Người Nữ Quân Nhân VNCH

 

Sue Phan‎

 

 

 

 

TRAO ĐỔI TÙ BINH: Khi tôi c̣n là nữ sinh, tôi không biết Cộng Sản là ǵ! Dịp Tết Mậu Thân, Mẹ tôi mất 2 người anh, v́ bị CS xử tử bằng cách chôn sống. Năm đó tôi đậu Tú Tài, tôi đă t́nh nguyện vào quân đội, bất kể sự cản trở của ba mẹ tôi, tôi dọa nếu tôi không vào quân đội, tôi sẽ không bao giờ lập gia đ́nh.

 

Sau khi tôi ra trường, tôi được thuyên chuyển làm việc ở Quân Đoàn I. Có dịp tôi đi công tác ở Quảng Trị, dịp đó tôi nh́n xung quanh từ vĩ tuyến 17, tôi mới nhận thấy rằng trong thời gian tôi là nữ sinh, được cắp sách đến trường, vui chơi với các bạn trong những buổi nhảy đầm, và cùng với các anh chị Luật Khoa cầm biểu ngữ chống chiến tranh, tôi thấy ân hận quá. Trong những năm đó, tôi đă được yên ấm như thế là nhờ công ơn người lính VNCH...


Trong một dịp công tác Quảng Trị năm 73 tôi và cô bạn tên Kim, lúc ấy Kim là Trưởng Pḥng Xă Hội Tiểu Khu Quảng Trị. Chúng tôi tham dự việc trao trả tù binh do Ủy Ban Quân sự bốn bên giám sát.

 


Với bản chất xảo quyệt sẵn có của Cộng Sản, họ đ̣i hỏi phía bên Quốc Gia chúng ta, phải trang bị quần áo bà ba màu nâu và những dôi dép râu (dép làm bằng vỏ xe, có quai tréo) cho các tù binh CS mặc, khi trao trả lại cho họ. Trong bộ đồ nâu ấy sẽ làm nổi bật lên nét ảm đạm, thê thảm của người tù!


Ngược lại, với bản chất chân thật của người miền Nam, chúng ta không đ̣i hỏi ǵ họ, chỉ mong họ sớm trả lại tự do cho các chiến hữu của chúng ta càng sớm càng tốt mà thôi.


Khi tù nhân đầu tiên được trao trả bước ra khỏi căn lều nhỏ, Kim nh́n thấy và đă nhận ra sự xảo quyệt của họ. Người tù binh VNCH đă được bọn họ “trang điểm” trong quần tây xám, áo sơ mi trắng, giầy, nón thật tươm tất và có xách tay nữa, họ đă ngụy tạo h́nh ảnh người tù binh giống như một thư sinh sắp được đi dạo phố Hà Nội vậy, để che đậy bên trong là một bộ xương bọc da, v́ đói khát lâu ngày...


Cái ngụy tạo trắng trợn ấy là một điều họ muốn cho Quốc tế nh́n qua ống kính của các phóng viên để so sánh h́nh ảnh của các tù binh hai phía. Kim đă nhận ra ngay cái dụng ư gian manh đó của người Cộng Sản.


Để đối đầu lại với họ, trong khi d́u người tù binh đầu tiên vừa được trao trả, Kim đă nói khẽ vào tai anh ta: “anh b́nh tĩnh nhé, đă có chúng tôi đây, vừa đi, vừa vất hết tất cả những ǵ thuộc về họ”. Hiểu ư ngay nên anh đă vừa đi vừa cởi, vừa vất hết và khi đến bờ sông để xuống ca-nô, anh chỉ c̣n lại trên người chiếc quần đùi cũ kỹ bạc màu, và phơi bày rơ những ống xương tay, chân khẳng khiu... Đồng loạt các bạn tù đi phía sau anh đều làm cùng động tác, quần, áo, giầy, nón vất ngổn ngang theo dọc đường đi và những tiếng hô to đả đảo CS vang dội một góc trời của bờ sông Thạch-Hăn đă dạy cho Việt Cộng một bài học đau đớn về hành động gian manh của chúng.


Có một Sĩ Quan vc tên là Dũng đă hằn học đánh thật mạnh vào vai Kim và quát: - Cô xách động tinh thần tù binh phải không? Kim hét to về hành động bỉ ổi đánh phụ nữ ngay trước mặt Ủy Ban Quân Sự bốn bên, đúng là hành động của sĩ quan VC!


Sau đó cuộc trao đổi tù binh phải tạm ngưng vài giờ để bốn bên cùng họp lại...


Sự dũng cảm của chiến sĩ tù binh chúng ta là các anh đă giấu trong người những mảnh vải vẽ h́nh cờ vàng ba sọc đỏ, và những chiếc quạt giấy xếp bằng tay, mà chúng không nghi ngờ khi mở ra là h́nh cờ vàng Quốc gia hay những hàng chữ đả đảo Cộng Sản, các anh đă đưa cao khỏi đầu cho mọi người thấy khi vừa bước qua khỏi hàng ranh của chúng.


Khi những tù binh VC được quyền rời đất tự do để về phần đất của họ, th́ những người tù ấy đă đi hàng ba và tay họ nắm chặt tay nhau trước sự ngạc nhiên của mọi người, cho đến lúc một người nào trong số họ giựt được tay ra và vừa chạy ngược lại vừa la to lên: “Tôi xin ở lại”... th́ lúc ấy các quân nhân miền Nam chạy vội ra, bảo vệ anh ta ngay lập tức, và đưa vào căn lều cạnh đó, và trao họ cho chúng tôi để giúp họ những ǵ họ cần...


Sau này chúng tôi t́m hiểu qua các tù binh vượt thoát được, họ đă cho biết là - lệnh ngầm, họ phải nắm chặt tay nhau để không ai có thể vùng chạy ngược trở lại, v́ họ biết chắc rằng hầu hết các tù binh đều muốn ở lại miền Nam, khi họ hiểu rơ đời sống sung túc và tự do ở bên này.


Và ngược lại, trong số tù binh của VNCH chỉ có duy nhất một người xin ở lại với VC mà thôi, sau này chúng tôi được biết, đó là tên VC được chúng dùng tên và số quân của một tù binh đă chết, và gài người của chúng vào, để cho quốc tế thấy là cũng có người muốn ở lại với bọn chúng...

 


Công viêc trao đổi tù binh tiếp nối mỗi tuần từ ba ngày đến năm ngày như thế ṛng ră hơn ba tháng liền. Kim và các bạn của tôi đă làm việc với hết sức nhiệt thành... Ba mươi tháng tư 75, ngày đoạn trường mà tất cả đoàn Phượng Hoàng đă xếp đôi cánh găy. Một số chị em chúng tôi đă phải rũ cánh trong những trại tù khổ sai dă man ấy, trong đó có Kim!


Tôi cũng là một Phượng Hoàng NQN tầm thường. Ngày xưa tôi cũng chỉ làm công tác thường xuyên của người nữ QN Xă Hội với tấm ḷng yêu quê hương xứ sở mà thôi. Nên lúc nào tôi cũng trân trọng những thành tích mà các bạn tôi, hay nói chung là của đoàn Phượng Hoàng NQN đă gặt hái được để cùng hănh diện chung.


Tôi viết những ḍng chữ ngày hôm nay để vạch trần sự dối trá của CS, và cũng để xác định rằng tôi luôn luôn hănh diện là nữ Quân Nhân Quân Lực VNCH.

 


Sue Phan‎

---------------------------------------------------------

 

Trường Nữ quân nhân Việt Nam Cộng Ḥa

 

hoiquanphidung.com

 

 

Trung tâm Quản trị Huấn luyện Nữ quân nhân Việt Nam Cộng ḥa (Women’s Army Corps Training Center, WACTC) được thành lập vào năm 1965 với tên gọi ban sơ là Trường Nữ Phụ tá Xă hội, là cơ sở duy nhất đào tạo nữ quân nhân cấp thấp của Việt Nam Cộng ḥa. Trường tọa lạc tại đường Nguyễn Văn Thoại (Sài G̣n), nay vị trí này thuộc đường Lư Thường Kiệt. Trường đảm nhận việc tuyển mộ nữ giới từ 18 tuổi trở lên với tiêu chí t́nh nguyện gia nhập quân đội và huấn luyện căn bản quân sự như về tổ chức quân đội, cơ bản thao diễn… Nhiệm vụ của nữ quân nhân là không tác chiến nên chỉ được học ít giờ làm quen với vũ khí do Trung tâm Huấn luyện Quốc gia Quang Trung đảm trách.

 

 

Sau phần căn bản quân sự, tùy nhu cầu quân số do Bộ Tổng tham mưu ấn định, khóa sinh tốt nghiệp sẽ được thụ huấn chuyên môn tại các trường Tổng Quản trị, trường Quân y, trường Hành chánh – Tài chánh, trường Quân nhu, trường Xă hội…

 

Đến năm 1966, việc tuyển mộ nữ quân nhân do các trung tâm tuyển mộ phụ trách và chuyển nữ tân binh đến Trung tâm Quản trị Huấn luyện Nữ quân nhân để trang bị và thụ huấn căn bản quân sự.

 

Nữ quân nhân được tuyển theo bằng cấp. Trung học đệ nhất cấp và tú tài I được huấn luyện trở thành hạ sĩ quan trong quân đội (Trung sĩ) cho đến năm sau mới có khóa sĩ quan đầu tiên từ những hạ sĩ quan có bằng tú tài hoặc tuyển mộ mới.

 

 

Cũng tùy theo nhu cầu quân số do Bộ Tổng tham mưu ấn định, việc tuyển mộ và huấn luyện nữ quân nhân được tiếp tục phát triển hàng năm. Đến năm 1968, lệnh tăng quân số cho phép tuyển mộ thêm nữ quân nhân hàng binh sĩ, chỉ cần biết đọc, biết viết và đầy đủ sức khỏe là được nhận tại các trung tâm tuyển mộ rồi sau đó được chuyển đến trường Nữ quân nhân.

 

Thời gian huấn luyện căn bản quân sự cũng được rút ngắn c̣n trong ṿng một tháng thay v́ 6 tuần lễ như trước. Số binh sĩ này được sung vào ngành Kiểm soát An ninh và Tài xế (ưu tiên nhận các quả phụ tử sĩ).

 

 

Năm 1967, Văn pḥng Trưởng đoàn Nữ quân nhân được chuyển về Bộ Tổng tham mưu, trực thuộc Văn pḥng Tham mưu phó Nhân viên, c̣n Trung tâm Quản trị Huấn luyện Nữ quân nhân trở thành trường Nữ quân nhân trực thuộc Tổng cục Quân huấn như các trường và các trung tâm huấn luyện khác của Quân lực Việt Nam Cộng ḥa.

 

Trường Nữ quân nhân huấn luyện trong 10 năm các khóa Căn bản Quân sự cho binh sĩ, hạ sĩ quan. Riêng về sĩ quan Nữ quân nhân th́ được 7 khóa tốt nghiệp và đến nửa chừng khóa 8 th́ biến cố 30.4.1975 xảy ra.

 

http://hoiquanphidung.com/showthread.php?15548

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính