Năm Khỉ kể chuyện Khỉ

 

Thu Nga

 


Chả hiểu con khỉ đă có trên mặt đất từ lúc nào nhưng có nhiều truyền thuyết, sách vở nói khỉ là thủy tổ của loài người.

 

Không biết điều này có đúng không, tuy nhiên v́ con người khi c̣n ăn lông ở lỗ th́ h́nh dạng rất giống khỉ: râu tóc xồm xoàm, mắt to, mũi tẹt và rộng, môi mỏng, răng to, hai tay dài, máu khỉ và máu người rất giống nhau, chỉ khác tiếng nói, v́ chắc lúc ấy tiếng nói cũng chỉ là những tiếng hú mà thôi?!

 

Khỉ là giống vật có hai tay, 2 chân, nhiều loại có đuôi dài, có loại đuôi ngắn, có loại không đuôi, nhưng giống nào cũng lanh lẹ, chuyền cây rất nhanh. Ngoài vóc dáng rất giống người, khỉ c̣n là một giống vật rất thông minh cũng không thua ǵ người v́ thế phim ảnh, sách vở xưa và nay đă có rất nhiều chuyện “khỉ”.

 

 

Chuyện khỉ mà ai cũng thích chắc phải kể đến chuyện khỉ Tôn Ngộ Không, Tề Thiên Đại Thánh. Tôn Ngộ Không nguyên thủy là do một cục đá to, được hấp thụ tinh khí, âm dương trời đất rồi nứt ra thành con khỉ. Con khỉ này tinh thông vơ nghệ, tính t́nh láu cá, hiếu thắng. Khi nó được đá nứt ra, hào quang chiếu sáng cả một vùng đến độ Ngọc Hoàng Thượng Đế phải sai Thiên Lư Nhăn và Thuận Phong Nhĩ ra cửa trời xem thử. Khi biết ra hào quang được chiếu ra từ một con khỉ, ngài nghĩ không có chuyện ǵ phải bận tâm.

 

Thế nhưng con khỉ tinh khôn này đă cấu kết với đám khỉ nhỏ phá phách quá cỡ, sau nó t́m được một động đá rất đẹp gọi là Thùy Liêm Động liền tới đó đóng đô, rồi đám khỉ nhỏ tôn con khỉ đá là vua của loài khỉ gọi là Hầu vương. Ăn chơi sung sướng một thời gian, hầu vương muốn đi t́m thuốc trường sanh bất tử để hắn có thể sống đời hưởng sự sung sướng. Hầu Vương gặp Tổ Sư tu luyện trong núi, Tổ Sư đặt tên cho Hầu vương là Tôn Ngộ Không, dạy vơ nghệ và luyện môn trường sanh bất tử, vơ nghệ cao cường tới 72 phép thần thông.

 

alt

 

Tôn Ngộ Không cậy ḿnh có tài phép xuất phàm, đại náo thiên cung, thủy cung... Tới đâu ai cũng kinh hồn khiếp vía. Ngọc Hoàng Thượng Đế vội cho mời Tôn Ngộ Không đến phong cho chức Bậc Mă Ôn (giữ ngựa), Ngộ Không chê chức nhỏ, làm loạn nữa, hắn đánh nhau với các tướng của trời như Lư Thiên Vương, Na Tra, Thái Bạch Kim Tinh.... Ngọc Hoàng đành phải phong cho hắn chức Tề Thiên Đại Thánh. Nhưng con khỉ Tề Thiên vẫn chứng nào tật nấy, tính t́nh phá phách không bao giờ thay đổi, hắn đă giả dạng Xích Cước đại tiên đi phó hội Bàn Đào với Ngọc Hoàng rồi nhân cơ hội ăn cắp thuốc tiên của Thái Thượng Lăo Quân, sau nghĩ tội lỗi có thể bị phát giác, liền chạy về Thủy Liêm Động. Ngọc Hoàng giận dữ cho các tướng nhà trời đi đánh Tề Thiên nhưng Tề Thiên hóa ba đầu, sáu tay đánh các tướng trời bị thua xiển liểng. Ngọc Hoàng sai 2 vị tiên thánh đằng vân, giá vơ đi cầu cứu Đức Phật Thích Ca. Gặp Đức Phật, Tề Thiên phùng mang trợn mắt, khoa thước bảng nói với Phật là hắn chỉ muốn Ngọc Hoàng nhường ngôi. Đức Phật chấp Tề Thiên nếu nhảy qua được bàn tay của ngài, th́ ngài sẽ nói Ngọc Hoàng nhường ngôi cho. Phật x̣e bàn tay ra, Tề Thiên cười khi dễ, dùng phép đằng vân bay qua, hắn thấy có năm cây cột màu đỏ như thịt, trên đầu lại có mây xanh, hắn tưởng hắn đă nhảy quá xa, sợ Phật Tổ không tin, hắn nhổ lông hóa mực, viết lên cây cột giữa tám chữ “Tề Thiên Đại Thánh đáo thử nhứt dụ”, xong hắn lại c̣n “tè” vào cái cột thứ nhất rồi mới bay về gặp Phật. Hắn tưởng chuyến nầy ngôi trời sẽ lấy được, nhưng Phật đă x̣e bàn tay của ngài ra cho hắn thấy những chữ hắn viết trên ngón tay giữa của ngài và dấu vết hắn “tè” ở ngón thứ nhất vẫn c̣n đó. Tề Thiên không tin, bay trở lại xem thử, Đức Phật lật úp bàn tay lại, bàn tay trở thành năm ngọn núi, đè Tề Thiên xuống đó, chỉ c̣n cái đầu đưa ra ngoài mà thôi. Khi Phật Bà thấy Tôn Ngộ Không, Phật Bà nói cho hắn biết hắn có căn tu, cứ chờ, thế nào cũng có sư phụ tới cứu. Quả thật, khi Đường Huyền Tăng Tam Tạng đi Tây Trúc thỉnh kinh, thấy Ngộ Không kêu cứu, Tam Tạng bèn gỡ lá bùa dán ở đỉnh Ngũ hành sơn, Ngộ Không thoát nạn, được Tam Tạng đặt tên Tôn Hành Giả và đi theo pḥ Tây Tạng.

 

Tôn Hành Giả quả thật có căn tu, tuy là con khỉ hóa người, trước hay làm điều xằng bậy, nhưng sau giác ngộ đă cứu thầy Tam Tạng nhiều phen khỏi bàn tay yêu tinh, quỷ dữ. Trong ba môn đệ đi theo Tam Tạng thỉnh kinh (Tôn Ngộ Không, Bát Giới, Sa Tăng), có Bát Giới là tên đệ tử hay làm “chuyện con khỉ” nhất, hễ thấy con gái là Bát Giới híp mắt, không cần điều tra lư lịch, nên toàn là bị yêu tinh gạt gẫm, nếu không có Tề Thiên Đại Thánh pháp thuật thuộc loại “siêu” th́ không biết Tam Tạng c̣n có cơ hội đến Tây Trúc để thỉnh kinh hay không. Việc thỉnh kinh hoàn thành, cả ba thầy tṛ đều được giác ngộ, Phật Tổ Như Lai phong Tây Tạng là Chiến Đàng Công Đức Phật, Tôn Ngộ Không là Đấu Chiến Thắng Phật, Trư Bát Giới là Tịnh Đàng Sứ Giả, Sa Tăng là Kim Hân La Hán.

 

Trong truyện cổ nước Việt có câu chuyện về loài khỉ chai đít như sau: ngày xưa tại một nơi sơn dă, có gia đ́nh ông bà bá hộ họ Viên. Hai vợ chồng giàu có nhưng tính t́nh ti tiện, tham lam. Trong nhà ông bà phú hộ có thuê rất nhiều người ăn, người làm, nhưng họ không được ăn uống đầy đủ. Nếu lỡ có người ăn mày, ăn xin nào đến nhà, cũng bị xua đuổi tàn tệ.

 

Trong số những người đầy tớ của ông bà bá hộ, có một cô gái đen đủi, xấu xí, cô họ Vương. Cô họ Vương này thấy những người ăn mày bị chủ xua đuổi tàn nhẫn, cô lấy làm thương hại, lén lút nhường cơm, xẻ áo cho họ. Một ngày, cô lấy gạo giúp một ông lăo ăn mày, sự giúp đỡ của cô bị bà bá hộ biết được, bà đă đánh đập cô họ Vương một cách rất tàn nhẫn.

 

Cô họ Vương buồn tủi, ra ngồi ở đầu làng ôm mặt khóc. Ông lăo ăn mày hiện ra an ủi nàng Vương và cho nàng một lọ nước, ông dặn nàng về nấu sôi, tắm th́ sẽ có sự lạ hiện ra.Nàng Vương y lời dặn, nấu nước sôi tắm th́ cô biến thành một cô gái đẹp tuyệt trần.Gia đ́nh ông bá hộ ngạc nhiên theo hỏi, nàng Vương thật t́nh kể rơ mọi chuyện. Cả nhà ông bá hộ mới đặt bàn thờ, bày cỗ để mong lăo ăn mày đến. Ông ăn mày đến thật, ông trao cho ông bá hộ lọ nước và cũng căn dặn như ông đă căn dặn nàng Vương.

 

Cả nhà bá hộ hí hửng làm theo, kỳ lạ thay, sau khi tắm, họ bị ngứa, găi sồn sột, găi hoài th́ lông lá mọc dài ra. Cả nhà mắc cỡ bỏ chạy vô rừng, càng chạy, lông càng dài, và đuôi cũng hiện ra, thành loài khỉ. Cả bọn nh́n cái đuôi xấu xí lại càng xấu hổ hơn, bèn hè nhau mài đít trên đá, hy vọng đuôi sẽ rụng đi. Mài măi, đít th́ chai đi mà đuôi th́ vẫn c̣n y nguyên và cả bọn thành khỉ chai đít.

 

Họ hàng, bà con của khỉ là vượn. Giống vượn khôn ngoan, có t́nh nghĩa không khác ǵ người. Trong cổ học tinh hoa của Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc có câu chuyện “T́nh mẹ con con vượn”: “Ở đất Vũ B́nh, có giống vượn đỏ như vang, nơn như tơ, trông xa lấp lánh rất là đẹp. Có hai mẹ con con vượn, mẹ th́ khôn ngoan, tai quái, con th́ ngây ngô, nhẹ dạ nhưng lúc nào cũng đi liền bên vượn mẹ. Người đi săn không thể nào nhử mồi, đánh bẫy được, mới lấy thuốc độc xát vào đầu mũi tên, ŕnh lúc vượn mẹ vô ư th́ bắn. Vượn mẹ biết ḿnh không thể sống được, vắt sữa ra cho con uống, xong rồi lăn ra chết. Người đi săn quay về phía vượn con, cầm roi quật vào cái xác vượn mẹ. Vượn con thấy, kêu gào thảm thiết, chạy ngay lại gần, người đi săn bắt được. Lúc về nhà, cứ đêm đêm, vượn con nằm phục bên xác mẹ, th́ mới yên; một đôi khi lại ôm lấy khóc than, vật vă rất thảm thiết. Không được mấy hôm, vượn con cũng chết”.

 

alt

 

Một giống có bà con “d́ già” với khỉ nữa là giống đười ươi. Cũng trong cổ học tinh hoa, có câu truyện về giống đười như sau: “Ở núi Phong Khê, đất Thục, có giống đười ươi, mặt như mặt người, biết cười, biết nói. Máu nó dùng để nhuộm màu, không bao giờ bị phai, nên người ta hay lừa bắt nó để chế tạo thuốc nhuộm.

 

Tính đười ươi thích uống rượu, thích đi guốc. Người ta biết thế, đem rượu và guốc ra bày la liệt ở quăng đồng không, rồi đi nấp một chỗ. Đười ươi ngửi được hơi rượu, kéo nhau ra thấy rượu, thấy guốc, biết người ta nhử ḿnh, bèn chửi rủa người đă lập mưu đánh bẫy ḿnh, nói rồi chúng kéo nhau đi. Tuy nhiên đi mà vẫn ngoảnh lại, rồi lại tiếc của đời bảo nhau: “Ta thử nếm xem chắc không hại chi đâu”. Thế rồi chúng quay trở lại, tay chấm miệng mút, mút hoài, mút măi đâm ra say sưa mờ mịt, quên cả sự khôn ngoan và sự giữ ǵn, chúng chếnh choáng, nghiêng ngả, nói nói, cười cười, chân xỏ vào guốc...Bấy giờ người nấp gần đó thấy đười ươi đă lảo đảo, con nọ xiêu qua, con kia ngă lại, bèn bắt không sót một mống.”

 

http://www2.pictures.gi.zimbio.com/Rare+Bornean+Orangutan+Born+Chicago+Brookfield+VWxzEdYyJK7l.jpg

 

Chuyện này có ư chê cười những kẻ biết ḿnh bị lừa, mà vẫn cứ mắc v́ không chừa bỏ được tính tham lam.

 

Một truyện khỉ trong truyền thuyết của Việt Nam là chuyện của Trạng Mạc Đĩnh Chi. Theo sách Nam Hải Dị Nhân, họ Mạc có tướng khỉ (hầu tướng), dung mạo lại xấu xí. Tương truyền bà mẹ của Mạc Đĩnh Chi góa chồng, đi kiếm củi ở rừng th́ bị một con khỉ đột hiếp, mới sanh ra Mạc Đỉnh Chi, h́nh dung xấu xí nhưng thông minh xuất chúng, văn vơ song toàn. Mạc Đĩnh Chi đỗ trạng nguyên, vào bệ kiến vua, nhưng v́ tướng ông xấu xí nên không được nhà vua trọng dụng. Khi triều đ́nh bị Tàu ức hiếp, bắt bí, mới vời Mạc Đỉnh Chi đi sứ v́ biết ông có đủ tài ứng đối. Ông đă làm cho triều đ́nh Tàu nể phục với trí óc thông minh phi thường của ông. Ông đă được phong là “Lưỡng quốc trạng nguyên”. Bài “điếu văn công chúa Tàu” của Mạc Đĩnh Chi với 4 chữ “nhất”, không có người nào có thể giải đoán được, trừ ông, như sau:

“Vu sơn nhất đóa vân

Hồng lô nhất điểm tuyết

Thượng uyển nhất chi hoa

Quảng hàn nhất phiến nguyệt

Vân tán, tuyết tiêu

Hoa tàn, nguyệt khuyết...”

 

Trong chuyện “Vương Chiêu Quân cống Hồ” của Tàu, Chiêu Quân là ái phi của nhà vua, phải bị cống Hồ. Tô Vũ là quan đại thần nhà Hán, phải đi sứ sang Hồ để thương thuyết, để xin cho quí phi được miễn bị cống. Việc không thành, Tô Vũ bị bắt giữ làm con tin tại Hồ và bị đày lên núi chăn dê. Tô Vũ là quan Văn, tướng mạo thơ sinh “trói gà không chặt” mà bị đày đoạ như vầy, nên một ngày chăn dê trong tuyết, Tô Vũ ngă ra bất tỉnh. Có một con đười ươi đi qua, nó ẵm Tô Vũ về, ấp ủ thật ấm cho tỉnh lại, rồi cho Tô Vũ ăn uống. Tô Vũ lần lần hồi phục lại và từ đó ở luôn trong động với con đười ươi.

 

Ngày ngày con dă nhân bắt lũ đười ươi con chăm sóc đàn dê rất chu đáo, cho dê ăn béo tốt để Tô Vũ khỏi bị quở phạt. Tô Vũ cảm động trước ân t́nh của con đười ươi nên đă cùng nó kết hợp lương duyên. Kết quả là người và đười ươi có hai đứa con với nhau. Sau đó, Tô Vũ được vua ban ơn cho về nước. Buổi biệt ly diễn ra trong nước mắt với người vợ dă nhân.

 

Cũng theo sử Trung Hoa, Từ Hi Thái Hậu, trong những buổi đại yến để đăi người ngoại quốc, Từ Hi Thái Hậu muốn tỏ vẻ sang trọng để dằn mặt (hay làm khiếp vía thượng khách), ngoài món bát trân thông thường của người Tàu như: thai con báo, đuôi cá gáy, môi đười ươi, bàn tay gấu, chả chim cú, nhượng con heo, Từ Hi c̣n ra lệnh cho đầu bếp làm thêm những món đặc biệt khác như: chuột bạch con chấm mật (ăn sống) và óc khỉ!

 

Món óc khỉ được mô tả như sau: quan khách mỗi người được dọn cho một con khỉ loại nhỏ, khỉ được đặt trong giỏ, chỉ chừa có cái đầu. Đỉnh đầu con khỉ tội nghiệp đă được cạo sạch. Người hầu bàn dùng dao bén vạt phăng chóp đầu con khỉ như người ta vạt dừa để uống nước. Con khỉ đau đớn kêu chí chóe. Quí khách chỉ việc dùng muỗng múc óc khỉ ra ăn một cách...dă man!

 

Khỉ cũng đă được nhắc nhở mỗi lần xuân đến trong câu sấm Trạng Tŕnh:

“Long vĩ xà đầu khởi chiến tranh

Can qua xứ xứ khởi đao binh

Mă đề, dương cước anh hùng tận

Thân dậu niên lai kiến thái b́nh”

 

Câu sấm này chúng ta nghe rất nhiều lần, bàn cũng nhiều lần mà sự huyền bí vẫn c̣n đấy chưa được giải tỏa. Cách đây khá lâu, “Long vĩ” (đuôi con rồng) cuối năm Th́n (1964), xà đầu (đầu con rắn), tức là đầu năm Tị (1965), khởi chiến tranh. Lúc đó, chiến tranh đă khởi đầu rất lâu rồi, nhưng khoảng năm đó là năm sôi động nhất, th́ coi như đúng đi. Đến “mă đề” (móng con ngựa) tức cuối năm Ngọ (1966), qua đến “dương cước” (chân con dê) là cuối năm Mùi (1967) anh hùng bị chết hết. Năm Thân, Dậu (1968, 1969), thiên hạ được thái b́nh. Nhưng người ta chờ hoài chẳng thấy thái b́nh đâu cả mà năm 1968, xảy ra Tết Mậu Thân bị Cộng Sản tấn công với pháo kích, thảm sát, chôn sống hàng ngàn người ở Huế! Chu kỳ kế tiếp là năm khỉ Canh Thân (1980), nước đă mất, nhà đă tan, người người ly tán, sống lưu vong, cũng vẫn chưa thấy thái b́nh. Từ năm Mậu Thân (1968) đến năm 2016 là đă qua 48 năm. Liệu sấm đă ứng chưa?

 

Nh́n vào thực trạng đất nước Việt Nam hiện nay, đàn áp khắp nơi, tự do bị tước đoạt. Quốc tế đă thấu hiểu bộ mặt thật của CSVN, phong trào đ̣i hỏi nhân quyền đă dấy lên từ trong guồng máy cán bộ của chúng, đă dấy lên từ ḷng dân trong nước, đă bị Quốc Hội Hoa Kỳ -siêu cường quốc mà CS vừa ghét vừa ưa, ghét v́ họ cho là Hoa Kỳ ưa ḍm ngó vào nội bộ thối nát của chúng, nhưng ưa v́ mùi đô la th́ lại làm chúng say sưa ngây ngất - chất vấn, cũng như các nước tự do khác trên thế giới vạch mặt, chỉ tên là bọn ác ôn không tôn trọng nhân quyền.

 

Bộ mặt của CSVN là bộ mặt của những con dă nhân, vượn, khỉ đă đội lốt người với “công tác” làm cho nước Việt Nam trở thành những nước nghèo đói nhất trên thế giới. Đă đến lúc loài vật hoang dă này phải được tận diệt, hoặc bị đuổi về rừng là nơi chôn nhau cắt rốn của bầy dă nhân.

 

Trước thềm năm mới, nguyện cầu hồn thiêng sông núi độ tŕ cho câu sấm Trạng Tŕnh ứng với thời cuộc. Năm Bính Thân này sẽ là “Thân Dậu niên lai kiến thái b́nh” để đất nước Việt Nam thoát được chế độ độc tài khát máu của đảng Cộng Sản và Người Việt lưu vong sẽ trở về sum họp dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ được ngạo nghễ tung bay khắp ba miền đất nước!

 

 

Thu Nga

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính