp v hạnh phc bằng đm 30 Tết. Con nhớ mẹ v cng. Mỗi lần Tết đến tnh yu qu hương nảy sinh trong lng người, n l tm tnh su thẳm được nui dưỡng bằng lịch sử của qu khứ, v kỷ niệm của cuộc sống c nhn, nơi đ tập trung những g ta đ thấy, ta đ lm, v đ sống từ những ngy lnh của tuổi ấu thơ, đến những xao động của thời lo thnh, v viễn tượng của mồ mả ng cha Lacordaire ni.

 

Tnh yu của những ai bỏ nước ra đi, c cng một nghĩa, l những người cng chung ch hướng, c cng một phẩm chất tương đồng, cng nhn về một hướng, v cng chung một lối đi về, đ l tnh yu Tổ Quốc v dn tộc. D phải sống tri chảy theo thời, nương tựa xứ người, như người đi trong đm tối, khng biết đu l nh. Nhưng, khng như ngọn cỏ theo gi. Thế m! lng người viễn xứ nơi đy, đổi thay như tiết trời sớm nắng chiều mưa.

 

Tiền ti l chỗ dựa đ lm lng người sa ng, sắc đẹp l chỗ rẽ của tnh yu, đời đổi thay pht xuất từ nơi ấy m ra. Thời đại của chn đất, dp lốp, dp da, giy ống thịnh hnh, trắng đen pha trộn, v.v. Kẻ no muốn sang giu phải mang nhn hiệu nhn dn. Danh xưng nầy chẳng mới lạ, n đ c từ nhiều thập kỷ về trước, bởi lẽ muốn c cuộc sống sang giu, v muốn được tiến thn, quyền cao chức trọng th phải mang ci nhn hiệu nhn dn để c thế đứng bền vững. Loại người kể trn cũng đng sợ, nhưng con khng sợ bằng, v sợ nhất l loại người đầy tớ của nhn dn.

 

D đường đời c trăm lối đi, nghn lối rẽ, lng con, vẫn mi l những đa hoa sen dẫu la ng cn vương tơ lng.

 

Khi nghĩ về Mẹ v Qu Hương, dng sng hai mu khng cn ngăn cch đi bơ. Nước Nam của người Việt Nam nay khng cn! Song, dng sng thức hệ vẫn mi mi chia phi người ngăn cch người c chung một tin tổ, c chung dng mu Lạc Hồng, cng chia phi khắc nghiệt hơn bao giờ hết.

 

Qu hương đ cạn nước, thiếu tnh sng ni. Những người con xa Tổ Quốc như con thuyền nằm nơi bến kh chờ nước! Trn qu mẹ, kẻ thắng cuộc, họ khng cho dn mnh đứng thẳng, v được hnh diện với lịch sử nghn đời của tổ tin ta chống qun Mng Nguyn xm lược. Ai đ chm Liễu Thăng, Sầm Nghi ống. M Nhi, v.v. Những địa danh lẫy lừng từ Bạch ằng Giang, đến G ống a, v nhiều địa danh hiển hch khc sao kể xiết.  Những kẻ thắng cuộc muốn dn tộc ta lng qun khng ngoi mục đch l họ muốn lm vừa lng Cc Ch Bắc Phương.

 

Cng me, nhẫn nhục kiếm sống giữa dng chảy Nhục Vinh, để mẹ gạn đục lấy trong, bằng tấm lng chn - phước của người Việt Nam c lng bổn thiện gần bn m chẳng hi tanh mi bn mẹ dọn đường cho chu con thuộc thế hệ mai sau.

 

Hột muối chia hai, cục đường lủm mất ni v lm hai việc khc nhau, Thế nn, c đắp chăn mới biết chăn c rận. Lắm lc khng đắp chăn nhưng vẫn biết chăn c rận, thời đại điện ton hm nay chỉ cần một nt bấm, l ai cũng thể hiểu v biết tất cả những dối tr gian manh. Con xin một ai đ đừng lấy thng p voi Hong cao Khải, Nguyễn Thn, L Chiu Thống, Trần ch Tắc, đang ti xuất trn qu hương nước Việt, nay đ từ từ lột trần mặt nạ.

 

Tết đến rồi, Thng Tư lại về l nỗi buồn chung của kẻ mất qu hương. Nước mất, l tất cả đều mất. Cn qu hương l cn cơm ngon, cn qu hương l cn danh thơm, v cn tất cả những g ta thiết tha, tiếng ht lời ca ấy vẫn mi mi trong con, như một lời nhắn nhủ.

 

ường đời khng cn đầy hương thơm, lối cũ thm nhạt nha bởi ru phong, lớp lớp chồng chất ln nhau bằng những niềm đau năm thng. Những người thn yu của con trước đy, giờ chẳng thuộc về một ai nữa, đ xa rồi! v mất hết rồi!

 

Tnh nước, tnh qu, tnh người, chỉ một dng rạch nhỏ cũng ngăn cch con về pha hai bờ, như lời thơ của L ng A cch dng nước, ta l người mất nước. Non nước ta ai ngăn trở về ta. Con cảm thấy gi buốt như cy ma đng trụi l. Thế m con đ lầm, ảo ảnh ấy vẫn cn nguyn!

 

Xin mẹ, cho con được php chấm dứt l thư. Con ci xin lạy mẹ, bằng mượn một phần, từ lời thư trong ngục t CS, của cố ức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận để lm lời kết.

 

Con C Một Tổ Quốc, Nước Việt Nam.

Con phục vụ hết tm hồn.

Con trung thnh hết nhiệt huyết.

Con bảo vệ bằng xương mu.

Con xy dựng bằng tim c.

Vui niềm vui của đồng bo.

Buồn nỗi buồn của dn tộc.

Con c một Tổ Quốc, nước Việt Nam.

 

 

(Viết từ miền đất tha hương) Tr Khan.

 

 

Tin Tức - Bnh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chnh