Chế độ Cộng sản Việt Nam sẽ tồn tại bao lâu nữa?

 

© Thạch Đạt Lang

 

 

Tựa đề bài viết này có lẽ cũng là điều mà nhiều người đang tự hỏi. Cách đây vài năm, từ cuộc cách mạng Hoa Lài đầu năm 2011 ở Tunisia đến cuộc lật đổ nhà độc tài Muhammad Mubarak ở Ai Cập qua vụ biểu t́nh với hàng triệu người mang Dù ở Hongkong năm 2014, đă có nhiều dự đoán cho rằng chế độ và đảng CSVN sẽ sụp đổ trong tương lai gần.

 

Thế nhưng gần 6 năm đă trôi qua từ Cách mạng Hoa Lài đến Mùa Xuân Ả Rập, t́nh h́nh Việt Nam có nhiều biến động lớn về chính trị cũng như xă hội trong năm 2016 nhưng dường như chế độ CSVN vẫn chưa có dấu hiệu ǵ chứng tỏ sự sụp đổ đang kề cận.

 

Các biến động chính trị với chuyện thanh toán nhau giữa các đồng chí lănh đạo thân thương, kính mến trong nội t́nh đảng CS như án mạng ở tỉnh đường Yên Bái , cái chết đầy bí ẩn của tư lệnh quân khu 2, hỏa hoạn tại quán Karaoke thiêu sống 12 cán bộ trung cấp…ồn ào một dạo khiến người dân hả hê, thích thú trông chờ những cuộc trừng phạt, sát hại, tranh ăn với nhau dữ dội hơn.

 

Bên cạnh đó, chế độ và đảng CSVN càng ngày càng công khai, táo tợn để lộ rơ bản chất nô lệ, bán nước, độc tài, gian manh, hung ác, nham hiểm hơn bao giờ. Việc TBT Nguyễn Phú Trọng trong bài phát biểu tại hội nghị công an toàn quốc thứ 72 ngày 26.12.2016 đă nói rơ ràng “ Cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải là những người hết ḷng trung thành với Đảng, chỉ biết “c̣n Đảng, c̣n ḿnh”.

 

Biến động xă hội với các cuộc biểu t́nh của người dân ở Kỳ Anh đ̣i bồi thường thiệt hại và đ̣i hỏi nhà máy Formosa phải rút khỏi Việt Nam không làm bộ trưởng bộ công thương Trần Tuấn Anh run tay khi tiếp tục phê chuẩn dự án thép Cà Ná. Điều đó cho thấy việc xả chất thải từ nhà máy luyện thép Formosa ở Kỳ Anh tháng 04.2016 gây ra hủy diệt môi trường ở bờ biển kéo dài trên 240 km qua 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần không hề làm lănh đạo đảng CSVN sợ hăi hay e dè trước sự tàn phá đất nước khủng khiếp cũng như số phận điêu đứng của vài trăm ngàn đến hàng triệu người dân các tỉnh Quảng B́nh, Hà Tĩnh, Quảng Trị, Thừa Thiên-Huế.

 

Những vụ xả lũ ồ ạt từ các nhà máy thủy điện cộng với những cơn mưa lớn kéo dài khiến 235 người chết, hàng chục ngàn gia đ́nh mất trắng hoa mầu, nhà cửa, gia súc, nông cụ…thiệt hại gần 2 tỷ đô la Mỹ mà trách nhiệm chính là do bộ công thương cùng các cơ quan dưới quyền đă kư giấy phép cho thành lập các nhà máy thủy điện một cách bừa băi.

 

Sau khi lũ rút đi, người dân trắng mắt nh́n nhau, các nhà máy thủy điện lại tiếp tục hoạt động như không có chuyện ǵ xẩy ra. Ba nhân vật lănh đạo trong Tứ đầu chế Trọng, Quang, Ngân lặn mất tiêu, không thấy tăm hơi, chỉ có Nguyễn Xuân Phúc sau một hai tuyên bố mị dân xử phạt hành chánh các nhà máy thủy điện rồi cũng làm lơ mọi chuyện.

 

Trong khi đó nền giáo dục tiếp tục suy đồi tệ hại, văn hóa xuống cấp thê thảm, xă hội bất an, tham nhũng, hối lộ, cướp của, giết người giữa ban ngày càng lúc càng nhiều nhưng chế độ CSVN vẫn tiếp tục cai trị đất nước, không hề có dấu hiệu thay đổi đường lối, chính sách theo chiều hướng dân chủ, tự do hay cải cách xă hội tốt đẹp, b́nh yên hơn cho người dân.

 

Tunisia, chỉ một ngọn lửa của Mohamed Bouazizi đă làm bùng nổ cuộc cách mạng thay đổi cả thể chế. Ở Việt Nam, 235 người dân thiệt mạng v́ lũ lụt do các nhà máy thủy điện gây ra trong việc xả lũ, mội trường ở 240 km bờ biển bị hủy hoại, tại sao gần như người dân cả nước vẫn thờ ơ như chuyện xẩy ra ở Phi châu, nơi một bộ lạc xa xôi, một đất nước nhỏ bé nào đó ít ai biết đến tên, không dính dáng ǵ đến ḿnh?

 

Tại sao hàng chục ngàn người có thể đổ xô ra đường ở Hà Nội vào đêm khuya khoắt, hay hàng trăm ngàn người chen kín nhiều đường phố ở Sàig̣n để chào đón tổng thống Barack Obama trong tháng 05.2016, nhưng lại không có ai xuống đường để yêu cầu các nhà máy thủy điện xả lũ gây chết 235 người phải đóng cửa? Phải chăng người dân Việt Nam quá ích kỷ và hèn nhát, thèm khát tự do dân chủ nhưng không dám đấu tranh, hi sinh cho ước muốn của ḿnh?

 

Không quá khó để đi t́m câu trả lời. Có nhiều nguyên nhân:

 

1. Chế độ CSVN đă thuần hóa được dân tộc sau hơn 41 năm cai trị cả nước bằng chủ nghĩa độc tài, toàn trị. Sức đề kháng, chống lại bất công xă hội của người dân đă cùn nhụt, ư thức tập thể của một dân tộc đa số sống bằng nông nghiệp vốn đă không cao nay trở nên rệu ră, không thể kết hợp để tạo thành một sức mạnh, một phong trào khả dĩ làm thay đổi được chế độ. Do bị tuyên truyền, nhồi sọ, không được phép suy nghĩ, có tư duy độc lập ngay từ lúc mới chào đời, đa số người dân kể cả thành phần trí thức, có học sống theo sự điều khiển, giật dây của chế độ một cách vô thức. Thiểu số nhận thức được sự toàn trị gian ác, lưu manh, nham hiểm của cộng sản nhưng v́ an nguy bản thân, gia đ́nh cũng đành im lặng sống qua ngày hoặc tệ hại hơn a dua theo để hưởng lợi.

 

2. Chế độ CS với khoảng 4, 5 triệu đảng viên gồm quân đội, công an, cán bộ chính quyền, dân pḥng, dư luận viên… cùng với thân nhân, gia đ́nh, những kẻ ăn theo, giai cấp trung lưu buôn bán… phỏng đoán tổng cộng có thể lên đến 20 triệu người hoặc hơn. Lực lượng này chắc chắn không (hoặc chưa) muốn thay đổi chế độ khi họ vẫn c̣n có thể kiếm ăn, làm giầu trong t́nh trạng hiện tại, cho dù nhiều người trong họ cũng thấy được sự bấp bênh và bản thân chịu nhiều áp lực, chèn ép, áp bứctrong cuộc sống.

 

3. Tuy nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất là Việt Nam nằm sát bên cạnh Tầu Cộng, một đất nước với hơn 1,4 tỉ người, lúc nào cũng muốn đặt ách đô hộ lên VN trong hơn 4.000 năm qua. Đó là điều không may cho dân tộc. Một đất nước tự do, dân chủ với khoảng 94 triệu dân nằm sát sườn một nước cộng sản to lớn như Tầu Cộng chắc chắn không phải là điều dễ chịu cho các lănh đạo Trung-Nam Hải. Do đó họ t́m đủ mọi cách để buộc lănh đạo CS Hà Nội phải lệ thuộc hoàn toàn vào họ.

Như vậy tương quan lực lượng là 20/74 triệu (trên tổng số dân là 94 triệu) tức gần như 1 chống 4. Tuy nhiên, phe thuộc chế độ dù là thiểu số nhưng mạnh hơn về vũ khí, trang bị, liên kết (tạm thời) chặt chẽ hơn với nhau về quyền lợi, lại được lănh đạo rơ ràng. Phe của người dân, dù đông hơn gần 4 lần nhưng vũ khí có được chỉ là ḷng căm thù, thiếu hẳn sự đoàn kết, lănh đạo và ư chí chiến đấu, ngại hi sinh.

 

Quan sát các cuộc biểu t́nh từ việc chống giàn khoan HD 981, dân oan khiếu nại đất đai bị cướp hoặc không được đền bù thỏa đáng đến chuyện đ̣i hỏi Formosa bồi thường thiệt hại, rời khỏi Việt Nam…có thể thấy rơ trong 74 triệu dân VN, những người ư thức được việc cần phải thay đổi chế độ CS càng sớm, càng nhanh càng tốt có lẽ không tới chục ngàn người. Phần c̣n lại gần 74 triệu dững dưng với mọi biến động ngay cả khi bản thân, gia đ́nh họ bị mất đi miếng cơm, manh áo một cách gián tiếp như hàng triệu người bị liên hệ trong thảm họa Formosa tàn phá môi trường trên 4 tỉnh miền Bắc-Trung phần nhưng biểu t́nh đ̣i bồi thường thiệt hại và yêu cầu Formosa rút khỏi Việt Nam, cao nhất theo ước tính cũng chỉ khoảng hơn 10.000 người vào ngày 02.10.2016.

 

Tương tự như thế, các nạn nhân điêu đứng v́ lũ lụt miền Trung đến hàng trăm ngàn người nhưng không hề có một cuộc biểu t́nh nào của người dân yêu cầu đóng cửa các nhà máy thủy điện “xả lũ đúng quy tŕnh”. Phải chăng 235 nạn nhân chỉ là con số nhỏ so với 94 triệu? Phải chăng dân VN đă quen quan niệm rằng người chết th́ đă chết, không thể làm sống lại được, biểu t́nh đ̣i hỏi đóng cửa nhà mày thủy điện sẽ bị đàn áp, đánh đập, giam giữ, kết tội phản động, gây rối loạn trật tự xă hội… cho nên ai cũng thà chết sau chứ không chịu hi sinh trước cho các thế hệ con cháu mai sau.

 

Một cuộc cách mạng lật đổ chế độ CSVN từ những cuộc biểu t́nh với sự tham dự của hàng trăm ngàn người dân hoặc hơn ở các thành phố lớn như Sàig̣n, Đà Nẵng, Hà Nội sẽ không bao giờ xẩy ra.

 

Từ những nhận định trên, người viết nghĩ rằng chế độ CSVN chỉ sụp đổ khi một trong các biến cố dự đoán sau đây trở thành hiện thực:

 

1. Một biến động quốc tế ở biển Đông đẩy hai nước Mỹ – Tầu cộng, do xung đột về kinh tế, vừa là thù vừa là bạn vào một cuộc chiến tranh quy ước, kéo theo các nước Nhật, Nam Hàn, Úc, Đài Loan, Việt Nam… vào tham chiến. Chế độ CSVN lúc đó bắt buộc phải chọn đứng về một phía, theo Tầu Cộng hoặc Mỹ. Đứng về phía nào th́ chế độ CS cũng sụp đổ.

 

2. Việc “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong đảng CS xẩy ra mạnh mẽ, dữ dội, nhanh chóng hơn khi tài nguyên đất nước cạn kiệt không c̣n ǵ để bán, ngân sách trống rỗng, không c̣n tiền trả lương cho công an, quân đội, dân pḥng, dư luận viên…, đất nước tan hoang v́ các dự án phá hoại môi trường nằm trong âm mưu của Tầu Cộng trong giai đoạn cuối đang được ồ ạt triển khai. Hàng loạt cán bộ lănh đạo trung, cao cấp của chế độ sẽ tháo chạy trong tương lai.

 

Khi chiếc bánh tài nguyên đất nước càng ngày càng nhỏ, số người ăn càng lúc càng đông, các lănh đạo cộng sản mới lên sau này bắt buộc phải tranh giành, t́m cách cướp lại những ǵ các người đi trước đă tham nhũng, hối lộ, rút ruột công tŕnh trong mấy chục năm qua. Đó cũng chính là lư do giới tư sản trung lưu hiện đang bị ḍm ngó tài sản, nay mai chắc chắn sẽ bị hỏi tội, bằng chứng đầu tiên là vụ đánh thuế hồi tố các doanh nghiệp buôn bán xe hơi với những xe bán sau ngày 01.07.2016.

 

3. Đảng CS Tầu bị phân hóa và sụp đổ do sự tranh giành quyền lực, thanh toán nhau giữa các lănh đạo cao cấp nhất, khi đó chế độ CSVN tức khắc tan vỡ theo v́ mất chỗ dựa về kinh tế và chính trị, biến loạn xă hội sẽ xẩy ra, máu sẽ đổ. Công an, quân đội sẽ ră ngũ, sẽ đứng vế phía dân hay chế độ?

 

Năm 2017 đă bắt đầu, dân tộc, đất nước VN sẽ đi về đâu, chế độ CSVN tồn tại bao lâu nữa vẫn là câu hỏi bỏ ngỏ chưa có câu trả lời.

 

 

Thạch Đạt Lang

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính