Bên-Lề Cuộc Hội-Ngộ 30 Năm Người Việt Tị-Nạn Cộng-Sản Tại Ư
(Tổ-chức   ngày 22/8/2009 tại Auditorium/Teatro “Antonio Vivaldi”, viale del Bersagliere, n.1- Lido di Jesolo, VENEZIA)

 

Thanh-Thủy

 

 

Buổi lễ Hội-Ngộ 30 Năm của Người Việt Tị-Nạn Cộng-sản tại Ư được tổ-chức tại Jesolo-Lidi ngày 22/8/2009 đă qua với sự thành-công thật mỹ-măn, báo chí Ư như tờ Il Mattino, Avvenire đă có những bài tường-thuật ngay ngày hôm sau, đài truyền-h́nh Rai 3 cũng đă phát h́nh mấy lần trong ngày 25/8/09 (Ban Tổ-Chức sẽ có bài Tường-Tŕnh chi-tiết riêng, ở đây người viết chỉ đề-cập đến những điều nghe thấy xung-quanh của buổi lễ).

 

  

I.- Mô-tả

 

a.- Trước cổng vào sân Hội-Trường có treo 2 lá cờ vàng 3 sọc đỏ tung bay rực-rỡ. Trong sân, cờ vàng 3 sọc đỏ cùng tung bay ngạo-nghễ trên cột cờ cao, chung với cờ Ư, cờ Liên-Âu và cờ của thành-phố Jesolo.

 
b.- Bên cạnh Hội Trường là pḥng ăn Buffet do đầu bếp Ư nấu và một pḥng-triễn-lăm với hơn 300 tấm h́nh do những thủy-thủ chụp trên tàu trong suốt lộ-tŕnh gởi về. Những bức ảnh nầy được sắp-xếp theo thứ tự, từ lúc tàu khởi-hành, lúc gặp tàu vượt-biên đang nổi-trôi trên biển và thực-hiện việc cứu-vớt ra sao, những sinh-hoạt trên tàu, cho đến cảnh lúc chia tay ở Venezia và cuối cùng là những h́nh-ảnh trong các trại tị-nạn Cesenatico, Asolo và Sottomarina của Hồng-Thập-Tự Ư cho đến khi mọi người được tung bay ra ngoài định-cư.


Pḥng triễn-lăm nầy là nơi thu-hút quan-khách nhiều nhứt, ai cũng đến t́m xem h́nh-ảnh của ḿnh trong những ngày đó. Nhiều người chịu khó chụp lại từng tấm ảnh có h́nh ḿnh. Họ say-sưa chiêm-ngưỡng những h́nh-ảnh đă ghi lại biết bao nhiêu là kỷ-niệm sau khi thoát khỏi ngục-tù Cộng-sản và sau khi thoát chết ch́m trên biển cả bao-la. Đó là những kỷ-niệm vô cùng độc-đáo và duy nhứt trong đời, không bao giờ có lại được lần thứ hai. Bởi vậy, từng nhóm người rũ nhau đến đây để chụp h́nh lưu-niệm cùng với những vị ân-nhân Ư của ḿnh vừa mới được hội ngộ. Ông Hải-Quân Đại-tá Sergio Laganà (lúc đó là Thiếu-úy) chỉ h́nh em bé mang bảng tên Thanh-Trúc Quách giới-thiệu: Thằng bé nầy không ăn được món ăn trên tàu Ư nên nhịn đói gần xĩu, v́ vậy, mỗi buổi ăn, chính tôi bồng nó xuống bếp, mở tủ lạnh cho nó lựa món nào nó ăn được và tôi trông chừng cho đến khi nào nó ăn xong. Ông tươi cười vui-vẻ nói tiếp: Chiếc nón mà nó đang đội trên đầu ở boong tàu, là của tôi đội cho nó đó.

 
c.- Bên cạnh đó là một quầy bán vé cho những người muốn tham-dự buổi cơm chiều thân-mật và một quầy bán Đặc-San Kỷ-Niệm 30 Năm Tỵ-Nạn (1979-2009) mà Ban Tổ-Chức vừa mới ấn-hành. Tờ đặc-san tŕnh bày trang-nhă với nhiều cây viết cả Việt lẫn Ư từ nhiều nơi gởi về như Đức, Mỹ, Úc…Nội-dung tuy cô-đọng nhưng rất đặc-sắc với những bài viết và nhiều h́nh-ảnh chọn lọc, đặc-biệt là những nhận-định sâu-sắc về vị-trí và danh-xưng của những người được mệnh danh là Tị-Nạn Cộng-sản.


Tờ Đặc-San tuy chỉ ghi thành-phần của Ban Biên-Tập, nhưng người phụ-trách thật sự là chị Châu-Kim-Mỹ, chị đă chịu khó kêu gọi hết người nầy cho đến người khác phụ giúp đóng góp bài vở, kễ cả những người bạn của chị ở những quốc-gia khác. Sự cố-gắng nầy đă đem lại cho tờ Đặc-San một nội-dung phong-phú và Ban Biên-Tập tuy ít người, rất bận-rộn, nhưng cũng góp tay để h́nh-thành cho tờ Đặc-San một h́nh-thức thật trang-nhă và độc-đáo.

 
d.- Trong Hội-Trường, giữa sân-khấu là Bàn Thờ Tổ-Quốc với bản-đồ nước Việt-Nam, hai bên là cờ Ư và Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ. Bên trên là h́nh Logo và biểu-ngữ lớn viết bằng chữ Ư và chữ Việt ghi:

 
Trentennale Dell’Arrivo Degli Ex-Profughi Politici Vietnamiti In Italia

Ringraziamento Allo Stato e Al Popolo Italiano

Hội-Ngộ 30 Năm Người Việt Tị-Nạn Cộng-Sản Tại Ư

Tri-Ân Chánh-Phủ Và Nhân-Dân Ư.

 

 
 

e.- Chương-tŕnh Lễ Hội-Ngộ gồm các Nghi-Lễ khai-mạc:

- Chào cờ Ư và chào cờ Việt-Nam Cộng-Ḥa,

- Một phút Mặc-niệm cho những người hy-sinh v́ Tổ-Quốc và những người đă bỏ ḿnh cho lư-tưởng Tự-Do, 

- Niệm-Hương trước Bàn Thờ Tổ-Quốc.

 
Điểm đặc-biệt là trong thời gian bốn vị lên đốt nhang, niệm hương trước Bàn Thờ Tổ-Quốc, tất cả quan khách Ư-Việt trong hội-trường đều tự-động đứng lên một cách rất trang-trọng cho đến khi phần niệm hương chấm dứt.

 
- Mở đầu chương-tŕnh, cô Tô-Cẩm-Hoa, Trưởng Ban Tổ-Chức, lên đọc bài diễn-văn dài, đại-ư ngơ lời tri-ân của Cộng-Đồng Người Việt Tị-Nạn Cộng-sản tại Ư đến Chánh-Phủ và nhân-dân Ư, đă v́ ḷng nhân-đạo và xúc-động trước cảnh-t́nh đau-thương của những người Việt-Nam đang trôi-dạt trên biển Đông và trên các trại tạm-cư Đông-Nam-Á, nên đă ra tay cứu-vớt và cưu-mang cho đến ngày nay.  Anh Nguyễn-Văn-Hoàng đọc bài dịch sang tiếng Ư. Mọi người đều rất cảm-động với những tràng pháo tay thật dài.

 
- Tiếp theo là phần phát-biểu của những vị quan-khách Ư về cảm-tưởng cũng như kễ lại những kỷ-niệm, những công việc mà họ đă làm trong sứ-mạng đi cứu nguy người vượt biển. Đầu tiên là Đức Ông Giovanni Nervo, cựu Chủ-Tịch sáng lập hội Caritas, tiếp theo là Thượng-Nghị-Sĩ Giuseppe Zamberletti, đại diện Chánh-Phủ Ư và các vị đại-diện Hội Hồng-Thập-Tự, Đô-Đốc Tư-Lịnh Hải-Quân và các Đô-đốc chỉ-huy các hạm-đội Ư. Ban-Tổ-Chức trao quà lưu-niệm và cám ơn từng vị sau khi họ dứt lời.

 
- Sau cùng là chương-tŕnh văn-nghệ giúp vui do Ban Văn-Nghệ Treviso thực-hiện, trong đó có màn ảo-thuật đặc-sắc do anh Nguyễn-Trương-Vũ thực-hiện và vơ-sư Nguyễn-Hữu-Sang biểu-diễn vơ-thuật bài Lưỡng-Nghi kiếm Pháp của môn-phái Vovinam.

 
- Ngoài ra, Ban Tổ-Chức c̣n có chiếu phim cảnh 3 chiếc tàu Ư đi vớt người Việt trên biển Đông.

 
- Không kễ đến khả-năng điều-khiển chương-tŕnh của MC. Huỳnh-Công-Danh là một điều thiếu-sót lớn. Anh rất lưu-loát và chững-chạc, không để mất một khoảng trống nào trong suốt buổi lễ. Có thể nói anh là người “đổ mồ-hôi” nhiều nhứt trong suốt buổi lễ so với những anh chị em khác.

 
Hơn 400 người tham-dự, cả Ư lẫn Việt, tất cả đều hài-ḷng về h́nh-thức lẫn nội-dung của buổi Hội-Ngộ nầy. Đặc biệt những vị khách Ư quan-trọng đến từ những nơi rất xa, từ Roma, Taranto… như Thương-nghị-sĩ Giuseppe Zamberletti thuộc Ủy-Ban Đặc-Biệt của Chánh-Phủ Ư, Đức ông cựu Chủ-Tịch Caritas Giovanni Nervo, các Đô-Đốc Hải-Quân và các Tân, Cựu Hạm-Trưởng, sĩ-quan, hạ-sĩ-quan và thủy-thủ của 3 chiến-Hạm Vittorio-Veneto, Adrea-Dorea và Stromboli, quư vị đại-diện Hội Hồng-Thập-Tự, Hội Caritas…Những vị nầy đến dự ngoài việc để được nghe những lời trị-ơn của những người được họ cứu-tử và cưu-mang, họ c̣n đến dự với những nổi ḷng háo-hức để t́m gặp lại những người Việt can-trường năm xưa, những Boat-people mà 30 năm về trước họ đă vượt qua một cuộc hành-tŕnh gian-khổ trên 12.000 Km để cứu-vớt và chở luôn về Ư. Một số vị như Đại-Tá Pino di Marco, Đại-Tá Sergio Laganà…mang theo h́nh-ảnh năm xưa, chạy quanh-quẫn t́m cho được những người Việt-Nam mà họ có những kỷ-niệm đặc-biệt trong hơn 20 ngày trên tàu, từ Thái-B́nh-Dương cho đến Địa-Trung-Hải và cập bến San Marco-Venezia. Khi gặp được nhau rồi, sự vồn-vă và nổi vui-mừng được thể-hiện thật là cảm-động và chan-chứa t́nh người.

 
Ngày xưa, lúc chia tay ở Venezia, họ là những thanh-niên, trai-trẻ, c̣n người Việt chúng ta th́ già trẻ lẫn-lộn, kễ cả những em bé c̣n được họ ẩm bồng trên tay. Hôm nay gặp lại nhau đây, các em bé ngày xưa nay đă  trưởng-thành, có em đă đổ-đạt thành danh, người già th́ kẻ c̣n người mất. Nhóm thanh-niên, trai trẻ th́ nay tóc đă điểm sương, trong đó, một số anh chị em đă không kễ khó-nhọc, đứng ra gánh-vác trọng-trách tổ-chức cho buổi Hội-Ngộ này. Việc làm nầy không phải dễ-dàng, cho nên sự thành-công tốt-đẹp ngoài dự-đoán của buổi Hội-Ngộ là một cố-gắng vượt bực của quư anh chị em trong Ban Tổ-Chức và những Cộng-Sự-Viên. Thật đáng được tuyên-dương.

 

 

II.- Những chuyện bên lề:

 

1.- Trả lời một cảm nghĩ: Thông thường, bất cứ việc ǵ được làm ra, dù có thành-công đến mức-độ nào cũng đều có kẻ khen người chê. Đó là việc b́nh-thường trong thiên-hạ.

 
Một anh bạn đến dự, trước buổi lễ, chưa biết ất giáp ra sao, đă vội phán một câu: Ban Tổ-Chức mấy anh tổ-chức buổi Hội-Ngộ nầy chỉ dành riêng cho những người được 3 chiếc tàu Ư vớt, những người đến sau không được các anh nói tới, thí dụ như những người đến từ các đảo ở Mă-Lai, ở Thái-Lan, ở Nam-Dương, ở  Hồng-Kông và những người được thân-nhân bảo-lănh đoàn-tụ từ Việt-Nam sang, đó là chưa kễ những người Miên, Lào. Tất cả những thành-phần nầy không đến dự ngày hôm nay v́ lư-do đó. Phải chi mấy anh chị mở rộng ra th́ số người tham-dự ngày hôm nay sẽ đông hơn nhiều.

 
Không phải vậy đâu, anh chị em tổ-chức buổi lễ mang tên: Hội-Ngộ 30 Năm Người Việt Tị-Nạn Cộng-Sản Tại Ư. Thiết-nghĩ với danh xưng nầy đă nói lên đầy-đủ ư nghĩa của buổi lễ, không thể hiểu cách nào khác để bảo rằng Ban Tổ-Chức chỉ giới hạn cho những người chỉ được 3 chiếc tàu Ư vớt mà thôi. Trong suốt chiều dài 30 năm, tất cả những người đến sau hoặc những người được bảo lănh từ Việt-Nam sang đều được công-nhận là Tị-Nạn Cộng-sản để được làm ăn, sinh sống cho đến ngày được mang quốc-tịch Ư th́ với danh xưng trên đâu có phân-biệt ǵ với ai kễ cả những người tị-nạn Việt gốc Hoa, gốc Miên hay gốc Lào.

 
Được biết trước đó mấy tháng, Ban Tổ-Chức đă có cho phổ-biến một bảng thông-báo trên Internet, trên báo-chí và và cũng đă gởi cho một số người nhờ phổ-biến rộng-răi và mời góp ư và viết bài cho Đặc-San Kỷ-Niệm 30 Năm Tỵ-Nạn. Thông-Báo đă gởi đi nhưng hồi-âm, góp ư th́ rất hiếm-hoi.

 
Trong pḥng triễn-lăm, ngoài h́nh-ảnh thuyền-nhân được 3 chiếc tàu Ư cứu-vớt, Ban Tổ-Chức c̣n đặt thêm nhiều khung trống dành cho những anh chị em ở những hoàn-cảnh khác đem những tài-liệu của họ đến để trang-hoàng chung cho mọi người cùng xem.  

 
Đến ngày lễ đồng-hương mọi giới đă đến tham-dự rất đông, chứng tỏ lời phán trên của anh bạn đă không thực-tế, hiểu sai vấn-đề một cách đáng tiếc.

 
C̣n việc  thơ mời, có người nhận được và cũng có người không nhận được. Vấn-đề nầy rất dễ hiểu v́ hiện nay, không ai có được danh-sách địa-chỉ của đồng-hương. Người có trách-nhiệm gởi thơ mời, chỉ gởi đến một số người quen biết đồng thời nhờ phổ-biến giùm và gởi đi trên Iternet chớ không c̣n cách làm nào khác hơn.

 

Xưa nay, trong những lần tổ-chức Tết, nhiều đồng-hương dầu không nhận được thơ mời, nhưng khi hay tin th́ đều đến dự một cách vui-vẻ và rất thông-cảm.

 

 
2.- Việc tổ-chức Cuộc Hội-Ngộ nầy dĩ nhiên bọn Việt-cộng rất giận v́ ở đó mặc nhiên phơi-bày tất cả sự thật về sự cai-trị tàn-bạo của người Cộng-sản mà người Việt-Nam dù có truyền-thống yêu quê cha đất tổ vào bật nhứt trên thế-giới cũng đành phải cay-đắng gạt lệ, liều chết bỏ xứ ra đi. Đến nổi người ta c̣n nói: Nếu cột đèn có chân biết đi, cũng phải vượt biên.

Trong vấn-đề nầy chính thuyền-nhân “Boat-people“ là những nhân-chứng sống, đă làm xúc-động lương-tâm thế-giới một thời, ngay cả đối với những người thiên-tả cực-đoan như Jean-Fonda, như Jean Paul Sart…và điều quan-trọng là vấn-đề Boat-peolpe Việt-Nam đă làm đăo-lộn huyền-thoại về “Thiên đường” Cộng-sản và đă góp phần làm cho chủ-nghĩa nầy bị suy-yếu dần trên trường quốc-tế cho đến ngày nay.

 
Bởi vậy, không lạ ǵ trong suốt thời-gian tổ-chức Buổi Hội-Ngộ, anh chị em trong Ban Tổ-Chức đă phải nhận chịu rất nhiều mũi dùi công-phá, xĩa-sói, chụp mũ, đội nón,v.v…đến nổi nhiều lúc anh chị em quá chán-năn nên có định bỏ dỡ, buông tay. Nhưng Trời không phụ ḷng anh chị em, chánh-khách Ư và những thân-hữu nhiệt-tâm đến tiếp tay như những luồng gió mát trong lành thổi vào, tạo nên một bầu sinh-khí mới cho Ban Tổ-Chức, và công việc đă thành-đạt ngoài sự mong-muốn như mọi người chúng ta đă thấy.

 

 

III.- Thay lời kết

 

Có thể nói, sự thành-công của buổi Hội Ngộ 30 Năm Người Việt Tị-Nạn Cộng-Sản Tại Ư là một thông-điệp nhắc nhở cho chúng ta một số điều hữu-ích:
1.- Khi làm một công-việc chánh-đáng, chúng ta không ngại những kẻ chuyên thọc gậy bánh xe, hay lừa đảo, chụp mũ, v́ với công-luận, chính những điều nầy sẽ có phản-ứng ngược lại với họ.

 
2.- Đừng để bị trúng kế ly-gián của Việt-cộng, muốn làm xáo-trộn tinh-thần đoàn-kết của tập-thể Người Việt Quốc-Gia. Kẻ thù thường hay lợi-dụng để khai-thác tánh nóng nảy giữa chúng ta để xách-động, tạo phân-hóa hàng-ngủ giữa những người không thích chúng để làm suy-yếu tiềm-lực chống Cộng. Mọi người chúng ta phải b́nh-tỉnh để không bị vô-t́nh rơi vào ngụy-kế của kẻ thù dân-tộc.

 
3.- Là con người với nhau, ai cũng có t́nh-cảm. Trời đă sắp-đặt như thế, cho nên mới có yêu-thương, giận-ghét. V́ vậy, khi nóng-nảy, trong việc xử-thế, người ta thường có những thái-độ bất b́nh-thường với nhau. Đó là thường-t́nh, chúng ta cần phải b́nh-tỉnh để tự-chế và biết xem thường việc nầy để tha-thứ cho nhau, để c̣n nối bước được với nhau trên con đường dài Quang-Phục lại Quê-Hương, trong đó đồng-bào chúng ta từ Ải Nam-Quan cho đến Mũi Cà-Mau được sống trọn-vẹn trong cảnh Ấm-No và Hạnh-Phúc.

 

Thanh-Thủy (01/9/2009)

 

[Tin Tức & BL]     [Trang chính]