Chuyện ruồi bu!

Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

 

Chiều nay, Tuấn gọi lại hỏi tôi có đọc Chuyện Ruồi Bu trên Net chưa. Tôi cười không biết  Tuấn muốn nói cái ǵ?

Tôi lập lại : Chuyện ruồi bu?

Tuấn  trả ḷi: Yes, chuyện ruồi bu bà ơi! sao bà chậm hiểu vậy? Th́ tôi là vậy, rất chậm hiểu và chậm tiêu.

 

Tuấn càm ràm :- Lại nói cái ǵ nữa đây? vào Net xem chuyện ruồi bu đi Chị Hai .

 

Tuấn nói xong dửng dưng cúp máy cũng như dững dưng gọi, không say hello chi cả. làm một tràng ruôi bu rồi hang up.

 

Tuấn là bạn của chồng tôi ngay khi c̣n làm chung hăng AlcalTel Network Communication., trong Engineers Department. Tuấn là Engineer Production, c̣n chồng tôi là Design Engineer. Hai người rất thân nhau. Tuấn nhỏ hơn chồng tôi đến 14 tuổi nhưng lại rất tâm đắc. Khi chúng tôi dọn về Houston th́ Tuấn làm việc ở Dallas. Thỉnh thoảng lái xe xuống Houstonthăm vợ chồng tôi rồi ôn lại chuyện xưa ở Raleigh North Carolina. Chúng tôi liên lạc hằng ngày trên Net. Tuấn hay theo dơi chuyện của tôi làm. Đồng ư th́ ít mà cứ nói làm chuyện Ruồi bu th́ nhiều. Hai chữ Ruồi bu từ miệng của Tuấn đă trở thành danh từ chứ không c̣n nằm trong động từ cố hữu. Tuy nhiên, ch́u Tuấn tôi vào Net t́m chuyện Ruồi Bu.

 

Tôi vào net t́m hoài không ra chuyện ruồi bu. Trên Net th́ thường hay có  chuyện đánh hôi chứ làm ǵ có chuyện ruối bu. Cuối cùng tôi t́m ra chuyện ruồi bu ở Việt Nam

 

Chuyện ruồi bu ở Việt Nam thật kinh hăi:

 

Ở thôn Tân Phú, Xă Tam Phú Tỉnh Tam kỳ gần đây một đạo quân Ruồi. Ruồi bu dầy đặt đă ảnh hưởng trầm trọng cho đời sống dân chúng tại đây. Người dân ở đây được biết là đang ăn chung, uống chung và ngủ với ruồi. Ruồi quấy nhiễu không theo giờ giấc và cũng chả nằm trong một quy luật nào. Cứ hễ có mùi là chúng kéo đến, bu dầy đặt. Mùi ở thức ăn không hấp dẫn ruồi bằng từ múi thum thủm của những đống phân. Hết bu tại mấy đống phân rồi lại vo ve đến mấy nồi chè. Trời! Thật là kinh hăi.

Một người bán chè cho biết hể bỏ nồi chè ra là ruồi bu. V́ ruồi rất hảo ngọt.

 

Thấy chuyện ruồi bu này kinh quá mà rất tượng h́nh làm tôi nỗi da gà. Có tin lại bảo Ruồi c̣n là kẽ ném đá dấu tay. Những mụt cóc trên tay xưa nay nhân gian đổ tội cho loài cóc. V́ vướng vào urine của Cóc mà bị mọc mụt cóc . Nhưng thật ra là do Ruồi ném đá dấu tay. Ít ai biết rằng những mụn cóc đáng ghét lại chính là “tội ác” của bọn ruồi này gây ra khi gieo rắc virus human papilloma (HPV) lên da của chúng ta.

 

Ôi mắy cái chuyện Ruồi bu này ở Việt Nam sao khổ quá, tôi không muốn đọc nữa. Nhưng cũng không bỏ cuộc , lở Tuấn gọi lại hỏi đọc chưa mà nói chưa đọc th́ cũng kỳ, tôi bèn đi t́m bài Ruồi bu khác.

 

Cũng có một bài than về chuyện ruồi bu trện Net. Bài viết cho rằng trong thời gian gần đây, dịch ruồi bu bùng phát mạnh mẽ trên các diễn đàn. Không phải chỉ có người ở VN khổ sở với chuyện ruồi bu mà ngay những người lên Net cũng klhổ sở v́ chuyện ruồi bu. Ruồi bu dai như đĩa đói. Ruồi bu đến đâu làm người ta ngứa ngáy đến đó.

 

Đọc ngang đó thấy chẳng hấp dẫn ǵ tôi bèn đi t́m chuyện Ruồi bu khác. Hay quá tại trang web Vietnamdaily, tôi t́m thấy Chuyện Ruồi Bu của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh. Ông Nguyễn Đạt Thịnh nói về hai chuyện Ruồi bu của Việt Cộng. Chuyện Ruồi bu thứ nhất tác giả nói đến chuyện nhà nước VC đang xum xoe vuốt ve Nhật để được tái viện trợ ODA. Chuyện Ruồi Bu thứ hai nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh nói về chuyện "VC dùng ngân khoản 1 triệu Mỹ Kim cứu nguy t́nh trạng kinh tế suy thoái bằng cách kích cầu.."

 

Tôi đọc kỹ bài báo Chuyện Ruồi Bu của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh, để lở Tuấn có gọi lại th́ biết mà trả lời.

 

Vừa nghĩ th́ điện thoại lại reo. Tuấn gọi lại. Chồng tôi hỏi Tuấn có chuyện ǵ mà gọi hoài vậy. Tôi đáp chuyện Ruồi bu. Chồng tôi cười What's news? Thiệt t́nh.

 

Tôi nhấc phone. Tuấn nói rất hối hả: Xem chưa chị Hai? Rồi. Toàn là chuyện Ruồi bu ở VN không à. Tuấn bảo: Không phải... Tôi cười: vậy có phải là Chuyện Ruồi Bu của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh không? Tuấn đáp: Không, không. Khổ quá, bài của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh là bài viết b́nh luận về bọn chóp bu CS làm chuyện ruồi bu. C̣n chuyện Ruồi bu này trên Net. Tôi bực quá hỏi lại: Trên Net là net nào? khổ? Tuấn bảo vào Takè2tango ở mục nói chuyện với đầu gối. Tuấn lại dặn thêm: Chị vào xem lẹ lên Tuấn sẽ gọi lại cho chị ư kiến.

 

Tôi nghĩ thầm: Chuyện Ruồi bu mà cũng ư kiến, ư cọ làm ǵ. Tôi vào Take2tango không thấy chuyện Ruồi Bu mà chỉ thấy có chuyện Hăy Biết Im Miệng của BS Trần Xuân Ninh. Tôi nh́n lui nh́n tới đâu thấy chữ Ruồi Bu nào đâu. Thôi thấy bài này của BS TXN th́ hăy đọc cho vui. Tôi give up. Chuyện Ruồi Bu mà cũng đi t́m cho mệt.

 

Tôi gặp BS Trần Xuân Ninh trong Buổi Hội Thảo Liên Kết Trong Ngoài do Tổ Chức Phục Hưng tổ chức tại nam Cali vào năm 1996.

 

Trong phần Thông Cáo Chung của Buổi Hội Thảo có ư yễm trợ và vinh danh Nguyễn Hộ một Đảng viên phản tĩnh (?) có 50 tuổi Đảng của CSVN. Chúng tôi đă phản đối và sau đó BS Trần Xuân Ninh đă khéo léo giăi quyết vấn đề. Cuối cùng Bảng Thông Cáo Chung chỉ yễm trợ cho tất cả nhà đấu tranh đ̣i dân chủ tại VN chứ không kê khai một tên nào.

 

Sau đó chúng tôi được biết BS BS Trần Xuân Ninh  qua vụ Ly Khai Đảng Việt Tân v́ theo BS BS Trần Xuân Ninh Đảng VT đă chệch Hướng.

 

Hôm nay đọc bài viết của BS BS Trần Xuân Ninh  cũng hạn chế trên đề tài tranh căi giữa ông Châu Kim Nhân và ông Nguyễn Tiến Hưng, tác giả của cuốn Tâm Tư Thổng Thống Thiệu mà ông Hưng vừa phát hành.

 

Dù với mục đích hạn chế như vậy nhưng BS Trần Xuân Ninh  cũng đă cho độc giả một sự suy diễn là có những thủ đoạn chính trị thường thổi phồng những dữ kiện lấy từ sách báo của Mỹ hay của ngoại quốc làm bùa hộ mạng, hầu đạt được mục tiêu chính trị và thương măi của ḿnh...

 

Trích :" Thực thế, ông Hưng đă trả lời rằng ông không biạ đặt về ông Nhân, mà đă chỉ “trích dịch nguyên ư” từ quyển sách “There to the bitter end” của Anne Blair viết theo lời kể của một ông tướng Úc tên là Sarong nay đă chết rồi. Bằng trả lời này, ông Nguyễn Tiến Hưng đă tránh được cái tội biạ đặt, nhưng không khẳng định được rằng những lời nói về ông Châu Kim Nhân là đúng hay sai, dù rằng đó là từ hai người ngoại quốc, mà một người đă chết. C̣n người kia tuy là đàn bà và c̣n sống, nhưng cũng không thể tin là đă nói thật. Ông Hưng đă bào chữa rằng ông “nói có sách, mách có chứng”. Nhất là sách và chứng đây lại là sách và chứng ngoại quốc!" ( Hết trích)

 

Tôi hoàn toàn đồng ư với BS TXN khi đưa ra ư kiến này. Cho dù bà Anne Blair có viết những ḍng chữ ấy trong trang 221 của cuốn sách There To The Bitter End đi nữa th́ ông Nuyễn Tiến Hưng khi đă tự cho ḿnh viết sách có tính cách sử liệu th́ phải biết kiễm chứng. Nhất là nhà của ông Nguyễn Tiến Hưng đâu có xa xôi ǵ với nhà của ông Châu Kim Nhân.

 

 Nếu là một cuốn sách có tính cách Sử Liệu tức là có ảnh hưởng đến thế hệ ngày sau. Dữ kiện bà Anne Blair đưa ra nếu ông Nguyễn Tiến Hưng không có ác ư hay một hậu ư cho một mục tiêu nào đó, th́ hăy kiễm chứng với ông Châu Kim Nhân. C̣n như cho rằng tôi không bịa đặt mà tôi chỉ chép lại th́ chức năng của cuốn sách Tâm Thư Tổng Thống Thiệu không c̣n có tính cách sử liệu của VNCH mà chỉ c̣n là thực chất của một cuốn sách dịch, lượm lặt hàng ngoại quôc mà thôi.

 

 Điều này đă làm tôi nghĩ đến một show trên Tivi thường hay chiếu về những người đi t́m những vật phế thải trên những thùng rác, rồi về chế biến lại theo cái kiểu reproduction, tạo thành những vật dụng theo dạng antique  để bày bán trên các sạp antique của họ tại các chợ trời ( Free Market), hầu gạt gẫm những kẽ nhẹ dạ, dễ tin.

 

Xem như thế quả thực ông Nguyễn Tiến Hưng đă chiếu cố đặc biệt đến ông Châu Kim Nhân. Đối với những người ít có bằng cấp giống như ông Nguyễn Tiến Hưng. Một khi họ muốn viết một chủ đề ǵ họ cũng phải vào Net t́m kiếm dữ kiện rồi kiễm chứng, xong rồi mới viết ra cho độc giả xem. Như vậy họ mới tỏ ra tôn trọng độc giả.

 

Như trong The War and I ở trang web www.pythiapress.com đă phổ biến ông Hoàng Đức Nhă là cháu ( nephew) của Tổng Thống Thiệu. Cũng như trong cuốn Vietnam: The War that Won't End tác giả cũng cho ông Hoàng Đức Nhă là nephew của ông Thiệu. Nhưng thật ra ai cũng biết ông Hoàng Đức Nhả là cousin của TT Thiệu.

 

Nói như vậy để chứng tỏ với quí vị là chắc ǵ sách báo ngoại quốc là đúng.

 

Rồi đến cái đoạn khác , BS Trần Xuân Ninh viết :

 

" Chuyện hai ông Châu Kim Nhân và Nguyễn Tiến Hưng do đó không thể biết đúng sai, và  nếu có quan trọng th́ chỉ quan trọng với ông Nhân, mà cá nhân bị xúc phạm, và hữu ích cho ông Hưng. Hữu ích để bán sách, v́ câu chuyện ông Nhân dù sai hay đúng cũng là một trong nhiều mẩu chuyện kể là loại hậu trường chính trị có sức hấp dẫn ít nhiều đối với những người rảnh th́ giờ, không có việc ǵ để làm hơn là đọc những “chuyện gẫu hậu trường  chính trị” mà nhân vật là những quân nhân làm chính trị với những người cộng tác đủ hạng, trong đó có cả hai ông Hưng và Nhân, đă dẫn đến sự sụp đổ của miền Nam Việt Nam"

 

Đoạn này đă làm ḷng tôi chùng xuống. Đọc cả bài viết của BS Trần Xuân Ninh với nhận xét có tính cách lương thiện của một bài viết phê b́nh có nhiều câu huề vốn hơn là có tính cách phân biệt.

 

Nhưng đến đọan văn trên th́ sự phê b́nh của BS Trần Xuân Ninh đă đi vào sự phán đoán có chủ quan. Theo như BS Ninh, th́ hai ông Châu Kim Nhân và ông Nguyễn Tiến Hưng đều là những yếu nhân của Chính phủ VNCH. Nhưng không phải v́ chuyện tranh căi này, lại là một châm biếm trong hậu trường Chính Trị của giai đoạn VNCH. Theo BS Trần Xuân Ninh th́ chuyện gẫu hậu trường chính trị chỉ hấp dẫn những người ăn không ngồi rồi, không có việc ǵ làm. Ư của BS Trần Xuân Ninh cho rằng đây là chuyện Ruồi Bu. Ah th́ ra ! Tuấn muốn tôi đọc bài này

 

Chuyện tranh căi giữa ông Nhân và ông Hưng chỉ là một sự việc để đưa độc giả và thế hệ mai sau của dân tộc VN đến gần sự thật. Và quan trọng hơn chính sự tranh căi này sẽ cho mọi người nhận ra đâu là phần hợp lư. Chính sự hợp lư đó sẽ đem đến một sự đồng thuận chung trên nguyên tắc Công bằng.

 

Hơn nữa, chính  cuộc tranh căi này sẽ đem đến một sự thật, là những cuốn sách ông Nguyễn Tiến Hưng viết ra dưới dạng thức sử liệu đă không đạt được chức năng trung thực v́ chỉ copy lại những sách vở của ngoại quốc lại không kiễm chứng hay phối hợp. Do đó thế hệ mai sau nếu ai có muốn t́m về lịch sử VN trong giai đoạn VNCH cũng không phải lấy những cuốn sách của ông Nguyễn Tiến Hưng làm cuốn chỉ nam.

 

Như chúng tôi đă tŕnh bày Công bằng là hoài bảo trường cửu của nhân loại. Không lẽ những hoài bảo trường cửu của nhân loại lại là những chuyện Ruồi Bu, Trà dư tửu hậu cho những người không có việc ǵ làm??

 

Cuối cùng BS Trần Xuân Ninh  kết luận:

 

 “ Xem ra th́ dù sao ông Nguyễn Văn Thiệu vẫn là người đáng mặt tổng thống nhất, v́ biết ĺ, biết ngậm miệng  cho nên tội nặng để mất miền Nam, nhưng cũng không ai bới ra làm ǵ. C̣n như đại quan Nguyễn Tiến Hưng tuy là giáo sư đại học và là tiến sĩ, đă chỉ làm được có một việc mà người b́nh dân Việt nam  không biết văn hoa kiểu cách, nói là “bới phân ra mà ngửi”. 

 

Thưa BS Trần Xuân Ninh.

 

Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng không bới phân ra mà ngửi. Ông ta chỉ thiếu tính phối kiễm thôi.

 

Hơn nữa, người b́nh dân VN không bao giờ cho chế độ VNCH là đống phân. Bằng cớ là cho đến nay người dân Miền Namđă ra đi hay ở lại đều hoài niệm và thương tiếc hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị VNCH.

Bày ra xấu tốt, hay dở, khôn dại, trên dưới, được , mất, ít nhiều là mầm mống của loạn. Đó là nhị nguyên của những hạng người trí thức bày ra để đưa dân vào ngơ hẹp

 

Thưa BS Trần Xuân Ninh. Có lẽ cái điều đáng lo ngại hơn cả trong t́nh h́nh chính trị

hiện nay là những công tác lư luận của CS đang nhắm vào sự sỉ nhục hai chế độ VNCH để đánh bật sự hoài niệm và ḷng thương tiếc VNCH của người dân  ra khỏi ḷng họ. Phải chăng đây chính là nguyên nhân cốt lơi dẫn đến sự thiếu phẫm cách, thiếu trách nhiệm  của một số người đang cầm bút mà chúng ta đang lo ngại.

 

Nếu quả như vậy, th́ tốt nhất nên đậy nắp lại những cây bút trên, kẽo Ruồi lại bu

 

Tôn Nữ Hoàng Hoa

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]