Chiếc mũ ba cạnh không vành

 

Trà Khan 

 

 

 

Gio Linh tên một địa danh khá mỹ miều, thuộc tỉnh Quảng Trị. Vùng đất đượm màu lịch sử cận đại, trăi dài từ 1945 đến 1975. Nơi đây, có người mẹ như một biểu tượng của một dân tộc anh hùng chống ngoại xâm, mang nặng t́nh nước hồn quê, song gặp nhiều lụy vương, qua nhạc phẩm “Người Mẹ Gio Linh.” Và cũng nơi đây, người dân đă bao lần trắng tay khi giặc tràn về.

 

Từ chỗ chôn nhau cắt rún này, Tuấn bỏ nước ra đi kể từ ngày Miền Nam có chủ mới. Sau 35 năm sống trên đất Mỹ, đối với chàng như một giấc mộng. Nhưng với mẹ già ở lại là “đường xa vạn lư”.

 

Tuấn cố nén ḷng thương nhớ mẹ, với bao tháng ngày xa cách ấy. Nhân dịp Tết đến, chàng quyết định vứt bỏ bao nhiêu công việc bề bộn, phải về thăm mẹ. Mặc dầu “rừng chưa thay lá” hay “rừng lá thay chưa” chàng cũng phải về, nếu không chàng sẽ hối hận suốt đời, khi mẹ chàng đă ‘sang bên kia cuộc đời’ th́ chàng sẽ mang một trọng tội bất hiếu.

 

Mẹ Tuấn thấy người già hẳn, so với ngày Tuấn ra đi. Mẹ đang đứng tựa hiên nhà, chờ Tuấn từ cổng bước vào, tay mẹ như thừa như thiếu khi nh́n thấy con, mừng quưnh đến chụp và ôm Tuấn vào ḷng, huyết áp lên cao, đă làm bà tai biến mạch máu năo, mẹ Tuấn ngă quỵ bị chấn thương, Tuấn phải cấp tốc đưa mẹ đi bệnh viện.

 

Niềm vui chưa trọn, đă buồn đau thương. Nhờ vào tiền Mỹ sau bao năm làm việc nơi đất người, Tuấn mang về biếu mẹ, và ĺ x́ họ hàng trong dịp tết. Tuấn cảm thấy hoàn cảnh đă đến lúc biến, cần phải giải nguy, chàng dốc toàn lực số tiền đem về tiêu Tết, ra sức cứu chữa mẹ qua cơn nguy khốn, nếu chẳng may mẹ có điều ǵ, chàng sẽ ân hận suốt đời.

 

Về để cùng ăn tết và vui cùng mẹ, nhưng chưa được niềm vui, th́ phải đón nhận bao nỗi ưu phiền, do sự chẳng may mẹ ngă té. Suốt đêm ngày, chàng ở quanh quẩn bên cạnh giường mẹ trong bệnh viện.

 

Mỗi lần lên hay xuống ca trực, Tuấn phải lo lót tiền bạc quà biếu đến các “người có nhiệm vụ” cho từng mỗi ca trực. Không phải v́ biết Tuấn là Việt  Kiều  từ  Mỹ về, mà  người  dân  trong  nước,  cũng phải chịu đựng những thủ tục quá đặc biệt như thế, mỗi khi phải nhập viện người thân. Có vậy họ mơí tận tâm chữa trị, bằng không th́ trái lại. Ôi! đâu rồi dân tộc ngh́n đời, đă c̣n hay mất với câu nói “lương y như từ mẫu” và giờ nầy cũng trên đất nước nầy có phải “tiền như từ mẫu” mới đúng nghĩa!

 

Mới mấy ngày, mắt Tuấn đă có quầng thâm đen, Tuấn không dám gọi phone về Mỹ báo vợ biết việc nhà bên nầy, sợ vợ lo buồn.

 

Bà Hai, mẹ Tuấn, đă thoát khỏi tay “tử thần” bà b́nh phục. Tuấn đưa mẹ trở về nhà, chỉ c̣n ba ngày nữa là bước sang năm mới.

 

Mẹ Tuấn sinh được hai người con trai, Hoài mới lên năm, c̣n Tuấn chập chững bước đi, th́ chồng bà giă từ cuộc sống ấm êm bên vợ con, nghe theo tiếng gọi của đảng quyền, tập kết ra bắc, bỏ lại mẹ con bà, ở lại Miền Nam, một ḿnh nuôi con khôn lớn, bà cũng chưa một lần giải thích cho hai con biết, v́ sao chúng không có cha.

 

Thời gian trôi qua, Hoài và Tuấn đă trưởng thành, đến lúc Miền Nam chiến tranh ngày càng khốc liệt, lệnh động viên, Hoài t́nh nguyện vào trường vơ bị sĩ quan Đà Lạt  Tuấn được hoăn dịch, v́ c̣n có mẹ già. Hoài đă hy sinh ở giờ phút cuối của cuộc chiến 1975. Tuấn bỏ  trốn ra đi, không một lời từ biệt mẹ, và cũng không hay biết anh của chàng c̣n sống hay chết.

 

Mẹ vừa b́nh phục chưa kịp mừng, th́ niềm đau giá buốt nơi gia đ́nh người mẹ nuôi hai con, lại hiện hữu trong ḷng Tuấn, hai niềm đau tuy khác hẳn, song hai chỉ là một.

 

Đứng trước bàn thờ trong ba ngày tết. Tuấn nh́n h́nh ảnh cha và ảnh người anh, có cùng ḍng máu cha sinh, t́nh thương mẹ dưỡng. Mỉa mai thay! hai di ảnh “dị biệt chiến tuyến” lại ngồi chung trên cùng một bàn thờ, cùng hưởng chung một mâm cúng, và cùng tận hưởng chung một hương trầm thơm ngát!

 

Cha Tuấn, cái được gọi là “người có công cách mạng” được đảng quyền tôn  vinh  “đến  chín  tầng  mây”. Trái lại, Hoài người  con  ruột  thịt   của    Hai  cũng    người  anh  ruột  thịt  duy nhất của Tuấn, sinh ra lớn lên tại Miền Nam, dưới t́nh mẫu tử săn sóc và dạy dỗ của mẹ, đang nhận chịu làm người lính bại trận, bị kẻ thắng nguyền rủa, phản động, đánh thuê, bán nước, nhận chịu sỉ nhục, mọi thứ, mọi điều.

 

Khi nước nhà thống nhất, không c̣n nghe tiếng đại bác ru đêm.  Không c̣n cảnh “người phu quét đường dừng chổi đứng nghe” Người dân ai ai cũng mừng ḥa b́nh đă đến. Nhà nhà sẽ sum hợp, gia đ́nh sẽ an vui. Và hy vọng sẽ thấy  người thân bằng xương bằng thịt b́nh yên trở về.

 

Nhưng nó đă khác hẳn sự mong muốn ấy. Gia đ́nh bà Hai chỉ là một, c̣n có hàng trăm, và trăm ngh́n gia đ́nh khác, cũng là những nạn nhân sau cuộc chiến để lại. Tất cả cũng v́ ư thức hệ khác nhau. Nhưng có cùng chung một niềm đau da vàng máu đỏ cùng chảy, cùng có chung một tiếng nói Việt Nam. Khi người thân họ từ Miền Bắc rở về và được nh́n tận mắt, từ những tấm ảnh, tấm thiệp, phong thơ báo tin…con, cha, chồng, anh…đă “hy sinh đền nợ nước…” mà người có liên hệ ở giờ phút ấy, chỉ c̣n cách đưa hai tay đón nhận “món quà bất hạnh” là người chết đă trở về, khi đất nước không c̣n chiến tranh.

 

Bà Hai mẹ của Tuấn có nghĩ ǵ, khi đặt hai bức ảnh của người quá cố, vừa là chồng vừa là đứa con ruột thịt trên cùng một bàn thờ.

 

Oái ăm thay, Hoài người con quá cố ấy, không c̣n một tấm ảnh nào mặc đồ dân sự, duy nhất chỉ c̣n tấm h́nh đầu đội mũ sắt, mặc áo dù,  tay cầm M18 bà Hai t́m thấy trong ngăn hộc đem ra rọi lớn để thờ.

 

Nếu ai đó, đến nhà viếng thăm, khi nh́n vào bàn thờ, người ta cũng tự biết một nghịch cảnh đắng cay, rồi phải ngậm ngùi trước nghịch cảnh ấy.

 

Kẻ chiến thắng, người chiến bại, cùng ngồi chung một bàn. Giờ phút ấy, chắc hẳn mẹ Tuấn không c̣n lư để nói lên cái “đấu tranh giai cấp” ở tại giây phút đó nữa. V́ lẽ, nó đă vứt bỏ  kể  từ  mốc thời  gian này. Nhưng, chắc hẳn rằng, bà Hai đang  đấu  tranh    tưởng  mănh  liệt, với  chính bà, cái nào nên, và cái  nào không  nên, giây phút  thiêng  liêng  chứa  đựng  nhiều  nhiệm  mầu,  giữa  hữu  thần      thần, thế nào để hợp nơi ḷng người thế tục.

 

Nhưng nơi này không! không như hội đàm Ba Lê, hai bên bốn phe, nên dùng  bàn vuông, bàn tṛn, hay bàn h́nh bầu dục, để giành ưu thế về chính trị.

 

Song le, bà Hai không c̣n cách nào hợp mặt hợp ḷng tốt hơn,  là hai tấm ảnh người quá cố một cha, một con cùng ngồi chung trên một bàn thờ, để đêm đêm vong linh người quá cố nghe tiếng kệ kinh cầu, của các thầy các cha tụng niệm, khi có giỗ có cúng, ngày ngày nh́n hoa quả và nhang khói từ tay người vợ vừa là người mẹ chăm lo, để khỏi hương tàn khói lạnh. Cho dầu người “đồng chí” của chồng bà, nếu có đến thăm vào những ngày “thương phế binh liệt sĩ ” khi nh́n vào bàn thờ, th́ chẳng lấy ǵ làm vui sướng cho lắm.

 

Tuấn càng xót thương mẹ, và buồn đau cho thân phận bởi chính ḿnh, do đâu mà cốt nhục tương tàn!

 

Hai di ảnh trên bàn thờ, là h́nh ảnh kết quả, sau cuộc chiến để lại, nhiều đắng lắm cay, nhiều sự mỉa mai sâu đậm, tương phản lẫn nhau bởi  hai ư thức hệ, bên phần cha nhiều bằng khen thưởng chiến công,  “bà vợ anh hùng,” “gia đ́nh liệt sĩ có công cách mạng.”

 

Tất cả những thứ đó, được bà Hai, dán chặt trên bức tường sau bức ảnh vừa là chồng vừa là cha. Tuấn nh́n  ảnh anh ḿnh bên cạnh, người đă hy sinh cho lư tưởng tự do, bảo vệ Miền Nam. Người chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Tuấn cảm thấy đôi mắt của anh ḿnh trong ảnh, như đang rướm lệ, không biết hai linh hồn cha con ruột thịt, giờ nầy đang ở chốn thiên đường, hay  nơi địa ngục nào đó có c̣n ấm ức, sục sôi trong tim óc, quây lưng, xoay mặt, hay ôm nhau mà khóc, và có sẵn ḷng chấp nhận cùng ngồi chung nhau một bàn, cùng ân hưởng một cỗ, như người mẹ trên dương trần đă sắp xếp ổn thỏa nơi di ảnh cha con.

 

Cuối năm sắp hết, Tuấn cố nén buồn qua bên, Tuấn đi vội ra chợ mua ít bông chưng bày trong nhà, và mua ít bánh, trái cây chuẩn bị đón giao thừa.                    

 

Mua đi anh, mời anh! bông nầy đẹp lắm vừa có hương thơm tuyệt  vời” bới Tết hên lắm! đứa con năm tuổi giọng  nói ngọng  nghệu  đi theo mẹ cũng mời “mua  giùm i chú! mua hết i, ể mẹ con có tiền mua áo mới, giày mới cho con bận ếch”  Người đàn bà bán hoa, nh́n  chăm  chăm  vào  mặt  Tuấn, như có điều ǵ muốn nói, song lại thôi, Tuấn không mấy để ư, thời gian ba mươi năm trôi qua, quen với nếp sống tha hương trên đất Mỹ, chàng tiếp xúc nhiều cô gái mỹ miều, trang phục phong lưu đài các, nắn môi sửa mũi, nâng ngực, nâng mông, trét phấn thoa son, th́ với chị bán hoa, mặt mày phong trần rám nắng mùi dâu, má cóp, da đen, đối với Tuấn chẳng có nghĩa ǵ đâu. Một sự vô t́nh tàn nhẫn, Tuấn chẳng hề hay biết, người bán  hoa Tết  đang  đứng  đối  diện với Tuấn hôm  nay là người yêu thuở trước, mà có lần chàng và nàng thề non hẹn biển, nay lại ngẫu nhiên gặp lại, trong hoàn cảnh hết sức éo le! chàng đă có vợ hai con bên đất khách, c̣n người bán hoa một ḷng vẫn chờ đợi chàng! nhất quyết không hề yêu ai, mỏi ṃn vô vọng, nàng đă xin một đứa con nuôi, làm nguồn an ủi sớm hôm.

 

Lời nói ngọng nghệu, ngây thơ của đứa bé, Tuấn ngậm ngùi thương xót, bé đang chờ mẹ bán được hoa, mới có tiền sắm áo mới cho con. Tuấn nói: tôi mua hết số hoa nầy, nhà mẹ tôi gần nơi đây, nhờ chị gánh hoa theo tôi, rồi tôi sẽ trả tiền cho chị, kể cả tiền công chị gánh.

 

Trên đường về, tiếng nhạc thánh thót lời thơ qua băng nhạc vào chiều cuối năm, chen lẫn những giọt mưa buồn, vọng từ một quán cà phê nơi cuối phố, như trớ trêu trách móc, người đi quên lỗi hẹn.

 

“Yêu anh tôi dệt mộng vàng

Đến nay mộng vỡ bẽ bàng tơ duyên

Anh đi để lại ưu phiền

Âm thầm tôi chuốc những ǵ đắng cay”

 

Trả tiền như tôi đă hứa và  biếu  con  chị  vài  dollars  sắm  mũ áo mới cho cháu, Tuấn lấy tiền từ túi, hai tay đếm từng tờ bạc, mẹ đứa bé nh́n không rời mắt trên ngón tay áp út của chàng, rơ ràng không phải nắng quáng đèn ḷa, chiếc nhẫn Tuấn đang đeo là “chiếc nhẫn vẫn chờ đợi anh” khi xưa hai người yêu nhau mà chị đă tặng Tuấn. Không thể yên lặng chịu khổ đau thêm, chị gọi bằng tiếng nấc, “có phải Tuấn ngày nào của em đây không, em nh́n ra anh, anh không c̣n nh́n ra em nữa sao anh Tuấn”. Rồi chị vội vàng dắt con đi như bay, qua khuất nẻo đường làng. Tuấn đứng lặng người, nh́n theo bóng người đi như chạy trốn.

 

Chiều 30 tết, Tuấn nhận một b́ thư thật dày cộm, do người phát thư mang đến, chàng xé thư ra đọc. “Anh! tôi c̣n nhớ đến anh, và tôi vẫn giữ lời thề đến nay, anh quên mất tôi rồi, tôi chẳng hề trách anh, v́ đường đời có vạn lối đi, muôn ngh́n lối rẽ, sở dĩ tôi có mặt nơi chốn Buồn Muôn Thuở nầy (Buôn Mê Thuột) v́ “cách mạng” bắt tôi và cha mẹ tôi phải đi vùng kinh tế mới, có lẽ trời xui khiến như vậy, nên tôi lại gặp anh hôm nay! thư từ và chiếc ảnh anh tặng tôi ngày trước, đến nay tôi c̣n giữ, t́nh tôi không phôi pha, song t́nh tôi và anh nay đă chết, tôi xin gói lại yêu thương, trao trả cho anh! giă biệt anh” Người yêu không bao giờ cưới! Lệ Thủy.

 

Nỗi buồn dồn dập, từ chuyện nhà, chuyện nước, đến chuyện vợ  con . “Có đêm nào vui bằng đêm ba mươi”, nhưng trái lại, đêm ba mươi trên đất mẹ, là một đêm buồn vô cùng tận đối với Tuấn.

 

Giờ giao thừa đă đến, có tiếng điện thoại reo, đầu dây bên kia là Quyên vợ Tuấn, từ Mỹ gọi về, chẳng một lời thăm hỏi sức khỏe, và chúc tết mẹ chồng. Như đỉa gặp vôi, giận cá chém thớt. Quyên hờn Tuấn, “ông đi đâu, ông làm ǵ, sao không liên lạc về nhà, không nhớ vợ đă đành, hai đứa con ông cũng không nhớ nó sao, chắc có bồ bên ấy chớ ǵ. Tôi mua giấy máy bay rồi, gởi lại hai  đứa  nhỏ  cho    ngoại  giữ, nhớ 10 giờ sáng ngày mốt, ông ra phi trường Tân Sơn Nhất đón tôi nha! tôi lập lại một lần nữa ngày…giờ…đón. Quyên nói một mạch không nghỉ rồi cúp phone.

 

Quyên gặp chồng, bao nhiêu oán giận như đă lắng ch́m, ngồi trên xe thuê, Tuấn tuần tự kể lại chuyện mẹ chàng bị té, chuyện ngày tết v.v..Quyên nh́n Tuấn hốc hác, gương mặt tiều tụy thảm năo, nàng ân hận v́ đă nặng lời với chồng. Về đến nhà, Quyên ân cần thăm hỏi sức khỏe mẹ, và xin mẹ tha lỗi cho Quyên. Tất cả mọi việc trở về b́nh thường trong những ngày Tết.

 

Màn đêm buông xuống, cũng là lúc Quyên nhớ đến con da diết, bất chấp giờ nầy bên Mỹ là nửa đêm. Tiếng phone reo, bà Quế mẹ ruột  Quyên,  mặc dầu đêm đă khuya, song bà c̣n ngồi xem phim truyện. Bà Quế cầm phone, đă khuya rồi ai c̣n gọi đó! Con là Quyên, từ Việt Nam gọi mẹ đây!

 

Hai đứa nhỏ đang ngủ, giật ḿnh khóc la om ṣm. Mẹ đưa phone con muốn nói chuyện hai đứa nó. Thằng lớn mét Quyên, bà ngoại để con chạy té u đầu, bé gái cảm lạnh sổ mũi, tụi con nhớ mẹ lắm. Quyên nghe con nói sốt ruột, quưnh quít như “mây kia gặp gió.” Trước khi đi con đă dặn mẹ, mẹ đừng mê phim truyện, ngồi xem mà bỏ cháu té, con nói có sai đâu, giờ nầy bên Mỹ đă 2 giờ sáng rồi, mà mẹ c̣n thức xem phim Tàu, phimTây, tối cháu ngủ, mẹ không đắp mền, thế nên cháu bị cảm lạnh, mẹ thấy chưa! lănh tiền già mấy đồng mẹ đều nhớ, thế mà, con  dặn  mẹ có mấy điều, lo giùm cho cháu mẹ lại quên!

 

Lời nói đanh đá của đứa con gái ruột, thịt, như vết dao xén vào đầu bà Quế, như ngọn lửa thiêu đốt tận tâm can người sinh thành ra Quyên, một đứa con mắng chửi mẹ không tiếc lời.

 

Nghe con gái nói, bà Quế không buồn, không trách con gái ḿnh, bà là người mẹ hy sinh và thương con bao nhiêu, th́ Quyên con của bà, cũng thương con nó bấy nhiêu, t́nh thương ấy cũng chỉ là những  giọt nước mắt chảy xuống, không bao giờ chảy ngược lên! Bà Quế cảm thấy ḷng ḿnh một chút xót đau, khi nghĩ đến những chiếc “bông hồng đỏ, bông hồng trắng cài áo” vào ngày lễ Vu Lan, có phải đó chỉ là lễ nghi, qua sách vở, “xưa bày nay vẽ” vậy sao?

 

Tuấn nằm bên cạnh, nghe Quyên nói với mẹ nàng bên Mỹ, chàng chẳng nghe mẹ nàng đối đáp lời nào, chàng nh́n thấy cử chỉ vung tay múa ngón của vợ, và những lời bất khiếm nhă đối với đấng sinh thành, chàng rất ngao ngán. Tuy chàng không phản đối, cũng không có nghĩa là kẻ sợ vợ, nhưng chàng muốn yên cửa yên nhà.

 

Khi vợ chấm dứt câu chuyện , chàng ôn tồn nói khẽ: “mẹ nào cũng là mẹ, lời nói vừa rồi của em, chắc mẹ buồn lắm, mẹ ở với vợ chồng ḿnh, là t́nh thương yêu của mẹ, để cho mẹ vui mà sống thêm với con cháu, mẹ đâu có phải là người giúp việc nhà, mà em bắt mẹ không rửa chén, th́ phải  bồng  em, hết dẫn cháu đi học, lại giữ con cho ḿnh, đôi khi mẹ c̣n phải nghe tiếng ch́ tiếng bấc từ em, mẹ c̣n, em không biết quư! khi em biết thương mẹ, th́ đă muộn rồi, dẫu em có đốt đuốc đi t́m cả thế gian này,  em cũng không c̣n gặp mẹ được nữa”

 

Niềm vui không vẹn, mấy ngày Tết đă qua nhanh, trước khi về lại Mỹ, vợ chồng Tuấn đi Cam Ranh thăm d́ ruột phía vợ, d́ cũng có con đi Mỹ. Con đường xưa vào nhà d́ nay đă thay tên đổi họ, nhà d́ cất lại khang trang, đă làm cho vợ chồng Quyên lạc lối t́m.

 

Lần đầu tiên vợ chồng Quyên ghé thăm bà d́, cho dầu Tết đă qua, nàng nh́n từ sân nhà, từ cây bông sai đắc tiền, vài trăm triệu, đến vài triệu bạc. Trong  nhà hoa quả bánh mức loại đắc tiền, vẫn c̣n nguyên vẹn tốt tươi.

 

Ngày trước vào dịp Tết, lúc c̣n ở Việt Nam Quyên rất thèm thuồng, những thứ  trưng bày như thế nầy, song chưa bao giờ dám lấy tay sờ tới, biết ḿnh là thân phận con nhà nghèo, lấy cháo làm cơm, dám đâu mơ tới những thứ đó.

 

Sở dĩ, nhà d́ Quyên có được nếp sống hôm nay, nhờ những bàn tay đứa con lưu lạc xứ người, gởi tiền về bồi đắp gia đ́nh, khi bên nầy cha mẹ gọi, con ở Mỹ đáp lời, “máu chảy ruột mềm”, vẫn là câu nói giá trị ngh́n đời của người Việt Nam.

 

Ư định, Tuấn làm giấy bảo lănh mẹ qua Mỹ, sống chung với gia đ́nh chàng, để bà sớm hôm vui cùng cháu con, ước vọng ấy lại tan biến ngay trong giây phút. Tuấn nghĩ đến những lời nói của vợ, với người mẹ ruột của nàng, th́ đối với mẹ chồng c̣n có nghĩa ǵ đâu, không khéo sẽ đưa mẹ chàng đến ngơ cụt hết lối đi, và mang tội bất hiếu với mẹ ḿnh, chi bằng để mẹ ở VN, Tuấn gởi tiền về cung phụng, và mướn người dưỡng nuôi cho mẹ chàng.

 

Và h́nh ảnh khi mẹ Tuấn ngă quỵ gắn chặt với hai di ảnh ruột thịt nơi bàn thờ, không sao phai nḥa trong tâm tư Tuấn. Sự đấu trí giữa mẹ ruột và nàng dâu, có nên hay không nên bảo lănh mẹ ḿnh qua Mỹ! Tâm trạng chàng như người mất trí. Những thư từ trả lại từ Lệ Thủy, chàng bỏ trong túi áo, lúc vợ chàng đem giặt t́m thấy, máu Hoạn Thư  như xăng gặp lửa, những lời dơ bẩn nhất cũng là những lời tục tĩu nhất vợ chàng dành trọn cho chồng. Nhưng, Tuấn cảm thông cho vợ, và nhớ lời thơ Kiều “rằng tôi chút phận đàn bà, ghen tuông th́ cũng người ta thường t́nh”

 

Tiếp đến trong giấc ngủ. Tuấn mơ thấy h́nh ảnh cha ḿnh xuất hiện, đội nón cối, mang AK, tươi cười hiên ngang, dưới lá cờ đảng búa liềm, c̣n Hoài th́ trong quân phục “rằn ri” mũ đỏ, M18 cầm tay, mặt buồn rầu rầu, mẹ chàng th́ đang giơ hai tay đón nhận tất cả mọi t́nh thương, một bên là chồng, một bên là con, phải chăng là một nghịch cảnh của một dân tộc, bị phân ly bởi hai ư thức hệ. Hoài đứa con hy sinh cho đại cuộc, bảo vệ Miền Nam. Người chồng vừa là người cha, tập kết ra bắc, mong ngày “giải phóng” đă chết tự thuở nào! Để lại bà Hai mẹ của Tuấn, nỗi buồn miên viễn, là người mẹ, nằm giữa hai lằn đạn, của một cuộc chiến Bắc Nam. 

 

Hai lối rẽ của một lẽ sống đang dày ṿ, chưa xây dựng nên một mái ấm gia đ́nh hạnh phúc, nay trở thành “ba ngă rẽ chia phôi” một Quốc Cọng một Quốc Gia, và một người đàn bà chưa bao giờ có mùa xuân, ở thế đứng trung dung, bên t́nh, bên cốt nhục, đang sống hắt hiu cô quạnh, như người “ngồi nh́n trăng xế ” trên ngọn đồi sắp tắt, cô đơn như  chiếc lá giữa khuya, một mảnh đời nghiệt ngă, như  “chiếc mũ ba cạnh không vành” không đủ để tránh nắng che mưa,  gió tạt mưa xoi vào mặt, sau cuộc chiến tương tàn, của người mẹ Việt Nam đầy bất hạnh.

 

 

6/ Jan / 2019

Trà Khan. 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính