Lư Luận Của Những Người Mong Chia Quyền Với CSVN Qua Chiêu Bài Dân Chủ Đa Nguyên và Ḥa-Giải Ḥa-Hợp Dân Tộc  

 

Thế- Huy

   

Bài của Thế Huy  trích từ DÂN CHỦ MỚI MAGAZINE ( MA - USA ) số 21 , tháng 6/1993,   tr 25-30.

 

 

Từ 18 năm qua, ngày 8.2.93, lần đầu tiên Cộng Sản nói đến Ḥa Hợp Dân Tộc để xây dựng Đất Nước qua bài diễn văn của Vơ Văn Kiệt, Thủ tướng Cộng ḥa XHCNVN khi khai mạc Hội Nghị Việt Kiều Hải Ngoại để che mắt thế giới về sự đổi hướng của CSVN.

 
Bạch Thái Quốc, Trưởng ban Việt ngữ đài RFI từ Paris về VN đầu tháng 12/92 được Nguyễn Ngọc Trân, Trưởng ban Việt kiều Trung ương Đảng CSVN yêu cầu dùng đài RFI để quảng bá, khuyến dụ và vận động cho “Hội Nghị Việt Kiều Hải Ngoại “ do Hànội tổ chức vào tháng 2/93. VC muốn vươn bàn tay ảnh hưởng thâu tóm các thành phần trở cờ và tay sai CS ở hải ngoại về tham dự với mục đích lũng đoạn hàng ngũ Quốc Gia, làm nản ḷng các tổ chức đấu tranh và quần chúng ở Việt Nam về sự đổi chiều của t́nh thế.


V́ vậy, bán nguyệt san Tiếng Gọi Dân Tộc của ông Vơ Long Triều, cựu Tổng Trưởng, cựu Dân biểu VNCH, người được CSVN dùng làm b́nh phong cho Ban Việt ngữ RFI của Pháp và CS Hànội (mới bị thải hồi ngày 24/2/93), trong số báo ngày 18/3/93 đă đề cập đến vấn đề Ḥa Giải và Ḥa Hợp Dân Tộc. Tác giả Vơ Long Triều viết về cuộc chiến Quốc-Cộng Việt Nam:

 
“Đa số trí thức Miền Nam ở vào thời điểm đó ai cũng ray rức (!), lương tâm bị dằn vặt trước cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn v́ ư thức hệ, v́ nghĩa vụ quốc tế...” .

 
Đây quả thật là một điều khôi hài v́ nghịch lư! Một người chỉ bị lương tâm dằn vặt, ray rứt khi nghĩ rằng ḿnh làm một việc ǵ sai trái, bất nhân. Đó là một hiện tượng tâm lư phản ảnh sự hối hận của những người biết suy nghĩ. “Lương tâm bị dằn vặt và ray rứt “bao hàm ư nghĩa của việc nhận lỗi v́ sự sai trái của chính ḿnh!
 
Tại sao “đa số trí thức Miền Nam” lại đều cảm thấy ân hận, hồi lỗi trước một cuộc chiến do CS từ Miền Bắc khởi xướng để xâm lăng Miền Nam? Tại sao nạn nhân, những người bị tấn công lại tự nhận lỗi, trong khi kẻ hung đồ không bị quy trách về sự xâm lấn của họ?

 
Dĩ nhiên đấy chỉ là nhận xét chủ quan của ông Vơ Long Triều, c̣n sự thật lương tâm của giới trí thức Miền Nam có ray rứt và dằn vặt hay không th́ chưa ai làm một bản thống kê rơ ràng để đưa ra một con số nào chính xác! Bỏ qua sự kết luận hàm hồ và thiếu căn bản trên, nhưng qua nhận xét nầy, người ta hiểu rằng : It nhất, ông Triều đă suy diễn từ tâm lư cá nhân của ông để kết luận như thế khiến người ta không hiểu là cuộc chiến đấu tự vệ của quân dân VNCH có ǵ sai trái để giới trí thức Miền Nam, nhất là ông Triều bị lương tâm dằn vặt, ray rứt và bất an!

 

I - Phản ứng tự vệ chống lại cuộc chiến tranh xâm lăng của CS Bắc phương là hành động sai trái?

 
Không ai muốn nghĩ rằng ông Triều chỉ thấy lương tâm thảnh thơi khi dân quân VNCH tự trói tay ḿnh và nạp thân cho kẻ cướp!  Không hiểu “đa số trí thức Miền Nam” (chữ của ông Triều)  muốn ǵ nếu không phải là đầu hàng ngay từ phát súng thứ nhất do CS bắn đi! Ông Triều c̣n viết rằng: “CS muốn thắng bằng mọi giá theo lệnh quan thầy, c̣n Miền Nam th́ lănh đạo bất xứng” và đặt ra câu hỏi là “Người thanh niên VN tiếp tục hy sinh chết chóc để cho ai?”.  Do đó, ông muốn chấm dứt chiến tranh?

 
Qua câu hỏi trên, người ta thấy rằng ông Triều cho cuộc chiến đấu của dân quân Miền Nam là để bảo vệ chính quyền Sàigon và “lớp lănh đạo bất xứng” chứ không phải để chống sự xâm lược của CS, chận đứng việc cộng sản hóa toàn cơi VN, liên quan trực tiếp đến số phận của mỗi người dân và tương lai đất nước. Lănh đạo bất xứng c̣n có thể đổi thay, c̣n có thể dần dần sửa chữa, nhưng buông súng để đầu hàng th́, vào thời điểm 1954-1975, coi như gông cùm vĩnh viễn! Chúng ta trong cuộc chiến đấu trên, chỉ có một lựa chọn duy nhất, hoặc là chấp nhận sự lănh đạo mà ông Triều cho là bất xứng, thối nát hoặc chịu gông cùm, tàn ác muôn đời của CS. Sau 30/4/75 cuộc sống toàn dân dưới chế độ CS ra sao chắc ông Triều đă biết!


   Người ta rất ngạc nhiên v́ ông Triều đă nhận chức Tổng-trưởng Thanh-niên trong chính phủ VNCH mà ông cho là thối nát, bất xứng, và hiện nay ông vẫn c̣n huênh hoang, tự đắc ! !.Phải chăng, để lấy ḷng VC mà ông đă tự bôi tro, trét trấu vào mặt ḿnh như thế ?. Hay ông tự mâu thuẫn hoặc tự đổi màu như con tắc kè tuỳ môi trường đang ẩn nấp ???

 
Ông là người chống chiến tranh, thuộc thành phần phản chiến, nhưng không hiểu ông chủ trương chấm dứt cuộc chiến ra sao? Kêu gọi kẻ bị tấn công ngưng chiến? Đó là điều phi lư, ngớ ngẩn, bất công v́ không ai lại dâng ḿnh chịu trói! Thái độ hợp lư và bảo đảm nhất là phải áp lực hoặc “năn nỉ” kẻ xâm lăng rút quân, đừng cho bọn tay sai đánh phá tại vùng Nam vĩ tuyến 17 là ḥa b́nh sẽ mặc nhiên được tái lập.

 
Dĩ nhiên, như ông Triều đă viết, Hà Nội bằng mọi giá phải chiếm Miền Nam theo lệnh của Nga Hoa nên không thể thuyết phục. Do đó những người phản chiến như ông quay qua khuyên người Quốc Gia khoanh tay chịu trói với chiêu bài là chính quyền VNCH thối nát, bất xứng th́ dân Miền Nam dại ǵ chết hoặc hy sinh cho họ. Lời khuyến dụ trên khiến người ta liên tưởng tới h́nh ảnh một gia đ́nh cha mẹ con cái lục đục với nhau rồi một ngày kẻ cướp xông vào nhà với súng ống,búa dao để đánh giết gia đ́nh này. V́ sự bất măn với cha mẹ nên mấy người cơn bảo nhau tự nạp mạng để bọn côn đồ cướp của, lấy nhà, đặt căn cứ luôn ở đấy và hành hạ cả gia đ́nh một cách cay nghiệt hơn cả khi c̣n sống với cha mẹ. Thái độ phản chiến của “thành phần thứ ba” tại Miền Nam trước đây là thái độ 'khôn ngoan” theo chiều hướng ấy! Đó là hành động của những người không muốn ăn cơm mà đ̣i ăn . .cám! Họ t́nh nguyện làm tay sai để lập công cùng kẻ cướp chăng?

 
Không ai muốn duy tŕ một tập thể lănh đạo bất xứng và thối nát, nhưng sự bất xứng và thối nát kia chỉ là tệ nạn mà không là bản chất, có nghĩa là có thể lần hồi sửa chữa được. Ngược lại, bản chất của CS, kẻ chủ trương xâm chiếm Miền Nam, là tàn bạo,áp chế, bần cùng hóa người dân để dễ cai trị th́ vĩnh hằng và không thể thay đổi.

 

II - Cuộc chiến tranh “ư thức hệ” ngoại lai?

 
Cuộc chiến Quốc-Cộng ở Việt Nam là một cuộc chiến tranh mà những người phản chiến gọi là “v́ những ư thức hệ ngoại lai”, và theo họ đó là một cuộc phân tranh ngu ngốc, viễn vông và hoàn toàn vô ích.

 
Người dân dù bất cứ ở đâu, thuộc bất cứ phần đất nào của thế giới cũng chỉ cần biết là hệ quả của ư thức hệ ấy có đem lại lợi ích ǵ, có phù hợp với sự mong đợi của ḿnh và của quần chúng hay không, chứ một ư thức hệ được gọi là “nội hóa” hay ǵ  ǵ chăng nữa mà không nhằm phục vụ con người th́ người ta cũng đưa nó vào giỏ rác! Ngược lại, một chủ thuyết dù nó xuất xứ từ đâu, bất kể, nhưng nếu chủ thuyết ấy, sách lược ấy cho người ta được tự do, đáp ứng được nhu cầu cần thiết của con người th́ vẫn được nhân loại hết thảy hoan hô, cổ vơ.

 
Sở dĩ trong suốt chiều dài của cuộc chiến VN sau 1954 tại Miền Nam,những người phản chiến gọi đấy là một cuộc chiến tranh “ư thức hệ ngoại lai” v́ họ cố ư làm cho mọi người quên đi ai là kẻ chủ trương cuộc xâm lăng và cũng để đánh lừa dư luận thế giới về việc ai phải, ai trái trong cuộc chiến ở đây. Nói một cách tổng quát hơn, th́
họ muốn biến cuộc chiến đấu tự vệ của dân quân Miền Nam chống lại Cộng Sản Bắc phương thành một cuộc chiến tranh v́ những ảnh hưởng của các đại cường trên thế giới.

 
Vấn đề then chốt là dân quân Việt Nam Cộng Ḥa muốn bảo vệ tự do và đời sống b́nh an, dù là tương đối, của ḿnh tại phần đất mà họ đă tự ư lựa chọn sau ngày 20/7/54.

 
Hai phần đất Nam Bắc có theo ư thức hệ nào cũng được v́ đó là việc đă qua, nhưng hà cớ chi mà Hồ Chí Minh và Đảng CSVN không dừng lại ở sự phân chia ấy mà lại chủ trương tấn công nhằm cộng sản hóa toàn cơi VN?

 
Kéo quân đến nhà người khác để phá hoại, xâm lấn phải chăng là một điều hữu lư và tự nhiên khiến những người nằm trong phía bị tấn công xúi giục anh em ḿnh trói tay nạp xác? Tại sao các thành phần phản chiến có học lại có thái độ lạ kỳ, vô lư và ngu-ngốc nói trên? Họ là ai mà cố t́nh làm công việc phá hoại mà kẻ thù vẫn hằng mong ước?

 
Phải chăng những người phản chiến trước kia quy trách cho chính phủ VNCH đă không đồng ư tổ chức cuộc Tổng Tuyển Cử được dự trù vào năm 1956 theo thỏa ước Genève 20/7/54 nên chiến tranh mới xảy ra?

 
Vấn đề pháp lư được đặt ra là: Phe Quốc Gia Việt Nam vào tháng 7-1954, đại diện bởi Bác sĩ Trần Văn Đỗ, Bộ trưởng Ngoại Giao đă từ chối kư vào các Nghị Định Thư và Hiệp Định Genève 1954. Thực tế là chỉ có Pháp và Cộng Sản Hà Nội bị ràng buộc bởi Thỏa ước nói trên v́ hai bên đồng ư về các điều khoản cũng như về nội dung của các văn kiện ấy. Năm 1956, Pháp bị hất ra khỏi Miền Nam và Việt Nam Cộng Ḥa đă độc lập nên đương nhiên chính phủ Sàigon không chấp nhận cuộc Tổng Tuyển Cử mà VNCH đă thấy rơ là sẽ thất bại hiển nhiên. Bởi lẽ Miền Bắc Bến Hải, một số địa phương đă bị CS kiểm soát từ 1945 và một số nơi khác bị CS tiếp thu từ sau Hiệp định Ngưng Bắn 54. Với sự ḱm kẹp, kiểm soát gắt gao của đủ thứ công an CS, th́ người dân ai dám bỏ phiếu cho phe Quốc Gia nếu cuộc bầu cử kia được tổ chức? C̣n tại Miền Nam với ảnh hưởng của hàng chục sứ quân, phe nhóm, giáo phái cộng thêm hệ thống hạ tầng cơ sở VC, và thân nhân của cán bộ CS tập kết ra Bắc c̣n ở lại thôn quê Miền Nam ; nếu cuộc Tổng Tuyển Cử xảy ra th́ bên nào sẽ thắng? Do đó, quyết định từ khước cuộc tổng tuyển cử vào năm 1956 của chính quyền Miền Nam là một quyết định khôn ngoan cần thiết. Nếu không, toàn cơi Việt Nam  đă bị cộng sản hóa ngay vào thời điểm ấy. Những cuộc bầu cử tại Miền Nam do CS tổ chức sau năm 1975 đă là bằng chứng hiển nhiên của tṛ hề bỏ phiếu!

 
Không chiếm được Miền Nam bằng cuộc bầu bán gian tà và áp chế đă dự tính, con đường c̣n lại là Hà nội phải đạt mục tiêu trên bằng một cuộc chiến vơ trang do Bắc phương chủ xướng và các cơ sở CS c̣n nằm lại ở Miền Nam khởi đầu công tác.

 
Những nhân vật trí thức Miền Nam tranh quyền như luật sư Nguyễn Hữu Thọ, Trương Như Tảng và CS ngầm như kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát (vào đảng CS từ năm 1945) được dùng làm con bài trong Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam do Cộng Sản thành lập năm 1960 để che mắt thế giới hầu tiếm danh cơ cấu đại diện cho người dân ở Nam vĩ tuyến 17.

 

III - Cuộc chiến Quốc-Cộng 1954-1975 khác với cuộc Trịnh-Nguyễn phân tranh ngay từ trong bản chất:

 
Cuộc Trịnh-Nguyễn phân tranh trong lịch sử Việt Nam khởi đi từ sự tranh giành giang sơn và quyền bính. Trong đó dân quân của hai bên đều là nạn nhân vô t́nh bị hy sinh cho quyền lợi của Chúa Trịnh và Chúa Nguyễn. Bên nào thắng th́ đời sống của người dân cũng chẳng có ǵ đổi khác v́ đường lối của Trịnh hay Nguyễn cũng chỉ là trị nước, an dân như hàng trăm đời vua chúa trước kia. Ngược lại, cuộc chiến Quốc-Cộng giữa Nam và Bắc VN mang một ư nghĩa quyết định, ảnh hưởng trực tiếp đến số phận của người dân bởi nếu Cộng Sản thắng th́ Việt Nam sẽ trở thành nhà tù từ Bắc tới Nam. Mọi tài sản của người dân sẽ bị tịch thu, mọi tai họa sẽ theo nhau đổ tới.
 
Bởi vậy, dân quân Miền Nam v́ sự sống c̣n của chính ḿnh mà chiến đấu, và sự nhập cuộc mang tính chất tự nguyện có ư thức v́ nếu Cộng Sản chiếm được Miền Nam vào đầu thập niên 1960 th́ sự khốn cùng đă xảy ra ngay vào thời điểm ấy.

 
Ông Triều, trong số báo Tiếng Gọi Dân Tộc xuất bản ngày 18/3/93 đă nêu ra sự so sánh giữa cuộc chiến Quốc Cộng ở VN và việc Trịnh Nguyễn phân tranh để xa gần kêu gọi mọi người “chia xẻ cái vinh cái nhục theo sự thăng trầm của vận nước”,nhưng sự so sánh trên gượng ép v́ thực chất giữa 2 cuộc chiến ấy khác nhau. Vả lại, đoàn kết dưới sự lănh đạo của kẻ xâm lăng, ḥa hợp với Đảng Cộng Sản hoặc với cơ cấu có Cộng Sản chỉ là chủ trương của những người thời cơ chủ nghĩa hoặc quan điểm của bọn tay sai trá h́nh của Cộng Sản. Dù nổ lực ấy được ngụy trang dưới bất cứ h́nh thức nào cũng không khuyến dụ được những người khôn ngoan va nhiệt huyết. Hiểu được tâm lư của nạn nhân vẫn nghi ngờ những đ̣n phép gian manh của Cộng Sản, ông Triều kết luận:

 
“Cho dù quá khứ có phủ phàng, có cay đắng,hiện tại vấn đề ḥa giải, ḥa hợp vẫn là một nhu cầu, một đ̣i hỏi, coi như một điều kiện tối cần thiết để xây dựng và phát triển Quê Hương bởi lẽ đất nước cần một lúc những bàn tay có tŕnh độ có khả năng và thiện chí. Đảng CS hoàn toàn không đủ điều kiện để thực hiện, nếu có th́ nhân dân VN đă không trở thành bần cùng nhất thế giới như hiện nay”.
 
Câu viết trên ngụ ư nói rằng : Sở dĩ nhân dân VN nghèo là v́ CSVN không có đủ điều kiện để đưa đất nước đi lên, v́ Đảng, hoặc không có tŕnh độ, không có khả năng hoặc không có thiện chí, nên cần hợp tác với những thành phần trí thức ở ngoài Đảng để xây dựng và phát triển quê hương. Như vậy, phải chăng ông Triều đề nghị với CSVN cho những người trí thức có thiện chí như  ông hợp tác dưới sự lănh đạo của Đảng với danh nghĩa là để xây dựng đất nước? Nếu quả thật như vậy th́ ông đă quên một điều căn bản là CS chủ trương để dân nghèo đói hầu dễ bề chỉ huy sai khiến! Nhưng trong câu cuối cùng của bài viết, ông cho rằng:

 
“Nếu ḥa giải bất thành,ḥa hợp không thật, đất nước c̣n gian nan, lịch sử sẽ phê phán, nhân dân sẽ lên án những ai gian dối đang cố t́nh đưa đất nước, dân tộc ḿnh đến chốn lầm than”.

 
Câu nầy có lẽ ông ám chỉ những người lănh đạo CSVN v́ chỉ có CS mới chủ trương làm cho dân tộc đau thương, cùng quẫn. Vậy câu hỏi được đặt ra là” sự gian dối, lừa đảo của CS đă hiển nhiên qua quá khứ lịch sử nửa thế kỷ qua, thiện chí dĩ nhiên họ không bao giờ có, mà ngược lại họ c̣n cố t́nh đưa đất nước đến chỗ nghèo đói, diệt vong th́ tại sao một số người “không cộng sản” như ông lại xin những kẻ gian dối, bất tài và không thiện chí trên cùng nhau hợp tác để kiến tạo quê hương? Hợp tác với những kẻ đi ngược đường th́ kết quả sẽ đi đến đâu?

 
Để bổ sung cho khuynh hướng hợp tác với Đảng CS cầm quyền hiện nay, ông Triều khẳng quyết:

 
“C̣n phía không CS cho dù có đủ tài lực, mà chưa chắc đă có đủ, cũng không có quyền phủ nhận sự đóng góp của mọi người, như CS đă làm mà đa số dân chúng VN lên án là độc quyền độc đảng. Vả lại, đất nước Việt Nam của Tổ Hùng Vương để lại không thuộc độc quyền sở hữu của một cá nhân, một đảng phái, mà là của toàn dân.”


Đoạn trích dẫn trên cho thấy 5 chữ “c̣n phía không Cộng Sản” bao gồm mọi phe phái trong cộng đồng dân tộc không kể những đảng viên CSVN (tức là đại đa số quốc dân) “không có quyền phủ nhận sự đóng góp của mọi người”. Chữ “mọi người” ám chỉ là CSVN, bởi sự đóng góp trong nội bộ những người không CS đă là lẽ đương nhiên không cần nói tới. Hai chữ “mọi người” ông dùng trong câu trên được hiểu là phe CSVN mà ông ngại ngùng không dám nói trắng ra v́ sợ người đọc phản đối! Tuy nhiên để cẩn thận hơn, đoạn sau ông dọa thêm rằng nếu không cho CS tham gia th́ người dân sẽ lên án như đă lên án CS là độc quyền, độc đảng!

 
Phải thành thật mà công nhận rằng ông Triều rất khôn ngoan, nhưng khôn thế nào đi nữa cũng không qua khỏi “lư”, bởi thành phần mà ông cho là “không cộng sản” ấy đă bao gồm hàng chục hàng trăm đảng phải,  khuynh hướng và quan điểm khác nhau rồi th́ c̣n gọi là độc quyền, độc đảng thế nào được!

 

IV - Dân chủ Đa Nguyên Đa Đảng có nhất thiết phải có sự hiện diện của Đảng CSVN hay không?

 
Theo dơi các bài viết trên báo chí Việt ngữ khắp nơi suốt 4 năm qua, người ta đọc thấy khá nhiều nhân sĩ, thủ lănh của một số tổ chức và đảng phái đấu tranh đề cập đến vấn đề đa nguyên, đa đảng trong thể chế dân chủ tương lai ở Việt Nam. Một số người cũng c̣n rất c̣n ngây thơ, nghĩ như ông Vơ Long Triều đă viết:


“Chúng ta đang lên án độc quyền, đang đ̣i dân chủ th́ chính chúng ta phải biết áp dụng những điều ḿnh chủ trương và ao ước thực hiện được”.

 
Trên nguyên tắc th́ lư luận như trên thật đúng, nhưng áp dụng để ám chỉ vào sự hiện diện của Đảng CS trong cơ cấu công quyền tại VN tương lai th́ lại là một sự u mê và vô lư một cách đáng thương hại!

 
Dĩ nhiên không ai có quyền bắt mọi người nhận rằng chủ trương của ḿnh là nhất, sự lănh đạo của phe ḿnh là toàn hảo mà ngược lại, phải khuyến khích sự tham gia của nhiều tầng lớp nhân dân và đảng phái trong việc lănh đạo đất nước, cổ vơ sự góp ư của nhiều khuynh hướng khác nhau, cùng bàn thảo kỹ càng để hoàn chỉnh mọi đường lối quốc gia hầu phục vụ dân tộc một cách khôn ngoan và hợp lư.

 
Riêng Đảng Cộng Sản Việt Nam, kể từ ngày Hồ Chí Minh thành lập ra Đông Dương Cộng Sản Đảng ngày 3-2-1930 đến nay, ai có thể biện minh được rằng đấy không phải là một tổ chức đă tàn sát người Quốc Gia, và trong suốt quá tŕnh 63 năm thay h́nh đổi dạng chỉ nhằm mục tiêu cướp chính quyền, củng cố và bành trướng sự cai trị sắt máu trên đầu trên cổ toàn dân, và đưa đất nước vào chỗ đọa đày, tối tăm?

 
Cùng đích của họ là biến Việt Nam thành một chư hầu của đế quốc Cộng Sản Nga-Hoa .Trong một cơ chế không tưởng là Đại Đồng Thế Giới. Tóm lại, Cộng Sản Việt Nam là một đảng đă gây ra hàng trăm ngàn tội ác trên sinh mệnh của toàn dân trong suốt chiều dài 63 năm qua. Bởi vậy, nó bắt buộc phải bị xóa tên, bị cấm chỉ hoạt động, và những người trách nhiệm trong Đảng Cộng Sản Việt Nam phải được đem ra xét xử một cách công bằng trước dư luận quốc dân và lương tâm thế giới, để chứng minh rằng những cá nhân, những tổ chức bạo tàn, bất nhân dù bất cứ ở đâu cũng phải được phân định rơ ràng, hầu bảo đảm tinh thần thượng tôn luật pháp.

 
Một số người cho rằng loại trừ đảng Cộng Sản là không dân chủ đa nguyên hoặc độc tài, độc đảng giống CS?. Trong hàng ngũ được gọi là “không cộng sản” tự nó đă gồm trăm khuynh hướng và đảng phái khác nhau. Chấp nhận sự ngồi chung giữa các thành phần không Cộng Sản ấy hiển nhiên đă là chấp nhận sự hài ḥa, tương nhượng và chia sẻ trách nhiệm quản trị đất nước. Lôi kéo Cộng Sản, một tổ chức độc đoán, bất tài, tàn ác và tội lỗi vào cơ chế quốc gia không những là sỉ mạ lương tri con người, là chà đạp lên vong linh của các bậc tiền nhân đă hy sinh v́ Tổ Quốc, mà c̣n nuôi dưỡng những mầm mống của loạn ly, là duy tŕ những vi khuẩn và độc tố của nó trong cộng đồng dân tộc, để một ngày không xa chúng sẽ bùng lên gây khốn. Luật pháp không công minh, dung dưỡng tội đồ là một h́nh thức khuyến khích tội ác sẽ xảy ra cho xă hội tương lai, v́ kẻ bất lương vẫn đinh ninh rằng tội lỗi của họ dù to lớn tới đâu cũng sẽ được khoan hồng ân xá.

 
Cấm đảng CS sinh hoạt là thiếu dân chủ chăng? Để trả lời câu hỏi trên, người ta đặt ngược lại vấn đề là: Đảng CS là ǵ mà sự hiện diện của nó lại đương nhiên là điều kiện tiên quyết cho nền dân chủ ở mọi quốc gia? Đảng CS nào trên thế giới cũng đầy rẫy tội ác bất kể là CS Đông Âu, Cu-ba, VN hoặc Trung Quốc. Ngăn chận họ hoạt động , tránh các cơ hội để họ phá hoại là thiếu dân chủ sao?

 
Trên thế giới hiện nay có bao nhiêu nước không có hoặc chưa có đảng CS, vậy tất cả các nước ấy đều không có dân chủ hay sao? Không lẽ chính quyền và nhân dân các nước đó lại t́m cách khai sinh ra đảng CS ở đấy để bảo đảm tính chất dân chủ của họ hay sao?

 
Với quá khứ lịch sử rơ ràng chứng tỏ tội ác hiển nhiên của Cộng Sản như ở Việt Nam, mà vẫn c̣n có một số “chính trị gia” Việt Nam cố t́nh chạy tội cho Cộng Sản Việt Nam, hầu lôi kéo chúng vào bộ máy quản trị đất nước th́ quả là một việc làm điên rồ, phi lư. Tính chất của sự phi lư trên rơ ràng đến độ khiến người ta ngạc nhiên đặt câu hỏi: Những người bằng mọi cách “giành chỗ” cho tội đồ dân tộc ấy, đích thực họ là ai? Tại sao họ lại “tự nguyện mang sứ mạng” lạ đời và quái gở nói trên?


Có thể, lại có người bảo rằng đă gọi là chấp nhận đa đảng th́ phải chấp nhận mọi đảng phái, dù đảng ấy có đường lối hoặc mục tiêu thế nào chăng nữa! Câu trả lời sẽ là:  giả dụ nay mai, Việt Nam có một nhóm người lập ra một “đảng” gọi là Đảng Mafia Việt Nam chẳng hạn, không lẽ chúng ta cũng phải ôm lấy họ và mời vào trong sinh hoạt đảng phái tương lai ở VN hay sao? Lúc đó, chúng ta lại phải đặt ra một nguyên tắc cho cả thế giới là nước nào không có Đảng Mafia th́ nước đó thiếu căn bản dân chủ hay sao?

 
Để kết thúc phần tiểu luận về dân chủ và h́nh thức đa nguyên, đa đảng, chúng ta quan niệm rằng trong một nước dân chủ, tự do th́ mọi người, mọi đảng phái đều được quyền sinh hoạt,bầu cử và ứng cử như nhau. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là những người có án tích, mất quyền công dân th́ tại bất cứ xứ dân chủ, tự do nào họ cũng không có quyền bầu cử. Một tổ chức, một đảng phái đă tác hại cho toàn dân một cách không thể chối căi được như CSVN dù nhân danh bất cứ ai, dùng bất cứ chiêu bài nào để làm b́nh phong che dấu cũng đều phải bị coi là những thành phần đồng lơa với tội ác để kiếm miếng đỉnh chung, quyền thế trên nỗi đọa đầy của toàn dân và không thể dung thứ.

 

V - Những người có tội trong cuộc chiến Quốc-Cộng Việt Nam :

 
Ông Vơ Long Triều nhận định rằng trí thức Miền Nam đa số bị lương tâm dằn vặt, ray rứt trước cuộc chiến huynh đệ tương tàn khiến chúng tôi nghĩ tới việc phân tích xem những loại người nào thật sự có lỗi trong việc CS Bắc Việt tấn công Miền Nam.

 
   1-/ Cộng Sản VN, kẻ khởi chiến:

 
Trong bất cứ cuộc chiến tranh vơ trang nào, phe khởi chiến trên phần đất của đối phương, kẻ mở màn gây hấn phải chịu trách nhiệm trước lương tri con người về những đổ vỡ của cả đôi bên.

 
Xuyên qua lịch sử, Việt Nam bị xâm lăng hàng ngàn năm bởi Trung Hoa, bởi Pháp, nhưng quân đội Tàu cũng như Pháp nêu ra đủ thứ lư do để che dấu ư đồ xâm lược của họ.Tuy nhiên, dù viện dẫn bất cứ nguyên nhân nào chăng nữa, việc cưỡng đoạt đất nước của kẻ khác, áp đặt sự đô hộ của ḿnh trên đầu trên cổ kẻ bại trận cũng là một điều mà lương tâm con người không thể tha thứ.

 
Trong cuộc chiến Quốc Cộng, kẻ khởi chiến là Cộng Sản  Bắc Việt với mục đích nhuộm đỏ Miền Nam, đă vượt làn ranh Nam Bắc, gửi quân qua lănh thổ Lào, Căm-bốt để xâm nhập Miền Nam mở màn việc chém giết ở đấy, nên họ mặc nhiên bị dằn vặt, ray rứt nếu c̣n họ một chút điểm lương tâm.

 
   2 -/ Người Pháp thuộc địa:

 
Nh́n cuộc chiến này xa hơn và đi ngược ḍng lịch sử để t́m hiểu sự h́nh thành của CS ở VN th́ chính sự tham lam của người Pháp thuộc địa muốn duy tŕ nền đô hộ của họ ở VN đă là lư do chính làm nảy sinh ra các lực lượng kháng chiến đ̣i độc lập và tự do. Bên cạnh các cuộc khởi nghĩa đ̣i chủ quyền trên, Hồ chí Minh đă lợi dụng ḷng yêu nước của toàn dân để khai sinh ra Đảng CS Đông Dương (tiền thân của Đảng CSVN) và dần dần dùng  thủ đoạn triệt hạ các đảng phái Quốc Gia, cướp chính quyền vào tháng 8.1945.

 
Một giả thuyết được đặt ra là nếu người Pháp trả độc lập cho VN từ đầu thập niên 40 như Anh quốc đă làm đối với các nước thuộc địa của họ th́ VN có rơi vào tay CS không? Lực lượng quân sự và ảnh hưởng Hồ Chí Minh không thể đủ sức  để triệt hạ các chính đảng như Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt vào thời điểm đó.

 
Sau 1945,Hồ Chí Minh đă thỏa hiệp với Pháp để dùng tay Pháp tiêu diệt các lực lượng quân sự cùng các cấp lănh đạo của các chính đảng lớn ở Việt Nam và sau đó cũng chính Hồ Chí Minh trở tay đánh Pháp. Chính v́ tham lam, cố kéo dài chế độ thuộc địa của Pháp mà CS chiếm được Miền Bắc. Sau Hiệp định Genève, 20/7/1954; người Pháp vẫn c̣n cố bám lấy phần đất c̣n lại từ Nam vĩ tuyến 17 và Chính phủ Quốc Gia Việt Nam phải t́m mọi cách hất Pháp để lấy lại hoàn toàn chủ quyền hầu có chính danh trong cuộc tranh giành ảnh hưởng với Cộng Sản ở Bắc phương.

 
Qua các dữ kiện trên, chúng ta cần phải công b́nh nhận xét rằng Pháp đă là nguyên nhân làm phát sinh ra CSVN đồng thời c̣n thỏa hiệp với HCM để tiêu diệt các lực lượng Quốc Gia yêu nước hầu giảm thiểu sức mạnh của các khuynh hướng đ̣i độc lập và chủ quyền cho người dân bản xứ.

 
Những người Pháp thuộc địa nếu có lương tâm, họ phải bị lương tâm dằn vặt v́ sự tham lam của họ đă đẩy dân tộc Việt Nam vào một cuộc chiến kéo dài hơn 90 năm, mở đường dẫn đến tai họa cho 70 triệu người VN và đau thương chưa biết đến bao giờ mới chấm dứt.

 
   3 -/ Những người làm tay sai cho Pháp:

 
Loại người thứ ba có tội trong cuộc chiến Quốc Cộng là những người làm tay sai cho chế độ thuộc địa Pháp tại VN. Đó là những người VN muốn kéo dài sự đô hộ của Pháp, đă góp phần tiêu diệt các tổ chức kháng chiến chống Pháp hầu bảo vệ vai tṛ của “mẫu quốc” trên phần đất của tổ tiên khiến CS  lợi dụng ḷng yêu nước của toàn dân để phát triển cơ sở, đề bẹp các đảng phái quốc gia.

 
Lớp người nầy không có t́nh tự dân tộc, không kể đến cái nhục của những người bị trị. Họ phục vụ mẫu quốc để kiếm miếng đỉnh chung nên khi Pháp bị hất ra khỏi Miền Nam, quyền lợi của họ bị yếu đi nên mặc nhiên họ trở thành những người không ưa chính phủ. Từ sự bất măn trên, một số đă bị CS móc nối để trở thành lực lượng trừ bị ngấm ngầm đánh phá nỗ lực b́nh định và an dân của chính phủ VNCH. Họ thuộc lớp người được ăn trên ngồi trốc, được Pháp ưu đăi nên giai cấp nầy thường có học, và v́ là trí thức nên có ảnh hưởng trong xă hội Miền Nam. Một số đă thành lập một nhóm gọi là thành phần thứ ba, dùng chiêu bài đứng giữa không ưa cả CS lẫn chánh phủ Quốc Gia, như một thứ trung lập để hy vọng bên nào thắng họ cũng vẫn được chia phần, xếp ghế.

 
Sự thật th́ thành phần bất măn v́  mất quyền lợi khi người Pháp rút đi không nhiều lắm nên chúng tôi cho rằng ông Triều kết luận là đa số trí thức Miền Nam đều ray rứt, lương tâm bị dằn vặt khi cuộc chiến xảy ra có phần hơi quá đáng.

 
Ở đây chúng tôi cần nhấn mạnh rằng trí thức Miền Nam rất đa dạng, xuất thân từ nhiều tầng lớp khác nhau, chứ không hẳn tất cả từ những gia đ́nh bu quanh người Pháp. Có thể chỉ những người xuất thân từ hàng ngũ chỉ điểm cho Tây hoặc tay sai của Pháp trước kia mới hối hận và lương tâm bị cắn dứt khi CS tấn công Miền Nam mà thôi!

 

VI - Vấn đề hận thù sau khi CS không c̣n trong tay quyền bính:

 
Không biết dựa vào đâu mà một số nạn nhân bị tù đày hoặc chạy trốn CS ở hải ngoại lại lo lắng là ngày nào CS không c̣n thống trị được dân tộc th́ chúng sẽ bị trả thù c̣n tàn ác hơn chúng đă tàn ác trước kia?Thư của ông Triều gửi cho bạn hữu ngày 16/11/92 đăng trong số ra mắt tờ Tiếng Gọi Dân Tộc đă viết như trên và và đoạn giữa của bài “Đề tài khó phân giải” cũng tờ báo trên, ngày 18/3/93, ông lại băn khoăn về chuyện ấy. Ông viết:

 
“Cái không may và ấm ức của những người bị CS hành hạ, trả thù không những chỉ là khổ sở vật chất, thân xác phải chịu đựng mà không thể tự cho ḿnh quyền trả thù như CS đă chủ trương “ngụy quân, ngụy quyền là kẻ thù số một của dân tộc, và họ đă thật sự hành động như vậy suốt 18 năm qua”.

 
Và chỉ một đoạn ngắn sau, ông lại nhấn mạnh:

 
 ”Thực chất vấn đề là ta không thể cho tiếng nói hận thù lấn áp ḷng ḿnh, ta không thể bịt mắt nói bừa có vay có trả, nợ máu và nước mắt phải trả bằng máu và nước mắt”.

 
Ông tiếp theo:

 
“Nghĩ như vậy là trí thức mà không trí thức. Bởi v́ đất nước đang có một đ̣i hỏi cần xây dựng lại, bởi v́ dân tộc đang có yêu cầu được quyền sống trong tự do, no ấm”.

 
 Chúng tôi muốn hỏi rằng những người “không Cộng Sản”, có ai quảng bá cho chủ trương trả thù CS đâu, mà những người như ông Triều đă vội vàng lo lắng? Sự thật th́ chúng tôi thấy ông đă hao tốn tâm lực để lo cho một việc không bao giờ xảy tới, bởi trong hàng ngũ những người bị Cộng Sản đày đọa, bỏ tù hàng chục năm khi được thả ra, đi ngoại quốc, chỉ mấy năm sau có quốc tịch Mỹ, Úc, Tây . . đă về du lịch Việt Nam thường xuyên để bán buôn, làm trung gian cho các cơ sở kinh tài Việt Cộng ở hải ngoại hoặc làm việc trong các tổ trí vận và tuyên truyền cho Cộng Sản, chứ có ai nói đến việc chém giết,  bỏ tù hoặc trả thù kẻ đă hành hạ ḿnh thuở trước đâu? Đấy là một sự thật ở đâu cũng có, một sự thật đau ḷng và nhục nhă! Có lẽ chỉ v́ miếng ăn mà họ phải muối mặt hợp tác hoặc làm tay sai cho kẻ bất lương, nhưng cũng chính sự thật ấy cũng nói lên một điều hiển nhiên là hận thù đă loăng tan, ch́m khuất!

 
Những năm 1979-1980, dù lúc đó người Việt tị nạn ở khắp nơi ít hơn bây giờ, nhưng các cuộc biểu t́nh kỷ niệm ngày đau thương 30 tháng 4, nhiều nơi có hàng chục ngàn người xuống đường công phẫn. Nhưng chỉ mười mấy năm sau, ḷng phẫn hận kia đă vơi đi và cụ thể nhất là số người đi biểu t́nh mấy năm gần đây chỉ c̣n đếm được tới số vài ba trăm và một số nơi, người ta đă không c̣n tổ chức!

 
Nêu lên những dữ kiện trên, chúng tôi muốn nhắc ông Triều và những người băn khoăn, lo lắng như ông hăy yên tâm rằng sự trả thù tưởng tượng ấy sẽ không xẩy ra khi người CS ra đi, trả lại quyền bính.

 
Đặc tính của người Quốc Gia là dễ quên hoặc khoan dung dù sự khoan dung ấy nhiều khi bị lợi dụng một cách thảm thương! Chính sách Chiêu Hồi của VNCH đă mở rộng ṿng tay đối với hàng chục ngàn cán binh, bộ đội VC về với hàng ngũ dân tộc, dù chính quyền vẫn đinh ninh rằng trong số các hồi chánh viên có một số được Cộng Sản  gài đi để “hồi chánh”.

 
Lời đe dọa về sự trả thù trên do chính Cộng Sản đưa ra, để nhắn nhủ hàng ngũ đảng viên phải bằng mọi giá bám chặt lấy quyền uy, dù trong ḷng có chán ngấy chủ nghĩa bất nhân, v́ nếu không hết ḷng bảo vệ kẻ cầm quyền, th́ chính họ cũng không c̣n đất sống. Lời nhắn nhủ kia không những có hiệu lực trong tầng lớp đảng viên, mà c̣n làm một số nạn nhân của chế độ coi là một mối quan tâm, nên vội vàng đả kích, khuyên các nạn nhân khác phải ôn ḥa, tha thứ khiến nhiều người nghĩ rằng họ là luật sư được trả lương để biện hộ cho bị can trước ṭa án!

 

VII - Chống Cộng hay chia quyền với CSVN?

 
Cách đây gần 4 năm, một thời gian ngắn sau khi Đại hội Toàn Đảng CSVN lần thứ VI bế mạc, CS đưa ra khuynh hướng cởi mở, đổi mới th́ một số đảng viên CS và thân Cộng ở hải ngoại lập ra một phong trào viết thỉnh nguyện thư cho Hà nội ngụ ư không đồng ư với chế độ độc đảng ở VN. Việc đó khiến người ta nghĩ rằng bọn nầy được chỉ thị đưa ra các đ̣i hỏi trên để dự trù t́m cách gỡ rối cho CSVN nếu sau nầy v́ áp lực kinh tế của Thế Giới, Hà nội phải lập ra vài ba đảng trá h́nh làm b́nh phong hầu đánh tan sự chỉ trích về h́nh thức độc tài, độc đảng tại VN trước công luận quốc tế.

 
Không hiểu v́ vô t́nh hay hữu ư, đ̣i hỏi này được rất nhiều tổ chức, đảng đoàn đua nhau ghi vào bản lập trường, cương lĩnh và tuyên cáo như những yêu sách căn bản  đối với tập đoàn  CS Hà nội.

 
Tờ Tiếng Gọi Dân Tộc số ra ngày 18/3/93, bài viết của ông Triều cũng như bài viết của cựu dân biểu Nguyễn Hữu Chung (đại diện TGDT tại Canada, cộng tác viên của Thông luận) cũng đều đề cập đến vấn đề độc quyền, độc đảng của CSVN nên chúng tôi thấy cần phải lên tiếng về một khuynh hướng đă trở thành phổ quát, thời thượng nhưng thiển cận, nguy hiểm và đáng để ư nầy. Điểm cần nói và cần hiểu rơ là hai chữ “độc quyền”. Độc quyền là làm công việc nào đó một ḿnh, không cho phép ai làm chung, không chịu cho ai tham gia, góp ư. Bốn chữ “Độc quyền lănh đạo” có nghĩa là cai trị đất nước một ḿnh, chỉ riêng một đảng ḿnh.


Những người tự xưng là chống Cộng, nhưng thật ra họ chỉ chống việc CS nắm hết quyền hành ở trong tay mà thôi, tức là nếu CS vẫn nắm quyền cai trị nhưng có bên cạnh một đảng bù nh́n hoặc mời ngay người chống họ tham gia việc lănh đạo chung với CS, ban cho một chức vị hư danh để hóa giải sự chỉ trích là độc quyền, th́ lúc đó, hẳn là người được chia phần sẽ tung hô và hết ḷng cộng tác?
 
Hà nội chỉ cần mời một đảng hoặc một tổ chức vô danh tiểu tốt nào cũng được và chỉ cần một đảng thôi th́ sẽ không c̣n là độc đảng, độc quyền lănh đạo nữa! Phải chăng Hội Nghị Việt Kiều Hải Ngoại được tổ chức ngày 8/2/93 vừa qua, Hà nội dự trù cho giải pháp nói trên?Việt Cộng chỉ cần móc nối được vài thủ lănh tự xưng, một hai nhóm được gọi là Quốc Gia cũng đủ làm cộng đồng VN ở khắp nơi xôn xao, xào xáo.

 
Những người xưng danh là chống Cộng nhưng chỉ nhắm vào điểm chống độc quyền lănh đạo của CS th́ quá ngớ ngẩn, khiến người ta nghĩ ngay là họ chẳng hiểu ǵ CS, hoặc chỉ chủ trương đ̣i chia quyền với bọn bất nhân, bất tài, tội đồ của dân tộc mà thôi. Nếu vậy họ chỉ là kẻ muốn đóng vai tṛ đối lập suông với mưu đồ rằng mai này CS yếu đi, chúng có thể lập một chính phủ Liên Hiệp hoặc Ḥa Hợp Dân Tộc. . .th́ họ hy vọng sẽ xin được một chân “chạy hiệu” hoặc “bảo tiêu” nào đó, dù vẫn hiểu rằng ḿnh chỉ được sử dụng làm b́nh phong cho kẻ cướp.

 

VIII - Kết Luận:

 
Với sự thật hiển nhiên trong suốt hơn 60 năm bị lừa gạt liên tục một cách thảm thương, sau khi đă nhận định rằng CS không những không có khả năng, thiện chí mà c̣n cố t́nh đưa đất nước đến chỗ lầm than, vẫn nuôi dưỡng hận thù, nhưng tại sao ông Vơ Long Triều và một số người khác cũng nghĩ như ông lại đ̣i toàn dân phải chung lưng với CS để kiến tạo lại quê hương? Sự bất thường của vấn đề nằm ở đấy! Hợp tác để thừa cơ lật chúng chăng? Vào đầu thập niên 80, khi các nước CS trên thế giới c̣n là một khối thuần nhất, keo sơn, và yểm trợ lẫn nhau, mọi đảng viên c̣n vững tin vào chủ nghĩa “bách chiến bách thắng” của họ th́ chúng ta chủ trương hợp tác để t́m chỗ hở hầu tấn công lật chúng đă làm một thứ hạ sách nguy hiểm, nhưng có thể c̣n có một số người nghe theo.
 
Nhưng từ năm 1989, khối CS bắt đầu lung lay, điển h́nh là Đông Âu và tại thánh địa Liên Xô đă có nhiều đổi khác. Đến nay CS thế giới không c̣n rảnh tay để nghĩ đến việc yểm trợ lẫn nhau mà quay về giải quyết những khó khăn nội bộ trước mắt. Riêng CSVN bị Nga bỏ rơi, kinh tế tan hoang, đang cố vùng vẫy để thoát cảnh trên búa dưới đe. mà các thành phần chống Cộng nói trên lại kêu gọi toàn dân ḥa hợp để xây dựng lại quê hương th́ quả là một điều bất thường và rất khả nghi! Điểm duy nhất khiến những người như ông Triều c̣n quan ngại là CS “chưa thật tâm”, chỉ đưa ra một vài “nỗ lực giả tạo” để nhử mồi chứ VC muốn hợp tác thật th́ ông Triều và những người theo xu hướng trên sẽ không ngần ngại ǵ trong việc cộng tác, dù chỉ là để xếp hàng sau lưng Đảng!
 
Khi đă hợp tác rồi, vấn đề được đặt ra là những người không CS  ấy sức mạnh ra sao, hậu thuẫn bao nhiêu và có đủ khả năng để biến đổi t́nh thế hay không? Bao lâu mới hoàn thành được sứ mạng? Năm, sáu chục năm nữa chăng? Hay đó chỉ là cái cớ để bào chữa cho việc làm tay sai CS, phản bội hàng ngũ người Quốc Gia? Tại sao chúng ta,  mỗi người không nhân cơ hội CS đang lúng túng, hoang mang để tạo thêm sức ép về mọi mặt bằng tất cả phương tiện và khả năng của ḿnh,cộng thêm với những khó khăn đột biến của nội bộ CS, cũng như từ phía tương quan thế giới để bọn lănh đạo Hà nội sẽ t́m đường tẩu thoát trong vài ba năm sắp tới?


Đọc một bài báo, xét một bản cương lĩnh hay tuyên ngôn, chúng ta phải t́m hiểu từng chữ, phân tách từng câu, so sánh từng phân đoạn để biết được chủ trương của người viết hoặc đường lối của từng tổ chức  nhưng thực tế, ít ai đủ kiên nhẫn hoặc có th́ giờ để làm công việc ấy. Bởi vậy, chúng tôi nhận lấy công việc tŕnh bày vấn đề với hy vọng soi một ngọn nến vào những nơi ẩn khuất, để mọi người có một ư niệm khái quát, về những diễn tiến liên quan đến vận mệnh của đất nước, hầu có những quyết định hợp lư hơn.

 
Dĩ nhiên, ư kiến một cá nhân không thể là ư kiến hoàn hảo, và sự thảo luận luôn luôn là điều vô cùng cần thiết./.

 

 

Thế Huy

France, 26/3/93

-------------------------------------------

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính