Câu hỏi được đặt ra: " Tại sao đến giờ phút này, vẫn c̣n có những kẻ tin tưởng ủng hộ Việt Tân?".

 

 Phải chăng :

 

1- V́ Triền,

2- V́ danh vọng hăo huyền

3- V́ Gái,

4- V́ dính líu lằm ăn với nhau như Đỗ Thông Minh, v;v..

5- V́ Băng Đảng Mafia VT khủng bố "lén lút " , gián tiếp hăm dọa... dùng phương tiện DU CÔN.

6- V́ bài viết của chúng ta (những người Chống lại chúng ) không được đủ sức thuyết phục, không có nhiều phương tiện?

- v́ những người khác, dù chống đối chúng cũng không dám nêu ĐÍCH DANH những kẻ làm việc cho chúng v́ sợ mích ḷng ...

 

7- V́ Băng Đảng Việt Tân dùng các phương tiện truyền thông dồi dào:

    - Báo chí, Truyền H́nh, Site Net , Trung Tâm băng Nhạc, Trung Tâm Nhân Quyền, các nơi Thờ Phượng (Chùa, Nhà thờ) mà chúng yểm trợ, hay trả tiền tùy theo dịch vụ.

 

8- V́ không coi Việt Tân là kẻ thù, tay sai của Việt cộng?

 

9 – V́ Kỹ thuật vận dụng của chúng rất giỏi, v́ chúng có CÁN BỘ Thoát ly.

            - thường xuyên vận dụng quần chúng qua các việc tổ chức: Lễ Hai Bà Trưng, Lễ Trần Hưng Đạo, tết Ta, tết Tây, tết Trung Thu, Ngày Nhân Quyền, Ngày Quốc Hận, Ngày Quân Lực, Ngày Hoàng Sa Trường Sa, Lễ Phật Đản (phụ với Chùa), các cuộc lễ Địa Phương…v.v…  Vận động bầu cử địa phương… Coi như mỗi tháng, tối thiểu có một sinh hoạt.

Ai trong Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia có gan HY SINH để lănh đạo địa phương với các công tác như vậy?

 

10 – V́ đằng sau chúng có Việt Cộng yểm trợ bằng cách quảng cáo như các vụ bắt bớ (giả) vừa rồi tại VN?

 

11 - Chúng ta CÓ CẦN THAY ĐỔI lập luận Chống Đối Băng Đảng Việt Tân của chúng ta, hay TĂNG CƯỜNG thêm bằng các hành động khác, hoặc các Muc Tiêu khác (vạch trần bọn người làm việc cho Việt Tân nhưng c̣n dấu kín).

 

Xin nhắc lại quư bạn vài điều mà chúng ta đă làm, và nếu được sẽ làm mạnh hơn… và phối hợp chặt chẽ hơn nếu được (xin đừng v́ tự ái cá nhân hay v́ lư do nào khác mà KHÔNG CHỐNG KẺ LÀM VIỆC CHO VIỆT TÂN).

 

Trân trọng

TM TinParis.net

Hứa Vạng Thọ

 

 

 

RA MẮT SÁCH

“HÀNH TR̀NH NGƯỜI ĐI CỨU NƯỚC”

CỦA PHẠM HOÀNG TÙNG

TẠI DALLAS

 

LĂO GÀ TRE

 

 

image

 

 

Cách đây hơn một tháng, báo chí địa phương (DFW) cũng như trên vài diễn đàn Internet, người ta có đề cập đến 2 cuốn sách “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước” (tài liệu kháng chiến của Mặt Trận), dày hơn 900 trang – do nhà báo Phạm Hoàng Tùng (ở Cao Miên) viết; và được nhà báo Đỗ Thông Minh (ở Nhật) “lăng-xê”, xuất bản.

 

Buổi ra mắt hai cuốn sách nói trên được ông Thái Hóa Lộc, chủ nhiệm tuần báo Người Việt Dallas tổ chức vào trưa thứ Bảy, ngày 28-10-2006 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Dallas với khoảng 100 người tham dự.

 

Sau phần nghi thức thường lệ, ông Đặng Hiếu Sinh (báo Ca Dao) giới thiệu một số khuôn mặt quen thuộc, từng hoạt động với “Mặt Trận” trước đây nhưng đă rời khỏi tổ chức từ lâu như: GS Đàm Trung Pháp, nhà văn Đào Vũ Anh Hùng; đồng thời giới thiệu 2 ông Nguyễn Quốc Ánh, Nguyễn Đăng Tiến hiện là đảng viên Việt Tân. Báo chí truyền thông có đại diện của Thế Giới Mới, SBTN, Bút Việt, Ca Dao, Người Việt và ĐPT Tiếng Nước Tôi.

 

Ông Thái Hóa Lộc nhân danh ban tổ chức, chào mừng quan khách tham dự: “Chúng tôi nhận lời yểm trợ ra mắt 2 tập “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước” của cựu kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng là không ngoài mục đích tạo nhịp cầu cho những người từng thao thức v́ vận mệnh đất nước và quan tâm tới “kháng chiến” trong quá khứ... nhưng vẫn c̣n có những hệ lụy hiện tại.”

 

Tiếp theo là phần phát biểu, điểm sách của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng. Ông cho rằng tác giả Phạm Hoàng Tùng đă viết tác phẩm “Hành tŕnh người đi cứu nước” bằng cả tấm ḷng của ông và hai tập sách này là tư liệu cần thiết trong một giai đoạn lịch sử đấu tranh chống cộng. Ông Hùng cũng tâm sự khá nhiều về sự đóng góp của ḿnh vào đầu thập niên 80, giai đoạn mà tinh thần đấu tranh kháng chiến của đồng bào hải ngoại lên cao nhất. Thế nhưng, cuối cùng ông phải từ giă “kháng chiến” v́ ông đă thất vọng. “Những cái chết oan nghiệt, những bản án tử h́nh mà không ai có thể giải thích được, trong đó có cái chết đầy nghi vấn của Trung tá Lê Hồng, Tư lệnh lực lượng vơ trang thời đó. Tất cả những hành động tàn bạo, vô nhân trong giai đoạn phôi thai đó chắc chắc là không một ai có thể chấp nhận được.” Đối với phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, ông Hùng cho rằng không xứng đáng với vai tṛ lănh tụ kháng chiến cứu nước, nhưng sự tuẫn tiết của ông nơi chiến khu đă làm cho ông khâm phục. Hai tập tài liệu “Hành tŕnh người đi cứu nước”, ít nhiều cũng đă giúp cho ông t́m ra được những thắc mắc, bi phẫn, đớn đau, hy sinh của những tâm hồn yêu nước đă vùi thây nơi núi rừng Lào Thái.

 

Ông Hùng kết luận: “Mặc dù tôi chỉ đọc qua 300 trang tài liệu do nhà bo Đỗ Thông Minh gửi trước đây, nhưng cũng đủ để hiểu những lời nói thẳng, rất cần thiết cho Việt Tân cũng như những tổ chức chánh trị khác rằng, nếu có thật tâm v́ quốc gia dân tộc, xin đừng lừa dối nữa.”.

 

Phần chính của buổi ra mắt sách do nhà báo Đỗ Thông Minh chiếu toàn bộ nhiều h́nh ảnh từ ngày thành lập Mặt Trận cho đến thời kỳ hoạt động tại chiến khu Đông Dương. Nhà báo ĐTM cũng tŕnh bày sơ lược về việc thành lập “Mặt Trận” là do ba tổ chức gộp lại gồm: Lực Lượng Quân Dân Việt Nam (PĐĐ Hoàng Cơ Minh); Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam (Ông Trần Văn Sơn) và Tổ Chức Người Việt Tự Do (Đỗ Thông Minh). Sau đó Tổ Chức Phục Hưng rút lui. Tổ chức Người Việt Tự Do giải thể để gia nhập Mặt Trận. Thế nhưng đầu năm 1983, chán ngán v́ sự bất đồng trầm trọng giữa ông Phạm Văn Liễu, Tổng Vụ Trưởng Hải Ngoại và Chủ tịch Hoàng Cơ Minh, nên ông ĐTM đă rời khỏi Mặt Trận.

 

Cuối cùng, không khí buổi ra mắt sách có vẻ “căng”, nhất là phần tiếp xúc với tác giả Phạm Hoàng Tùng ở (Cam-bốt) qua đường dây điện thoại viễn liên. Chúng tôi xin ghi lại tóm lược qua băng thâu âm.

 

Mở đầu là ông Nguyễn Đăng Tiến (Việt Tân) nói với tác giả Phạm Hoàng Tùng (PHT) qua điện thoại, cám ơn tác giả đă nói lên sự thật: “Mặt trận kháng chiến” là có thật và công cuộc đấu tranh này vẫn c̣n tiếp diễn. Nửa ổ bánh ḿ là bánh ḿ, nhưng một nửa sự thật th́ không phải là sự thật”. Ông Tiến muốn nói những ǵ tác giả PHT viết chưa phải là hoàn toàn sự thật.

 

Ông Nguyễn Văn Tu, một tham dự viên đóng góp ư kiến: “Tôi là người dân, nghĩ rằng làm chính trị việc đầu tiên là phải nh́n vào ḷng người, đừng có làm ǵ cho người dân chán nản. Thế mà mới đây, chính tai tôi nghe được trên đài TNT Dallas, BS Trần Xuân Ninh nói rằng ông Đỗ Hoàng Điềm làm chính trị nửa mùa. Tôi biết cả hai vị này đều là Việt Tân. Như vậy th́ làm chính trị cái ǵ?” (Nguyên văn).

 

Qua điện thoại viễn liên, được khuếch đại âm thanh, với lời nói từ tốn, nhưng không kém phần lư luận sắc bén, tác giả PHT đă gửi lời thăm hỏi đến cử tọa và ông Tiến.

 

Ông Cao Tiến Dũng hỏi: “Theo dư luận chung chung th́ tác giả tham dự các chiến dịch Đông Tiến chỉ có 5 ngày, hoặc 20, như vậy tác giả làm sao có thể viết một cách chính xác được. Điều này xin được hỏi nhà báo Đỗ Thông Minh”?

 

Trước khi trả lời, ông ĐTM đă nhờ tác giả PHT trả lời trước:

 

PHT: “Tôi tham dự trong hầu hết thời gian có chiến dịch Đông Tiến. Đó là những điều mắt thấy tai nghe. C̣n những vấn đề khác, một số tôi nghe anh em kháng chiến kể lại. Như vậy tin hay không là ở nhận xét của độc giả. Riêng tôi, đó là sự thật.”

 

Ông Đỗ Thông Minh tiếp lời tác giả PHT, rằng theo sự nhận xét của ông và nhà văn Giao Chỉ th́ tất cả được ghi nhận ở mức độ chính xác có thể từ 90 đến 95%.

 

Tiếp đến là ông Nguyễn Quốc Ánh, tự giới thiệu là đảng viên Việt Tân tại DFW. Ông Ánh cám ơn tác giả đă viết lên ít nhiều sự thật: “Nghĩa là... mặt trận kháng chiến là có thật, chứ không phải như vài tờ báo cho rằng kháng chiến là giả. Tuy nhiên, nếu là đảng viên khi chưa được phép của tổ chức mà ra sách như vậy th́ chỉ làm lợi cho CSVN.”

 

PHT trả lời: “Dân tộc Việt Nam đang bị tập đoàn CS độc tài cai trị, tất cả chỉ nói theo một chiều... Tôi đă nói rơ trong sách, ngoài kẻ thù chính của dân tộc là CSVN th́ kẻ thù không kém nguy hiểm là kẻ đội lốt quốc gia, đội lốt dân chủ, phá vỡ niềm tin. Do đó, dân tộc chúng ta muốn đi lên th́ phải chống luôn độc tài và những kẻ phản dân chủ. Đối với tôi, Dân Tộc là trên hết. Mặt trận hay là ǵ đi nữa cũng chỉ là phương tiện. Tổ chức có chính nghĩa hay không, có thu hút được ḷng người hay không th́ tôi tin rằng chính trong ḷng ông Ánh cũng biết.”

 

Một câu hỏi khác của một phụ nữ viết trên mảnh giấy, được ông Sinh đọc: “Xin nhà báo Đỗ Thông Minh cho biết hồi đó Mặt Trận thu được bao nhiêu tiền? Hiện nay số tiền đó c̣n hay không và ai đang giữ tiền đó?”

 

ĐTM trả lời: “Tôi đi khắp mọi nơi và hầu như nơi nào cũng đặt vấn đề đó. Tôi chỉ làm chủ nhiệm, chủ bút tờ báo Kháng Chiến. Chúng tôi không biết rơ v́ cả hai ông Hoàng Cơ Long và Hoàng Cơ Định đều nắm hết tiền quỹ. Chỉ biết sơ sơ vào lúc bị họ ra ṭa tranh tụng, người ta cho biết thời đó Mặt Trận có trên dưới 10 triệu. Số tiền đó c̣n hay không, ai đang giữ th́ tôi không biết.”.

 

Khi đề cập đến tiền, ông Nguyễn Quốc Ánh (VT) lên bục nói ngay: “Tôi nghĩ mọi chi tiêu đều có sổ sách, nhưng hiện thời chưa có thể công bố v́ chúng tôi c̣n đấu tranh nên chưa tiện đưa ra. Thế nhưng, với cuộc kháng chiến như thế, với những hy sinh của kháng chiến quân như thế trên chiến trường, tôi nghĩ chừng đó triệu cũng không thấm vào đâu, 10 triệu, 100 triệu cũng chưa đủ! Nếu quư bà con hồi đó có đóng góp mỗi người vài chục, vài trăm... th́ có đáng cho sự hy sinh đó không? Thế mà c̣n có người viết báo “Vàng rơi không tiếc” này nọ...”

 

Khi nghe đến vấn đề tiền bạc, bà Lê Lam Ngọc, một cựu đoàn viên Mặt Trận phản bác rằng: “Từ khi Mặt Trận đổ vỡ th́ 2 năm sau mới có các chiến dịch Đông Tiến. Tôi đă đọc rất kỹ hai tập sách tài liệu này, tôi thấy tiền bạc th́ thu nhiều, nhưng kháng chiến quân nơi chiến khu th́ đói khổ túng thiếu, phải tự kiếm cây cỏ mà ăn! Tại sao? Đói khổ, thiếu thốn mọi bề như thế th́ làm sao mà chiến đấu? Đó là chưa nói tới tinh thần bị khủng bố, thủ tiêu như lời kể của tác giả PHT!”

 

Nhà văn Đào Bá Hùng cũng góp ư ngắn gọn: “Xin ca ngợi tinh thần của quư vị. Tôi chính là tác giả của bài viết “Vàng rơi không tiếc”. Khi đăng báo, có người sợ cho sự an ninh của tôi. Nhưng khi tôi đă đặt bút xuống và nói lên sự thật th́ có là Mỹ đen, Mỹ trắng hay Mỹ vàng hành thích tôi... th́ tôi cũng coi như lái máy bay và bị rớt nơi chiến trường. Tuy nhiên, xin được nói thêm một lời, hồi đó nếu tôi bằng ḷng với đề nghị của ông Hoàng Cơ Định để khai thác kinh tài như tiệm giặt, tiệm phở, cắt cỏ, xưởng may, tàu đánh cá... th́ giờ này chắc là tôi... vẫn c̣n là đoàn viên của “Mặt trận”.

 

Trước khi chấm dứt phần giải đáp, nhà báo ĐTM có vài lời: “Ở đây chúng ta chỉ mổ xẻ trong tinh thần tương kính. Vấn đề nào cũng có hai mặt, nó như tờ giấy 2 mặt, mặt tích cực và có thể mặt kia là tiêu cực. Nếu chỉ nói mặt tích cực thôi th́ nó rất xa rời thực tế. Cho nên, chúng ta cần phải chấp nhận bàn thảo cả hai mặt của một vấn đề.”

 

Trước khi chia tay, bà Nguyễn Hữu Đoan Trang, một cựu thành viên yểm trợ kháng chiến, có thời gian dài sinh hoạt với Mặt Trận, đă ngỏ lời phê b́nh một đảng viên VT hiện diện trong buổi hội thảo là: “hơi thiếu tinh thần ḥa nhă khi tranh luận”; và là “đi làm chính trị ở ngoài công cộng cần phải b́nh tĩnh hơn nữa mới thu phục được nhân tâm”.

 

Buổi ra mắt sách kết thúc vào lúc 4:30 chiều cùng ngày.

 

Xin trang trọng giới thiệu 2 tập sách “Hành tŕnh người đi cứu nước” của tác giả Phạm Hoàng Tùng, với lời tựa ngắn gọn, nhưng rất súc tích: “V́ sự hưng thịnh của dân tộc Việt, nh́n nhận, tôn trong sự thật sẽ giúp mọi người Việt ngồi lại với nhau, cùng nhau xây dựng lại đất nước, thúc đẩy Việt Nam vượt lên, thoát tệ trạng chậm tiến, phi dân chủ như hiện nay.”.

 

Lăo Gà Tre

 

------------------------------------

 

“Kháng chiến thật hay giả?”

Cuộc phỏng vấn Luật Sư Đinh Thạch Bích (San Diego, Hoa Kỳ)

do nhà báo Hồng Phúc thuộc Hệ Thống Truyền Thanh

& Truyền H́nh Việt Nam Hải Ngoại, Wa DC, thực hiện theo thắc mắc của thính giả quanh vấn đề trên, mang số 172, tháng 8/2006.

 

- - -

 

Hồng Phúc: Luật Sư cho rằng kháng chiến Hoàng Cơ Minh là kháng chiến giả, trong khi đó ông Đỗ Thông Minh là người đă cho biết đây là một cuộc kháng chiến có thật, có khu chiến, có người chết, và cụ thể là một ngày gần đây sắp có một tập hồi kư kháng chiến của một cựu kháng chiến quân với cái tên là Phạm Hoàng Tùng cho xuất bản dưới tựa đề là “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước”. Thưa Luật Sư, xin Luật Sư vui ḷng cho biết tôn ư của Luật Sư về vấn đề này?

LS Đinh Thạch Bích: À vâng, tôi không được nghe nội dung bài của anh Đỗ Thông Minh, nhưng mà tôi được biết là trước khi anh Đỗ Thông Minh soạn cái này, h́nh như anh ấy viết lời giới thiệu cuốn hồi kư đó, th́ anh ấy có gọi điện thoại cho tôi và anh ấy hỏi một số thông tin, th́ những cái ǵ tôi biết tôi nói cho anh ấy biết, những cái ǵ tôi hkông biết th́ tôi nói là tôi không biết. Nhưng mà trong khi đó tôi được biết anh ấy đang có nỗ lực là chứng minh là kháng chiến thật chứ không phải kháng chiến giả. Mà tôi th́ tôi không có tiện ngăn cản, nhưng mà làm sao ngăn cản được, là v́ anh em Người Việt Tự Do ở bên Nhật, người ta có tin cái đó là kháng chiến thật th́ người ta mới hợp tác với ông Hoàng Cơ Minh chứ. Vấn đề thật hay giả là sẽ chứng minh và cuốn hồi kư đó tôi không biết là nội dung nó sẽ như thế nào?

Nhưng mà cái vấn đề đặt ra đó, tôi có hỏi anh Đỗ Thông Minh rằng nhóm Người Việt Tự Do có một người trẻ tuổi rất là dũng cảm, rất là yêu nước là anh Ngô Chí Dũng đi theo ông Hoàng Cơ Minh sang Thái Lan, gọi là đi khu chiến, mà rồi anh ấy biến mất, th́ cái chết của anh ấy như thế nào và anh ấy biến mất như thế nào, trong nội bộ kháng chiến của các anh có một cái report hay một cuộc điều tra nào không? Th́ anh Đỗ Thông Minh nói là không có một cái ǵ cả, chỉ biết là anh ấy mất tích, thế mà cũng không ai biết tại sao anh ấy mất tích. Trong khi đó th́ các phe phản bác Mặt Trận th́ cứ nói là anh Ngô Chí Dũng bị thủ tiêu v́ bất đồng ư kiến ở trong khu chiến, bị chết như thế này thế kia. Tôi hoàn toàn không tin những giả thuyết đó nhưng mà tôi muốn có một report minh bạch về cái chết của anh Ngô Chí Dũng, mà không thấy, kể cả anh Đỗ Thông Minh cũng không cho tôi được một cái report đó.

Thành ra là anh muốn nói kháng chiến thật hay kháng chiến giả là quyền của anh, thế nhưng mà cái quyền của chúng tôi, vấn đề là, tôi nghĩ rằng Đông Tiến I, II, III đều có hết đó, nhưng mà Đông Tiến ở đâu? Đông Tiến vào đến đâu? Và đă vào được đến nội địa Việt Nam chưa? Trong khi đó tờ Kháng Chiến ở bên này th́ nói rằng là nay đánh đồn này, mai đánh đồn kia, rồi chiếm chỗ này, lập Ủy Ban Kháng Quản chỗ kia. Trong khi đó th́ tôi chờ xem hồi kư của cái mà anh nói là có kháng chiến thật, anh ấy giải thích thế nào về những bài báo Kháng Chiến ở bên này, nói một đằng, mà anh ấy tả cái cuộc kháng chiến của anh ấy như thế nào? Tôi chờ xem cái đó.

Dĩ nhiên là tôi thông cảm với anh Đỗ Thông Minh, là các anh ấy có tin là kháng chiến thật th́ các anh ấy mới tham gia và hợp tác, thế nhưng mà cái quyền chứng minh là quyền của anh ấy, tôi không phản bác ǵ cả. Nhưng tôi cũng xác nhận là cho tới giờ phút này tôi vẫn rất là quư mến anh Đỗ Thông Minh, tôi cho đó là một người trẻ tuổi, rất là yêu nước, có một tŕnh độ hiểu biết cao, và có lương thiện trí thức tối thiểu. Anh đó là anh ấy có. Tôi chưa biết nội dung cuốn hồi kư thế nào và cái chứng minh của anh Đỗ Thông Minh như thế nào. 

- - -

Nội dung bộ sách của anh Phạm Hoàng Tùng sẽ làm công việc góp ư với Luật Sư Đinh Thạch Bích ở San Diego, Cali, Hoa Kỳ. Phần Đỗ Thông Minh tôi, thực ra không làm công việc chứng minh mà chỉ cố gắng đưa ra những sự kiện biết được trong phạm vi khả năng hạn hẹp của ḿnh. Trong phần giới thiệu sách, tôi cũng có nói, thật chỗ nào, giả chỗ nào? Theo tôi, hoạt động quân sự ở khu chiến là thật, nhưng những hoạt động quân sự tại Việt Nam mà báo Kháng Chiến ở San Jose đăng sau này, khi tôi đă rời vai tṛ Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút về lại Nhật năm 1983 (và rút lui đầu năm 1985) là tin tuyên truyền, tin giả.

 

 

Cảm Nghĩ Bạn Đọc

 

Xin giới thiệu cảm nghĩ của một số độc giả đă đọc sách này.

 

Khi toán tiền phương rời hải ngoại về vùng biên giới Thái-Lào, tôi đă gửi các anh một lá thư tỏ ḷng ngưỡng mộ. Người trở về, từ bỏ đời sống dư thừa, vẫn biết tào khang là nghĩa nặng, nhưng t́nh sông núi vẫn là t́nh chung, đă làm sống lại cái hào khí dũng liệt của tiền nhân trong sự nghiệp cứu nước.

 

Người quốc gia trở về kháng chiến không c̣n là một huyền thoại, đánh tan đi nỗi chán chường, niềm tuyệt vọng u uất bao trùm đoàn người lớp lớp ra đi v́ bạo quyền, ngửa tay xin ḷng nhân đạo của người để có ch dung thân. Nhưng ri sự phân hóa trầm trọng đă đánh tan giấc mộng hồi hương của mọi người.

 

Tôi đă viết trong Hồi Kư Một Đời Người về mấy năm đầu khởi sự cuộc "Trở Về" đầy hào hùng nhưng cũng nhiều khuyết điểm chí mạng. Đây không phải là lúc quy trách nhiệm về một cá nhân nào mà chỉ mong người đi sau học hỏi những nguyên nhân thất bại của người đi trước để tránh lỗi lầm, hầu gắng sức đưa cuộc tranh đấu đến thành công.

 

Tôi đă chứng kiến buổi họp ngày 29/12/1984 ở Quận Cam (Little Saigon), nhiều cơ sở trưởng MT gục đầu khóc khi biết tin sự gẫy đổ vô phương cứu chữa ở thượng tầng lănh đạo MT qua buổi họp cùng ngày, giờ ở San Jose.

 

Nay th́ tôi đă nghẹn ngào khi đọc xong trang cuối Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước, những trang tài liệu đẫm máu và nước mắt, có thể coi đó là những ngày lịch sử của những người dấn thân lên đường cũng như của cộng đồng người Việt ở hải ngoại nói chung, tôi thấy đau ḷng, tủi nhục và tôi nghĩ nhiều người cũng sẽ có tâm trạng tương tự.

 

Phạm Ngọc Lũy, 88 tuổi, Virginia, Hoa Kỳ

Cựu Thuyền Trưởng tàu Trường Xuân

Cựu Chủ Tịch Phong Trào Quốc Gia Yểm Trợ Kháng Chiến Trung Ương

 

 

Tôi phải cám ơn tác giả Phạm Hoàng Tùng đă trung thực tŕnh bày một giai đoạn lịch sử của những người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại đă từ bỏ đời sống ấm no, quyết tâm lên đường đi t́m tự do cho đồng bào và đất nước.

 

            Hồi Kư Kháng Chiến giải tỏa và chấm dứt nhiều thắc mắc về một người con Việt có tên là Hoàng Cơ Minh đă hy sinh tính mạng cho một mục tiêu cao cả.

 

            Tôi thường bênh vực anh Hoàng Cơ Minh v́ tôi đă biết anh từ hồi biến cố 11/11/1960, và trong những cơ hội thăng trầm khác. Chúng tôi gặp nhau lại là 2 kẻ tị nạn ở Fairfax, Virginia, ngoại ô Hoa Thịnh Đốn vào đầu hè 1976. Và từ đó đă liên lạc kết hợp lại một số anh em từng cùng tranh đấu từ hồi 1960.

 

            Nhưng nếu cần phê b́nh hay trách cứ anh th́ phải nói tới việc anh đă vội vă tự ư quyết định về nhân sự đặt trọng tâm vào gia đ́nh. Đó chính là yếu tố đưa tới sự tan ră. Tôi là người đầu tiên cầm tay anh, xin lỗi anh, không thể tiếp tục với anh được, sau một đêm nằm ở nhà tôi trước khi anh lên đường qua Thái Lan vào trung tuần tháng 8/1981. Chúng tôi chảy nước mắt chia tay nhau, tôi nói thêm một câu "Đệ Nhất Cộng Ḥa sụp đổ cũng v́ vậy.", và anh chỉ gật đầu im lặng lái chiếc Volkswagen về phía Long Beach.

 

            Đó là bài học, nhưng nó không thể hạ giá tinh thần và quyết tâm của con người Hoàng Cơ Minh. Tôi bênh vực anh, v́ anh đă quên ḿnh v́ nước. Tôi bênh vực anh, v́ anh có rất nhiều cơ hội bỏ cuộc, trở lại với vợ con, trở lại với đời sống đầy đủ, nhưng anh đă không làm như vậy.

 

            Cuốn Hồi Kư Kháng Chiến là một tác phẩm thấm thía v́ người viết đă cùng kinh nghiệm, đă phải chứng kiến chiến hữu của ḿnh, người th́ tử trận, người th́ bị địch bắt. Một lần nữa, xin cám ơn tác giả.

 

Trần Đức Thanh Phong, 79 tuổi, Little Saigon, Hoa Kỳ

 

 

Sau khi từ Nhật Bản sang tham dự Đại Hội Chính Nghĩa tháng 4/1983 tại Hoa Thịnh Đốn, tôi có ngỏ ư với Tổng Vụ Hải Ngoại xin được về khu chiến một thời gian vài tuần hay vài tháng để có cơ hội nghe tận tai, thấy tận mắt các sinh hoạt rất gian khổ nhưng cũng rất hào hùng của các kháng chiến quân mà tôi rất cảm phục. Cho đến đầu năm 1984 tôi nhận được văn thư của ông Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Phạm Văn Liễu gửi sang Tokyo điều động tôi ra khỏi Nhật Bản, nhưng không phải về khu chiến mà là sang Hoa Kỳ để điều hành tờ Kháng Chiến của Mặt Trận. Tôi thầm nghĩ phải chi ḿnh được về khu chiến vài tháng rồi sang Hoa Kỳ làm báo Kháng Chiến th́ hay biết mấy. Tha hồ đăng tải những kư sự sống động về khu chiến. Thật đáng tiếc!

 

Nhưng điều đáng tiếc hơn nữa là ngay từ những phút đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ vào tháng 4/1984, tôi đă chứng kiến và bị cuốn hút vào trận tranh chấp ngày càng gay gắt trầm trọng giữa Chủ Tịch Mặt Trận Hoàng Cơ Minh và Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Phạm Văn Liễu mà hậu quả là đưa đến sự phân hóa, rạn vỡ trong Mặt Trận cũng như mất mát niềm tin trong đồng bào. Và sau cùng, cũng như rất nhiều đoàn viên khác, tôi đă rút ra khỏi Mặt Trận vào cuối năm 1984 v́ thất vọng về những điều này.

 

Nay, có cơ hội đọc lại những gịng chữ đầy máu và nước mắt trong cuốn hồi kư kháng chiến “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước” của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, tôi rất xúc động và cảm thấy rất gần gũi như chính những ḍng chữ của ḿnh, như nh́n thấy cái ước muốn không thành của ḿnh nay đă có người thay thế hoàn tất. Hoàn tất c̣n hơn ḿnh cả đến bội phần, bởi v́ anh là kháng chiến quân thật với hơn 14 năm thể nghiệm trong khu chiến và cả lao tù Việt Cộng.

 

Tôi tin là các kháng chiến quân đă v́ quê hương chấp nhận dấn thân vào chốn bi hùng, nhưng những điều anh viết về cuộc “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước”, đă nói lên sự gian khổ, hào hùng của các kháng chiến quân hơn tôi tưởng bội phần và số phận của họ c̣n bi thương, nghiệt ngă hơn sự suy đoán của mọi người.

 

Điều đó không có nghĩa là tôi tán thành tất cả những ǵ anh viết, v́ nhiều lúc tôi thấy anh đă để ḍng tư tưởng tuôn chảy hơi mông lung, phải chăng có lúc đă quá xúc động mà suy đoán chủ quan hay phê b́nh khá gay gắt?

 

Tuy nhiên, tôi tin là anh đă viết với tất cả tấm ḷng cùng nỗi ẩn ức của ḿnh, n ên cũng xin cám ơn tác giả Phạm Hoàng Tùng đă để lại cho chúng ta một tài liệu lịch sử quư giá, vừa ghi dấu lại một chặng đường đấu tranh hào hùng và bất khuất của con dân Việt chống lại bạo quyền Việt Cộng, vừa thẳng thắn nêu ra những ưu khuyết điểm trong lúc vận hành cuộc tranh đấu của tổ chức để có thể giúp cho những người đi sau lấy đó làm kinh nghiệm hầu có thể điều hướng cuộc tranh đấu giành tự do, dân chủ cho dân Việt đến chỗ thành công.

 

Huỳnh Lương Thiện

Cựu Chủ Nhiệm báo Kháng Chiến

Chủ Nhiệm báo Mơ San Francisco - Oakland, Hoa Kỳ

 

Phản ứng của người nghe, đúng như tôi dự đoán: Ngay sau buổi phát thanh, thính giả gọi vào đài tới tấp, ca ngợi anh là người ăn nói chừng mực, công bằng, phê phán nghiêm túc, và là người nắm giữ nhiều sự thật, it ai biết. Đă có người đặt mua CD với đài ngay để gửi cho bạn bè!

 

Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại - Thế Giới Ngày Nay số 151,

            phỏng vấn Đỗ Thông Minh ngày 12/3/2006, dài 53 phút.

 

 

Trong sinh hoạt chính trị, đấu tranh của người Việt ở hải ngoại hơn 30 năm qua, Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng VN (hay Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh) là tập họp lớn nhất, gây hứng khởi nhất và cũng là thất bại lớn nhất, để lại nhiều bí mật nhất mà đến nay vẫn chưa được soi sáng.

 

Một số người ở thượng tầng của tổ chức đă viết hồi kư, nhưng chỉ là những cái nh́n thiếu khách quan, thiếu thành thật, viết với mục đích tự biện minh, tự đề cao, hay đổ tội cho người khác, và che giấu sự thật.

 

Trong những cuộc phỏng vấn do chúng tôi thực hiện gần đây với các nhân vật liên hệ ở mọi phía, những câu hỏi lớn nhất vẫn chưa được trả lời sáng tỏ, hay có “nhiều sự thật khác nhau”.

 

Cuốn hồi kư “Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước” của cựu kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng là một đóng góp rất có giá trị để soi sáng vào những bí mật của Mặt Trận, nhất là những hoạt động thật sự tại các “khu chiến” ở biên thùy Đông Dương. Người sống sót trở về n ày đă ghi lại những sự thật bi thảm và hào hùng của những con người đă quên thân ḿnh v́ ḷng yêu nước thương dân, tham gia vào một cuộc kháng chiến không tưởng của những người lănh đạo thiếu tầm vóc, nặng đầu óc phe cánh và mưu t́m tư lợi.

 

Nhà Báo Hồng Phúc - Lê Hồng Long, Hoa Kỳ

Chương tŕnh Thế Giới Ngày Nay Hệ Thống Truyền Thanh

& Truyền H́nh Việt Nam Hải Ngoại Wa DC, Hoa Kỳ

 

 

Tôi đọc qua mục lục cuốn sách của ông Phạm Hoàng Tùng thấy rất nhiều chi tiết thuộc loại sử liệu, người đời sau có thể dựa vào đó để tra cứu khoảng thời gian MT làm cuộc Đông Tiến chống lại cộng sản. Tài liệu về Niên Biểu MT rất quư giá đối với tôi, v́ tôi hiểu biết rất ít về MT cùng những hoạt động.

 

Thêm một điểm nữa, đến nay tôi mới biết anh (Đỗ Thông Minh) là một trong những sáng lập viên MT, là một nhà hoạt động cách mạng rất đáng trân trọng. Hy vọng trong thời gian sôi bỏng hiện nay và sắp tới, anh cũng sẽ t́m ra một con đường nào đó đúng đắn nhất để quang phục đất nước. 

 

Nhà Văn - Nhà Báo Phạm Phong Dinh, Canada

 

 

Tôi công nhận đây là một công tŕnh rất cần thiết cho công cuộc phục quốc sau này. Sau cái chết của ông Hoàng Cơ Minh, tất cả bị bưng bít không hiểu với mục đích ǵ... Tất cả phải được bạch hoá, phải cho đồng hương tị nạn hiểu rơ SỰ THẬT hầu lấy lại NIỀM TIN đă bị mất.

 

Ngũ Lang - Đài phát thanh Oklahoma, Hoa Kỳ

 

 

Tôi quen biết cựu Trung Tá Lục Phương Ninh, người thành lập Lực Lượng Quân Nhân Việt Nam Hải Ngoại và có cơ hội tham dự Đại Hội Kỳ 2 của Lực Lượng Quân Nhân Việt Nam Hải Ngoại được tổ chức tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn n ăm 1980, và cũng từ Đại Hội này đổi tên thành Lực Lượng Quân Dân Hải Ngoại. Sau đó tôi có nhiều dịp gặp cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và cựu Trung Tá Lê Hồng tại nhà anh Lục Phương Tiến, con anh Lục Phương Ninh.

 

Mùa hè 1981, tôi gia nhập Tổ Chức Phục Hưng Việt Nam là một trong ba lực luợng thành lập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng. Nhưng không bao lâu sau, Tổ Chức Phục Hưng tổ chức một đại hội bất thường quyết định rút lui khỏi Mặt Trận v́ sự lạm quyền của cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh và nhóm tham mưu của ông.

 

            Mặt Trận như hoa nở rộ khắp nơi, tại Dallas, nhiều khuôn mặt quen thuộc năng động tham gia hay yểm trợ như ông Đào V ũ Anh Hùng, Đàm Trung Pháp, Lê Hoàng Minh, bà Đỗ Trang Phúc… Mặt Trận từ đó cũng thăng trầm, ai cũng nể phục sự chịu đựng và hy sinh của các thành viên Mặt Trận nhưng cũng rất ít người tin tưởng hướng đi của Mặt Trận sẽ đưa cuộc đấu tranh thay đổi chế độ hiện tại ở Việt Nam thành công. Tôi cũng không cảm thấy được thuyết phục về cách giải thích cái chết của cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh, mặc dù tôi được mời phát biểu trong buổi lễ truy điệu ông tại địa phương Dallas.

 

Cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh ra đi mang theo sự hào hùng lúc ban đầu của Mặt Trận. Sự thất bại, chia rẻ đă đưa đến sự hy sinh của người đứng đầu Mặt Trận. Một thoáng hiện về trong kư ức để tưởng nhớ những người đă khuất v́ Quốc Gia Dân Tộc chứ không v́ nghĩa hẹp mang tên Mặt Trận.

 

Thái Hóa Lộc - Báo Người Việt Dallas, Hoa Kỳ

 

 

Thiên hồi ký kháng chiến dầy hơn 900 trang tuy không phải là một tác phẩm đồ sộ nhưng cũng không thể xem là cuốn sách đơn sơ, kém giá trị. Mặc dầu mới chỉ được anh Đỗ Thông Minh gửi cho xem gần 300 trang vài chương bản thảo của thiên hồi ký rút gọn nhưng cũng đủ để tôi nhìn được rõ ràng toàn bộ diễn tiến sự thành hình Mặt Trận QGTNGPVN do cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh lãnh đạo, và thật ngạc nhiên, về sự khai sinh của đảng Việt Tân đầy mờ ám, rất ít người biết đến, kể cả cán bộ đoàn viên Mặt Trận và đảng viên đảng Việt Tân.

 

Đặc biệt mấy chương sách đã cho tôi hiểu rõ một cách tường tận, sâu xa hơn, thu nhặt được nhiều chi tiết cùng những câu trả lời về bao điều nghi vấn mà tôi đã ôm mang từ nhiều năm qua về số phận những kháng chiến quân đi theo ông Hoàng Cơ Minh về đất Thái lập chiến khu, thí thân làm cuộc Đông Tiến, bị địch tiêu diệt, âm vang hiu hắt đáng tủi buồn! 

 

Biết thêm để lòng thắt quặn khổ đau, sôi bừng tiếc hận về những cái chết bi thương lẫm liệt, hùng tráng và cao cả của những anh em dấn thân trở về chiến đấu giành lại quê hương. Cũng như đau sót thương cảm cho những cái chết hẩm hiu đầy oan khiên tội nghiệp của 10 đoàn viên Mặt Trận mà tác giả ghi nhận được, bị ông Minh lạnh lùng sắt máu dành cho 10 bản án tử hình - không ai lý giải được hành vi tàn bạo, vô nhân, hiếu sát này - trong bước phôi thai kháng chiến. Và cái chết đầy nghi vấn của cựu Trung Tá Lê Hồng, Tư Lệnh Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến, người lính Nhảy Dù mà tôi đã từng sát cánh ngày xưa trên những mặt trận lừng danh ở quê nhà. Cũng như sự biệt tích khó hiểu của anh Ngô Chí Dũng từ Nhật về tham gia Mặt Trận, hoàn toàn biệt vô âm tín sau ngày ông Minh chết. Người thanh niên tràn đầy nhiệt huyết và khả năng, nắm giữ quá nhiều, hiểu biết quá nhiều bí mật của Mặt Trận, của Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh đã chết hay còn sống, hiện ở đâu, không ai biết. 

 

Tôi lại thêm một lần nặng mang cảm xúc bàng hoàng của 19 năm xưa khi cầm trong tay tấm ảnh thi hài Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh và tập tài liệu, đọc những trang Nhật Ký Hành Quân của KCQ Nguyễn Trọng Hùng, xem vài mảnh giấy nhỏ chưa bằng nửa bàn tay đóng con mộc đỏ huy hiệu Mặt Trận. Đó là những “Lệnh Tử Hình” không ký tên ai, trong đó có án hành quyết Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, gọn gàng, khô, sắc, lạnh lùng, khiến tôi rúng động, ngơ ngẩn vì kinh hãi!

 

Giờ đây Phạm Hoàng Tùng đã giúp tôi tìm ra được những câu trả lời, đón bắt được tất cả những điều anh muốn nói ra. Cái thông điệp đau thương bi phẫn của một người có lòng rất thành, có tâm rất thật dâng hiến cho đất nước khiến tôi xúc động bồi hồi... Tôi mang cùng tâm cảm với anh, cúi đầu tri ơn và ngưỡng phục những kháng chiến quân anh hùng, đã chiến đấu quả cảm với quyết tâm giành lại đất nước nhưng chiến đấu trong tuyệt vọng, bỏ thân nơi đầu rừng góc núi một cách cao cả và lẫm liệt. Hồi ký nhắc đến vài tên tuổi những người còn sống đã ly khai Mặt Trận, hiện lẩn lút trốn tránh ở một nơi nào đó, hay tại một quốc gia nào đó vì không muốn chung mang số phận của anh Ngô Chí Dũng? Có người quá sợ vì bị theo đuổi, đe dọa, phải chạy trốn sang tận Đông Âu như anh Vơ Tuấn, và sau này xin vào làm việc trong một cơ quan của Liên Hiệp Quốc để được sống yên trong bóng tối.

 

Còn ông Hoàng Cơ Minh, trước đây và cho đến bây giờ, tôi vẫn cho rằng ông không xứng đáng với vai trò lãnh tụ mặt trận kháng chiến cứu nước. Nhưng cái chết của ông vẫn là một cái chết đáng ngưỡng phục. Phạm Hoàng Tùng đã rưới cho tôi tình cảm đó. Tôi hoe nước mắt khi biết đích xác ông tuẫn tiết qua lời kể của anh. Tôi nghiêng mình kính phục cái chết của ông và chép miệng thở dài, tiếc cho ông không biết thương quý sinh mạng con người, nhất là những người ông gọi là “chiến hữu”, mà lại thi hành kỷ luật sắt máu quá độ, thẳng tay chu diệt họ tàn độc nhường ấy. Những người thanh niên yêu nước nồng nàn và dũng cảm đã chết dưới tay ông, hẩm hiu oan khuất…

 

Tôi tin như anh Đỗ Thông Minh tin, tác phẩm này của Phạm Hoàng Tùng sẽ được đón nhận nồng nhiệt và tạo tiếng vang sâu rộng trong cộng đồng người Việt quan tâm đến tiền đồ đất nước. Tác phẩm là lời nói thẳng cho những người hiện đang lèo lái đảng Việt Tân cùng những tổ chức chính trị khác, rằng thôi đừng dối lừa, thủ đoạn nữa, nếu có thực tâm vì lý tưởng quốc gia, dân tộc.

 

Phạm Hoàng Tùng viết trung thực bằng cả tấm lòng của anh. Tôi quý trọng sự chân thực này và cám ơn anh đã nói ra sự thật, đóng góp tư liệu cho lịch sử. 

 

Đào Vũ Anh Hùng, Dallas, Hoa K

Tác giả các bài báo gây chấn động:

Đường Dây Phục Quốc, Giữ Lửa, Vàng Rơi Không Tiếc

 

 

Một trong những tổ chức lớn nhất là Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam mà người hải ngoại thường gọi tắt là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh. Đây là một tổ chức phát triển nhanh nhất, đáp ứng đúng lúc nỗi khát khao của người Việt đă phải liu lĩnh ra đi v́ những đối xử khắc nghiệt của chế độ cộng sản. Nhưng kể từ lúc thành lập cho đến nay, tổ chức này vẫn là điều gây xôn xao dư luận với những điều bí ẩn mà rất nhiều người cho đến nay vẫn rất muốn biết và cần phải biết.

 

Nhưng có một điều không ai có thể phủ nhận được là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đă quy tụ được những con người khí phách và hào hùng. Họ đă có những cuộc giao chiến đầy hào hùng với quân đội CSVN. Đă có hàng trăm kháng chiến quân gục ngă trong các chiến dịch Đông Tiến. Hàng trăm người khác đă và đang bị giam cầm trong các nhà tù công sản sau khi bị bắt trong các cuộc xâm nhập trở về. Họ là những con người tiêu biểu cho ư chí quật cường của dân Việt trước quốc nạn cộng sản.

 

Những ǵ của lịch sử cần phải trả lại cho lịch sử. 

 

Báo Việt Luận, Úc

Khởi đăng hầu như toàn bộ từ tháng 7/2006.