Một thời ngang dọc trên trời Nam

 

Thiên Lôi 524 

 

 

 

 

Trong những chiến hữu trước 1975, tôi tiếc nhất hai bạn đồng khoá 63A cùng xuất thân từ trường bay Pensacola tử nạn trên phi cơ trong tay phi công khác: Ngô văn Trung và Lê Ngọc Yên, hai Phi tuần trưởng cự phách của Phi đoàn Thiên Lôi 524 ngày trước. Trung rời phi đoàn đi Arizona xuyên huấn F-5, năm 1971 cùng với Tường, Lập, Toàn 1, Toàn 3.


Sáng 29 tháng tư 1975, Không Quân vỡ tổ, Trung nhảy lên ngồi chung ghế copilot với Toàn 3 do Mai Tuấn Đạt lái. Phi tuần hai F-5 mang sáu hoa tiêu từ Tân Sơn Nhất trực chỉ U Tapao Thái Lan do Kiếm sĩ Lê Hải Nha Trang phi tuần trưởng hướng dẫn, bay nửa đường nhiên liệu cạn (?) Hải thông báo wingman 2 đáp khẩn cấp trên Highway (quốc lộ). Phi cơ một đáp êm trên xa lộ, số hai Mai Tuấn Đạt trượt đường nhựa, lao nhanh vào rừng thưa húc vào cây cổ thụ tan thành hai mảnh! Trung, Đạt, Toàn 3 tử thương ngay tại chỗ. Ngày hôm sau 30 tháng tư 1975, Tôi và Danh mang chiếc A-37 cuối cùng từ B́nh Thuỷ lướt nhẹ trên đường băng, taxi cuối phi đạo qua ground control theo lịnh xe Follow me, đậu tại chỗ. Danh viết báo cáo phi cơ và pilots, trong khi một airman ra phía sau xoá cờ KQVN và tài xế lái pickup trao tôi tờ báo Star and Strike US AF News, trên đó có tường thuật tai nạn F5 ngày hôm qua! Đồng thời tin Lư Bửng với L-19 hai chỗ ngồi, chở vợ và bốn con đáp HKMH Midway an toàn!

 


Trung và tôi trong nhóm Thiên Lôi đầu tiên 12 hoa tiêu xuyên huấn A-37 cuối năm 1967, một trong những pilot khu trục già kinh nghiệm trên Ngựa trời A1 Skyraider. Ngày 15 tháng 12 năm 1970, trong cơn mưa tầm tă, tôi và Trung nhận được phi lệnh khẩn cấp lên vùng tam biên yểm trợ giải tỏa tiền đồn Banhet, trên mục tiêu được quân báo cho hay thời tiết tốt trong khi toàn tỉnh Khánh Hoà mây mưa vần vũ, độ nh́n zero! Tôi đề nghị với Trung nhập chung một phi vụ bốn phi cơ cất cánh hợp đoàn, như vậy sẽ không lạc mất wingmen. Trung đồng ư. Chúng tôi lên mục tiêu đúng hẹn TOT (time on target) với Mustang OV2 điều không tiền tuyến. Sau khi theo lịnh FAC, chúng tôi bỏ bom hoàn hảo, trên đường về lại Nha Thành, tôi dự trù đáp xuống căn cứ Mỹ, Tuy Hoà lấy thêm nhiên liệu. Trên không phận Cheo Reo tôi liên lạc vô tuyến được thông báo thời tiết xấu, phi trường gần như án binh bất động! Tôi gọi số 3, Trung cho hay phi cơ đủ xăng để đáp GCA nếu cần về Nha Trang đi! Từ phía Bắc núi Mẹ Bồng Con, tôi báo GCA xin đáp khẩn cấp low on fuel theo hướng dẫn của đài cận tiến, tôi đưa hợp đoàn vào line up phi đạo 30 với gear down flaps down đồng thời báo số hai và bốn sẵn sàng đáp và báo với Trung theo sát tôi sẽ vào GCA trở lại. Tôi và Trung vào ṿng hai, lúc touch down Trung la lên: phi cơ tắt cả hai máy, vài giây sau phi cơ tôi êm ru lướt nhẹ chạy gần cuối runway quẹo mặt vào taxi way và tự ngừng lại. Tôi báo cáo đài không lưu t́nh trạng hết nhiên liệu và xin hai xe tô ra kéo phi cơ vào! Trên xe follow me đưa chúng tôi vào phi đoàn, áo bay của tôi mồ hôi ướt đẫm như tắm mặc dù mưa Đông lạnh! Hú hồn v́ ḿnh vừa thoát lưới tử thần trong gang tấc; trong khi Trung mỉm cười phê phán: số hai Thế và số bốn Ṭng, ḿnh có các wingmen cứng cựa quá chừng cũng mừng! Trung là vậy lúc nào cũng điềm tĩnh! Nay phải về bên kia thế giới bởi một anh em khác!

 


Lê Ngọc Yên và tôi cũng lắm kỷ niệm thời A1. Năm 1966 pḥng tiếp liệu thay khẩu colt45 nặng nề bằng khẩu Rulo P38, chúng tôi hăm hở cầm khẩu súng vừa mới lănh lấy hết đạn ra quay tṛn trên tay như mấy anh cao bồi trong phim Mỹ! Lúc Yên vừa xong phi vụ hành quân về bước vào cửa cư xá khu trục, tôi cầm P 38 chỉ thẳng người Yên bấm c̣! Tiếng nổ chát chúa, Yên đứng sững bất động, tôi rụng rời chân tay và thả khẩu rulo rớt lăn lóc trên sàn nhà cement! Yên rờ tay lên ngực xong tay trái, tay phải, rồi định thần chửi thề, bảo tôi phải đi thợ may vá lại nách trái áo bay v́ viên đại chui qua khoét một lỗ tṛn! May mà tôi bắn dở v́ bị súng giật lại, mà làm sao lại có viên đạn đó trong ṇng? Sau tṛ chơi ngu xuẩn vô ư thức đó, đến tai Chỉ huy Trưởng, văn thư đưa xuống phi đoàn tuyệt đối cấm tập súng trừ phi ngoài băi tập có huấn luyện viên!


Có một tháng tới phiên biệt phái Pleiku, tôi cùng Yên dẫn Minh, Bạch, Long1 và Sơn đi cover chiến trường Cao nguyên, dạo đó A1 Thái Dương chưa thành lập. Sáng hôm sau, năm giờ, thức dậy sớm Yên và tôi ghé Câu lạc bộ căn cứ lấy hai ly cà phê sữa th́ VC pháo kích, chúng tôi vội vàng nhảy lên xe chạy thẳng về Biệt đội; nhấc phone gọi Hành Quân Chiến Cuộc hỏi có cần phi vụ không? và được trả lời chưa có tọa độ. Tôi đề nghị hăy t́m chi tiết, chúng tôi lấy phi cơ trang bị sẵn lên cover phi trường rồi liên lạc, được đồng ư. Tôi và Yên ghé qua pḥng dù lấy trang bị cá nhân và nón bay. Ra tới ramp băi đậu A1 không kịp check tàu, Đông phụ trách kỷ thuật đưa ngón tay trỏ báo OK, tôi phóng lên cánh máy bay bắt chân sửa soạn ngồi vào ghế, nhanh như tên bắn tôi nhảy xéo 45 độ qua canopy thân ḿnh đầy dù lưng, áo lưới, súng Rulo bay xuống mặt xi măng vùng chạy và là lên: rắn, rắn... Từ rocket đang lên bom tàu bên cạnh chạy theo hỏi tôi chuyện ǵ đă xảy ra. Rồi anh ta vội vàng trở lại leo lên tàu kẹp con rắn hổ vàng thước hai xuống, c̣n nhắn lại chiều ghé qua ăn cháo hổ hành. Từ đó vơ sư Tư rocket khẳng định tôi phải có tay nghề vơ trên mười năm chân truyền. Tôi nghĩ ai trong hoàn cảnh đó cũng phi thân như tôi mà thôi. Tại sao trong cockpit có rắn? Mùa nóng Pleiku nực vô cùng, bay đáp xuống, taxi về băi đậu, chúng tôi hay mở canopy ra cho mát, lúc tắt máy ít khi đóng lại. Nếu có mưa hay dông tố chuyên viên phi đạo sẽ phụ trách đóng lại. Ban đêm rắn ḅ lên chui vào nằm ngủ?

 


Chiều, Phi vụ chót trở về, tất cả anh em chồng chất nhau trên chiếc Jeep lùn chạy thẳng ra phố ăn tối. Minh con (trong phi đoàn 524 có Phạm Quang Minh Trưởng pḥng Huấn Luyện là Ḿnh già) đề nghị vô chợ nhậu thịt chó (!). Mọi người nhao nhao ok trừ tôi và Yên im lặng. Vài phút sau Yên phán: các bạn tới đâu tôi tới đó! Tôi nghĩ đa số đă đồng điệu, không lẽ Biệt đội Trưởng thả các chiến hữu xuống rạp hát Diệp Kính cuối giốc đường vào chợ, hẹn vài tiếng sau trở lại đón về hội quán Phượng Hoàng? Sau khi tắt máy đậu xe vào lề, tôi vỗ vai Minh: bữa nay anh bỏ CoCa (v́ đi nhậu với anh em tôi chỉ dùng coca, nay phá lệ), tu vài ly beer 33 cho đă với dĩa dựa mận lá mơ, dồi cầy thơm phức! Minh cười nắc nẻ đưa ngón tay cái lên: tuyệt chiêu, tuyệt chiêu! Chúng tôi kéo các ghế đẩu ngồi vây quanh bếp than đỏ hỏn bên cạnh mấy cái bàn bỏ túi vừa đủ chỗ cho mấy ly beer và vài đôi đũa mun, chỗ trống c̣n lại cho mấy dĩa thịt. Sơn gọi dĩa dồi mở hàng, bà cụ Bắc kỳ bỏ khoanh xúc xích lên chảo chiên sơ rồi lăn trên vỉ than, hương dồi bốc khói thơm ngào ngạc, cụ nói: Dồi vện mới ngă hồi chiều tươi rói đó các cậu ơi, ngon hết chỗ nói! Hớp một ngụm beer, khứu giác bắt tôi cảm thèm! Biết được con mắt say món nhậu của tôi, bà cụ cầm chiếc que tre nhỏ xiên vô khúc dồi xèo xèo trên lửa tay phải chiếc dao bén xẻo đứt một mảng tṛn ba phân trao cho tôi: ăn đi cho biết mùi đời, đừng quên nhai vài cọng lá mơ chua dịu đă lắm! Cho miếng dồi vào miệng, ngậm, óc tôi count down đến 10 giây, tôi hất chiếc ghế lách ḿnh ù chạy đến gốc cây cuối chợ, khạc nhổ nôn mật xanh mật vàng beer rượu. Minh chạy theo vỗ vai tôi: sư phụ ok? Tôi vẫy tay ra hiệu không sao, rồi chống chế tại beer làm chóng mặt. Lúc trở lại chỗ ngồi, trước mặt đă có ly coke óng ánh, tôi cầm lên nốc hết một nửa như để súc miệng, Sơn nh́n tôi mỉm cười! Hoàng hồn lại, tôi vẫn cảm nhận ngạt ngào mùi thơm thịt cầy nướng trong không khí, có lẽ cảm ứng tôi bị lư trí đè nên không chấp nhận món ngon ngàn đời đê Yên Phụ?! Long1 quay qua xe bánh ḿ bên cạnh gọi cho tôi ổ jambon đặc biệt trám bao tử! Hết phiên tôi, Yên cầm đôi đũa gơ nhịp mặt bàn, trước mặt sáu vỏ beer ngổn ngang, khóc ṛng, nước mắt ràn rụa, miệng la lên thêm chai nữa! Bạch hiểu lầm, sau khi đưa chai 33 nói: Sư phụ đừng buồn v́ người con gái Nha thành tuần trước cho Yên leo cây!: Tháng tới nghỉ phép về Saigon em giới thiệu người đẹp B́nh Dương, sư phụ sẽ mê hết ư. Yên khoát tay Bạch sang một bên phân trần: Tao mà để con gái làm khổ à? C̣n lâu! Tao khóc v́ tiếc, hai mươi sáu tuổi đời mới được thưởng thức miếng dồi Vện cặp lá mơ, ngon quá, ngon quá! Hu hu, hu hu,! Rồi: Dô, dô, Yên nốc chai beer lạnh tay gắp miếng thịt cầy luộc cho vào mồm, tấm tắc khen ngon quá, ngon quá! Nhăn răng cười như trẻ thơ đầu năm khoe áo mới.


 

Năm 72, đổi ra Phù Cát, Yên nhậm chức Trưởng pḥng huấn luyện Căn Cứ đào tạo các phi công trẻ từ Hoa Kỳ về phương cách hành quân trên chiến trường. Giai đoạn đó Yên đă lập một thành tích kỳ diệu trong phi vụ bay huấn luyện nóng thật sự, Yên đă đánh trúng mục tiêu nặng Trung đoàn Cọng quân từ An Lăo kéo về định tổng tấn công phi trường Phù Cát. Lê Tuấn Đạt, Lê Ngọc Yên từ ḷ Thiên Lôi 524 đă đem hết sở trường vun đắp rạng danh Gấu Đen 532 A-37 nơi Căn Cứ 90 chiến thuật.


Năm 1975, Yên không may mắn kẹt VN, vào tù ngoài Bắc trại Hoàng Liên Sơn, bóc trên mười ba cuốn lịch. Cuối cùng thập niên 90 được vào diện HO để sang Hoa Kỳ. V́ nghĩ rằng chuyến đi xa này không biết bao giờ trở lại, bèn ra Nha Trang thăm bà con, bè bạn, rồi trên chuyến Air Việt Nam cổ lổ sĩ dùng phi cơ Nga phế thải để về Saigon đă crash đầu phi đạo 12 lúc cất cánh, tất cả hành khách và phi hành đoàn đều tử nạn trong đó có Yên!

 


Thiên Lôi 524

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính