Đất nước h́nh thập tự

Tịnh Khê

 

 

Đất nước này đang bị căng ra đóng đinh, chằng chịt những vết thương, nhưng liệu được bao người cảm thấy đau đớn? Và liệu dân tộc này có đón nhận được ánh sáng Phục Sinh? 

 

 

 

 

Kẻ dữ giết Chúa, họ đóng đinh Người trên thập giá. Chúa nghiêng đầu thương đau. Ngắm Chúa trên cao, chợt thấy hao hao h́nh chữ “S”! Bỗng giật ḿnh: chẳng phải đất nước này cũng đang bị đóng đinh sao?

 

Cái “đầu” miền Bắc chẳng phải cũng đang đội một chiếc măo gai thật to, thật sắc nhọn là bọn giặc Tàu? Chúng làm cho đầu năo ra như tê liệt. Chúng ngầm khuynh đảo, kiểm  soát mọi lĩnh vực của đất nước này, bởi có không ít kẻ quyền cao chức trọng đă quỳ gối quy phục chúng!

 

Cái đầu của mỗi con dân Việt Nam cũng bị tṛng lên một thứ măo gai vô h́nh. Đó là nền giáo dục nhồi sọ, bị chính trị hoá, thiếu nhân bản, rỗng tuếch về chuyên môn và đi ngược với sự phát triển – một sự phát triển toàn diện về đời sống và nhân cách, chứ không phải một kiểu phát triển “theo định hướng”. Đó là thứ gọi là văn hoá nhưng đầy tính loại bỏ, đe nẹt, thanh trừng và bất lương. Sản phẩm của nền giáo dục và văn hoá ấy chính là những hành vi loạn luân, phi nhân tính, làm tan tác tổ ấm gia đ́nh và rệu nát nền tảng xă hội. Sản phẩm ấy c̣n là kiểu hành xử côn đồ của nhân viên công quyền, nhân danh pháp luật; là “tiến sĩ giấy”; là tiếng kêu oan rền trời từ Bắc chí Nam; là sự khánh kiệt tài nguyên thiên nhiên và suy tàn nhuệ khí dân tộc!

 

Hai tay Chúa giang rộng, tay phải đặt trên Tây Nguyên, tay trái đặt ra biển đảo. Máu tay phải tuôn trào như bùn đỏ Bô-xít, như ḍng Mekong bị bức tử tức tưởi bởi hệ thống đập nước đầy hiểm ác. Máu tay trái nhuộm đỏ Biển Đông, bởi giờ đây cả biển, cả đảo đă tan tác vào tay giặc, ngư dân bị đánh, bị cướp, bị giết ngang nhiên giữa ban ngày!

 

Trái tim Chúa bị đâm thâu đau đớn, hay Miền Trung đang giăy chết đớn đau? Formosa như con quỷ dữ đang gầm thét, phun độc, giết chết biển, chết đất. Dân t́nh lầm than phẫn nộ. Nhưng than ôi! Cái được gọi là bộ máy chính quyền, là đầy tớ nhân dân, sao lại tiếp tay giặc đàn áp dân, không cho dân lên tiếng đ̣i công lư? Vậy th́ kẻ thủ ác, kẻ hại dân, chống lại nhân dân là ai?

 

Đôi chân Chúa bị kéo căng ra, đóng đinh vào Đồng Bằng Sông Cửu Long. Nhát búa đớn đau, máu tuôn ra mặn đắng, đất nứt nẻ khô cằn. Lúa chết trắng ruộng, sông cạn cá tôm! Bởi bọn “giặc lạ” đă mưu đồ từ lâu, chặn đứng ḍng Mekong để bóp chết miền Tây Nam Bộ, miền đất trù phú cá tôm và cũng là vựa lúa của Việt Nam. Chưa hết, Sông Tiền giờ đây c̣n bị cắn xé, tàn phá bởi chất độc phun ra từ con ác thú Lee & Man – nhà máy giấy khổng lồ của Trung Quốc.

Đất nước này c̣n nơi đâu không hằn vết roi đ̣n của quân dữ? Chúng quất vào bữa ăn bằng thực phẩm độc hại, quất vào giấc ngủ những ám ảnh của bệnh tật, tai nạn, giết chóc, cướp bóc…, quất vào đất, vào sông ng̣i biển cả bằng chất thải độc hại, quất vào lương tri ngay lành bằng sự dối trá, lạnh lùng vô cảm. Chúng cướp đi những ước mơ tử tế, cướp cả ư thức muốn làm người lương thiện!

 

Đất nước này đă được “giải phóng” hay vẫn ch́m trong nhiều ách nô lệ? Dân tộc này đă được tự do hay vẫn bị xiềng xích, gông cùm?

 

Giả như dân tộc này c̣n biết đau trước ngọn roi của kẻ ác th́ c̣n hi vọng. Nghĩa là c̣n tỉnh tảo, c̣n cảm thức. Chỉ e rơi vào cảnh khốn nạn như con ếch ngồi trong nồi nước đang ấm dần lên mà chẳng hay, đến khi nhận ra th́ đă bị luộc chín! Nhiều kẻ ngồi trên cao vẫn hung tợn, quay quắt t́m mưu ma chước quỷ để vơ vét, hút máu đồng bào. Nhiều kẻ ở giữa th́ bợ trên, đạp dưới. Những kẻ tận cùng th́ bị gh́ đầu sát đất, tai bị bịt, mắt bị che, nghe thứ được cho nghe và nói thứ được phép nói. Cho dù ngồi đâu đứng đâu, khi nước mất nhà tan th́ tất cả đều bị tận diệt!

 

Chúa đă quỵ ngă trước sức nặng của thập giá, và Người đă đứng lên. Dân tộc, đất nước, quê hương này cũng đang bị đốn ngă sóng soài, liệu có đứng lên được nếu cứ măi ngây thơ, ngờ nghệch?

 

Chúa đă chiến thắng và Người đă phục sinh, nhưng những dấu đinh, những thương tích vẫn in hằn – Toma đă thấy và ông đă tin. C̣n những dấu đinh, những thương tích trên đất nước này liệu có cứu được con người trở lại? Liệu Hội Thánh Chúa – hiện diện nơi mỗi Ki-tô hữu – đă tận tuỵ hết sức ḿnh “lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện” để lan truyền ánh sáng Phục Sinh? Ánh sáng ấy là sự thật, là công lư, yêu thương. Hội Thánh đă dám mở toang cánh cửa để bước ra ngoài hay vẫn sợ hăi đóng kín cửa lại?

 

Xin Chúa ban ơn để Máu của Người đổ ra sẽ không vô hiệu trên đất nước này.

                                                                                                                               

 

Tịnh Khê

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính