Noel một ḿnh

 

Thái Minh Thông

 

 

Tác giả là một cựu du học sinh Nhựt Bổn, từng nhập Nhựt tịch, và có tên Nhựt là Yasushi Takasaki. Trước 30 Tháng Tư 1975, ông là chuyên viên Văn pḥng Thống Đốc Ngân Hàng Quốc Gia VNCH, hiện cùng gia đ́nh tái định cư tại Vancouver, Canada, từng làm Telemarketer của 2 hăng điện thoại Mỹ.

 

***

 

 

Chiếc xe Bus số 25 từ từ tấp vào trạm dừng bên lề đường, bé Chi xuống trước đứng chờ bố Tam đang chống gậy lom khom xuống xe, một tay chàng phải vịn vào cửa xe mới giữ được thăng bằng, theo thói quen, chàng quay lại vẫy tay chào bác Tài xế da trắng với hai tiếng “Thank you”, bác Tài mỉm nụ cười nhân hậu đáp trả “You’re welcome”.

 

Hai cha con im lặng đi bên nhau khoảng chừng ba phút đến trước một biệt thự nguy nga, bé Chi mở khóa hàng rào và quay lại chào Tam “Ba về cẩn thận nha”, Tam cười buồn vẫy vẫy tay trái “Con đi chơi vui vẻ, nhớ đừng về khuya quá nha”, chàng định nói thêm nhưng chợt thấy bóng dáng Lan đang đứng trước hiên nhà, nàng giả vờ như không thấy chàng, đưa tay sửa mấy sợi dây điện màu trên cây thông Giáng Sinh cao quá đầu người.

 

Tam nh́n lại đồng hồ, giờ này mới hơn 5 giờ chiều ngày 24 tháng 12, c̣n tới gần 4 tiếng đồng hồ theo Luật định để hai cha con chàng được ở bên nhau (mỗi tuần án ṭa cho phép chàng được thăm và ở cạnh con gái từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối), nhưng v́ tối nay bé Chi có hẹn đi dự Tiệc Giáng Sinh với bạn bè nên hai cha con phải chia tay sớm. Bước lên mấy bậc tam cấp trước hiên nhà, bé Chi chào Mẹ xong vội quay lại vẫy tay chào Cha đang vịn song sắt cỗng ngoài với cặp mắt đẫm nước.

 

Chàng chậm rải băng qua đường đi vào Công viên trước mặt, t́m một ghế đá bên cạnh một cây phong già có thể nh́n thấy căn biệt thự của Lan, v́ ghế đá khá lạnh nên chàng phải lót bằng tờ tạp chí tiếng Việt vẫn thường mang theo để đọc trên xe bus.

 

Thời tiết đă vào Đông, tuy Vancouver không bị tuyết tấn công nhiều như các Tỉnh Bang khác của Canada nhưng cũng đủ làm giá buốt mọi thứ, nh́n các cây phong trụi lá không khác ǵ nỗi trơ trọi, cô đơn trống vắng của chàng, Tam hướng mắt về phía nhà Lan, mong sẽ được thấy lại h́nh bóng dễ thương của bé Chi, thiên thần nhỏ bé mà chàng vừa chia tay khoảng mươi phút trước. Chắc bên trong căn biệt thự ấy bé đang háo hức thay y phục chuẩn bị đi dự tiệc mừng Chúa ra đời, chàng nhắm mắt, để mặc cho  khúc phim ngày xưa tràn về như thác lũ…

 

*

 

Trước ngày 30/4/1975 gia đ́nh chàng sở hữu một Tiệm may âu phục khá nổi tiếng ở Quận Phú Nhuận, Sài G̣n. Bố Mẹ của chàng đă di cư vào Nam sau ngày Hiệp Định Geneve chia đôi đất nước mang theo tay nghề may âu phục Nam Nữ, công việc kinh doanh ngày càng phát đạt.

 

Tam là con trai út với hai người chị gái, bất hạnh đến với chàng khi vướng phải căn bệnh bại liệt (polio) khiến chân bên trái bị co rút, thấp hơn chân phải cả tấc. Nhờ gia đ́nh làm ăn khá giả nên Mẹ chàng đưa chàng đi chạy chửa khắp nơi, tốn kém bao nhiêu bà cũng không tiếc…

 

Nhớ lại những ngày mới đến trường, Tam bị đám bạn bè trêu chọc, phá phách…chúng gọi chàng bằng những cái tên “không giống ai”, ban đầu chàng chỉ biết khóc và đ̣i nghỉ học, đến nỗi Mẹ chàng phải vào trường nhờ các Thầy Cô giúp đỡ, cũng may là Tam học hành rất xuất sắc, dần dần được thầy bạn thương mến, thay v́ bị chọc ghẹo, theo thời gian Tam được chở che, bảo bọc, tuổi thơ của chàng cũng trôi qua suông sẻ.

 

Khi Sài G̣n bị đổi tên th́ Tam mới hơn 10 tuổi. Ban đầu Tiệm may của nhà Tam cũng phải đóng cửa, cũng bị đánh tư sản, cũng may nhờ có người bác họ ngoài Hà nội vào công tác trong Nam can thiệp, giúp đở nên sau đó khoảng hai năm, tiệm may được phép mở lại. V́ thích nối nghiệp bố nên Tam được ông hết ḷng chỉ dạy, truyền tay nghề điêu luyện cho đứa con tật nguyền.

 

Sau thời đánh tư sản, người chị Cả (Trưởng nữ, gọi theo người Bắc) đă v́ “chịu đựng hết nổi nên đă phải vượt biển và sau cùng được định cư tại Thành phố Vancouver, Canada. Trong ba chị em th́ chị này gần gũi và thương yêu Tam nhất nhà, khiến cô chị kế đôi khi phải ganh tị, nhưng chị có lư do chánh đáng: “Em ḿnh bị thua thiệt th́ ḿnh phải thương, phải bù đắp cho nó mới công bằng”.

 

Ban đầu chị muốn bảo lănh cả gia đ́nh sang xứ Lá Phong, nhưng Bố Mẹ và cô em kế từ chối không chịu đi, riêng Tam lúc đầu cũng cương quyết không chịu, phần v́ muốn gần Bố Mẹ, phần v́ công việc kinh doanh ngày càng khấm khá, cửa tiệm đă được nới rộng, nâng cấp lên bốn tầng lầu, Mẹ chàng c̣n định xây thang máy trong nhà để Tam tiện việc lên xuống lầu, trong nhà có thuê người giúp việc (oshin).

 

Thời gian trôi nhanh, thấm thoát Tam đă gần bốn mươi tuổi mà vẫn chưa hề có bạn gái, họ hàng trong Nam ngoài Bắc thi nhau mối mai, giới thiệu nhiều thiếu nữ, tiểu thơ… cho Tam, nhưng rồi chàng vẫn phải hát bài Một Ḿnh. (có đến hai bài hát cùng Tựa, một của Nhạc Sĩ Thanh B́nh và một của Nhạc Sĩ Lam Phương).

 

Ngày ấy nhà Lan nằm trong đường hẻm sâu bên hông tiệm may của gia đ́nh Tam, Cha của Lan làm công nhân xây dựng, nhà có tổng cộng tám cô con gái mà Lan là con trưởng, Mẹ nàng có gánh bán xôi bên vệ đường ngay trước cửa tiệm may, nên cả hai, Tam và Lan cũng thường gặp nhau, nhưng chỉ chào hỏi cho có lệ.

 

Tốt nghiệp cấp 2 (Phổ thông) xong,v́ gia cảnh chật vật nên Lan từng xin đi xuất khẩu lao động bên Hàn Quốc nhưng không thành.

 

Một đêm mùa Giáng Sinh, Tam kéo ghế ra trước tiệm để ngắm phố, ngắm thiên hạ vui Noel, vừa đúng lúc Lan ra phụ mẹ dọn hàng về, bốn ánh mắt trao nhau, tự nhiên tối hôm ấy Tam thấy Lan xinh đẹp một cách lạ thường.  Sau vài giây định thần, chàng kéo thêm một chiếc ghế dựa nữa và mời nàng ngồi hàn huyên tâm sự, dĩ nhiên Tam không quên tiết lộ chuyện “Bà chị cả bên Canada đă bảo lănh anh, và nghe nói chắc cũng sắp được gọi phỏng vấn”. Ánh mắt Lan vụt sáng lên nhưng nàng khéo léo che dấu bằng câu: “Lan chúc mừng anh nha!”.

 

Câu chuyện giữa Tam và Lan kéo dài đến khuya lắc khuya lơ, cho dù người chị kế của Tam đă vài lần khều nhẹ hay giă vờ gọi Tam vào bên trong để nhắc nhở: “Tao coi bộ con nhỏ này không đàng hoàng, không phải gái nhà lành đâu nghe Tam”. Nhưng khi đă yêu người ta thường chỉ nghe theo tiếng nói của tim ḿnh. Sau đó cả hai c̣n rủ nhau đi xem Lễ Noel, ăn kem Bạch Đằng ở đường Lê Lợi, và rồi chuyện ǵ đến đă đến, khi Tam và Lan về đến nhà th́ đồng hồ đă gơ báo hiệu 1 giờ sáng, Bố Mẹ và chị Ba của Tam đă và đang ngủ say trên lầu, Tam đưa Lan vô nhà, vô luôn cả pḥng ngủ của chàng ở tầng trệt để tâm sự thêm cho đến gần 4 giờ sáng, kết quả của chuỗi dài tâm sự của chàng và nàng đêm Noel chính là bé Chi hôm nay…

 

Khi Lan hớt hải đến gặp chàng báo tin đă mang thai sau cái Đêm Giáng Sinh đầy kỷ niệm với chàng, Tam vừa mừng vừa lo, để chàng khỏi nghi ngờ, Lan thúc dục Tam thay quần áo đi với nàng đến pḥng khám thai ở Bệnh viện Sản khoa, Bố Mẹ và hai bà chị của chàng cũng bất ngờ không kém, nhưng rồi cuối cùng một đám cưới nho nhỏ cũng được tổ chức khá gấp rút, để Tam kịp bổ túc tên Lan vào hồ sơ bảo lănh đi Canada.

 

Trớ trêu thay, ngay trước ngày tổ chức tiệc cưới, Tam nhận được Giấy mời Phỏng vấn của Ṭa Lănh Sự Canada tại Sai G̣n, chàng vội đưa Lan đến để xin bổ túc tên người phối ngẫu, nhưng trên nguyên tắc về Luật lệ bảo lănh thân nhân, họ cho biết sẽ phải tạm đ́nh hoăn việc phỏng vấn, chờ đến khi Lan sanh xong, nộp thêm Giấy Khai Sanh và Giấy Thử Nghiệm DNA để xác nhận nhân thân đứa bé, xong xuôi mới sắp xếp lịch phỏng vấn cho cả ba. Như vậy, coi như hồ sơ  bảo lănh phải hoăn lại, và thực tế là gia đ́nh Tam đă đến Canada trễ hơn gần hai năm so với dự tính ban đầu, chỉ một ḿnh Tam.

 

Những ngày đầu mới đến Vancouver gia đ́nh chàng tạm trú nhà người chị thứ hai trong một chung cư (condo) chỉ gồm hai pḥng ngủ, gia đ́nh chị Hai lúc ấy cũng đă có hai cô con gái dễ thương nên việc bảy người sống cùng sống dưới một mái nhà chật hẹp gây nhiều bất tiện, v́ vậy sau khoảng ba tháng, vợ chồng Tam quyết định thuê pḥng trọ riêng, cũng gần chung cư của chị Hai. Nhờ chị Hai giao thiệp rộng, quen biết nhiều nên chỉ sau một tuần lễ đến xứ Lá Phong, Lan đă đi làm ở một tiệm Nail ở trong khu Thương Mại Metrotown, tuy đă có bằng Nail ở Việt Nam, nhưng Lan cũng phải học thêm một số giờ để thi lấy bằng của Canada.

 

Nhờ khéo tay và dáng vẻ khá xinh đẹp nên chẳng mấy chốc nàng đă chinh phục được cảm t́nh của khách lẫn chủ, chủ nhân của tiệm Nail là một gă trung niên, tuy đă có gia đ́nh nhưng ngay phút đầu tiên gặp Lan, ông ta đă bị chinh phục bởi nhan sắc của nàng. Nhờ vậy tuy mới vào làm nhưng Lan luôn được hưởng nhiều ưu đăi của chủ nhân so với các nữ nhân viên khác.

 

Phần Tam vốn tánh thích tự lập nên quyết định không xin trợ cấp khuyết tật, chị Hai hiểu tánh t́nh cậu Út nên xin cho chàng vào làm việc trong một siêu thị Việt Nam,với công việc đơn giản là đứng điều khiển máy cắt thịt, lúc nào rảnh rổi th́ làm phụ các việc trong Pḥng đông lạnh, nếu so về thu nhập th́ Lan có mức thu nhập nhiều hơn Tam gấp bội.

 

Khoảng chưa đầy một năm sau ngày định cư tại Vancouver, Tam c̣n nhớ rơ vào một buổi tối gần Tết Trung Thu, chàng phải cho bé Chi ăn cơm trước để bé đi ngủ v́ đă gần mười giờ khuya, sáng mai bé phải đi học sớm, nghe tiếng bánh xe hơi dừng lại bên kia đường, Tam vén màng cửa sổ đưa mắt nh́n sang và thấy bóng dáng Lan trong chiếc xe Lexus cùng với ông chủ Tiệm Nail, nghĩ là nàng đă về và sắp bước vô pḥng trọ nên chàng mở sẳn chốt cửa, nhưng 5 phút trôi qua, rồi 10 phút,…Tam lại vén màng cửa nh́n ra ngoài đường, chiếc xe vẫn đậu chỗ cũ, gă chủ tiệm đă khôn khéo tắt máy xe, mặt chàng nóng ran, tim đập mạnh như sắp nhảy ra ngoài, chàng cố sức hít mạnh để lấy lại b́nh tĩnh…Khoảng mươi phút nữa Lan mới mở cửa bước vô, vài măng tóc c̣n rối bù chưa kịp chải lại, hai tay xách hai bao đồ to tướng, nàng lôi ra mấy hộp bánh Trung Thu, mấy chai dầu thơm, một gấu bông Hello Kitty, và khoe tất cả là quà của ông chủ cho hai mẹ con nàng. Chàng cố nén giận, nêu thắc mắc v́ sao xe ông chủ đưa nàng về đến cửa nhà từ hơn 25 phút trước mà đến giờ này nàng mới vô nhà. gương mặt Lan hơi biến sắc, nhưng sau đó nàng đă thú thật t́nh cảm sâu đậm giữa nàng và ông ta, chua chát nhất là Lan đă so sánh và chưng ra những thua kém của chàng và ông ta. Mặc dù đă cố gắng kiềm chế, nhịn nhục, nhưng Tam cũng phải giáng cho Lan một bạt tay để nàng ngưng nhục mạ chàng, và hậu quả là nàng đă chạy vào nhà tắm dùng Cellphone gọi 911 (số của Cảnh Sát Canada), hậu quả là khoảng vài phút sau Tam đă bị tống giam về tội sử dụng vũ lực với phụ nữ.

 

Tuy chỉ phải nếm mùi tạm giam đến sáng hôm sau, nhưng hậu quả sau cùng chính là bản án ly dị nửa năm sau đó, v́ thu nhập Lan khá cao nên quyền được nuôi dưỡng bé Chi thuộc về Mẹ, phần Tam chỉ được thăm con mỗi tuần một buổi, từ sáng đến chiều, và v́ thu nhập thấp lại thuộc dạng khuyết tật nên chàng được miễn phần việc chu cấp hàng tháng cho bé Chi. Phần ông chủ Nail ngay sau đó cũng ly dị vợ để rước Lan và bé Thi về sống chung trong căn biệt thự bạc triệu đầy đủ tiện nghi.

 

*

 

Tam chợt mở bừng mắt v́ ánh đèn xe từ phía bên kia đường chiếu sang, chàng dùng tay che mắt cho bớt chói và chợt mỉm cười khi thấy bé Chi đang ngồi cạnh Lan trong chiếc xe Lexus bóng lộn, chàng vui v́ bé đă giữ lời hứa, mặc chiếc áo đầm màu hồng có thêu h́nh cô mèo dễ thương Hello Kitty, thần tượng của bé bấy lâu nay, áo này do chàng mới mua cho cháu sáng nay, coi như quà mừng Giáng Sinh của Cha. Lan lái xe đưa con đi dự tiệc Giáng Sinh, v́ Tam cố t́nh ngồi che dấu dưới tàng cây phong (maple) khá to nên cả hai Mẹ con không nh́n thấy chàng, chờ cho chiếc xe khuất dạng chàng mới cố gắng đứng lên, chống gậy đi về hướng có Trạm xe bus để về lại căn pḥng Chánh phủ cấp cho người khuyết tật.

 

Về đến pḥng trọ, Tam chẳng buồn thay đồ, thẩn thờ ngồi phịch xuống chiếc ghế thấp, đảo mắt nh́n khắp bốn vách tường treo vô số h́nh bé Chi từ lúc c̣n đỏ hỏn trong Bảo Sanh Viện cho đến h́nh mới chụp vài tháng trước của hai bố con trong một Trung Tâm Thương Mại  ở Vancouver). Niềm vui duy nhất của chàng hiện tại là chụp, phóng to h́nh ảnh cô con gái rượu và treo khắp căn pḥng, đôi lúc chàng đứng trước chân dung bé, cười nói như khi hai bố con vẫn đang c̣n sống cạnh nhau.

 

Đă gần nửa khuya, Tam nghe văng vẳng đâu đây bài hát Silent Night (Đêm Thánh Vô Cùng), chàng cảm thấy vô cùng cô đơn, bất giác chàng ngước lên nh́n tượng Chúa trên bàn thờ, và chợt như có một luồng điện chạy dọc sống lưng Tam, chàng đă phác giác ra rằng đâu phải chỉ có chàng một ḿnh cô độc trong đêm nay.

 

Cũng giống như Tam, Chúa Cứu Thế cũng đang chơ vơ cô độc một ḿnh  trên Thánh giá. một ḿnh.

 

 

Vancouver, December 23.12.2017

Thái Minh Thông

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính