Từ phát-triển kinh-tế đến thái-độ khiêu-khích  về chính-trị và quân-sự của Trung-Cộng

 

THẾ HUY

 


        Trước chủ-trương gây-hấn và thái-độ ngang-ngược, thách-đố dư-luận xuyên qua việc Trung-Cộng ngang nhiên bắn vào tầu đánh cá của ngư-phủ Việt-Nam (VN) trong vùng biển Đông nằm trong hải-phận VN, tịch-thu tầu và các dụng-cụ hành-nghề của nạn-nhân, người ta đă không thấy bất cứ một quốc-gia nào lên tiếng. Các cường-quốc dân-chủ Tây-Phương và cả Hoa-Kỳ cũng hầu như hoàn-toàn lặng tiếng, bởi lẽ trong cơn suy-thoái tài-chính và mậu-dịch toàn-cầu kéo dài từ mấy năm qua, mỗi nước đều bận-rộn với những vấn-đề kinh-tế, tài-chánh của ḿnh và đối-phó với những phản-ứng chống-đối của quần-chúng trong nước nên không  c̣n quan-tâm đến những vấn-đề quốc-tế hầu đưa ra những biện-pháp hoặc áp-lực tương-xứng buộc Bắc-Kinh phải ngừng bước.

 

 

  •   I.-  Mức phát-triển kinh-tế tại Trung-Cộng :

 

  Trong khi Tây-Âu, Hoa-Kỳ, Nhật và các nước phát-triển khác trên thế-giới điên đầu về cuộc khủng-hoảng tài-chánh toàn-cầu th́ mức tăng trưởng kinh-tế tuy có chậm lại, nhưng Trung-Cộng  vẫn được coi là có một nền kinh-tế ổn-định. Nhân-công  tại các cường-quốc như Tây-Âu  và  Hoa-Kỳ quá cao so với nhân-lực tại Hoa-lục khiến các nhà đầu tư lớn và các công-ty có tầm-vóc quốc-tế với số vốn hàng chục tỷ mỹ-kim t́m cách khai-thác khối nhân-lực khổng lồ và quá rẻ tại TC. Mục-đích của các nhà đầu-tư là kiếm lời. Đó là lư do khiến hầu hết các hăng xưởng lớn tại Tây-Âu và Bắc-Mỹ đă đóng cửa để chuyển dần sang các nước mà mức lương thợ chỉ bằng 5% đến 10% so với các nước trong khối Liên-Âu và Bắc Mỹ làm cho dân chúng tại các nước đă phát-triển bị mất việc và đời sống khó-khăn hơn.

 

  Lợi-tức cá-nhân giảm-sút và tương-lai bấp-bênh dẫn đến việc hạn-chế tiêu-thụ, và phản-ứng tâm-lư tất nhiên là họ chỉ dám mua những hàng tiêu-dùng giá rẻ dù biết rằng phẩm-chất không bằng hàng sản-xuất  tại Âu-Mỹ. Thực-tế này lại càng khiến cho nền công kỹ-nghệ tại các nước đă phát-triển lâm vào t́nh-trạng tŕ-trệ thêm và nếu không mang dần hăng xưởng sang các nước kém mở-mang, nhân-công rẻ th́ sớm muộn ǵ việc phá sản cũng sẽ xây ra.

 

  Trên thị-trường nhân-lực hiện nay th́ nhân-công rẻ, thợ-thuyền chăm-chỉ, khéo tay, không đ́nh-công ; người ta khó có thể t́m thấy nơi nào thuận-lợi hơn TC. Theo bản thống-kê cuả các cơ-quan thương-mại th́ hơn 80% giầy dép, kể cả những nhăn-hiệu nổi tiếng trên thế-giới đều sản-xuất tại TC. Các loại TV, DVD, điện-thoại đủ loại dù mang nhăn-hiệu nào cũng hầu hết đều chế-tạo tại xứ Tầu Đỏ. Nói một cách dễ hiểu hơn : Một chiếc tủ lạnh dùng trong nhà, loại trung-b́nh sản-xuất tại Tây-Âu ; người mua phải trả 800 Euros. Một chiếc máy cũng mang nhăn hiệu Tây-Âu hoặc có đặc tính tương-tự, nhưng chế tạo tại TC người ta chỉ mua với giá 2/3 hoặc hơn một nửa giá hàng sản-xuất tại Âu-Mỹ v́ trong bất cứ mặt hàng nào tiền lương của nhân-công trong việc sản-xuất cũng chiếm một phần lớn trong giá thành của sản-phẩm.

 

  Khuynh-hướng mua hàng giá rẻ mặc-nhiên làm cho nền kinh-tế TC ngày càng phát-triển và khởi sắc khiến cán-cân mậu-dịch giữa TC và các nước tư-bản ngày càng chênh lệch hơn. Hàng gia-dụng của Tầu tràn ngập thị-trường thế-giới, không mặt hàng nào sản-xuất tại Âu-Mỹ có thể cạnh-tranh được. Các nước phát-triển, nhất là Hoa-Kỳ khuyến-cáo TC nâng cao giá-trị của đồng "Nhân-Dân-Tệ" để giảm bớt sự mất thăng-bằng mậu-dịch giữa hai bên, nhưng TC vẫn làm ngơ và cố-t́nh tŕ hoăn. Số ngoại tệ thặng dư ngày càng lớn khiến TC tiến dần lên thành một trong các cường-quốc kinh-tế hàng đầu trên thế-giới trong khi các cường quốc kinh-tế trước đây mất dần vị thế.

 

 

  •    II.-Nỗ Lực Quân-sự và chủ-trương xâm lăng của Trung-Cộng :

 

    Khi có tiền TC nghĩ đến việc giành ngôi cường-quốc quân-sự số 2 trên thế-giới sau Hoa-Kỳ nên từng bước hiện đại hoá quân-đội, trang bị những vũ khí  tối-tân mua lại của Nga và hiện đang tiến-hành việc đóng hàng-không  mẫu-hạm để chạy đua vũ-trang. Dĩ nhiên, về vũ-khí nguyên-tử, TC không thể bắt kịp HK, nhưng viễn-ảnh của một cuộc đại-chiến với vũ-khí hạt-nhân không thể xẩy ra trong một tương-lai gần v́ không một quốc-gia nào dám sử-dụng bởi nó sẽ đưa đến sự hủy-diệt toàn bộ của cả hai bên tham-chiến. Một cuộc chiến-tranh giới hạn với các vũ-khí tối-tân có thể xẩy ra, nhưng không bên nào dám nghĩ tới việc dùng vũ-khí nguyên-tử.

 

    Một chủ-tâm khác của HK và các nước chế-tạo vũ-khí là tạo căng-thẳng tại những điểm nóng trên thế-giới khiến các quốc-gia liên-hệ tới các điểm nóng này phải canh-tân quân-đội của ḿnh bằng cách mua chiến-cụ của Mỹ và của các nước Nga, Anh, Pháp để tự-vệ. Bởi đó là phuơng-cách duy nhất để các nước này bán những chiến-cụ mà họ độc-quyền chế-tạo với kỹ-thuật cao mà các nước đang trên đà phát-triển không thể nào sản-xuất. Dĩ nhiên điều đó cũng khiến cho Nga có thêm một số khách hàng về vũ-khí, nhưng hiện nay ảnh-hưởng và nỗ-lực quân-sự của Nga không là mối bận tâm của các cường-quốc kinh-tế và  quân-sự Tây-Phương.

 

    Mới đây CSVN mua 6 tầu ngầm chạy dầu thuộc thế-hệ Kalo-class của Nga với hơn 10 tỷ đô-la và Úc cũng mua thêm 12 tầu ngầm tối-tân khác của Mỹ để đối phó với 8 tiềm-thuỷ-đĩnh Kalo-class mà TC đă mua trước đó.

 

   Trước thái-độ ngang-ngược và sự gia-tăng áp-lực quân-sự của hải-quân TC tại vùng biển Đông, HK đă di-chuyển 1 loạt tầu ngầm loại tấn-công tối-tân nhất từ Đại-Tây-Dương sang khu vực Thái-B́nh-Dương. Đầu tháng 5/2009 tầu ngầm nguyên-tử USS Jacksonville đă đến Trân-Châu-Cảng và các tầu ngầm loại tối-tân nhất thuộc thế-hệ Virginia-class như USS Hawaii và USS Texas cũng được điều-động tới vùng này. Mười tám (18) tiềm thủy đĩnh loại tấn-công của Mỹ cũng được gửi tới Trân-Châu-Cảng, 3 chiếc được gửi tới đảo Guam và 6 chiếc khác cũng được điều-động tới Thái-B́nh-Dương tại vùng biển California để đối-phó với áp-lực của TC tại khu-vực này của thế-giới.

 



Tàu ngầm Nguyên Tử USS-Jacksonville đến Pearl Harbor ngày 3 tháng 5, 2009

 

 


Tàu ngầm Nguyên Tử Virginia-Class chuyển từ Đại Tây Dương sang Thái B́nh Dương

 

 

   Từ những tháng đầu năm 2009, TC đă có thái-độ cản-trở và khiêu-khích các tầu nghiên-cứu về đại-dương của Mỹ hoạt-động tại phía Nam đảo Hải-Nam và Hoàng-hải, đồng thời xây-dựng một hải-cảng tối-tân cho tầu ngầm tại đảo Hải-Nam nhằm đe dọa VN và dự trù sẽ kiểm-soát tất cả các tầu bè trên hải-tŕnh từ Ấn-Độ-Dương qua Thái-B́nh-Dương.

 

   Nhân dịp kỷ-niệm 60 năm ngày thành-lập HQ/TC, Bắc-Kinh tổ-chức một cuộc diễn-hành với 60 tầu ngầm nguyên-tử, tầu chiến để biểu-dương lực-lượng hầu đe doạ các nước có tranh-chấp tại vùng biển Đông là nơi có nhiều mỏ dầu và hơi đốt rất cần-thiết cho việc phát-triển của TC. Cuối tháng 4/2009 Hoa-Kỳ đă mời một nhóm sĩ-quan cao cấp của VC thăm viếng Hàng-Không Mẫu-Hạm nguyên-tử John Stennis bỏ neo gần đảo Côn-Sơn của VN cũng nhằm mục-đích trấn-an CSVN và các nước khác trong cuộc tranh-chấp tại vùng biển mà TC nói rằng chủ-quyền của họ chiếm 3/4 vùng biển này.  Đó cũng là lư do khiến HK điều động tới 2/3 số tầu ngầm của Mỹ đến vùng biển Thái-B́nh-Dương.

 

 

   Song song với các biến-cố trên, Hoa-Kỳ đă thảo-luận với Nga về việc giảm-thiểu vũ-khí nguyên-tử trong khuôn-khổ của Hiệp-ước tiết giảm vũ-khí chiến-lược mà hai bên kư-kết năm 1991 và đă hết hạn vào tháng 12/2009.  

 

 

  •   III.- Chủ-trương và chính-sách ḥa-dịu của TT Obama :

 

   Dưới mắt của các nhà b́nh-luận thời cuộc quốc-tế th́ hiện nay Mỹ đang bị sa lầy ở Irak, và lời hứa rút quân Mỹ ra khỏi nước này của TT Obama càng ngày càng tới gần. Cùng lúc, t́nh-h́nh ở Afghanistan bất ổn, ngày càng đưa quân-đội Mỹ và đồng-minh vào t́nh-trạng bấp bênh và khó xử bởi các hoạt-động gần đây của nhóm Taliban khiến cho việc b́nh-định xứ này ngày càng trở nên phức-tạp hơn. Một điểm đáng chú-ư khác là chính-sách ḥa-dịu và thụ-động quá đáng của HK trong các vấn-đề quốc-tế như đối với các nước Hồi-giáo, Bắc Hàn, Iran… khiến cho người ta không dám nghĩ rằng HK sẽ có những phản-ứng hữu-hiệu và thích-nghi về điểm nóng tại vùng ĐNÁ.

 

    Hơn nữa, việc TT Obama được trao tặng giải Nobel về Ḥa-B́nh cũng khiến ông không dám mạnh tay trong chính-sách tương-lai của ông. Đây cũng chính là chủ tâm của những người quyết-định trao giải thưởng này, dù từ ngày 20-01-2009 đến khi được trao giải, ông chưa làm ǵ để chứng-minh rằng ông thật sự xứng đáng để lănh giải.

 

    Một điểm đáng nói khác là với chính-sách của cựu TT Bush can-thiệp vào các vấn-đề quốc-tế như Afghanistan, Irak với những kinh-phí khổng lồ, nhưng không đem lại kết-quả tương xứng vào đúng lúc cuộc suy-thoái  kinh-tế kéo dài và HK là nước bị ảnh-hưởng nặng nhất  khiến cho dân chúng Mỹ không ủng hộ những nỗ-lực của chính-phủ can-dự thêm vào những vấn đề không cấp thời liên-quan đến đời sống khó-khăn hàng ngày của họ.

 

   Người ta c̣n dự-đoán rằng có thể dân chúng Mỹ sẽ biểu-t́nh khắp nơi đ̣i chính-phủ phải đặt trọng tâm vào việc giải-quyết các khó-khăn hàng ngày và bỏ mặc những vấn-đề quốc-tế dù nó ảnh-hưởng đến quyền-lợi lâu dài của nước Mỹ. Bài học về cuộc chiến VN, trong đó Mỹ đă phủi tay ra đi vào năm 1975 trước áp-lực của các phong-trào phản-chiến trước đây, sẽ được lập lại khiến Mỹ mất hẳn uy-tín trên chính-trường thế-giới. Đó là cái giá phải trả do nền dân-chủ tại Mỹ. Trong nền dân-chủ đó, Hoa-Kỳ không thể có một lập-trường hay một chính-sách dài hạn và nhất quán trong nhiều chục năm như tại TC. Đối thủ của Mỹ là Trung-Cộng hiện nay, hơn ai hết hiểu rơ điều đó. 

 

  •   IV.- Việc đu dây của CSVN giữa Trung-Cộng và Hoa-Kỳ :

 

  Bị đàn anh phương Bắc áp-lực tới độ phải dâng đất, dâng biển, CSVN t́m cách dựa vào Hoa-kỳ hầu tạo một cán-cân thăng bằng thế-lực. Nhưng người ta không thể bỏ quên một điều quan-trọng là từ những năm cuối thập niên 1980, Trung-Cộng đă áp-lực VC để cài những phần-tử thân TC vào guồng máy quyền-lực cao nhất của VC là Bộ-Chính-Trị trung-ương và vào các cơ-quan đầu năo của những cơ-chế cầm quyền. Do đó, mọi nỗ-lực xích gần lại với Mỹ của VC cũng phải được sự đồng-ư của Bắc-Kinh. Bằng chứng điển h́nh là trước khi cử phái-đoàn sang Mỹ và các nước Tây phương, CSVN đă phải cử 1 phái-đoàn khác  sang Bắc-Kinh để xin chỉ-thị.

 

<>  Việc HK cử Dân-Biểu Cao-Quang-Ánh ở New Orléans và Tr/tá Lê-Bá-Hùng,Hạm-Trưởng một chiến-hạm Mỹ ở Thái-B́nh-Dương đến thăm viếng VN chỉ là một hành-động có tính cách tiêu-cực để trấn-an VC và nhắn với TC rằng đừng vượt quá giới hạn có thể chịu đựng của Mỹ. Nhưng người ta không tin rằng những phản-ứng rụt-rè và thụ-động đó có thể thay đổi được chủ-trương lâu dài của TC. 

 

 

  • V.- Những bài học và kinh-nghiệm lịch-sử :

 

  Khi đuốc Thế-Vận-Hội Bắc-kinh  2008 đi qua Paris, bị một số người Tây-tạng bất  ngờ xuất-hiện, cản-trở trước ống kính của các nhiếp ảnh-gia thế-giới tại khu-vực Tháp Eiffel ở Paris khiến nhà cầm-quyền TC chỉ trích và lên-án chính-phủ  Pháp một cách khá gay gắt khiến TT Nicolas Sarkozy phải lên tiếng. Cựu thủ-tướng Raffarin và Chủ-tịch Thượng-viện Pháp được cử sang Bắc-kinh để giải thích và xin lỗi về việc đáng tiếc này. Được biết, trước đó các hăng Hàng-Không TC đă kư hợp-đồng mua một số phi-cơ Airbus do Pháp, Anh, Đức chế tạo trị giá lên đến nhiều chục tỷ Euros và TC đe dọa có thể hủy bỏ những hợp-đồng này.

 

  Ở các nước dân-chủ Tây phương, những cuộc biểu-t́nh chống chính-phủ xẩy ra hàng ngày và được luật-pháp cho phép, nhưng TC bất kể nguyên-tắc dân-chủ và luật- pháp của các quốc-gia sở tại và cố t́nh dùng việc mua phi-cơ làm áp-lực khiến vị Nguyên-Thủ Pháp v́ lợi nhuận phải cúi đầu xin lỗi, bất kể thể-diện Quốc-gia.

 

  Sự kiện trên khiến chúng ta nhớ lại: Năm 1959,dù lúc đó c̣n nghèo và vị-thế trên thế giới chưa đáng kể, TC vẫn xua quân xâm-lăng Tây-Tạng khiến Đức Đạt-Lai-Lạt-Ma phải lưu-vong và Tây-Tạng bị ngang nhiên sát nhập vào lănh-thổ TC. Các cường quốc và các định chế quốc-tế đă không có phản-ứng nào thích-ứng.

 

  Ngày  03-06-1989, trước ống kính của các kư-giả truyền-thanh và truyền-h́nh Quốc-tế, Đặng-Tiểu-B́nh cho quân-đội đàn-áp sinh-viên tại Quảng-Trường Thiên-An-Môn khiến hàng ngàn người chết, gây chấn-động lương-tri nhân-loại. Các nước Tây-phương, nhất là HK, quốc-gia đứng sau lưng yểm-trợ các cuộc biểu-t́nh này cũng chỉ dám đưa ra lời b́nh-luận sơ sài và chừng mực mà không có phản-ứng nào cần-thiết.

 

  Vị thế kinh-tế của TC, lúc đó chưa đáng kể cũng đă khiến các nước dân-chủ Tây-Phương và Mỹ e-dè th́ câu hỏi được đặt ra là: Những biển động tại vùng biển Đông với một nước TH phồn-thịnh hơn, với các công-tŕnh đầu-tư của các nước Tây-phương quy-mô hơn, các quốc-gia này sẽ phản-ứng ra sao khi cuộc chiến-tranh giới hạn xảy ra giữa TC và các quốc-gia tranh-chấp trong vùng?

 

  Chúng ta cũng không thể bỏ quên một yếu-tố quan-trọng là từ năm 1989 đến nay về mặt quân-sự,TC đă hiện-đại hóa quân-đội và là một trong những nước có tiềm-năng quân-sự và kinh-tế hàng đầu trên thế-giới. Các nhà đầu-tư và kỹ-nghệ gia tây-phương quan-niệm rằng họ chỉ cần bán cho TC 10 đô-la hàng-hóa cho mỗi người trong số 1 tỷ 300 triệu dân Tầu cũng đủ trở nên giầu có.

 

  Việc VC mua tầu ngầm của Nga và cố ư quảng-bá cho mọi người biết cũng chỉ là xảo thuật để trấn-an dư-luận người dân Việt và chứng tỏ rằng họ vẫn âm-thầm chuẩn bị cho một cuộc chiến bảo-vệ lănh-thổ, chứ không quá ươn-hèn như mọi người lên-án. Thật ra, với số tầu ngầm ấy không thể khiến cho TC e-ngại v́ sự tăng-cường đó chẳng làm cho VC mạnh mẽ và đáng ngại hơn. Bởi bất cứ lúc nào TC cũng có thề mua thêm nhiều chục tiềm-thủy-đĩnh tối-tân hơn để đối phó. Vấn-đề trang-bị quân-sự là đ́ều cần-thiết nhưng điểm then chốt là tinh-thần chiến-đấu và quyết tâm bảo-vệ Tổ-Quốc của cấp lănh-đạo chỉ-huy quân-đội đó.

 

 

  •   VI.- Kết-Luận :

 

  Trong suốt chiều dài mấy ngàn năm lịch-sử và trải qua biết bao thăng-trầm, vinh-nhục nhưng chưa bao giờ Vua Quan VN cắt đất dâng cho kẻ thù phương Bắc. Hành-vi phản-quốc,  bán nước của CSVN không thể bào chữa bằng bất cứ lư-do ǵ. Hiệp-ước Biên-giới trên bộ ngày 25-12-1999 cũng như "Hiệp-ước phân chia vùng vịnh và Hiệp-ước nghề cá" ngày  30-12-2000 được Hà-nội kư-kết vào thời b́nh lại càng chứng tỏ bọn "Thái-thú người Việt ở Bắc Bộ-Phủ" đích thực là bọn phản-quốc tạo nên nỗi ô-nhục vô-tiền khoáng-hậu không thể phai nḥa được trong lịch-sử hào-hùng của ṇi giống.

 

  Chúng ta căm-phẫn TC một th́ chúng ta căm-thù, nguyền-rủa và lên án CSVN ngàn lần nhiều hơn bởi chính chúng mang lănh-thổ, lănh-hải mà hàng ngàn đời Tổ-Tiên ta đă dầy công xây-dựng và đổ xương máu bảo-vệ để tặng không cho kẻ-thù truyền-kiếp của Dân Tộc. Phạm-Văn-Đồng đă nh́n nhận Hoàng-Sa và Trường-Sa là của TC qua văn-thư gửi cho Chu-Ân-Lai ngày 14-09-1958 là một bằng chứng nói lên hành-vi bán nước của Hồ-Chí-Minh và những người CS thừa kế. Qua hiệp-ước về lănh-hải ngày 30-12-2000 VC đă chính-thức dâng thêm 11.152 km² biển trong vịnh Bắc Việt cho TC. Đây là vùng có mỏ dầu và khí đốt là những tài-nguyên thiên-nhiên giúp cho những thế-hệ tương-lai của VN phát-triển kinh-tế để sánh vai với cộng-đồng thế-giới.

 

  Ngoài ra, lấy được Hoàng-Sa và Trường-Sa, TC sẽ kiểm-soát được tất cả các thương-thuyền cũng như các chiến-hạm quốc-tế di-chuyển trong vùng.

 

  Tóm lại, hành-vi bán nước của CSVN đă khiến cho Thiên-Triều-Đỏ không những vững mạnh thêm về mặt kinh-tế mà c̣n làm cho thế-lực quân-sự của chúng ngày càng mở rộng đe dọa sự ổn-định và ḥa-b́nh thế-giới.-/

 

 

Thế-Huy,  
Paris, ngày 14-02-2010

 

 

Tin Tức - B́nh Luận    Vinh Danh QLVNCH      Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính