Quyền lợi cốt lơi của Hoa Kỳ

 

Siêu Phong

 

 

Bài nghiên cứu của tờ báo Economist có một vài điều hay về lịch sử đáng chú ư nhưng không đủ. Điều quan trọng là được nghe từ mấy đời ông Tổng Thống Mỹ, Cộng Hoà cũng như Dân Chủ nối tiếp nhau hơn 40 năm nay th́ ông TT Mỹ nào cũng muốn nói cho mọi người bên ngoài biết là đừng có đụng vào hay cản trở “quyền lợi cốt lơi” của nước Mỹ. Những nhóm thiểu số sinh sống tại Hoa Kỳ mà có những nguyện vọng trái ngược với “quyền lợi cốt lơi” của Hoa Kỳ đều không được hoan nghênh. Nuớc Mỹ luôn luôn mở rộng ṿng tay đón nhận tiền từ ngoài nhập vô nước Mỹ, không cần biết xuất xứ từ đâu, miễn là số tiền đó nhập vào Hoa Kỳ để đầu tư chứ không phải để ủng hộ khủng bố.

 

V́ vậy mà thấy các chính quyền Mỹ luôn luôn khuyến khích Công dân Mỹ và “Việt Kiều” Mỹ đem tiền về Việt-Nam du hí, gửi tiền về cho thân nhân càng nhiều càng tốt, v́ họ biết rằng số tiền đó sẽ có một ngày chui trở lại các nhà băng Mỹ qua nhiều con đường rửa tiền mà họ biết trước và gài sẵn. Họ c̣n hoan nghênh cho những “đại gia” ngoại quốc đầu tư vào Hoa Kỳ với số tiền trên $500,000 USD dùng những dạng di trú “visa EB5” để vào Mỹ.

 

Biển Đông và quyền lợi của Hoa Kỳ

 

Về vụ Biển Đông, TC hiện đang làm cái điều là cản trở “quyền lợi cốt lơi” của nước Mỹ nghĩa là cản trở lưu thông trên vùng Biển Đông mà mỗi năm lưu lượng hàng hải cũng như không vận là quá 5,000 tỷ USD.

 

Chắc chúng ta c̣n nhớ rơ những ǵ xẩy ra năm 1941, khi nhóm quân phiệt Nhật Bản đem 6 Hàng Không Mẫu Hạm cùng với 472 chiến đấu cơ, lén tấn công chớp nhoáng Trân Châu Cảng và lôi Hoa Kỳ vào ṿng Thế Chiến thứ 2 và Nhật Bản đă bị thua trận v́ 2 quả bom nguyên tử.

 

Trước đó Hoa Kỳ cũng thường tuyên bố là giữ thế trung lập, không đứng về phía nào cả giống hệt như bây giờ Hoa Kỳ cũng tuyên bố không đứng về quốc gia nào trong vụ tranh chấp chủ quyền các đảo “san hô” và “trồi sụt theo thuỷ triều” trên Biển Đông và Hoa Kỳ chỉ cần mọi nước quanh vùng tuân thủ triệt để luật biển (UNCLOS) và tự do lưu thông trên Biển Đông trong vùng quốc tế mà thôi v́ Hoa Kỳ không có chủ đích chiếm đóng đất đai của thiên hạ. Hoa Kỳ rộng lớn, đất đai mênh mông bỏ trống trải dài qua 3 múi giờ trên đất liền nên không có tham vọng lấy đất của ai cả. V́ vậy khi bất cứ nhóm nào kể cả Trung cộng mà cản trở “quyền lợi cốt lơi” của nước Mỹ th́ chắc chắn sẽ bị trừng phạt.

 

Nhiều người nói rằng Trung cộng cũng có bom nguyên tử; nhưng muốn đem bom từ TC đi thả vào nước Mỹ th́ nhắm vào chỗ nào: New York, Washington D.C., Philadelphia, FLorida, Texas hay California??? và điều khiển máy bay đi xa th́ đâu có dễ dàng như vậy, trong khi các mục tiêu của Trung Cộng đă nằm sẵn trải dài trên ven biển Hoa Đông và hải quân của Mỹ có thể di chuyển vũ khí của họ đến Ấn Độ Dương, Subic Bay, Nam Hàn, Nhật Bản, đảo Guam, Úc Châu, v.v.... đến gần Trung Cộng hơn.

 

Kinh tế TC dựa vào ǵ?

 

Điều thứ hai là tác giả có lẽ quá tin vào báo cáo tài chánh của TC nên vẫn c̣n nghĩ rằng kinh tế TC là lớn mạnh lắm. Báo cáo tài chánh của TQ nh́n vào trông rất “hành chán”, nhưng phần nhiều là giả mạo thổi phồng lên để kiếm thêm đầu tư ngoại quốc: “thiếu minh bạch” không khai sự thật về những sản xuất cao ốc bỏ trống không người ở; báo cáo được các địa phương thổi căng phồng tăng lên hầu lấy điểm cấp trên hoặc những báo cáo về chứng khoán quốc doanh dổm nữa. Kết quả là phe Tây Phương tin tưởng vào báo cáo giả, cái ǵ cũng giả. “GDP” tăng trưởng giả. Tin vào báo cáo giả đó nên đầu tư ngoại quốc ào ào tùn vào bây giờ mới sáng mắt ra th́ đă trễ. Cả thế giới đă bị lừa, kể cả các nhà chuyên viên điều nghiên tạo ra chính sách Mỹ cũng công nhận đă bị lừa. Những người được huấn luyện theo lối của Âu Mỹ là tin tuởng và tuân thủ luật lệ, tuân thủ những điều đă kư kết trên các hợp đồng quốc tế; họ không biết là giới “ma đầu” bên ngoài coi vụ kư kết là đồ bỏ v́ họ sài luật rừng xanh- luật của kẻ mạnh. Những hiệp uớc, hoà ước chỉ là thời gian tạm thời dưỡng quân điều nghiên để tấn công lại mà thôi. Liên Hiệp Quốc hiện nay chỉ là tṛ hề - một cơ quan “có miệng mà không có răng” nghĩa là không có một biện pháp chế tài nào cả.

 

Nhưng sự thật là có bao nhiêu người đă nói, đă viết là nền kinh tế TC chỉ là loại kinh tế “ăn cắp, sao chép, làm hàng nhái”, nhưng v́ có số nhân công rẻ trên 400 triệu người và số người này chỉ là làm công như một thứ “nô lệ lao động tại chỗ “ kiểu mới mà thôi cho cả thế giới. Thời nay không c̣n nước nào đến các lục địa xa xôi bắt người về làm nô lệ như xưa (“xưa rồi Diễm”) cả.

 

Trong ṿng 100 năm nay TC kể cả chư hầu là VNCS có làm được phát minh nào được cơ quan “NOBEL” quốc tế công nhận giúp cho nhân loại chưa hay là ngược lại những hàng hóa đặc biệt là thực phẩm sản xuất từ TC đa số bị cảnh báo là làm hại đến sức khoẻ của con người; cũng như đồ vật làm nhái đều thiếu kém chất lượng.

 

Một nền kinh tế chỉ dựa vào người khác mà sống th́ chắc chắn sẽ mai một. Những mẫu mă sao chép được cũng sẽ bị đào thải v́ kỹ thuật, tin học thăng tiến hàng ngày, hàng tháng, hàng năm. V́ vậy mà mỗi năm nước Mỹ có nhiều lần “thứ sáu đen” để những công ty bán rẻ đi những hàng ế trong năm, thứ hàng sắp sửa bị đào thải. Những dụng cụ cũ như máy chụp ảnh bằng phim, đầu máy VCR, điện thoại dọc đường, xe hơi kiểu cũ dùng xăng regular và v.v.. đă bị loại. Điện thoại cầm tay kiểu cũ đều đă bị đào thải dần dần thay thế bằng những “điện thoại thông minh” (i phone, smart phones) mạnh mẽ hơn. Nhiều dụng cụ cũng sẽ bị đào thải theo thời gian.

 

Giới kinh doanh TC có những chủ đích làm bất cứ cái ǵ để làm giầu, kể cả thực phẩm dùng hoá chất, độc dược miễn là lừa được người tiêu thụ đa số là người nghèo, giới công nhân có mức lương hạn chế dưới trung b́nh lại có gia đ́nh có đông con nít.

 

Những thứ thực phẩm độc hại này nếu bị phương Tây khám phá và trả về th́ đă có băi rác thải như Việt-Nam và Bắc Hàn rồi, và có làm chết 2,3 triệu người dân của 2 nước ấy th́ cũng không nhằm nḥ ǵ so với dân số hơn 1 tỷ người của họ. Mười sáu chữ vàng và bốn tốt đều là những mồi giả hiệu. H́nh như Kim Jong Ủn bên Bắc Hàn c̣n thông minh hơn Bộ Chính Trị CSVN rồi.

 

 

20/11/2015

Siêu Phong

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính