TÂY DU KƯ HẠ

 

(CÓ HIỆU ĐÍNH)

Chuyện phiếm của

 

Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

 

Thật ra, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện Thiền. Đối với tôi ngủ tức là Thiền. Tôi thường hay nói đùa là hễ nhắm mắt là thiền một lèo về Việt Nam.

 

Thiền được gợi đến với tôi như một khái niệm linh động. Tự nó không mang lại cho cuộc đời một rực rỡ hay một tăm tối nào cả. Nhưng v́ hôm nay thấy thiên hạ đua nhau học thiền. Thiền giống như một "style" trong cuộc sống tu hành, mà một số người hôm nay tiếp nhận " h́nh thức Thiền" trong một ngưỡng vọng mù quáng, như một nhu cầu cần thiết trong cuộc sống vật chất đầy đủ và để tự tạo cho ḿnh một phong thái tu hành hơn thiên hạ.

 

Tôi chưa bao giờ dám nghĩ Thiền là một style. Bởi Thiền đối với tôi là một truyền thống, một đúc kết tinh hoa của giáo lư nhà Phật. Thiền không nhằm tạo ra một mẫu người để làm khuôn mẫu cho tín đồ noi theo như Bồ Tát La Hán. Mà, thiền là tự ḿnh đối diện với con người thật của ḿnh, để tự ḿnh, tự tri tư ngộ. Tri những ǵ là ảo, là mộng, những sở tạo của tư tưởng, của định kiến để ngộ ra ḿnh. Ngộ ra con người thật của ḿnh để thấy lại cái bổn lai diện mục của ḿnh.

 

Ngồi thiền tức là chuyển tất cả tâm trí váo cái hiện tiền để cho trí huệ quán chiếu và bao trùm tất cả trong một cái thấy ṭan diện nhất, để từ đó ḿnh thấy được Phật tâm, Phật tánh của ḿnh. Cho nên người ta nghĩ đến Thiền là để tự ḿnh tĩnh lặng đi t́m lại cái bổn lai diện mục của ḿnh. Chính trong sự khái niệm đó, tôi đă chập chững đến với thiền.

 

Ngoài ra cũng có một vài Thiền sư cho rằng " Thiền như là một đăm bảo sự sống sau một sự chết". Tôi tiếp nhận Thiền qua khái niệm trên như một nhân sinh quan trong cuộc sống. Bởi cho đến nay chưa ai chứng minh được con người sau khi chết, hồn ĺa khỏi xác th́ sẽ hoang mang, ngơ ngác không biết đi về đâu trước một thế giới linh động mà ở đó chỉ có ánh sáng và tăm tối chứ không có màu sắc rực rỡ như ở thế gian.

 

Cho nên trong tư thế quán tưởng vào hiện tiền, từ đó linh hồn có thể thoát thần xác để ngao du ở những cảnh giới trên cao. Nếu ngày ngày ta tập thiền định th́ linh hồn có cơ hội ngao du ở những cảnh giới trên cao. Rồi đến một ngày có chết đi, hồn ĺa khỏi xác th́ lúc đó hồn không c̣n bở ngỡ v́ hồn cũng đă có lần ghé thăm qua. Như vậy hồn sẽ không sợ bị ma vương qủy sứ kéo đi vào nơi tăm tối.

 

Học thiền đối với tôi không phải là một mục tiêu tối hâu của một thiên đàng t́m thấy ở trần gian, cũng không phải là những trầm hương, nhang khói của một thời quá văng. Học thiền đối với tôi như là một giăi thoát thanh tịnh bằng những cuộc ngao du những cảnh giới ở trên và là để chuẩn bị cho một sự sống sau sự chết.

 

Thường thường tôi hay đến chỗ cộng tu để thanh thản nhập thiền. Nhưng hôm nay tôi lại độc hành. Ban đầu nhắm mắt cố xua đuổi những ư tưởng mông lung. Rồi từ từ một vùng ánh sáng ngang qua vầng trán nhỏ. Tôi liên tưởng đến một vùng ánh sáng trên cao, ở dưới là những cánh đồng cỏ non thẳng tấp, những băi cát trắng chạy dài. Thoáng một chốc tôi thấy những vùng tre lá ngà nằm ngă nghiêng bên một  ḍng sông của một thời quá khứ. Rồi lần lần hiện ra những h́nh ảnh trắng, sáng như một thiên đàng t́m thấy. Bỗng nhiên tôi thấy ḿnh xẹt đi thật mạnh, không phải từ cái lực ở bản thân tôi mà từ một sức mạnh vô h́nh...rồi từ từ hạ thổ. Trước mắt tôi, không phải là những khung cảnh chan hoà ánh sáng như trí óc tôi đă từng vẽ đến. Ở đây chỉ là một thôn nhỏ có ao bèo bao quanh. Tôi phân vân tự hỏi: Đây là cảnh giới của Thiên Đàng, là mơ ước của nhiều người khi thanh thản nhập thiền. Tôi hoang mang không biết ḿnh đang sống hay đă chết...không một bóng dáng ai. Tôi hoài nghi giữa mộng và thực, giữa sống và chết. Cái cảm hứng ngao du ở những miền cảnh giới trên cao bỗng nhiên biến mất. Trong tôi chỉ c̣n lại một nỗi ăn năn. Tôi có cảm tưởng như mắc cạn ở đây: Sống không ra sống, chết không ra chết mà thiên đàng ngưỡng vọng cũng chẳng thấy đâu? Chẳng lẽ đây là địa ngục. Nghĩ tới địa ngục làm tôi thấy rờn rợn. Tôi tư trách ḿnh sao khi không a ṭng, a dua, nhập nhằng với Thiền chi cho khổ .

 

Một tiếng động nhẹ đủ làm tôi quay lại. Trước mắt tôi một sinh vật có h́nh thù người không ra người , vật không ra vật. Tôi định tĩnh cái thần hồn, nh́n tổng quát vào sinh vật đối diện. Ngoài hai cái tai dài ra c̣n cái miệng th́ giống như miệng Heo. Một chút thần thoại thoáng qua. Tôi liếc thật nhanh vào phía sau lưng của sinh vật xem thử có cái chỉa ba không?. Thôi chết rồi. Khi không lại đi gặp Trư Bát Giới. Nghĩ đến sự háo sắc của Bác Trư trong cuộc hành tŕnh Tây Du Kư Thượng mà tôi sợ. Tiếng Bác Trư ken két:" Nhà ngươi là ai? Tại sao lại đến đây? Tôi thật t́nh kể lễ nguồn cơn v́ sao tôi lại lạc vào cái tọa điễm này. Nh́n vẽ lo sợ của tôi, bác Trư vội an ủi: " Thôi khỏi lo, để ta t́m cách đưa nhà ngươi về. À mà nhà ngươi ở đâu đến đây vậy. Tôi nhỏ nhẹ đáp: Dạ từ Houston, Texas . Tiếng Houston vừa dứt th́ sau lưng bác Trư bỗng dậy lên tiếng chuông, tiếng trống ba hồi ầm ầm như trời long đất lở. Rồi một nhóm sinh vật như bác Trư sề có, nái có, vừa lớn, vừa nhỏ tay cầm chỉa ba ào ào tiến về phía tôi đằng đằng sát khí. Tôi nghĩ đây là một lối welcome to our land của Lực Lượng này.

 

Nhưng tôi đă lầm v́ chị Heo nái, dáng sồn sồn không đẹp bằng Miss Piggi nhưng cũng hơi từa tựa, cầm cái chỉa ba, bước ra khỏi ṿng người, dơng dạc chỉ chỉa ba vảo mặt tôi  rồi lớn tiếng:

 

-  Này người kia, có phải vừa rồi nhà ngươi nói với Sư tổ ta là ngươi từ Houston Texas đến phải không?

 

Tôi đáp không nghỉ ngợi:  Dạ phải.

 

Thật ra, lúc bấy giờ tôi cũng không nắm vững được ḿnh đă thăng thiên hay hạ thổ. Chỉ biết là tôi như đang mơ hồ lăng đăng trước một khí thế bừng bừng sát khí của Lực Lượng nhà họ Trư. Tôi sững sờ, tay chân run lẫy bẫy như sắp sửa bị hành h́nh. Tôi không hiểu tại sao khi tôi nói tôi từ Houston đến mà chị Trư Nái lại có ác cảm với tôi đến thế. Chị Trư Nái sau khi xác định t́nh trạng cư ngụ của tôi, chị quay ra nói với nhà họ Trư:

 

-Thưa các hạ, tên này là một tên phản gián, ngang nhiên xâm nhập vào cấm địa của ta để bắt người anh em của chúng ta. Theo báo cáo th́ năm rồi vào tiết Thu và Hạ chúng đă bắt hai anh em của ta mà đi barbecue. Hôm nay trời xui đất khiến chúng dẫn xác xuống đây xin các hạ hăy trả thù cho anh em chúng ta mà đem chúng ra quay 9 lần. Có như vậy chúng ta mới thể hiện được t́nh tương thân cho tập thể tiến hoá.

Một ấn tượng sâu sắc về tương thân tương ái, bảo vệ lấy nhau. Các hạ nghĩ sao?

 

Toàn thể Lực Lượng Nhà Họ Trư vỗ tay reo ḥ hoan hô lời đề nghị của chị Trư Nái. C̣n tôi khi nghĩ đến cái thân bị barbecue đến 9 lần th́ khét đến cái cỡ nào. Tôi quay sang nh́n bác Trư khẩn khoản. Bác Trư không biết xử trí làm sao trước thái độ hung hăng của Lực Lượng Nhà Họ Trư bèn dùng kế hoăn binh. Bác Trư bảo : Này nhà ngươi trong năm rồi nhà ngươi có tham dự đại hội ăn thịt Heo Quay không? Tôi vội vă trả lời: Dạ không. Năm rồi có hai con heo quay  do Trịnh Du xin được của ai để đem đến sinh hoạt tại cộng đồng. Ngoài ra con không biết ǵ cả?

 

Bác Trư nghe tôi nói bèn phán với Lực Lượng Nhà Trư là:

 

-Xét như vậy th́ Y thị không có tội. Không ăn mà bắt người ta trả, không làm mà bắt người ta chịu th́ xét ra không công bằng. Chúng ta đang tu tập để được làm người, mà lại v́ sân si đi vu oan giá hoạ cho người khác th́ công tu dưỡng sẽ tiêu tán. Bây  giờ, ta xin các con b́nh tĩnh để ta thỉnh Sư Huynh của Ta đến đây. Hy vọng với phép thần thông của Sư Huynh ta sẽ biết rơ trắng đen.

 

 Bác Trư chưa dứt lời th́ tiếng nhạc ngựa, lóc cóc leng keng vang lên từ khung trời như những âm nhạc của Thiên Đ́nh vọng lại. Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không đằng vân giá vũ đang từ từ hạ xuống vùng đất của Lực Lượng Nhà Họ Trư.

 

cả đàn Heo bỗng im phăng phắc. sự hung hăng của chị Trư Nái giờ cũng biến mất, chỉ c̣n lại một khuôn mặt ngây ngô, đần độn. Tất cả lực lượng nhà họ Trư chấp tay xá lễ Bác Tôn. Trong khi Bác Trư dơng dạc tŕnh bày tự sự với Tôn. Tề Thiên Đại Thánh vừa nghe vừa găi như đang găy đàn electronic guitar. C̣n tôi th́ lặng lẽ nh́n lên đầu Bác Tôn xem thử cái ṿng hành giả kim cô có c̣n trên đó hay không? bác Tôn nh́n vào tôi rồi cất gịong the thé: Này Tôn Thị.

 

Tôi ngơ ngác không biết bác gọi ai. cả Lực Lượng nhà Trư chiếu mắt về phía tôi chờ đợi. Tiếng bác Tôn lại tiếp: Này Tôn Thị! Sao ta gọi nhà ngươi mà không trả lời. Tôi sợ quá lắp bắp: Dạ vừa rồi có người cho con cái tên là Tôn Mă Tấu nay Bác gọi Tôn Thị nên con không biết bác đang gọi ai nên có sự chậm trễ này xin Bác xá tội.

 

Bác Tôn không trả lời chỉ nghe gừ gừ, một âm thanh nhạt nhuể không biết ở cung bậc nào? Bác Tôn hỏi tôi, tôi thành thật kể lễ sự t́nh. Tôi, chỉ có cái tội nghe người ta tu ḿnh cũng a dua tu, nghe người ta thiền ḿnh cũng a dua Thiền mà không có căn cơ cốt cán nên mới ra nông nỗi hôm nay.

 

 Bác Tôn ngẫm nghĩ một lúc, rồi dơng dạc tuyên bố với Lực Lượng Nhà Trư:

 

-“ Tôn Thị vô tội. Tôn Thị không biết là không có tơi. Hơn nữa Tôn Thị không xía vào chuyện của người ta th́ làm sao các ngươi đ̣i đổ tội cho Tôn Thị. Đợi khi nào bắt được mấy tên chủ chốt giá hoạ cho các ngươi th́ lúc đó muốn quay, muốn nướng muốn barbecue cở nào cũng được. C̣n đây Tôn Thị chỉ đi lạc vào đây một lúc mà sao có tội được. Thả ra cho nó về.”

 

 Trước mệnh lệnh của Tề Thiên đại Thánh, Lực Lượng nhà họ Trư tản dần ra. Tôi mừng muốn khóc như các cô hoa hậu trúng giăi. Nước mắt tôi ứa ra. Tôi nghe như tiếng sương đêm lành lạnh đang nhỏ xuống từng tàu lá. Tôi tưởng ḿnh như đang ở vào thời thần thoại xa xưa. Bác Tôn lại gần tôi nhỏ nhẹ nói: “ở chốn nhân gian phải có hạng tiểu nhân th́ mới có người quân tử. Nhưng cái phiền năo của nhân gian không phải là do thành phần tiểu nhân mà chính là bọn ngụy quân tử. Con phải nhớ lấy điều này”

 

Tề Thiên Đại Thánh nói xong bèn đằng vân giá vũ mất hút trên cơi trời cao. Nh́n lại xung quanh thị Lực Lượng Nhà Họ Trư cũng giăi tán. Tôi tĩnh dậy trước nỗi lo sợ của người nhà. Chị Vân hớt hơ hớt hăi trách: Chị nói ngồi Thiền mà lại làm cái ǵ kỳ vậy? Tôi trả lời gọn lỏn: " Kỳ cái ǵ chớ! Người ta Thiền mà gọi là kỳ" Chị Vân vẫn chưa hết phàn nàn:

 

- Chị thiền cái kiểu ǵ mà như bị ma bắt quỹ dẫn đường vậy?.

 

Tôi cười h́ h́: Yes! Ma dẫn đường gặp Tề Thiên Đại Thánh. Nghe tôi nói chị lâm râm gọi thần hồn tôi mau mau trở về nhận thần xác rồi rối rít gọi chồng tôi làm cho tôi một ly nước chanh, trong khi đó tôi nghĩ về những lời Tề Thiên Đại Thánh nói về Ngụy Quân Tử.”

 

Nguỵ quân tử mang một h́nh thái điễn h́nh của người quân tử , hành xử như người quân tử nhưng chứa đựng một nghệ thuật lừa đảo cao siêu trong việc lừa dối quần chúng , đe doạ người dân ẩn núp dưới những hành động đạo đức giả .Khi một tên ngụy quân tử th́ ở đó nói lên một hành tung đen tối, tác yêu, tác quái  để đạt được mục tiêu đă hoạch định.

 

Đối với kẽ tiểu nhân với hành động xấu xa, ích kỷ bất chấp thủ đoạn để hại người hầu mưu cầu lợi ích cá nhân nhưng kẽ tiểu nhân lại không nguy hại như những tên ngụy quân tử. Kẽ tiểu nhân đă cho mọi người nh́n ra vị trí và hành vi của một kẽ tiểu nhân và người ta có thể đề pḥng.

 

C̣n tên ngụy quân tử th́ có hành động xấu xa c̣n hơn kẽ tiểu nhân nhưng người ta không nhận diện ra được họ là những kẽ tiểu nhân mà vẫn lầm tường đó là đại nhân quân tử. Chính cái lầm đó đă gây ra rất nhiều hoang mang phân tán để cuối cùng chỉ c̣n lại là phiền năo, nhiểu nhương.

 

Có thể đó là ư nghĩa của Tề Thiên Đại Thánh nhưng con người đă sống trên thế gian th́ làm sao lại không luân lưu trong phiền năo, nhiễu nhương?

 

Có lẽ những lời nói của Tôn Ngộ Không chắc phải mang một hàm ư khác.

 

Có phải con người trong nguyên sơ đă h́nh thành bằng một niệm và khi sinh ra th́ bằng một thể hiện h́nh hài. Thể hiện h́nh hài th́ đóng khung trong một mô h́nh con người hữu hạn.

 

Hữu hạn v́ con người chỉ có thể kéo dài từ sinh đến tử và nhất là không thể biến hóa ngoài tầm cở của con người. Đương nhiên trong đó có cả hỷ, nộ, ái,ố. Khi vui th́ hân hoan, khi buồn th́ ngao ngán,đập phá cho đến khi nào châm dứt cho được cái ngao ngán của ḿnh. Cũng chính v́ những ngao ngán đập phá đó con người đành vứt bỏ mọi tương giao. Sống trĩu nặng trong niềm ray rứt khao khát đập phá .Ư thức hủy diệt đó đă đưa con người vào cơn lốc của bất lực và tuyệt vọng. Bởi càng t́m cách huỷ diệt th́ càng cảm thấy đổ vở ngay cả trong tâm.Cái đổ vở do không thoả đáng, không viên măn đó cuối cùng sẽ thể hiện trong hành vi và ứng xử.

 

 Đương nhiên trong hành xử cố ư hại người cho thoả măn sự đập phá th́ tận cùng rồi cũng phải làm sao mà chấm dứt những ngao ngán đập phá càng ngày càng tàn lụn trước sự bất lực và tuyệt vọng của ḿnh. Tức nhiên đang chạy mà muốn dừng th́ phải đứng lại. Đứng lại th́ bóng cũng chẳng có đuổi theo và chỉ c̣n lại một sự im lặng. Không phải là sự im lặng sau một tan vỡ  mà là sự im lặng của một bừng tĩnh hay cũng có thể là một định tĩnh.

 

Có lẽ đây chính là ư nghĩ của Tề Thiên Đại Thánh. Thái độ im lặng để đối phó với những mưu toan đánh phá là một thái độ tốt nhất Một sự im lặng mênh mông của tâm và niệm không chia chẽ, một niệm từ nguyên sơ khi h́nh thành một thể hiện của con người.

 

Tôi bỗng cảm thấy vui trong ư nghĩa đó. Qua khung cửa nhỏ, tôi như nh́n được khoảng trời xanh thẵm trên cao.

 

Tôn Nữ Hoàng Hoa

Song Thất 2010

 

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]