Đà Nẵng, Sư Đoàn I Không Quân, Phi Đoàn 213 Song Chùy, những ngày tháng cuối.

 

Thu hoang và Song Chùy 213.

 

 

Huy hiệu Phi Đoàn 213 Song Chùy

 

Buổi sáng 29/3/75, có lẽ Trung tá Ng. Anh Toàn, một cựu pilot 213, Phi đoàn trưởng PĐ 239, là sĩ quan cao cấp nhất của SĐIKQ vẫn c̣n có mặt tại nhiệm sở phi đoàn trong phi trường Đà Nẵng. Tôi nghe tiếng ông trên tần số ra lệnh cho các trực thăng Hoàng Ưng phải tức khắc trở lại phi đoàn! Nhưng cuối cùng anh cũng ra đi, không biết bằng cách nào? Sau này, khi vào tới Sài G̣n mới có thêm tin nhiều sĩ quan cấp cao khác như Đại tá Ngô X. Báu [TMP Nhân Viên / SĐIKQ], Trung tá Ng. Ngọc Châu [Trưởng Pḥng Kế Hoạch / KĐ51CT] cũng đều bị kẹt lại trong cuộc di tản của SĐIKQ khỏi Vùng I chiến thuật.

 

Tôi và Huỳnh H. Nghị giật ḿnh thức dậy sau một đêm ngon giấc trên băi cỏ bên cạnh phi đạo của phi trường Non Nước [Mable Mountain Air Field] v́ tiếng động cơ ồn ào của chiếc Chinook C-47 đáp xuống kế bên. Trung tá Nguyễn Văn Mai, PĐT / PĐ 247, liên lạc hỏi tôi: “Sao mày chưa đi?”.

 

Đêm qua, suốt một đêm bay ḷng ṿng trên Trời tránh pháo kích, mệt quá, buồn ngủ và xăng cũng cạn, nên tôi quyết định ở lại mặc cho các bạn bè hối hả dồn xăng từ tàu này [UH-1] qua tàu kia cho đầy rồi ầm ầm kéo nhau bay đi trong đêm tối, dù không biết sẽ đi về đâu? Mọi liên lạc với Hành Quân Chiến Cuộc Không Đoàn cũng như Sư Đoàn đều bị cắt đứt. Sau đợt pháo đầu tiên từ trong các vùng núi Đức Dục & Đại Lộc bắn tới th́ cũng là lúc anh em tự động coi như hiệu lệnh cuối cùng để mạnh ai nấy đi, cất cánh rời khỏi phi trường. Đa số thuộc thành phần trực thăng, KĐ51CT. Các Không đoàn 41 và KĐ 61, fixed wings, đă di tản trước từ ngày 25/26/27 với lệnh lạc rơ ràng [?]

 

Tôi cất cánh, đáp xuống khu băi cát bên ngoài hàng rào pḥng thủ phi trường gần bờ biển Mỹ Khê [China Beach] cho Nghị xuống theo tàu HQ di tản chung với các đơn vị TQLC. Trên bờ biển, dân và lính lô nhô dầy đặc như đàn vịt khổng lồ, đua nhau bơi ra tàu Hải Quân ở ngoài khơi. Hai ba chiếc trực thăng v́ thiếu xăng đành bỏ lại, nằm nghiêng ngả sát bờ nước, một nửa skids đang lún dần dưới cát, cảnh tượng thê thảm!

 

C̣n lại ḿnh tôi solo cùng với hai cơ phi xạ thủ Đương và Xiêm và một mớ anh em kỹ thuật theo tôi đêm qua lúc phi trường bị pháo kích. Một lúc sau, những người bạn kỹ thuật nghĩ sao nên đổi ư, xin xuống t́m đường về kiếm vợ con. Tôi đáp bên bờ ruộng đằng sau khu trường tiểu học mới xây, gần bộ tư lệnh Quân Đoàn I cho họ xuống th́ cũng vừa lúc gặp Đ/úy Vui và Tưa đáp theo. Tr/úy Lương viết Cang và Vui bỏ tàu Tr/úy Tưa leo lên theo tôi. Chúng tôi trở về phi trường Đà Nẵng lấy thêm xăng nhưng thất bại , kho xăng đóng cửa, tiếng đạn bắn nhau lung tung bên khu doanh trại phía Westside [Phước Tường]. Tôi bùi ngùi ngắm nh́n phi đạo loang lổ lần chót rồi buồn bă bay đi. Đêm qua, lần đầu tiên phi trường Đà Nẵng phải lặng thinh chịu đựng một trận pháo ác liệt chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh bao năm qua với hàng ngàn hỏa tiễn 130 ly liên tục bắn phá.

 

Trong khi các đơn vị A-37, F-5, C-7, C-47, L-19 được lệnh sửa soạn di tản th́ các phi đoàn trực thăng như PĐ 213 vẫn c̣n thi hành các phi vụ như thường lệ. Đại úy Phạm anh Tuấn dẫn một biệt đội ra Huế thay thế cho tôi vào biệt đội Chu Lai [BTL / Sư đoàn 2BB] để bàn giao cho toán của Đ/úy Trần văn Ḥa về lại Đà Nẵng.

 

Trong vùng Quảng Ngăi, ngày 25/3, tôi và Lê tấn Đại c̣n thực hiện phi vụ HQ cuối cùng, tiếp tế và tải thương khẩn cấp cho tiền đồn Núi Tṛn trong vùng núi phía Tây Bắc sông Trà Khúc , tỉnh Quảng Ngăi. Một tiền đồn lẻ loi đang bị tấn công vào giờ thứ 25 của cuộc chiến, không có tiếp viện! Nhiệm vụ chính yếu của tiền đồn ấy để bảo vệ trục lộ nối liền giữa hai quận Sơn Tịnh và Hà Thanh nhưng con lộ đă bị gián đoạn lưu thông từ mấy tháng qua và bây giờ t́nh h́nh càng thê thảm hơn trong cơn hấp hối. Đơn vị bạn cho hay băi đáp chính không c̣n xử dụng được v́ địch đă điều chỉnh sẵn tọa độ pháo kích. Sau khi biết c̣n một chỗ trống có thể đáp được, giữa những túp lều [tents] và hầm trú ẩn, tôi dẫn theo hai gunship của Đặng hữu Hào và Đào văn Tưa để hộ tống. Ba chiếc theo hàng dọc, bay thật thấp ngang tầm những hàng chuối ven bờ làng, cơ phi xạ thủ trong thế sẵn sàng tác chiến… Ở phía sau, Đặng Cường ngồi bên hông phải, thấy mấy thằng du kích ôm AK-47 hốt hoảng bỏ chạy vô nhà khi thấy trực thăng cứ lầm lũi đâm thẵng tới. Tôi nói Cường tha cho chúng, có lẽ v́ thế chúng cũng không bắn lại khi chúng tôi vừa giảm tộc độ, móc đầu lên, khựng lại rồi lẹ làng hạ cần lái xuống băi đáp giữa những căn lều xiêu vẹo v́ sức gió của rotors. Phi vụ hoàn tất mỹ măn, nhưng ngay hôm sau khi vùng Quảng Ngăi mất, có lẽ các chiến sĩ c̣n lại trên tiền đồn ấy cũng bị tiêu diệt hết! Thật tang thương cho những người chiến binh Bộ Binh! Những chiến sĩ vô danh của QLVNCH đă can trường chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.

 

Sau phi vụ ấy, buổi chiều tôi đổi toán dẫn anh em trở về Đà Nẵng cho Đại úy Phạm văn Vui leads toán mới ra thay thế. Không ngờ chỉ sau vài giờ, phi đoàn lại gọi tôi phải trở vào tiếp cho Vui v́ BTL / SĐ2BB trong căn cứ Chu Lai đang bị tấn công. Khi chúng tôi bay trở lại th́ toàn bộ căn cứ đang ch́m ngập trong biển lửa. Khu Biệt Đội 213 trên đồi thông, khi chiều vẫn c̣n nguyên vẹn, bây giờ đă cháy thành b́nh địa. Văn pḥng tư lệnh SĐ2BB cũng đang rực cháy. Kho xăng, kho đạn cháy nổ đùng đùng… Chỉ c̣n băi đáp VIP trước sân cờ BTL khả dĩ đáp được nhưng binh sĩ dồn về dầy đặc. Tôi cản Đ/úy Vui không cho đáp nhưng anh ham mấy chiếc xe Honda, trước khi chạy Vui đă gom sẵn để ở khu biệt đội. Tôi đành chấp nhận theo. Quả thực chúng tôi vừa hạ cánh th́ binh sĩ đă đu lên kín mít như xe đ̣ Lục Tỉnh, không tài nài đủ sức cất cánh. Cứ bốc lên lại rớt xuống! Sau mấy lần thuyết phục rồi cũng thất bại. Nhiệm vụ chính yếu của tôi là phải bốc theo mấy sĩ quan tham mưu SĐ2BB c̣n kẹt lại, trong đó có Đại tá Tư lệnh Phó & Tham mưu Trưởng Sư Đoàn. Tướng tư lệnh Trần văn Nhựt đă một ḿnh di tản trước ra Cù Lao Ré. Cuối cùng tôi đành bỏ lại phi cơ, cho phi hành đoàn gỡ theo khẩu M-60 và chiếc máy truyền tin PRC-25. Chúng tôi dẫn mấy sĩ quan BB theo đường bộ xuống khu băi biển Kỳ Hà, rất may núp được dưới hầm một tảng đá rất lớn như mái nhà. Không biết do duyên may hay ư Trời phù hộ? Đại úy Tuấn bay chiếc gun, liên lạc được với Không Đoàn. Măi gần 3 giờ sáng, một trực thăng của PĐ 257 Cứu Tinh mới vô bốc về. Ở nhà, trong khu cư xá Bắc Phạt, bà xă tôi, Duyên, khóc lóc hồi hộp lo lắng không biết số phận tôi ra sao???

 

Hôm sau, 26/3, cả phi đoàn dồn hết về hậu cứ không c̣n toán nào biệt phái, phi vụ cũng không có, anh em buồn bă chán nản. Toán th́ nằm ngủ, toán th́ đánh bài Giắt, toán chơi Domino… Cho hết giờ! Một số anh em có gia đ́nh từ Huế Quảng Trị dẫn vô tạm trú cả trong phi đoàn như một đại gia đ́nh di cư!

 

Cả ngày chỉ có một phi vụ, Tôi vui mừng lại cất cánh bay vào căn cứ Nông Sơn trong vùng núi An Ḥa / Đức Dục để bốc Trung tá Phất [BĐQ]. Tôi vẫn yên trí t́nh h́nh quanh vùng Đà Nẵng [ Biệt Khu Quảng Đà ] chắc c̣n b́nh thường nên bay một ḿnh không cần gunship, tà tà bay vào không chút do dự như những ngày c̣n b́nh yên của các năm 70, 71… Vào tới phi trường An Ḥa th́ thấy dân chúng quang gánh lũ lượt từ trong các vùng thung lũng bao quanh Nông Sơn đi ra tấp nập mà không nghi ngờ ǵ hết. Đáp xuống BCH Biệt Động Quân trên núi Nông Sơn cũng không có dấu hiệu ǵ khác thường nhưng gió hôm ấy lớn quá, cánh quạt phi cơ không chịu ngừng, con tàu dập d́nh như muốn lao xuống núi. Tôi phải quay máy lại rồi cho cơ phi vào liên lạc với Trung tá CHT. Ông bảo tôi trở về Đà Năng, khi nào họp xong Ông sẽ kêu… Nào ngờ chỉ 20 phút sau, tôi chưa kịp về lại phi trường th́ đă có tin căn cứ Nông Sơn bị overun rồi. Có lẽ địch quân đă bao vây căn cứ từ lúc chúng tôi vào đáp nhưng v́ chưa có lệnh tấn công nên chúng [VC] đă không nổ súng bắn chúng tôi. Nếu tôi chỉ chần chờ thêm vài phút nữa chắc chắn chúng tôi đă phải cùng chung số phận với các chiến sĩ BĐQ như phi hành đoàn 219 của các anh Bửu-Khánh trên đồi 31 trong mặt trận Hạ Lào trước đây. Lại một lần nữa tôi được che chở một cách kỳ diệu. Phải chăng đó thực sự là mạng số của mỗi người. Có lẽ cũng v́ thế mà lần biệt phái chót ở Chu Lai, dù biết hiểm nguy nhưng Đặng Cường cứ xin t́nh nguyện bay theo tôi [Lead] v́ thày bói khuyên như thế [Cường hiện đang ở Texas].

 

Mất căn cứ Nông Sơn, cửa ngơ từ các mật khu trong Trường Sơn ra vùng đồng bằng Quảng Nam tiến vào Đà Nẵng cũng rộng mở. Các lực lượng pḥng thủ của Quân Đoàn I như SĐ3BB, Nhảy Dù, TQLC, SĐIKQ… Tất cả đều bị động, buông xuôi không phản kích ngăn chặn. Đà Nẵng mất, Vùng I và Quân Đoàn I cũng xụp đổ theo. Cái thế chiến lược Domino nếu biết ứng dụng cho mỗi vùng chiến thuật có lẽ hữu dụng hơn là cho toàn vùng Đông Nam Á.

 

Cầu không vận Sài G̣n – Đà Nẵng với những chuyến bay C-130 thay phiên nhau liên tục đáp xuống phi trường ngày đêm suốt từ hôm 25/3 nhưng cũng không đủ đáp ứng nhu cầu của dân chúng. Bà con, đa số là gia đ́nh binh sĩ tràn ngập vô phi trường, kín mít khu hậu trạm, nằm ngồi la liệt sát lề phi đạo. Thân nhân các anh em KQ th́ đưa vô tạm trú trong các barracks ở cư xá để chờ chuyến bay. Mọi sinh hoạt càng thêm hỗn độn nhưng Tôi và Thiếu tá Tạ Thái, Phi đoàn phó 213, vẫn c̣n bàn chuyện phi đoàn sắp phải biệt phái tăng viện cho Pleiku. Sau đó chưa đầy 1 giờ th́ pháo kích tới, hai anh em cũng phân tán từ giây phút ấy. Ba mươi tám năm sau tôi chưa bao giờ có dịp gặp lại anh. Tất cả đều là kỷ niệm làm tôi cứ tưởng ḿnh vẫn trẻ măi không già.

 

Trong đời bay tôi hoàn toàn tin vào mạng số nên rất b́nh tĩnh trước mọi nghịch cảnh, nhờ vậy cũng đă thoát được rất nhiều hiểm nguy. Bây giờ suy gẫm lại tôi luôn phải cám ơn Trời đă phù hộ.

 

Là một phi công thích bay slick hơn gunship, mỗi phi vụ đối với tôi là một chiến thắng. Chiến thắng trên những khó khăn của thời tiết và địa thế hiểm trở, chiến thắng giữa các hiểm nguy của chiến trường, chẳng cần phải tiêu diệt được bao nhiêu thằng VC mới gọi là chiến thắng. Không biết v́ sao tôi say mê với tất cả vẻ đẹp quyến rũ của núi rừng miền Trung. Núi càng cao, LZ càng “HOT” th́ sự thử thách càng hấp dẫn. Mỗi băi đáp là một dấu vết kỷ niệm như không bao giờ quên.

 

Có lẽ v́ thế mà ngày chót, 29/3/75, tôi cứ quyến luyến không muốn rời xa Đà Nẵng cho đến buổi chiều khi Trời đă gần tối, chúng tôi mới cất cánh. Cùng lúc những toán dân quân bộ đội từ ven biển Hội An – Đà Nẵng đang kéo về về tiếp thu thành phố. Chúng tôi không bắn chúng và chúng cũng chẳng thèm bắn chúng tôi. Có lẽ chúng không bao giờ ngờ QLVNCH lại có thể buông xuôi dễ dàng như thế! Mỗi khi hồi tưởng lại chuyện xưa, ḷng buồn đau vô cùng. Sau 38 năm dài nhiều người đă lăng quên, đi về VN như thường t́nh. Phần tôi, không biết có phải là người Viet Nam duy nhất chưa bao giờ có ư định trở về? Quê hương tôi chỉ có Sài G̣n và Miền Nam VN [South Vietnam]. Tôi sanh ra ở xứ Bắc Kỳ nhưng hai chữ Hà Nội luôn luôn xa lạ không bao giờ rung cảm được ḷng tôi!!!

 

Vào tới Sài G̣n, Không Đoàn 51 chiến thuật với 5 phi đoàn UH-1 nhưng chỉ đủ gom lại quân số để giữ lấy Phi Đoàn 213 – Song Chùy, di tản tiếp xuống Cần Thơ, sát nhập vào SĐIVKQ. Các pilots chán nản không ai c̣n tha thiết bay bổng nơi miền đất mới xa lạ. Với các biến chuyển bất ngờ của thời cuộc, ngày 22/4 TT. Nguyễn văn Thiệu từ chức… Một tuần lễ sau th́ có lệnh buông súng đầu hàng. Chiến tranh tùy mỗi người, đă kết thúc hay chưa?

 

 

Thu hoang và Song Chùy 213.

Tháng 3 / 2013

 

Nguồn: https://hoiquanphidung.com/forum/c%C3%A1c-chuy%C3%AAn-m%E1%BB%A5c/v%C4%83n-ngh%E1%BB%87/chuy%E1%BB%87n-%C4%91%E1%BB%9Di-l%C3%ADnh/4624-%C4%91%C3%A0-n%E1%BA%B5ng-sdikq-p%C4%91-213-song-ch%C3%B9y-nh%E1%BB%AFng-ng%C3%A0y-th%C3%A1ng-cu%E1%BB%91i?10245

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính