Nhớ người lính già “Đầu-Gió”

 

Cơ- Phi C7A: Thành Giang

 

 

 

Nhân đọc lá thư cảm động của “Người Lính Già Phù Cát” khích lệ tinh thần người em Không quân bệnh họan, “Lính Trẻ Đầu Gió”, cơ-phi Caribou Phạm Minh Hồng, người lính Không quân 19 tuổi của năm 1972 thuở nào.

 

Cái phong cách khích lệ tinh thần xem “cái chết nhẹ tựa hồng mao” của một người anh, từng là lính “đầu gió” vẫn c̣n nguyên hiện trong tâm tư anh. Đọc lá thư ngắn gọn một trang giấy của anh, nhưng tràn đầy t́nh cảm. Đă mang chúng tôi sống lại cái thời quá khứ của những năm 1972, một người Không quân trẻ “đầu gió” lúc tôi vừa 22 tuổi.

 

Anh đă mang chúng tôi trở về những vùng đất lạnh tanh (lạnh cẳng), lạ hoắc, người đời ít ai biết đến những cái địa danh “khỉ ho c̣ gáy”: A-Shau, Djamap, Mang Buk, Plateau-Gi, Tonle-Cham (Tống Lê Chân), dầy đặc quân thù. Những vùng đất đă in dấu giày của những người chiến sĩ Không quân C7A Caribou đầu gió, trong đó, tôi đă nh́n thấy h́nh ảnh, chân dung người tuổi trẻ của chính ḿnh. Đă gian lao, thi hành những phi vụ trên vùng đất địch, cung cấp đầy đủ những phương tiện: thực phẩm, thuốc men, gia dụng và đạn dược cho những người chiến sĩ Lục quân “đầu gió” thân yêu, kiên cường, vững tay súng trong tinh thần chiến đấu chống cộng, bảo vệ quê hương tự do Miền nam.

 

Cứ mỗi lần ai nhắc đến Phù Cát. Chúng tôi lại chạnh ḷng nhớ ngay đến Người Lính Già Phù Cát, anh cả của những người Không quân “đầu gió” đồn trú ở tỉnh B́nh Định. Phù Cát đă gắn liền với h́nh ảnh và cuộc đời của anh. Một vị chỉ huy trưởng nhân ái, đáng kính: gốc người miền nam, thích tếu, tinh thần chiến đấu dũng mănh. Ông c̣n là một “ca sĩ đồi núi” hiếm quư của những người lính Không quân đầu gió ở Phù Cát.

 

Trong bức thư ngắn anh nhắc nhở đến địa danh Đức-Cơ (anh tếu, anh em không quân C7A gọi là Đức… Cu, có nghĩa là “đi đon”). địa danh này anh nhắc nhở cho chúng tôi h́nh ảnh của những người anh em biệt đội C7A Caribou ở Phù cát đă nằm xuống vĩnh viễn ở Nhơn-Cơ (hay Nhơn… cu). Anh đă tặng hai câu thơ cảm động qua h́nh thức câu hỏi (với những người c̣n sống):

 

Phi đạo đợi chờ, đêm buồn thỏ thẻ,

Chuyến bay này… anh trở lại không anh??? TP.

 

Chúng tôi xin mạn phép Người Lính Già Phù Cát, thay mặt phi hành đoàn đă khuất của đại-úy Hoàng Trọng, tr/u Hội, trung-sĩ I Nguyễn Minh Bạch, khóa 5/69 Cơ-phi của chúng tôi và h/s Trương Thế Thảo trả lời câu hỏi của anh, qua hai câu thơ, đáp lời anh (của những người đă hy sinh):

 

Phi đạo buồn tênh, đêm dài than thở,

Chuyến bay sầu… anh trấn măi Nhơn-cơ!!!

 

Chúng tôi rất thích thú khi đọc hai câu thơ chất vấn phi-hành-đoàn c̣n đang sống của anh, chỉ có hai câu thơ, chia ra làm bốn vế, anh mượn cảnh vật, để chất vấn người ra đi, v́ c̣n sống mới c̣n đợi chờ và c̣n thỏ thẻ giữa những người c̣n sống với nhau.

 

Hai câu thơ cảm hứng của chúng tôi, phụ hoạ với lời giải đáp, cũng dựa sát với bốn vế trong hai câu thơ của anh, chúng tôi xin dùng phi hành đoàn đă hy sinh để trả lời với anh, cùng một cảnh vật, khi đă chết rồi th́ cảnh vật của phi đạo đó nó trở nên buồn tênh, không c̣n tái ngộ, mới có lời than khóc, và câu thơ thứ hai đă trả lời câu hỏi của tác giả bài thơ, những người ra đi đă khẳng định không trở về nữa.

 

Tiêu biểu là phi-hành-đoàn của Đ/u Hoàng Trọng, gồm có 4 người và 25 Biệt kích quân, của Sư đoàn 23 Bộ binh đă vĩnh viễn, các anh muôn đời trấn giữ Nhơn Cơ.

 

Cũng để đáp lại 4 câu thơ khác của anh (lính già Phù Cát) đă tặng cho thằng em cơ-phi Caribou năm xưa như sau:

 

Một chuyến bay đi chẳng hẹn về,

Chuyện đời bay bổng sống lê thê

Lấy mây trời đắp làm chăn ấm,

Lấy gió ŕ rào ru giấc mê.

 

Xin phụ hoạ thêm 4 câu thơ kết:

 

Làm thân “chim sắt” mơ mộng đẹp,

Rũ cánh chim trời giữa không-gian

Gom mây cuốn gió làm hương khói

Tiễn biệt Không-gian, đẹp tuyệt vời!

 

Đọc 4 câu thơ của anh, chúng tôi cảm thấy buồn lâng lâng, thảm năo, bi quan, có môt chút ủy mỵ cho một kiếp người Không-quân phi-hành.

 

Chúng tôi cảm hứng, phụ họa thêm với anh bốn câu thơ mang cảm nghĩ chung của những người lính Không-quân phi hành của Không-lực VNCH. Có một chút ǵ đó tươi mát, lạc quan hơn, của một chút tự hào, hănh diện, trong một ước mơ nhỏ của tuổi trẻ. Biết rằng phi hành trên không gian rất nguy hiểm, với những cái chết thê thảm, không lường. Nhưng đó là những cái chết đẹp tuyệt vời! Sự hy sinh cứu dân tộc, cứu đất nước, đánh đổi bằng xương máu, tiêu diệt kẻ thù tàn bạo. Cái chết đó bao giờ cũng sáng ngời và tuyệt đẹp! (tác giả bài viết và Người Lính Già Phù Cát không phải là những nhà thơ, cảm tác và mượn cái sườn của mấy câu thơ tả oán của người anh cả, Lính Già Phù Cát, phụ họa thêm cho vui, đọc giải trí, xin miễn phê b́nh về luật làm thơ của chúng tôi).

 

Tám câu thơ tổng hợp nầy (giữa hai người cựu lính Không quân “đầu gió” ở Phù Cát, một già một trẻ) xin tặng vong linh của 14 anh em thân thương C7A Caribou đă nằm xuống cho quê hương thân yêu miền nam Việt nam Tự do.

 

Gồm các anh:

 

1. Tr/u Nguyễn Văn Hùng, tr/s Đinh Khắc Tuấn, đă tử nạn ở Tuy Hoà cùng thiếu tướng Phong.


2. Tr/u Đoàn Thế Hảo, đă vui chơi vùng trời An Thới, đảo Phú Quốc,


3. Tr/u Phạm Tường Phương, th/u Nguyễn Hữu Quang, tr/s Nguyễn Ngọc Lượng, khóa 5/69, h/s Ngụy Ngưu và h/s Nguyễn Văn Kêu. Mất tích, lang thang ở Ban Mê Thuột, chẳng chịu về.


4. Tr/u Nguyễn Thành Tạo và đ/u Nghinh đă gục ngă trong trại cải tạo Việt nam.(*)


5. Và phi hành đoàn của đ/u Hoàng Trọng, gồm 4 người.

 

NGƯỜI CA-SĨ “ĐỒI-NÚI” BẤT KHUẤT.

 

Những tưởng làm việc trên các loại phi cơ vận tải là vận may, yên ổn làm việc ở những phi trường lớn an ninh của Sài-g̣n, Nha trang hay Đà-nẳng. Nào ngờ bị đẩy ra vùng đất lạnh (lạnh cẳng) Phù Cát. Để trở thành người Không quân “đầu gió”.

 

Tháng Ba, 1972, Chúng tôi đă hiện diện ở căn cứ Phù Cát, c̣n đang chờ đợi Không quân Hoa kỳ bàn giao phi cơ mới C7A Caribou cho Không quân VNCH, đồn trú ở Căn cứ 60 Chiến thuật, Phù Cát.

 

Phi đoàn 427, Caribou đang được thành lập, với những buổi họp phi đoàn, cùng những lời nhắn nhủ từ Bộ Chỉ Huy căn cứ.

 

Cảnh giác anh em phi hành Caribou rằng: nếu chẳng may, phi cơ bị trục trặc, lâm nạn phải đáp khẩn cấp ở bất cứ nơi nào trong tỉnh B́nh Định. Nên tránh né vào nhà dân, để khỏi bị sát hại hay bị giải giao cho Việt cộng. Người dân B́nh Định là những cái ổ chứa quân cộng sản, đầu óc của những người nghèo khổ nầy họ bị mê hoặc bởi cái xă hội chủ nghiă không tưởng, rất nguy hiểm.

 

Phù Cát buồn tẻ càng thêm tê tái với những lời cảnh giác, càng khiến cho không khí thêm căng thẳng, đêm ngủ vật vờ lo sợ “đặc công Việt cộng xâm nhập cắt cổ”, ban ngày đi chợ búa phải ngó trước trông sau.

 

Một buổi chiều Phù Cát tuyệt đẹp. Lệnh khẩn cấp từ văn pḥng Căn cứ trưởng chuyển đến tất cả các đơn vị trong căn cứ 60 Chiến thuật, phải tập họp trên ngọn đồi, cạnh kho chứa bom đạn của căn cứ, bên hông phi đạo Phù Cát. Không ai biết về mục đích chính của buổi họp bất thường, trong đêm hôm đó.

 

Ngoại trừ những nhân viên KQ có nhiệm vụ của căn cứ, tất cả những nhân viên KQ không phân sự khác đă hiện diện đông đủ trên đỉnh đồi căn cứ Phù Cát. Th́ ra, một buổi văn nghệ đấu tranh chính trị, và giằn mặt Việt cộng tỉnh B́nh Định của Người Lính Già, căn cứ trưởng Phù Cát.

 

Lần đầu tiên chúng tôi diện kiến và biết mặt “xếp lớn”, mặt trời của căn cứ Phù Cát. Ông giản dị, b́nh dân, vui tính, lời lẽ rất tếu của một người dân Nam kỳ. Sau phần tŕnh bày về mục đích buổi họp mặt của căn cứ. Ông cao hứng, tŕnh bày một bản nhạc để đời “Trên Bốn Vùng Chiến Thuật” thân tặng tất cả những người chiến sĩ Không quân “đầu gió” ở Phù Cát của ông và chủ đích chính yếu của buổi họp, trong đó ông nhắn gửi những người đặc công Việt-cộng nằm vùng trong Không quân, đang tiềm ẩn trong căn cứ.

 

Chúng tôi mới khám phá ra bản tính nghệ sĩ của ông, ḷng trong chiêu bài chiến tranh tâm lư rất hữu ích cho nền an ninh của căn cứ, đang bị Việt cộng B́nh Định thường xuyên hăm he tấn chiếm. Ông đă phải dùng đến hơi hám của những quả bom đặc biệt mới vừa tiếp nhận, đánh những đ̣n tâm lư, làm “động năo” đến những con thiêu thân của chiến tranh.

 

Ḷng trong phần văn nghệ của người ca sĩ “đồi núi”, Người Lính Già Phù Cát. Là những lời thách thức mạnh mẽ, ông gửi cho những người Cộng sản B́nh Định một thông điệp qua các tay “Việt-cộng nằm vùng” trong căn cứ.

 

Ông hùng hồn giới thiệu những quả bom hạng nặng, loại bom nguyên tử mini, đủ sức tiêu diệt những kẻ nào dám xâm nhập phá hoại với các ư đồ cưỡng chiếm căn cứ Phù Cát của ông. Trong đó, ông giới thiệu những nhân vật chính là những chàng phi công trẻ của phi đoàn tân lập 532, Gấu-Đen, A37 và Mănh sự 243 trực thăng, dưới quyền chỉ huy của ông, sẽ làm cỏ đối phương. Những quả bom đó hiện đang tồn trữ và nằm dưới hầm chứa bom ở chân đồi trong căn cứ Phù Cát, mà mọi người đang hiện diện trên ngọn, của đỉnh đồi.

 

Sau buổi họp mặt trên ngọn đồi Phù Cát, năm 1972. Cứ mỗi lần nghe lai bản nhạc Trên Bốn Vùng Chiến Thuật th́ h́nh ảnh Người Lính Già Phù Cát kiêm “ca-sĩ đồi núi” chuyên trị các loại nhạc chống cộng, lại hiện về. Chúng tôi thấy lảng vảng trong lời nhạc, ḷng trong h́nh ảnh những chiếc phi cơ A37 mang đầy bom đạn nguyên tử mini, lơ lửng trong lời nhạc với những tầng mây trắng, nó đă bay xa, vang động đến từng hang ổ của những người Cộng sản B́nh Định, hung hăng sẽ đánh phá căn cứ.

 

Chúng tôi đă phần nào tin tưởng và an tâm hơn sau buổi họp mặt Văn nghệ trên ngọn đồi Phù Cát, năm 1972, nó đă in măi bóng dáng người ca sĩ “đồi núi” năm xưa. với bản nhạc ḷng h́nh ảnh phi cơ A37 mang đầy bom đạn của chiến tranh.

 

Không phải bằng giọng hát ủy mỵ, ướt át như ca sĩ Chế Linh Nhật-Trường, không ngọt ngào truyền cảm như một giọng hát chúng tôi thường nghe hoài ở Câu Lạc bộ Mây Bốn Phương, Tân-Sơn-Nhứt của Đ/t Minh, vị chỉ huy trưởng Không Đoàn 33 Chiến thuật của chúng tôi trước kia, không ấm áp, rung động với ban nhạc Minigun của ông Đại tá Minh do anh Không quân Kiệt, con trai nghệ sĩ Việt-Hùng làm trưởng ban nhạc.

 

Bằng giọng hát hào hùng của những Người lính Không quân “đầu gió” Phù cát, hát cao vút giữa đỉnh núi bao la, chuyển tải những thông điệp của những người chiến sĩ Không quân bất khuất, sẵn sàng hy sinh cho tổ quốc, đánh tan quân thù. H́nh ảnh đó khiến tôi nhớ măi Người Lính Già Phù Cát. Đă giúp cho chúng tôi t́m được những sự b́nh an trong căn cứ, ở bên ngoài, quân thù đang bủa vây, ngày đêm quấy phá.

 

Tôi viết những lời cảm xúc này gửi đến Người Lính Già Phù Cát năm xưa, cũng để chúc thọ “anh Năm” sẽ mạnh mẽ tiến lên hàng cao thủ “chín mươi”, nhân lá thư tâm t́nh của người anh cả Căn cứ Phù Cát, vừa an ủi những người em vô danh, những người lính Không quân Phù cát tầm thường năm xưa, như chúng tôi. Để c̣n lại “một chút t́nh người lính KQ Phù Cát”.

 

 

Thành-Giang
2013

  

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính