LTS: Hồn Việt UK online vừa nhận được bài viết: "Sự Thật đă lộ diện!" của tác giả Thế Huy.

Nhận thấy  bài viết vẫn c̣n giá trị tính thời sự, chúng tôi trân trọng xin gửi tới quư bạn đọc cùng theo dơi.

 

 

SỰ THẬT ĐĂ LỘ DIỆN!

 (trích từ  Nguyệt san Marseille Thời Báo” số 7 tháng 8.92 – tr.3-tr.6, tr.8)

 

Thế Huy


Đầu tháng  7 - 92  hơn 150 nhân sĩ và đại diện các hội đoàn vùng Paris nhận được thư của hội Ái Hữu Việt Nam vùng Saint Quentin en Yvelines
mời họp tại trụ sở của hội này tại Montygny-le – Bretonneux, một địa điểm cách Paris hơn 20 cây số về hướng Tây Nam để bàn về t́nh h́nh Việt Nam và cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Cộng cũng như một số vấn đề liên quan đến chiều hướng của cuộc tranh đấu hiện nay. Giấy mời do ông Châu hoàng Công, Tiến sĩ Kinh tế, Chủ Tịch đương nhiệm của hội này kư tên.


Buổi họp bắt đầu lúc 10 giờ ngày Chúa Nhật 26-7-1992 với sự hiện diện của hơn 30 người gồm phần lớn là nhân sĩ và đại diện của gần 10 tổ chức đấu tranh với nhiều mục tiêu và khuynh hướng khác nhau. Điều đáng ghi nhận là sự có mặt của ông Nguyễn hữu Châu, Cựu Bộ Trưởng Phủ Tổng Thống thời đệ I Cộng Ḥa, ông Trần thanh Hiệp, Tôn thất Long, Huỳnh Hùng là 3 người thuộc nhóm Thông Luận cũng như Cựu Thiếu Tướng Chương dzềnh Quay, Cựu Đại Tá Mai viết Triết và ông Vơ hồng Chí thuộc Tổ Chức Vận Động Dân Chủ và Tái Thiết Việt Nam là 3 người thuộc ảnh hưởng của Cựu Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu.


Ngoài ra c̣n có các ông Nguyễn văn Trần, nhóm Phục Việt và ông Đinh văn Hoàng là 2 nhân vật chủ chốt trong Ủy Ban Dân Chủ với quan niệm là kết hợp tất cả những người chống nhà cầm quyền Hà Nội hiện nay bất kể họ thuộc khuynh hướng nào và bất kể họ là ai. Đó là lư do Ủy Ban này đă tổ chức 3 buổi nói chuyện, hội thảo để các ông như Bùi Tín, Vơ nhân Trí, Nguyễn hữu Châu, Trần thanh Hiệp, Tôn thất Long… thuyết tŕnh trước một số nhân sĩ được mời một cách đặc biệt.


Sở dĩ chúng tôi điểm qua lập trường của các khuôn mặt đặc biệt trên để mọi người hiểu được phần nào chiều hướng và dự đoán mục tiêu của cuộc gặp gỡ. Theo dự kiến th́ lúc đầu Ban Tổ Chức định là cuộc họp sẽ diễn ra liên tiếp trong 2 ngày để mọi người có đủ thời giờ nói hết ư nghĩ, lập trường của ḿnh hầu dễ thông cảm lẫn nhau nhưng khi nhận được thư mời th́ thời gian rút lại c̣n 1 ngày từ 10 giờ sáng đến 19 giờ 30 ngày 26-7-1992.


1/- Ông Tôn thất Long được mời đọc bài tham luận đầu tiên với đề tài: « Phân tích về Hiến Pháp Cộng Sản Việt Nam 1992. Ông Long cho biết bài này đă được phổ biến trên báo nên ông chỉ lược qua các điểm chính là Cộng Sản Việt Nam đă dùng Mặt Trận Tổ Quốc để khuynh loát quyền lực trong khi Mặt Trận này chỉ là một công cụ của Đảng. Theo quy định và các thủ tục bầu cử và ứng cử th́ ứng cử viên phải do Mặt Trận Tổ Quốc lựa chọn và đề cử.


-    Cũng theo bản Hiến Pháp trên, về lănh vực kinh tế và quyền sở hữu th́ nông dân được chia đất và được quyền canh tác nhưng quyền làm chủ và quyền thừa kế đất đai không được bảo đảm và quy định rơ ràng.


-    Về phương diện đầu tư: Cộng Sản Việt Nam dành cho tư bản ngoại quốc đầu tư tại Việt Nam quyền bất khả xâm phạm tức là vốn liếng, tài sản sẽ không bị quốc hữu hóa trong khi các công ty của tư nhân Việt Nam không có được sự bảo đảm tương tự.


-    Do đó theo ông Tôn thất Long, một người trẻ được coi là thiên cộng trước năm 1975, bản Hiến Pháp Cộng Sản Việt Nam 1992 không thể chấp nhận được.

2/- Ông Huỳnh Hùng nói về Hiến Pháp Việt Cộng 1992 và vụ án Đoàn viết Hoạt:
     
      Theo lời của ông Hùng: “… phủ nhận giá trị của bản hiến pháp trên dù những điều 69, 71 và 72 có đề cập đến một số quyền tự do của con người nhưng thực tế mọi thứ tự do đều không được nhà cầm quyền tôn trọng. Đặc biệt là điều 72 chương 5 quy định là không ai được coi là có tội nếu chưa có phán quyết của ṭa án. Nhà đương cuộc Hà Nội đă vi hiến v́ tờ SàiG̣n Giải Phóng, một cơ quan ngôn luận của Nhà Nước đă mạnh mẽ lên án ông Đoàn viết Hoạt trong một bài viết trên tờ báo này ngày 06 tháng 5 năm 1992.


      Ông Huỳnh Hùng cho hay: “ Ông Đoàn viết Hoạt sinh năm 1942, Cựu Phụ Tá Viện Trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh từ năm 1971 đến 1975 và bị Cộng Sản bắt giam từ năm 1976 đến 1988 không xét xử. Ngày 08 tháng 02 năm 1988, ông Hoạt được phóng thích, nhưng ngày 17 tháng 11 năm 1990 ông bị bắt trở lại và bị giam giữ cho đến nay.


     Vợ ông Hoạt là bà Trần thị Thức đă gửi kháng thư cho các giới chức liên hệ thuộc nhà cầm quyền Hà Nội để phản đối về sự quy kết của tờ SàiG̣n Giải Phóng đồng thời đ̣i trả tự do cho chồng. Theo dự đoán của những người hiểu chuyện th́ ông Hoạt sẽ bị đem ra xét xử một ngày gần đây và có thể sẽ bị kết án tử h́nh”.


3/- Ông Nguyễn hữu Châu

     
      Ngoài 70 tuổi, một người không được ghi tên trong thành phần thuyết tŕnh viên, được mời phát biểu ư kiến, có lẽ v́ ông là chuyên viên về luật pháp. Ông Châu có vợ cũ là bà Trần lệ Chi, chị ruột bà Trần lệ Xuân và ông đă rời Việt Nam sang Pháp sinh sống sau vụ ly dị với vợ nhưng bị Luật Gia Đ́nh thời đệ I Cộng Ḥa cản trở. Ông không có một hoạt động nào trong cộng đồng Việt Nam ở Pháp nhưng dư luận cho rằng sở dĩ mấy tháng gần đây thỉnh thoảng ông xuất hiện trong giới người Việt v́ ông hiện là một con bài đắc ư của Pháp về vấn đề Việt Nam. Trong một bài viết trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong hồi đầu năm có đề cập đến dư luận đó.


     Ông Nguyễn hữu Châu hy vọng mọi người đoàn kết để giành lại quyền làm chủ Đất Nước.


Đề cập đến những người như Bùi Tín, ông Châu kết luận rằng Bùi Tín hay Vơ nguyên Giáp hoặc Hồ Chí Minh, dưới mắt ông vẫn chỉ là những người Cộng Sản không hơn không kém. Ông nêu ra nhận xét của một nhà tư tưởng mà ông cho là vô cùng thâm thúy là: “Trong một xă hội Cộng Sản, người nào không theo Cộng sản th́ người đó là kẻ thù tuyệt đối của Cộng sản. Do đó nơi nào có Cộng sản th́ nơi đó không có ông”.


     Lời tuyên bố trên khiến kẻ viết bài này ngạc nhiên v́ hồi giữa tháng 3 năm 1992 chính ông Châu đă đáp lời mời của ông Đinh văn Hoàng (Chủ Tịch một nhóm mệnh danh là Ủy Ban Dân Chủ ) đến thuyết tŕnh cùng với Bùi Tín và Vơ nhân Trí trong một buổi họp hổn hợp nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau tại Rue Caillaux ở Paris quận 13. Phải chăng lúc đó ông không biết hoặc không coi Bùi Tín là Cộng sản? Hay hôm nay ông áp dụng thử « chính trị của một chính trị gia” hay nói rơ hơn: Ông nói và làm khác hẳn nhau?


     Phần cuối của lời phát biểu ông trách người Việt Quốc Gia ở hải ngoại tại sao không cùng nhau soạn một bản Hiến Pháp tương lai cho Việt Nam để quốc dân hiểu rơ đường lối, chủ trương và thể chế ngày mai của Đất Nước. Lời thống trách của một luật gia hiện là Giáo Sư Đại Học Luật Khoa ở Paris làm chúng tôi ngạc nhiên, bởi lẽ ông đă mặc nhiên trao cho nhóm người Việt hải ngoại vai tṛ lănh đạo trong tương lai. Hay nói khác đi, ông đă trao cho các nhóm chính trị gia ngủ mơ, phức tạp và hổn độn này cái quyền của một Quốc Hội Lập Hiến bất kể đến khát vọng và ư kiến của hơn 60 triệu dân chúng ở Việt Nam. Cho dù đây chỉ là Bản Dự Thảo Hiến Pháp chăng nữa cũng vẫn là điều phi lư bởi Hiến Pháp không thể chỉ do một số người đưa ra, không thể là một thứ văn bản tiền chế, cũng như không thể sao lục từ các Hiến Pháp Tây, Tàu, Mỹ, Đức… Mọi khuôn mẩu áp dụng một cách máy móc, mọi sự áp đặt đều không thể chấp nhận được.


4/- Tiếp theo, ông Châu hoàng Công.


       Người điều khiển chương tŕnh mời ông Trần thanh Hiệp, một luật sư cho biết ư kiến về Hiến Pháp vừa được Cộng sản Việt Nam tu chính.


        Ông Hiệp cho rằng chúng ta không nên mất thời giờ để phân tích bản hiến pháp này và nên bỏ nó vào thùng rác v́ nó dựa trên một quan điểm luật pháp sai lầm là coi Quốc Hội là tối cao như Quốc Hội Pháp cách đây gần 200 năm. Hiến Pháp Việt Cộng năm 1992 nhằm hợp thức hóa vai tṛ lănh đạo của Đảng cộng sản dù đă thất bại và bất lực liên tục trong quá khứ. Người Cộng Sản làm Hiến Pháp mà không phân định quyền hành để sau đó t́m cách thâu tóm tất cả. Hiến Pháp Cộng Sản Việt Nam liệt kê một số quyền tự do mà không phân định giới hạn và biện pháp áp dụng nếu quyền tự do đó bị xâm phạm. Riêng ông với 40 năm kinh nghiệm đấu tranh th́ cộng sản không thể nào phỉnh lừa được. Theo lời ông Hiệp, vấn đề đặt ra là làm thế nào để lật được chúng.


         Đây cũng là phần cuối của lời phát biểu của ông Hiệp nên ông Trần Hồng, một người đấu tranh tích cực và chống cộng triệt để lên tiếng mỉa mai rằng:
 
-    “Có, có cái Ḥa Giải Ḥa Hợp Dân Tộc đó”.

 
Ông Trần Hồng ngụ ư nói đến chủ trương Ḥa Hợp, Ḥa Giải mà ông Trần thanh Hiệp và nhóm Thông Luận đă quảng bá liên tục từ hơn 3 năm qua.Lời mĩa mai của ông Trần Hồng khiến ông Hiệp bực bội và trả lời với ngụ ư rằng:  “Đây là lần đầu tiên người Quốc Gia lên tiếng đ̣i ḥa hợp ḥa giải với Cộng Sản v́ những người chủ trương biết chắc rằng Cộng Sản sẽ không bao giờ chịu ḥa giải”. Theo lư luận của Luật sư Hiệp th́ qua sự kiện đó dư luận quốc tế sẽ nhận chân được bản chất của Cộng Sản Việt Nam, đồng thời sẽ lên án và cô lập hóa Cộng Sản Hà Nội trên chính trường thế giới.


Cuộc tranh luận giữa đôi bên có phần gay gắt khiến ông Phan tấn Phùng, một người trẻ mới xuất hiện ít năm nay trong sinh hoạt cộng đồng ở Paris lên tiếng bênh vực ông Hiệp và giải thích rằng ông Hiệp muốn Ḥa Giải, Ḥa Hợp với dân chúng miền Bắc là một thành phần của dân tộc Việt Nam nói chung, nhưng ông Hồng bác bỏ sự giải thích trên v́ theo ông, dân chúng bị trị ở miền Bắc cũng là những nạn nhân như dân chúng ở miền Nam và cũng khốn khổ c̣n hơn chúng ta th́ chẳng có sự xích mích hoặc bất đồng nào để phải ḥa giải cả.

Như 30 người khác có mặt trong pḥng, ông Phùng cũng đă nghe rơ ràng ông Hiệp phát biểu ngụ ư xác định đối tượng của việc ḥa hợp, ḥa giải của nhóm ông là Cộng Sản Việt Nam nhưng ông Phùng vẫn cố ư đánh lạc hướng chủ trương của nhóm Thông Luận và quả quyết rằng họ muốn Ḥa Hợp Ḥa Giải với dân chúng miền Bắc Việt Nam.


Phải chăng ông Trần thanh Hiệp v́ giận quá mà buột miệng nói ra điều mà nhóm ông từ nhiều năm qua đă tốn nhiều th́ giờ và bút mực để cải chánh? Hay ông Phan tấn Phùng dù không nằm trong nhóm trên nhưng lại “thuộc bài” hơn cả vị luật gia của nhóm?


Được hỏi là ông phát biểu lập trường và quan điểm như trên với tư cách cá nhân hay là đại diện của nhóm Thông Luận? Ông Hiệp cho biết ông nói với tư cách cá nhân nhưng ông khẳng định rằng đây cũng là chủ trương của Thông Luận.


Đây là lần đầu tiên một nhân vật chủ chốt của Thông Luận xác nhận là họ đưa ra chủ trương Ḥa Hợp Ḥa Giải Dân Tộc để đánh tiếng với Cộng Sản Việt Nam. V́ trong các bài viết và trên làn sóng điện của các đài phát thanh, từ mấy năm qua ông Nguyễn gia Kiểng, thủ lănh của nhóm vẫn cực lực cải chánh dư luận cáo buộc Thông Luận muốn Ḥa Giải và Thỏa Hiệp với Cộng Sản Việt Nam.

5/- Ông Vơ hồng Chí, đại diện tổ chức Vận Động Dân Chủ và Tái Thiết Việt Nam.


Một tổ chức được dư luận coi như một sinh hoạt ngoại vi của ông Nguyễn văn Thiệu, sau khi lược qua Hiến Pháp Việt Cộng năm 1992 đă đưa ra một kết luận không mấy mới lạ nhưng rất thực tế là: nếu chúng ta bị lừa gạt lần đầu th́ lỗi có thể là do đối phương nhưng nếu chúng ta bị lừa lần thứ hai hoặc bị lừa nhiều lần th́ đấy là lỗi của chúng ta đă cố ư để ḿnh bị lừa.


Thật ra, không ai ngu dại cố ư cho kẻ khác lừa ḿnh v́ người bị lừa luôn luôn là kẻ bị thiệt tḥi. Kẻ nào cố ư cho kẻ khác lừa ḿnh chỉ có thể là tay sai của những người chuyên đi gạt gẫm. Họ giả dạng tin nhóm người lưu manh để lôi kéo thêm cho có nhiều người bị lừa c̣n chính họ sẽ được kẻ đi lừa trả công hậu hỉnh. Do đó, những người ru ngủ quần chúng để dẫn dụ quần chúng vào con đường hiểm nguy, gai góc phải được đánh giá rơ ràng là những tên c̣ mồi hoặc con đẻ của kẻ thù.


6/- Ủy Ban Dân Chủ của ông Đinh văn Hoàng và việc treo Quốc Kỳ.


Khoảng 12 giờ trưa bà Nguyễn thị Kim Dung, ông Nguyễn văn Trần và ông Đinh văn Hoàng rời pḥng hợp để đi dự một cuộc hợp khác. Trước đó, để trả lời một câu hỏi là tại sao trong cuộc họp với Bùi Tín, Vơ nhân Trí… Ủy Ban Dân Chủ của ông Đinh văn Hoàng không treo Quốc Kỳ và hát Quốc Ca, ông Hoàng cho biết đại ư là vấn đề treo cờ không quan trọng v́ cờ Việt Nam Cộng Ḥa có thể gây trở ngại cho sự tham dự của một số thành phần. Vấn đề cần thiết là ngồi lại với nhau, thông cảm lẫn nhau để làm việc. Việc nh́n nhận lá cờ này hay cờ khác sẽ được định đoạt sau này. Ông Hoàng hứa sẽ trở lại vấn đề này trong một buổi họp khác.


Sau đó, Bác sĩ Trần phước Thọ, Cố Vấn của Hội Ái Hữu Người Việt vùng Saint Quentin en Yvelines đặt câu hỏi là nếu kỳ họp tới, Ban Tổ Chức mời ông Bùi Tín đến dự th́ cử tọa nghĩ sao? Đa số cử tọa không đồng ư, Bác sĩ Thọ cho biết sở dĩ ông đặt câu hỏi trên là v́ khi nhận được giấy mời về buổi họp hôm nay, ông Đinh văn Hoàng đă điện thoại cho ông Thọ để ngỏ ư muốn đưa Bùi Tín đến dự nhưng ông Thọ lưỡng lự v́ sợ bị phản đối nên chỉ trả lời nước đôi. V́ vậy Bùi Tín đă không có mặt trong buổi họp này.


Được biết ông Trần phước Thọ là người tích cực tán dương nỗ lực và chủ trương của Ủy Ban Dân Chủ. Trong một thư gởi cho Ủy Ban này, ông Thọ khuyến khích và cổ vơ cho hoạt động kết hợp bất kể quá khứ và khuynh hướng chính trị trước đây của các thành phần tham dự. Bức thư trên được một nhân vật nồng cốt của Ủy Ban nhờ người chuyển đến tay kẻ viết bài này với ngụ ư biểu dương ảnh hưởng và hậu thuẫn của Ủy Ban trong giới trí thức Việt Nam tại Pháp. Theo lời kể của Bác sĩ Thọ th́ các ông Châu hoàng Công, Tôn thất Long, Trần phước Thọ đă gặp nhau nhiều lần tại nhà ông Đinh văn Hoàng ở Blanc Mesnil thuộc ngoại ô Paris.

 
Ông Nguyễn vô Kỷ, Tổng Thư Kư của Liên Minh Việt Nam Tự Do được mời thuyết tŕnh vào buổi chiều nên đến hơi trể tức khoảng 11 giờ cùng với ái nữ là cô Kim Biên, một nhân viên của Đài R.F.I. Chương Tŕnh Việt Ngữ. Cô Kim Biên đến sau khi buổi họp đă bắt đầu khá lâu nên chúng tôi dự đoán rằng cô chỉ đến để dự thính chứ không phải là được mời để làm phóng sự cho R.F.I. mà cô đang cộng tác.


Sau bữa cơm dă chiến tại chỗ chừng 45 phút, phiên họp tiếp tục lúc 14 giờ với sự tham dự của những người đến muộn là các ông Trần Vĩ, Trần b́nh Tịnh và Nguyễn thế Tâm.


Ông Nguyễn vô Kỷ điểm qua t́nh trạng bắt bớ, đàn áp các nỗ lực đấu tranh đ̣i dân chủ tại Việt Nam. Ông Trần b́nh Tịnh sơ lược về sinh hoạt hội đoàn của cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ sau chuyến đi dự buổi ra mắt Hội Đồng Việt Nam Tự Do ở Mỹ.


Tiếp theo là ông Lê trung Cang nói về thảm cảnh cưỡng bách hồi hương thuyền nhân Việt Nam tại các trại tạm cư vùng Đông Nam Á và ông Trần Vĩ đề cập đến kinh nghiệm mà ông thu nhận được qua các cuộc bầu cử trá h́nh tại Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.


Các bài nói chuyện trong phiên họp buổi chiều không gây được bầu không khí sôi nổi như phiên họp buổi sáng. Tuy nhiên khi ông Phan tấn Phùng, người đi chung với ông Lê trung Cang trong Ủy Ban Hành Động Bảo Vệ Thuyền Nhân nhấn mạnh đến nỗ lực và sáng kiến của Ủy Ban nhằm vận động với quốc tế và Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc thuê đảo Phú Quốc để định cư các thuyền nhân bị rớt sau các cuộc thanh lọc tại Đông Nam Á thay v́ trả họ về Việt Nam, th́ mọi người có phần chú ư hơn. Để tạo cơ sở cho chủ trương trên, ông Phùng cho biết Cộng Sản Việt Nam đă kư 3 thỏa ước với chính quyền Hun-Sen của Cam Bốt trong các năm 1982 – 1983 và 1985 xác nhận đảo Phú Quốc không thuộc chủ quyền của ai cả, nhưng cũng chính ông lại cho biết Cộng Sản Việt Nam hiện có khoảng 35.000 quân đóng ở đó.


Ông Mai viết Triết ngạc nhiên về tin tức nói trên v́ theo ông, Cộng Sản Việt Nam đă chiếm Cam Bốt từ năm 1979 th́ không thể v́ một lẽ ǵ họ lại phải kư những văn kiện có tính cách nhượng bộ và vô lư như thế, trong khi ông Phan tấn Phùng vẫn quả quyết rằng chính ông đă đọc được các tái liệu đó ở Institut Politique du Sud Asie ở Paris.


Phần thuyết tŕnh đến đây coi như chấm dứt để bước sang mục mạn đàm. Mở đầu phần mạn đàm, ông Mai viết Triết trở lại vấn đề Quốc Kỳ v́ buổi sáng khi bào chửa cho việc không treo Quốc Kỳ của Ủy Ban Dân Chủ trong các phiên họp trước đây, ông Phùng nói rằng lá cờ vàng ba sọc đỏ cũng không phải là lá cờ của ông. Qua đó, ông Triết muốn biết lá cờ mà ông Phùng công nhận là lá cờ nào nhưng câu hỏi không được trả lời thỏa đáng. Thay v́ trả lời vào vấn đề, ông đả kích sự tham nhũng và các tệ đoan xă hội ở miền Nam. Ông c̣n nhấn mạnh: Thế hệ của ông bị thiệt tḥi và hy sinh cho những thế hệ đàn anh hưởng thụ. Câu đả kích trên đă khiến một số người gốc nhà binh lên tiếng.


Biết là ông Phùng không hề đi lính, ông Triết hỏi lại là ông trước kia làm ǵ mà gọi là thiệt tḥi và hy sinh? Ông có đi lính ngày nào không? Ông Phùng trả lời là ông nói đến thế hệ và lớp tuổi của ông chứ không nói riêng cá nhân ông.


Được biết ông Phùng năm nay ngoài 40 tuổi và bị hư ngón tay trỏ của bàn tay phải nên có lẽ v́ thế mà ông không bị tổng động viên trong những năm khốc liệt của cuộc chiến.


7/- Chỗ đứng của những người Cộng Sản bỏ Đảng và các thành phần theo Cộng Sản trước kia.


Sự quan tâm của Ban Tổ Chức về việc mời hay không mời Bùi Tín trong phiên họp buổi sáng vẫn là nỗi bực dọc của một số người.
Hơn nữa trong số những người đến họp, có nhiều khuynh hướng vẫn thích liên kết với các thành phần thân cộng trước đây khiến kẻ viết bài này xin phép được góp ư đại cương là chúng ta đừng quá quan tâm đến những người đă một thời dính líu với Cộng Sản nhưng nay lại tỏ ra bất măn với kẻ cầm quyền hiện hữu v́ có nhiều lư do rất phức tạp để họ bất măn. Cho dù những người gốc Cộng Sản ấy có đă kích chủ nghĩa Cộng Sản, có chỉ trích Hồ chí Minh chăng nữa th́ ai trong chúng ta có thể bảo đảm rằng họ không đóng vai tṛ của Hàn Tín để làm công tác điệp báo hoặc địch vận, nội tuyến trong hàng ngũ chúng ta. Giả dụ có 10 người Cộng Sản tuyên bố bỏ Đảng mà chúng ta muốn cộng tác và kết hợp th́ 9 người thật tâm chán ghét Cộng Sản, chúng ta chỉ lầm một người cũng đủ đem tai họa cho cả hàng ngũ chúng ta và có thể làm hư cả cuộc chiến đấu.


Sự thờ ơ, dễ tin nếu chỉ thiệt hại cho cá nhân kẻ dễ tin, dại khờ th́ không ai cần quan tâm đến nhưng trong lănh vực đấu tranh gay go và quyết định vào thời điểm này, những người hoạt động chính trị không được quyền dễ tin để cho đối phương khuynh loát hầu duy tŕ sự khốn cùng cho dân tộc trong nhiều chục năm và nhiều thế hệ kế tiếp. Dĩ nhiên chúng ta không thể xô đẩy họ về phía Cộng Sản, nơi mà họ vừa bỏ đi. Chúng ta chào đón họ nhưng chúng ta cũng nên gợi ư cho những người Cộng Sản nhưng ngày nay tách ra ấy nên gom lại với nhau thành một đội ngũ để hoạt động song hành với các nỗ lực của người Quốc Gia và đại khối dân tộc, tạo thành 2 mũi tấn công vào kẻ thù duy nhất là cơ chế Cộng Sản Việt Nam chứ không thể ḥa trộn với nhau v́ sự đứng chung sẽ gây nghi kỵ làm giảm tiềm năng của cả hai khối. Cũng chính v́ sự đứng riêng, tạo thành 2 mũi tấn công đó, cả hai đều tận dụng mọi nỗ lực của ḿnh để chứng tỏ khả năng và quyết tâm. V́ vậy kẻ thù chung sẽ phải tổn thất nặng nề hơn nữa. Sự tham khảo ư kiến và phối hợp công tác, nếu có chỉ xảy ra giữa Bộ Tham Mưu của mỗi bên để tránh việc lộn ṣng và nâng cao hiệu năng của công tác.


Việc o bế, xưng tụng, ve văn những người cựu Đảng viên Cộng Sản trong mấy năm gần đây cho thấy các tổ chức dính líu đến sự kiện trên không có tầm vóc, thiếu kế hoạch, yếu niềm tin và trong thâm tâm các người đứng đầu các tổ chức trên nghĩ rằng nếu không có các người Cộng Sản bỏ Đảng kia th́ họ sẽ chẳng làm được ǵ. Do đó, câu hỏi được đặt ra là nếu không có Bùi Tín, Vơ nhân Trí, Trần mạnh Hảo, Nguyễn huy Thiệp, Dương thu Hương… th́ cả dân tộc Việt Nam sẽ cúi đầu chịu thua Cộng Sản từ thế hệ này sang thế hệ khác hay sao?


Các chính trị gia tài tử đừng nghĩ rằng ư đồ lợi dụng của ḿnh che mắt được những người đă sống cả đời với sự lọc lừa, xảo trá. Ngược lại, nếu người Quốc Gia đứng sau lưng các người Cộng Sản ly khai để yểm trợ cho họ chống nhà cầm quyền hiện nay và giả dụ một ngày mai Bùi Tín hay các người Cộng Sản tuyên bố bỏ Đảng thành công th́ ai có thể bảo đảm rằng các ông ấy không độc hại hơn cả thầy cũ của các ông? Nếu chuyện ấy xảy ra, có lẽ lúc đó chúng ta lại ân hận v́ đă không để cho bạo chúa cũ sống lâu hơn!


Nhiều người đă dùng chiêu bài đoàn kết, kêu gọi bỏ qua mọi bất đồng để bịt miệng những người v́ thận trọng chống đối sự cấu kết với tay sai của kẻ thù. Sinh hoạt đấu tranh chính trị không cho phép chúng ta phiêu lưu, viên mơ hoặc lầm lẫn.


8/- Cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Cộng ngày 19-7-1992 và nổi thất vọng của các « Chính trị gia đăng kư.


Về cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Cộng ngày 19-7-92 có người cho rằng Cộng Sản Việt Nam đă dàn dựng rất tinh vi và khôn khéo v́ năm nay trên toàn quốc có 602 ứng cử viên để tranh 395 ghế trong khi các cuộc bầu cử Quốc Hội trước kia số ứng cử viên và số ghế hấu như cân xứng với nhau.


Ngược lại, kẻ viết bài này coi đây là một màn dàn cảnh quá vụng về, phản ảnh một tâm trạng hoang mang, lo lắng cực độ v́ những người nắm quyền hiện nay sợ rằng nếu để các ứng cử viên độc lập hoặc đứng ngoài Đảng đắc cử sẽ gây ra những sóng gió nho nhỏ bắt đầu từ nghị trường và có thể sẽ có cơ lan ra quần chúng. Do đó Nguyễn xuân Oánh đă không được ra ứng cử, Ngô bá Thành thất cử bèn tố cáo gian lận bầu cử. Hai ứng cử viên độc lập là Huỳnh hữu Nghiệp và Đinh tấn Phước được ghi vào danh sách ứng cử viên để che mắt mọi người hầu làm đẹp cho cuộc bầu bán cũng thất cử. Tóm lại trong 395 ghế tại Quốc Hội hiện nay không có ai ngoài Đảng được trúng cử.


Một giả thuyết được đặt ra là nếu Hà Nội cho phép chừng 100 ứng cử viên độc lập thuộc loại c̣ mồi ra ứng cử và để cho vài ba chục người lọt vào Quốc Hội trong số 395 ghế th́ dù rằng các dân biểu kia có thể một ngày nào đó sẽ đi quá đà và gây phiền hà cho chúng dù điều này rất khó xảy ra nhưng ngược lại Hà Nội sẽ tạo được tiếng vang trong dư luận quốc tế và phe người Việt Quốc Gia ở Hải ngoại sẽ có nhiều người ca ngợi, hoan hô, “đăng kư”, trải thảm đỏ quỳ lụy Cộng Sản và mất lập trường hơn nữa.


Do đó kết quả cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Cộng ngày 19-7-92 không dành một ghế nào cho ứng cử viên độc lập là một cái may mắn cho người Việt Quốc Gia đồng thời khiến nhiều người ham danh lăm le làm tay sai cho kẻ thù vỡ mộng.


9/- Xây dựng Đất Nước trong khi Cộng Sản c̣n cầm quyền hay tái thiết Việt Nam trong thời kỳ Hậu Cộng Sản.


Cũng trong phần cuối của phiên họp, ông Huỳnh Hùng thuộc nhóm Thông Luận khi đề cập đến viễn tượng của Việt Nam sau khi Cộng Sản Việt Nam sụp đổ đă tỏ ư quan ngại rằng t́nh trạng sứ quân rất có thể xảy ra v́ cá tính của người Việt Nam nói chung, thêm vào đó là sự khác biệt về địa phương, kinh tế, tôn giáo và sự chênh lệch về giai cấp xă hội. Theo sự suy nghĩ của ông, những người làm chính trị phải dự trù những biện pháp để giảm thiểu sự xáo trộn đó.

Nhân dịp này ông Hùng đề cập đến ông Nguyễn ngọc Danh, đứng đầu Hội Chuyên Gia Việt Nam tại Pháp trước đây cũng là bạn cùng thời vời ông trong Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Pháp. Ông Huỳnh Hùng cho hay là trong Đại Hội của Hội Chuyên Gia Việt Nam tổ chức tại Genève vào khoảng tháng 3 hoặc tháng 4 năm 1992 vừa qua, khi nói về vai tṛ của chuyên viên Việt Nam tại Hải ngoại, ông Nguyễn ngọc Danh quan niệm rằng dù người chuyên viên Việt Nam tại nước ngoài có ưu tú tới đâu đi nữa cũng cần phải cộng tác với các chuyên gia ở trong nước để đề ra các kế hoạch xây dựng thực tiễn. Ông Hùng không nói rơ là sự cộng tác giữa hai tập thể chuyên viên trong và ngoài nước mà ông Danh đề cập tới là sự cộng tác vào thời điểm nào, trước hay sau sự sụp đổ của Cộng Sản Việt Nam? Trong pḥng họp cũng không ai hỏi cho rơ hơn v́ vấn đề này được nêu ra trong khi nhiều người đang tranh luận về một đề tài khác hấp dẫn hơn. Ông Hùng kết luận một cách mơ hồ rằng ông Danh là một người khôn ngoan “biết đặt vấn đề một cách thông minh” khiến người nghe không hiểu ông ủng hộ hay có ư mai mỉa quan điểm nói trên.


Để t́m hiểu rơ hơn về lập trường của Hội Chuyên Gia, chúng tôi t́m nghe lại bài phỏng vấn mà ông Danh dành cho Đài RFI “Chương tŕnh Việt Nam” cách đây không lâu. Qua đó, chúng tôi hiểu rằng ông Danh và Hội Chuyên Gia Việt Nam chủ trương giúp đỡ các chuyên viên thuộc đủ mọi ngành nghề ở trong nước trong việc nâng cao phẩm chất chuyên môn của họ, dự trù các chương tŕnh huấn nghệ và sẵn sàng gặp gỡ, tiếp xúc nếu họ có dịp ra nước ngoài công tác. Cũng qua cuộc phỏng vấn này người ta được biết: việc trở về Việt Nam phục vụ Đất Nước, ông không đặt nặng vấn đề người Cộng Sản Việt Nam c̣n cai trị ở Việt Nam hay không mà chỉ mong rằng lúc đó Việt Nam có được một số quyền tự do tối thiểu để người chuyên gia có thể làm việc và phát huy khả năng của ḿnh c̣n vấn đề chính trị th́ Hội Chuyên Gia không quan tâm lắm. Ông nói ngụ ư Hội Chuyên Gia sẵn sàng về xây dựng Đất Nước ngay cả dưới chế độ Cộng Sản miễn là họ đừng chuyên chế. Có lẽ là một chuyên gia thuần túy, ông không có một nhận thức rơ ràng nào về Cộng Sản!


Trong cuộc phỏng vấn dài 20 phút, chúng tôi nhận thấy ông Danh nhiều khi lúng túng. Những vấn đề khúc mắc có tính chất chính trị ông có vẽ ngập ngừng, né tránh, cũng có thể v́ lư do tế nhị nào đó ông không tiện nói rơ lập trường của tổ chức mà ông là một trong những người chủ chốt. Do đó nhiều câu trả lời không đi sát vấn đề được hỏi tới.


Được biết ông Nguyễn ngọc Danh năm nay 48 tuổi, tốt nghiệp Ecole Centrale ngành kỷ sư công nghệ năm 1968, sau 6 năm du học ở Pháp. Ông về Việt Nam năm 1972 làm Phó Giám Đốc Việt Nam Thương Tín rồi Tổng Giám Đốc Việt Nam Kỷ Nghệ Nông Cơ đến năm 1975 và định cư ở Pháp sau ngày Cộng Sản tràn chiếm miền Nam. Ông hiện là Phân Hội Trưởng Hội Chuyên Gia Việt Nam tại Pháp. Hội Chuyên Gia Việt Nam đặt trụ sở ở San José – California  Hoa Kỳ và có khoảng 500 hội viên trên toàn thế giới.


10/- Kết Luận –


Qua cuộc hội thảo kéo dài 9 tiếng đồng hồ tại trụ sở Hội Ái Hữu Người Việt vùng Saint Quentin  en Yvelines và qua các cuộc tranh luận đôi khi gay gắt trên, chúng tôi có thêm được nhiều dữ kiện bổ ích về lập trường của một số nhân vật mà trong lúc b́nh thường, khi b́nh tỉnh họ không thể nói ra hoặc đă nhiều lần cải chính.


Cuộc họp trên đă được thu h́nh và ghi âm để làm tài liệu dẫn chứng.


Thế Huy  

30-07-92

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính