CUỐI ĐƯỜNG
Chưa hết Thu mà đã chớm Đông
Cuộc đời tỵ nạn lắm phiêu bồng
Đã qua mấy chặng đường gai lửa
Mà vẫn chưa nhuần chuyện sắc không
Người ở đâu và, ta ở đâu
Ngàn năm còn lõ chuyện qua cầu
Thì thôi đừng nhắc thêm phiền não
Để mặc cho đời lạnh biển sâu
Đã bảo cuối Thu thường vẫn buồn
Và mùa Đông tới, chẳng gì hơn
Bolsa phố lạnh chiều hiu hắt
Ai đợi chờ ai ở cuối đường ?
Little Saigon, Calif. October 25, 2008
Ngọc Hoài Phương
[họa vận]
KỶ NIỆM
MÙA XUÂN và TUỔI TRẺ
Thuở ấy hoa đào thắm gió đông
Vai em suối tóc chảy bềnh bồng
Đôi ta ước hẹn mùa Xuân tới
Trẩy Hội Trăng Rằm, em nhớ không?
Gái lịch trai thanh hẹn những đâu
Lơ thơ tơ liễu rũ bên cầu
Ngày xưa Hà Nội êm đềm quá
Thoắt đó mà nay cách vực sâu
Cái tuổi hoa niên chửa biết buồn
Ngày mai hy vọng lại vui hơn
Thời gian thấm thoắt trôi nhanh quá
Kỷ niệm giờ đây cuối nẻo đường!
Austin, October 25, 2008
Hồ Công Tâm
CÕI TẠM
Tặng nhà thơ Ngọc Hoài Phương,
tác giả thi phẩm Cõi Tạm
[NKB]
Người hướng Tây và ta hướng Đông
Dù gươm súng gãy vẫn tang bồng
Đem thân lưu lạc nơi trời lạ
Cõi tạm thôi mà phải thế không?
Thơ viết cho đời đã dứt đâu ?
Triền miên con sóng vỗ chân cầu
Thu Đông Xuân Hạ vần xoay mãi
Để những ân tình cũng thấm sâu
Xin hãy cùng nhau khép nỗi buồn
Rồi ngày sẽ tới sáng tươi hơn
Ta về dựng lại quê hương cũ
Đẹp bóng cờ bay khắp nẻo đường
Philadelphia ngày 25/1/2008
Nguyễn Kinh Bắc
LẠC BƯỚC CHÂN HÀ NỘI
Hiu hắt chiều qua phố cửa đông
Lơ thơ ngọn cỏ gió bềnh bồng
Bể dâu thoắt chốc bao thay đổi
Hà Nội ngày nao có nhớ không?
Cảnh cũ người xưa nay ở đâu?
Bâng khuâng Thê Húc nước chân cầu
Ôi! bao năm tháng... bao hoài niệm
Lạc bước chân đi giữa vực sâu
Bên Chùa Trấn Quốc cũng u buồn
Trúc Bạch, Tây Hồ gợi nhớ hơn
Thuở trước Cổ Ngư ta mỏi gót
Tìm đâu bóng mát ở ven đường?
Warner Robins, GA Oct.26, 08
Vũ Uyên Giang