Trai thời loạn

 

Tôn Nữ Áo Tím

 

 

        

*MỘT

 

       Nó lớn lên vừa tṛn 6 tuổi th́ bố đă hy sinh ngoài mặt trận. Ngày đưa tang bố, nó ngơ ngác cầm bức h́nh bước theo sau quan tài. Nó chẳng hiểu v́ sao ḥm của bố nó phải đắp lá cờ tổ quốc. Mẹ nó tay dắt đứa em gái, vật vă khóc than thảm thiết. Nó chưa đủ lớn để hiểu được nỗi đau xé ruột của người vợ mất chồng. Tối hôm đó bàn thờ nhà nó sáng trưng đèn suốt đêm. Mẹ nó ngồi buồn bă bên bàn hương án. Chị đốt hết cây nhang này đến cây nhang khác. Cặp mắt đỏ hoe, chị đến bên bàn thờ lấy bộ áo quần lính của chồng xếp lại đặt ngay ngắn lên bàn, bên cạnh tấm h́nh của anh. Cái nón đỏ có gắn h́nh con báo màu đen chị để lên phía trên, im lặng, đứng nh́n. Những ḍng nước mắt chảy dài, chị cố nén tiếng nấc và gục đầu bên cạnh bộ đồ lính trận của chồng. Chị biết rằng cuộc đời ḿnh đă không hoàn toàn như ư, một chặng đường khó khăn đang chờ đợi chị ở trước mắt.

                                          

      

Em nó vô tư chạy đến cầm tay mẹ: “Mẹ ơi, con muốn ngủ”. Nó chẳng thấy buồn, thường ngày ba nó vẫn vắng nhà v́ phải đi chiến đấu ngoài mặt trận. Lâu lâu ba nó được nghỉ phép th́ gia đ́nh nó mới có những phút giây sum vầy, hạnh phúc bên nhau. Bây giờ nó đă biết là măi măi ba nó sẽ không về nữa và nó cũng vĩnh viễn không c̣n có được những tiếng cười rạng rỡ trên môi, không c̣n những phút giây ngồi trên lưng cho ba nó làm con ngựa, cũng không c̣n nữa h́nh ảnh chú lính tí hon khi nó lấy chiếc mũ của ba nó đội lên đầu, rồi ba nó hô “Nghiêm!” là nó  đưa tay lên chào…

       

Hai tháng sau, số phận nó được định đoạt. Nó theo chú về ở với nội. Mẹ và em nó th́ trở về bên ngoại. Lúc chia tay, nó vùng vằng dậm hai chân xuống đất không muốn đi, nó muốn theo mẹ. Nhưng sự tŕ kéo nào rồi cũng không đủ lực để rứt nó ra khỏi số phần mà định mệnh đặt lên vai nó. Nó quay đi theo nắm tay của chú, hờn dỗi mẹ, không thèm nh́n lui. Nó khóc, mẹ nó cũng khóc. Nó khóc v́ nó nghĩ mẹ nó không thương nó. Nó chưa đủ lớn để hiểu rằng khi ba nó không c̣n th́ làm sao mẹ nó có thể nuôi nỗi một lúc hai đứa con vẫn c̣n quá nhỏ. Mẹ nó khóc v́ thương cho hoàn cảnh chia ĺa của mẹ và con. Nó trở nên lầm ĺ từ giây phút đó. “Cha mẹ sinh con, trời sinh tánh”, nhưng với nó th́ khác, cha mẹ sinh ra nó, nhưng hoàn cảnh xă hội, sự tàn nhẫn của chiến tranh đă làm cho nó trở nên chai ĺ, ngang bướng…

       

Mười hai tuổi, chú nó đưa vào học trường Thiếu Sinh Quân ở Vũng Tàu. Chung quanh nó bây giờ không c̣n người thân, chỉ là những đứa bạn có những hoàn cảnh không may như nó. Một cuộc sống mới bắt đầu từ đây. Vũng Tàu là một thành phố nằm ven biển, là khu du lịch nổi tiếng tại miền nam Việt Nam. Nơi đây khí hậu không có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mà chỉ có mùa mưa và mùa nắng. Nó thích cái nắng cháy da của Vũng Tàu v́ vào mùa này, thành phố trở nên đông vui, nhộn nhịp bởi khách du lịch đến Vũng Tàu nghỉ mát. Mùa nắng nó cũng được ra băi chơi mỗi khi có chú nó từ Sài G̣n về thăm.

 

                                        Lớp đệ thất Thiếu Sinh Quân

 

Đời học sinh dưới mái trường Thiếu Sinh Quân của nó cũng cam go không kém ǵ các trường trung học phổ thông ở ngoài. Chương tŕnh kéo dài bảy năm, từ đệ thất đến đệ nhất. Theo qui định của Bộ Giáo Dục, học sinh trường nó cũng được nghỉ hè, nghỉ Tết như các trường trung học phổ thông khác. Cuối tuần cũng có những giờ phép cho học sinh ra ngoài chơi. Ngoài các môn học về văn hóa, mỗi tuần nó có thêm bốn giờ học quân sự để tập lăn lê, ḅ lết và sử dụng một số vũ khí cơ bản trong quân đội. Ngoài ra học sinh c̣n phải học thêm vơ thuật như Thái Cực Đạo, Nhu Đạo và Tae Kwon Do. Nhờ thế mà sức khỏe của nó rất tốt. Một lần chú nó hỏi về ước vọng tương lai:

  • Sau ni học xong, con thích làm ǵ?

Nó nói với chú một cách rất vô tư:

  • Làm ǵ cũng được nhưng con không thích đi chiến đấu chú ơi.

       Ba nó đă chết v́ đi chiến đấu, nên nó không thích là đúng. Chú nó thương và động viên:

  •  Vậy th́ con phải cố gắng học thật xuất sắc th́ con sẽ được chuyển vào các trường đại học.

      

Nghe vậy nó tỏ ra rất phấn khích và cố gắng học tập. Nó không biết tương lai khi đă vào trường Thiếu Sinh Quân th́ măi măi cuộc đời sẽ là quân nhân chuyên nghiệp, chỉ được ra ngoài khi trở thành  thương phế binh. Dù muốn dù không, sau cái chết của ba nó, cuộc đời nó đă được an bài.

       

Mười tám tuổi, theo luật định là phải đầu quân. Dù học đến lớp nào, khi đến độ tuổi mười tám là phải ra khỏi trường đi quân dịch. Nếu học sinh vào trường học trể, chưa học đến lớp đệ nhị mà đă đến tuổi đăng lính, không có tú tài một hoặc thi rớt tú tài một, phải chấp nhận vào trường Hạ Sĩ Quan. Sau thời gian huấn nhục, ra trường sẽ mang cấp bậc trung sĩ. Nó nhớ lại câu hát mà trong trường bạn nó thường nghêu ngao: “Rớt tú tài anh đi trung sĩ, em ở nhà lấy Mỹ nuôi con”, cho nên nó rất cố gắng học tập v́ nếu hỏng thi là phải đi trung sĩ và sẽ ra mặt trận chiến đấu. Nó sợ phải chết như ba nó.

      

 Một hôm chú nó về thăm, nó chăm chút hỏi chú rất nhiều về việc học, nó chỉ sợ hỏng thi:

  • Chú ơi! nếu con hỏng tú tài một th́ con có được học lại không?

  • Được chứ, nhưng con phải cố gắng đậu, khi đó con sẽ được chuyển qua trường Sĩ Quan

 

Trừ Bị Thủ Đức. Ra trường con sẽ là một anh chuẩn úy.

  • Con không được học tiếp lên để thi tú tài hai sao?

  •  Không được v́ lúc đó con đă đến tuổi mười tám rồi.

 

Nghe vậy nó có chút âu lo. Qua năm năm gắn bó với trường Thiếu Sinh Quân, nó trưởng thành rất nhiều. Nó nhận ra được một cuộc sống thế nào để được xem là có giá trị, một cuộc sống được xă hội chấp nhận và tôn trọng. Chú nó là một động lực mạnh mẽ giúp nó đối diện với thực tại và lấp đầy những thiếu thốn về tinh thần .

  •  Nếu tốt nghiệp với tấm bằng tú tài hai th́ con sẽ đến đâu học tiếp?

  • Con sẽ có ba nơi để chọn lựa: Trường Không Quân, Trường Hải Quân và Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt.

     

Nó im lặng. Nó tin vào nó. Nó nhất định sẽ cố gắng không để bị hỏng thi. Nó tin vào chú nó sẽ chọn cho nó một con đường, nơi đó là mục tiêu mà nó phải đến, có khát khao, có ước mơ, có hy vọng… Nó đang h́nh dung một tương lai lấp lánh đầy những ngôi sao hạnh phúc thắp sáng con đường nó sẽ đến, đó là con đường vào trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Một trung tâm đào tạo những sĩ quan ưu tú cho đội ngũ quân lực Việt Nam Cộng Ḥa. Nơi vun bồi lư tưởng quốc gia cho những chàng trai Việt với t́nh yêu quê hương, t́nh yêu Tổ Quốc và t́nh yêu đồng bào.

 

***

 

 

*HAI

      

Đà Lạt, một thành phố nằm trong vùng cao nguyên trung phần, khí hậu ôn ḥa quanh năm,  bao bọc bởi những cánh rừng thông ngút ngàn làm cho Đà Lạt trở nên thơ mộng. Nhờ thời tiết  ấm áp, Đà Lạt trở thành nơi nghỉ dưỡng lư tưởng cho mọi người. Tôi quen anh trong một bữa tiệc sinh nhật nhà bạn. Anh mang y phục của một sinh viên Sĩ Quan Vơ Bị. Dáng dấp oai phong và khuôn mặt tuấn tú của anh đă làm cho tôi chú ư ngay từ đầu. Là một nữ sinh nội trú của Trường Couvent Des Oiseaux từ khi lên mười sáu tuổi, tôi ít có dịp được ra ngoài. Thường khi ba tôi từ Sài G̣n lên đưa tôi về thăm nhà, đó là những lúc tôi được đi chơi. Nay tôi đă mười tám, cái tuổi đôi chín của tôi đă bắt đầu biết rung động, biết lắng nghe tiếng th́ thầm của trái tim.

       

Kể từ khi gặp anh th́ việc về thăm nhà đă không c̣n quan trọng với tôi nữa. Tôi bắt đầu biết ḥ hẹn từ lúc đó. Chúng tôi gặp nhau vào những dịp cuối tuần, quanh quẩn trong thành phố Đà Lạt mù sương. Anh đưa tôi đến những thắng cảnh nỗi tiếng của Đà Lạt như đỉnh Núi Bà (Lang Biang), thung lũng t́nh yêu, thác Cam Ly, chèo thuyền trên Hồ Tuyền Lâm, Hồ Than Thở… Anh hỏi tôi:

  • Đố em biết v́ sao người ta gọi là hồ Than Thở không?

 

Tôi đă giải thích theo một câu chuyện cổ tích mà tôi được nghe từ rất lâu:

  • Đó là chuyện t́nh của chàng Hoàng Tùng và nàng Mai Hương. Chàng tham gia nghĩa quân Tây Sơn bị tử trận. Nàng nghe tin, đến bên hồ than khóc và trầm ḿnh chết. Hoàng Tùng về được biết người yêu tự vẫn nên nhảy xuống hồ trầm ḿnh chết theo. Hai người được chôn gần nhau trên một đồi thông gần đó, thế là từ đó xuất hiện nhạc phẩm Đồi Thông Hai Mộ. Tên Hồ Than Thở cũng do đó mà ra.

       

Anh cười nh́n tôi và giải thích:

  • Em nói như vậy là không hợp lư. Khởi nghĩa Tây Sơn thời điểm đó là Đà Lạt chưa ra đời làm ǵ có chuyện tham gia nghĩa quân Tây Sơn được.

       

Tôi suy nghĩ và sắp xếp lại ḍng thời gian, tôi thấy anh nói đúng. Tôi chỉ cười dă lả cho khỏi bị quê và rồi anh kể tiếp:

  • Hồ Than Thở ngày xưa người Pháp đặt tên là Lac Des Soupirs. Soupirs có nghĩa là âm thanh của gió thổi trong rừng, ví như tiếng thở hay là tiếng th́ thào của gió. Nghĩa đen là hồ của những thanh âm vi vu của gió.

      

Tôi thấy anh giỏi hơn tôi tưởng nhiều. Thời gian trôi qua, chúng tôi trở nên thân thiết với nhau hơn. Tôi hiểu thêm về con người và gia cảnh của anh. Ba tử trận từ lúc bé, anh vào trường Thiếu Sinh Quân và giờ đây, hiển hiện trước mắt tôi là một sinh viên tuấn tú năm thứ ba của trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Một ngôi trường có bề dày lịch sử oai phong lẫm liệt. Một trung tâm đào tạo những tài năng trẻ văn vơ song toàn, xứng đáng cả về tài và đức để lănh đạo quân đội trong tương lai. Và anh, chính anh là mẫu người mà đất nước, con người Việt Nam đặt niềm tin yêu và hy vọng. Một năm nữa, anh sẽ ra trường với cấp bậc thiếu úy. Một năm nữa tôi cũng sẽ ra trường với dáng vóc một cô tú kép của trường Couvent Des Oiseaux.

       

Bạn tôi nh́n chúng tôi bằng những đôi mắt ngưỡng mộ. T́nh yêu của tuổi mới lớn tôi trao gởi cho anh ngày càng thắm thiết. Thứ t́nh cảm trong sáng ấy đă làm anh phải suy nghĩ. Một lần được ba tôi mời về Sài G̣n chơi, anh đă khéo léo từ chối:

  • Dạ cám ơn bác, chú của cháu cũng ở Sài G̣n, cháu sẽ sắp xếp về thăm vào một dịp khác.

 

Nghe anh từ chối, tôi man mác buồn. Lần đó tôi đă không theo ba về Sài G̣n. Tôi ở lại với anh. Tôi ở lại với người đàn ông mà tự lúc nào đă làm cho tôi mê mệt. Anh đẹp trai, nét đẹp trai của người đàn ông hiền lương chân thật. Phong thái đạo đức nơi anh lộ rơ qua cách đối xử nhẹ nhàng và lối tṛ chuyện ôn ḥa với bè bạn. Anh đă chinh phục tôi từ phút đầu gặp nhau. Tôi, một đứa con gái chưa học xong bậc trung học, bỗng nhiên bị quay cuồng đầu óc v́ anh. “Làm sao để giữ được anh? Đẹp trai như anh th́ đám con gái như tôi sẽ vây quanh mà níu áo…”. Tôi miên man suy nghĩ suốt ngày và ngay trong giấc ngủ, h́nh ảnh của anh cũng hiện về, làm cho tôi phải trăn trở, đắn đo. Tôi ước được hóa phép thành cái máy soi, luồn lách vào các ngăn tim của anh để coi xem có h́nh bóng của tôi trong đó. Anh im lặng quá! Cái im lặng chết người. Nhưng ngược lại, đôi mắt của anh nh́n tôi sao mà nồng nàn đến thế! Tôi quờ quạng trong vùng nửa sáng nửa tối. Yêu tôi, không yêu tôi, yêu tôi, không yêu tôi… tôi ngắt từng cánh hoa của đóa hoàng cúc quăng xuống đất, miệng cứ nói nhỏ yêu tôi, không yêu tôi… cho đến cánh hoa cuối cùng. Tôi có được hai tiếng “yêu tôi”. Thế là ḷng tôi rộn ràng hẳn lên. Tôi nhảy cỡn lên, tung đài hoa vào khoảng không, la lớn: “yêu tôi”. Trời đất chứng giám, rừng thông chứng giám cho t́nh yêu của tôi. Nó đơn sơ tinh khiết như một trang giấy trắng không vướng một vết mực nào.

       

*BA

       

Lễ măn khóa trường Vơ Bị Đà Lạt năm nào cũng được tổ chức theo một nghi lễ truyền thống rất trọng thể. Tôi và đứa bạn có mặt từ rất sớm. Dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay, tôi thấy anh uy nghi và sáng lóa trong bộ lễ phục của một sinh viên Vơ Bị Quốc Gia. Chiếc cầu vai đỏ làm cho anh càng thêm rực rỡ. Anh được gắn lon Thiếu Úy kể từ giây phút đó. Văn bằng cử nhân khoa học ứng dụng Đà Lạt cũng được trao tay. Tôi say mê nh́n anh không chớp mắt. Trời Đà Lạt hôm đó trong vắt một màu xanh tràn đầy hy vọng. Niềm hy vọng của một sinh viên Sĩ Quan Vơ Bị sắp rời xa mái trường để nhập cuộc dấn thân vào vùng lửa đạn, gánh lấy vai tṛ bảo vệ tổ quốc, ǵn giữ non sông.

       

Cuối buổi lễ, tôi ôm bó hoa chạy rất nhanh đến bên anh, tôi muốn ôm anh thật chặt vào ṿng tay bé nhỏ của ḿnh. Nhưng bỗng nhiên tôi khựng lại và hết sức ngỡ ngàng, anh đang đứng với hai người phụ nữ, một già và người kia th́ nhỏ hơn, trạc độ tuổi tôi. Thấy tôi đứng sững không bước thêm bước nào, anh tới nắm tay tôi dẫn đến trước mặt người phụ nữ lớn tuổi và cho biết đó là mẹ anh, c̣n cô gái là người em ruột của anh. Tôi nhẹ người, bao nhiêu ư nghĩ nghi ngờ vụt tan biến, tôi cúi đầu lí nhí mấy chữ “con chào bác” rồi xây qua cười ḥa với người em gái. Sau đó anh kéo tôi vào chụp một tấm h́nh kỉ niệm với mẹ và em gái ḿnh. Từ giây phút đó, tôi biết anh không có người con gái nào khác nữa ngoài tôi. Tôi hiểu ra rằng trong một góc khuất của trái tim anh đang giữ h́nh bóng của tôi.

       

Ngày anh ra trường trở thành Thiếu Úy tôi bắt đầu bước vào năm thứ nhất Đại Học Văn Khoa Sài G̣n. Chúng tôi xa Đà Lạt từ đó. Anh về Sài G̣n nghỉ phép một thời gian rồi đi nhận nhiệm sở. Ba tôi có ngỏ ư muốn gởi gắm cho anh ở nội thành, nhưng anh đă dứt khoát từ chối. Trong thời gian chờ đợi để xa nhau, chúng tôi có những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi bên nhau rất quư hiếm. Chiến cuộc lúc đó ngày càng leo thang khốc liệt. Tôi cố giấu nỗi buồn vào trong. Tuổi trẻ chúng tôi đối diện với một tương lai không mấy sáng sủa. Ngày anh lên đường xông pha chiến trận, chúng tôi có một bữa cơm chia tay. Tôi đă khóc. Sự im lặng của anh suốt thời gian qua và cho đến giờ phút này tôi đă hiểu ra hết mọi lư lẽ. Anh nắm tay tôi, qua đôi mắt, tôi thấy anh rất buồn. Anh thấu hiểu tất cả những suy nghĩ trong tận cùng ngơ ngách trái tim tôi. Anh biết tôi muốn ǵ. Điều ước muốn rất thường t́nh của những người con gái khi đến tuổi biết yêu. Nhưng anh đă cho tôi biết là “chúng ta không thể”. Không chỉ riêng ḿnh anh không thể mà cả tôi cũng không thể.

       

Vâng, “không thể” v́ chúng ta sinh ra nhằm thế kỉ của chiến tranh, của đau thương tang tóc… Tuổi trẻ của chúng ta bị xô vào một ngơ cụt mà bản thân không thể quyết định được bất cứ điều ǵ ngoài việc cầm súng bắn vào những người cùng màu da, cùng ngôn ngữ. Tuổi trẻ chúng ta như đang ṃ mẫm, quờ quạng trong một con đường hầm tối tăm không lối thoát. Con đường đầy khói bụi chiến tranh. Anh không muốn tôi trở thành góa phụ khi c̣n quá trẻ. Anh khuyên tôi nên t́m một người xứng đáng để bảo đảm cho một cuộc sống tương lai.

       

Tôi gục đầu nước mắt dàn dụa. Những kỉ niệm của Đà Lạt mù sương bỗng chốc sáng lên trong tôi rồi dần dần lịm xuống. Hết rồi những buổi sớm bên bờ Hồ Xuân Hương, dưới làn sương mờ ảo chen kẽ từng sợi nắng xuyên cánh rừng thông. Hết rồi con đường ṿng Lâm Viên với ngọn gió Bắc chập chùng se lạnh.

       

Loáng thoáng đâu đây tôi nghe giọng ngâm của một bài thơ năo ruột:

“……

“Anh làm thân Kinh Kha

“Góc núi đầu non ngày đêm chống giặc

“Rồi một hôm,

“Nhận tin ngựa hồng ngă gục

“Trên chiến trường khói súng ngút ngàn bay

“Em không trong tay

“Dù đă thật sự mất nhau… từ những ngày tháng đó

“Anh hôm nay,

“Một chân gởi chiến trường mù sa lửa đỏ

“Một chân trở về với chiếc nạng gỗ cô đơn

“Không dám nh́n người t́nh cũ năm năm

“Cô bé ngày xưa viết hoài một khúc t́nh ca

“Trọn đời yêu Vơ Bị

“……       (1)

 

 

*BỐN

      

 Lá thư cuối cùng anh gởi cho tôi như có một sức mạnh vô h́nh trói buộc cuộc đời tôi vào số kiếp của anh:

“Em yêu,

 

Khi mở lá thư này, em hăy nh́n cho thật kĩ khung trời rạng rỡ màu xanh bên ngoài cửa sổ kia. Em hăy nh́n màu xanh bằng ánh mắt sáng ngời hy vọng. Tất cả chim muông cây cỏ chứng giám cho ḷng anh. Anh rất yêu em! Mối t́nh hoa mộng đầu tiên của tuổi mới lớn, anh sinh viên Vơ Bị và cô gái nữ sinh trường Couvent Des Oiseaux đẹp biết chừng nào! Rừng thông Đà Lạt, núi đồi Lang Biang, suối nước Camly… cất giữ cho chúng ta bao nhiêu kỉ niệm? Nhưng rồi cuối cùng anh thấy nó vô thường và mong manh quá! Có nhiều điều khiến anh không thể đến với em. Em có hiểu không? Anh c̣n gánh nặng món nợ với non sông đất nước. C̣n bổn phận đối với quê hương đồng bào, em có hiểu không? Anh phải đi đúng con đường dành riêng cho lư tưởng thanh niên, lư tưởng của người trai thời loạn. Em, một người con gái mới lớn, em c̣n cả một tương lai rộng mở phía trước. Gia đ́nh em sẽ trải những tấm thảm mượt mà cho em bước, v́ em là đứa con gái duy nhất mà anh thường đùa là “con gái rượu”. Anh bị chúng bạn ganh tỵ chỉ v́ quen em là con gái rượu. Em có hiểu không? Khi đối diện với ba và gia đ́nh em, anh lại thấy ḿnh càng không thể đến với em. Em như một cái trứng non được ấp ủ, nâng niu ch́u chuộng. Đón em về, liệu anh có thể đem đến cho em một cuộc sống b́nh an sung túc được không? Chỗ đứng của em không thể là góa phụ. Nơi ở của em không thể là pḥng không chiếc bóng, ngày đêm làm chinh phụ ngóng trông chồng. Em yêu, em đừng khóc, anh biết là em đang khóc. Cái trẻ con của em là ở đó. Chính cái trẻ con ấy đă khiến anh đôi lúc phải mềm ḷng. Nhưng những người lính như bọn anh, không được phép mềm yếu. Dẫu biết sự cứng rắn có khi sẽ làm cho con người trở nên băng giá, như em đă có lần nói “anh thật vô t́nh!”. Anh rất xin lỗi em. Hăy cố gắng xứng đáng là đứa con hiếu thảo với ba mẹ em. Hăy trở thành con người hữu ích cho xă hội và nhất là đứa em gái, cô nữ sinh Couvent Des Oiseaux, xinh đẹp sống măi trong trái tim anh. Măi yêu em.

 

H.T.

       

Tôi ở hậu phương, ngày ngày theo dơi t́nh h́nh chiến sự. Chiến tranh bùng nổ một cách tàn khốc. Anh trôi xuôi theo bốn vùng chiến thuật, từ Quảng Trị, Khe Sanh, Hạ Lào, Charlie, Pleiku, An Lộc… Những lá thư từ chiến tuyến gởi về, anh nói nhiều về những trận đánh, những nơi chốn anh đi qua, những người bạn ngă xuống… Anh chẳng đá động ǵ đến nỗi nhớ thương mà người em gái hậu phương đang ngày đêm mong đợi. Anh cũng không hứa hẹn ǵ về những giờ phép về thăm nhà. Chỉ toàn là những giây phút bất ngờ, thoáng hiện rồi thoáng đi. Anh không cho tôi một cơ hội để hy vọng v́ chung quanh anh, lằn ranh của cái sống và sự chết rất mỏng manh. Nhưng tôi vẫn cứ hy vọng.

      

 Cơn lốc chiến tranh trở nên dữ dội vào những ngày cuối tháng 4 năm 75. Sự hoảng loạn bùng phát một cách ghê gớm. Chính thể Việt Nam Cộng Ḥa bị thay đổi. Tôi ngậm ngùi theo gia đ́nh xuống tàu vượt thoát và hoàn toàn mất tin tức của anh sau cái ngày oan nghiệt 30 tháng 4.75.

 

      

Trên đất Mỹ, gia đ́nh tôi phải bắt đầu lại từ đầu. Tôi bỏ ngang việc học, lo đi làm. Sống giữa một đất nước tự do, tiến bộ, với nhiều cơ hội để học hỏi và thăng tiến, tôi cố gắng hội nhập vào đời sống mới, gầy dựng cho ḿnh một vốn kiến thức căn bản vững chắc. Tôi tận dụng và khai thác tất cả những tinh hoa văn hóa của nước Mỹ để vun bồi cho vườn hoa trí tuệ của ḿnh. Thời gian quen dần, tôi lấy thêm giờ học vào buổi tối. Lo đi làm, lo đến lớp học, quần quật với những bài tập làm thêm ở nhà, tôi quên mất bản thân, quên mất h́nh ảnh của anh với mối t́nh đầu một thời hoa mộng.

       

Bước vào độ tuổi 50, tôi trở nên điềm đạm, trầm tĩnh hơn. Ngoài giờ làm ở hăng, buổi tối về nhà, tôi thường xem tin tức trên ti vi. Tôi biết cộng đồng người Việt bây giờ đă ổn định và dần dần lớn mạnh. Họ bắt đầu kêu gọi t́m đến nhau qua những buổi hội họp nay chỗ này, mai chỗ nọ. Một buổi tối, t́nh cờ tôi nghe loáng thoáng phát ngôn viên đài truyền h́nh đọc lá thư mời họp mặt của trường Vơ Bị Đà Lạt khóa…, tôi chợt tỉnh người vụt nhớ đến anh. Tôi lao vào t́m kiếm, thăm ḍ… Tôi mua vội tờ báo t́m ṭi trong mục sinh hoạt cộng đồng để biết thêm vài chi tiết về cuộc hội ngộ ấy. Hai tuần nữa là đến ngày họp mặt của các anh. Tôi có mười bốn đêm để nguyện cầu. Trước h́nh tượng Mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát, tôi thành tâm khấn nguyện “cho con gặp lại anh”. Dù anh có thế nào, trên đôi nạng gỗ hay trên chiếc xe lăn, tôi sẽ măi vẫn là cô học sinh Couvent Des Oiseaux bé nhỏ sống măi trong trái tim của anh.

       

Sáng sớm hôm ấy, tôi t́m đến địa chỉ tổ chức hội ngộ. Đó là một căn nhà có khoảng sân vườn rất rộng phía sau. Tôi thấy khá đông người được sắp xếp ngồi rất thứ tự trên những chiếc ghế xếp có tựa lưng. Từ đằng sau tôi t́m chỗ đứng trong một góc khuất và quan sát, t́m kiếm… Nh́n các vị trong ban tổ chức làm việc, tôi thấy họ thân thiện cởi mở trong t́nh huynh đệ chi binh. Các anh thay phiên nhau lên sân khấu phát biểu. Họ kể cho nhau nghe những kỉ niệm chiến trường, những vui buồn đời lính. Họ chia sẻ với nhau những khoảnh khắc đau thương khi nh́n thấy huynh đệ của ḿnh ngă xuống trước mũi súng quân thù. Cũng có anh rơm rớm nước mắt trang trải nỗi ḷng khi nh́n vợ trong tay một người đàn ông khác vào giờ khắc được trả tự do sau hơn chín năm tù đày. Có nỗi đau nào lớn hơn thế.

       

Những giây phút tâm t́nh qua đi. Giờ ăn bắt đầu. Mỗi người được phát một hộp cơm có đũa và nỉa kèm theo. Các anh vừa ăn, vừa thưởng thức văn nghệ. Ca sĩ là những anh chị trong gia đ́nh Vơ Bị. Tôi chỉ là một người khách tự nguyện đến, không liên hệ ǵ với Vơ Bị, tôi xin ghi tên tham gia một tiết mục, ban tổ chức rất sẵn sàng.

       

Tôi cất tiếng hát, rất tự tin. Tôi hát với tất cả tấm ḷng mong mỏi và hy vọng được gặp lại anh, cho dù thật mong manh, nhưng nếu đă có sự gắn kết của số phận th́ niềm hy vọng ấy sẽ thành hiện thực.: “Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại, xin trả lời mai mốt anh về…”(2). Tôi tin anh sẽ trở về, dù là với đôi nạng gỗ hay trên chiếc xe lăn th́ măi măi anh vẫn bất diệt trong trái tim tôi.  Bài hát vừa dứt, những tràng pháo tay nổ ra liên tục. Tôi vẫn đứng yên, chưa chịu buông micro, mọi người im lặng chờ nghe tôi muốn bày tỏ điều ǵ… “Thưa các anh, tôi tên là Đinh Hương, trước là học sinh trường Couvent Des Oiseaux Đà Lạt, xin được t́m anh Trần Hoàng, Vơ Bị khóa 28, xin hỏi có ai biết không ạ?”. Tôi đứng im chờ đợi trong hy vọng mong manh. Tôi nh́n theo những cánh tay chỉ trỏ. Một người đẩy xe lăn từ từ về phía tôi. Khoảng cách chừng năm mét, tôi kịp nh́n thấy anh. Đúng, đúng là anh rồi. Đôi mắt ấy, đôi mắt ẩn dấu một nét buồn thăm thẳm. Cũng bộ lễ phục Vơ Bị ngày xưa, nhưng bây giờ, anh phải ngồi trên chiếc xe lăn thay v́ đứng hiên ngang dưới bầu trời cao rộng. Tôi chạy ùa về phía anh. Tất cả mọi người im lặng. Không gian như chùng xuống. Những cảm giác trái ngược nhau, vừa đớn đau, vừa hạnh phúc đang tràn về trong tôi. Tôi quỵ xuống trước mặt anh, trước mặt mọi người… Đôi tay của tôi bỗng hụt hẫng không có điểm tựa và tuột dài xuống đất. Anh đă không c̣n đôi chân. Tôi nghe tiếng gào đau đớn từ trong tiềm thức Trời ơi!” rồi ôm choàng lấy thân thể anh. Anh cứ ngồi yên mặc dù đôi tay vẫn cử động được b́nh thường. Anh im lặng nh́n tôi, ánh mắt ấy vẫn trong sáng như ngày nào. Sự im lặng của anh như một lời thú tội của người thua cuộc. Ngày xưa, anh cũng im lặng như thế, nhưng sự im lặng của chào thua số phận. Tôi hiểu ra điều ấy và nói lớn trước mặt mọi người: “Anh Hoàng, Em yêu anh, măi măi em vẫn yêu anh, người con Vơ Bị”.

       

Hoan hô! Hoan hô! Những tràng pháo tay vang lên liên tục không ngừng nghỉ kèm với tiếng chúc mừng… chúc mừng…  Những bó hoa lần lượt được trao đến tận tay chúng tôi. Anh nở nụ cười. Lần đầu tiên tôi thấy nụ cười hạnh phúc trên đôi môi anh.

 

 

 (1) “Bài Alfa Đỏ Cuối Cùng” Trích thơ Hoài Linh Phương.

 (2) “Bài Kỉ Vật Cho Em” nhạc của Phạm Duy phổ thơ xx Nhị

 San Jose, 30-1-2017

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính