Mai tôi chết



Khi tôi chết xin ai đừng hờn dỗi

Nỗi muộn phiền năm tháng cũng vơi đi
Xin đừng ai lệ ướt dẫm hàng mi
Đừng đau xót những ǵ trong quá khứ
 

Bảy mươi năm suốt cả đời lữ thứ

Nỗi buồn mang, quay quắt bước tương lai

Kẻ lưu vong đánh mất cả ngày mai

Ḷng thao thức mong quy hồi cố quốc
 

Cả người thân cũng nào ai hiểu được

Mấy chục năm tôi sống nỗi cô đơn!

Cuối đoạn đường giờ biết nói ǵ hơn

Xin đừng trách dường như tôi hờ hững
 

Tôi không muốn tự ḷng tôi miễn cưỡng

Bởi hồn tôi vương vấn với Non Sông
Năm 75 gạt nước mắt lên đường
Từ thuở ấy xót xa h́nh bóng Mẹ!

 

Mối u sầu ai người đâu san sẻ

Mẹ hiền ơi ! Nghĩa nặng cả ngàn cân

Mẹ đă mất, chỉ với một người thân!

Mỗi đầu Xuân bao lần con đă khóc

 

Mẹ đă sống cả nửa đời khó nhọc

Chết ngậm ngùi quạnh quẽ nấm mồ hoang
Mẹ mấy lần được biết đến vinh quang

Thượng Đế hỡi ! Sao Mẹ tôi khổ thế?!

 

Mai tôi chết, tôi trở về đất Mẹ

Cúi lạy Người: con bất hiếu ly hương

Nhưng con tin Mẹ đă đến Thiên Đường

Mai con chết, con sẽ về với Mẹ!

 

 

14/08/2017

Thế Huy Paris

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính