SAIGON Nhỏ Nhật Báo 13861 Seaboard Circle, Garden Grove , CA 92843
Email: nhatbaosaigonnho@ yahoo.com
SỐ 48
THỨ TƯ
22 THÁNG 10, 2008
Những điều nên nói
...
ĐÀO NƯƠNG
SAIGON NHỎ SẼ CÓ MẶT TRONG BUỔI “HỌP BÁO” CỦA ÔNG NGUYỄN CHÍ THIỆN
Sáng nay vào lúc 11 giờ thân hành ông Nguyễn Chí Thiện đến toà soạn để mời Hoàng Dược Thảo, chủ nhiệm kiêm chủ bút hệ thống báo Saigon Nhỏ đi dự cuộc “họp báo” của ông.
Nguyên văn Thư Mời cuả ông Nguyễn Chí Thiện như sau:
Nguyễn Chí Thiện
9501 Oasis Ave.
Garden Grove, CA 92844
Nam California ngày 20-10-2008
Kính gửi:
Bà Đào Nương Hoàng Dược Thảo
Chủ Nhiệm & Chủ Bút nhật báo Sàig̣n Nhỏ
Thưa bà,
Ngày 15 tháng 10 năm 2008 tôi đă gửi đến quí báo, qua bưu điện, một phong thư trong đó có một thư mời Chủ Nhiệm & Chủ Bút nhật báo Saigon Nhỏ đến tham dự buổi họp Họp Báo do tôi tổ chức và một thư cậy đăng có trả tiền “Thư Mời Họp Báo” của tôi trên nhật báo của bà.
Rất tiếc, trên nhật báo Saigon Nhỏ số 47 ra ngày Chủ Nhật 19 tháng 10 năm 2008 bà cho biết “chưa nhận được lời mời chính thức” của tôi. Tiếp theo là hai điều kiện bà đặt ra để bà sẽ đến tham dự buổi họp báo của tôi:
1. Phải dành cho bà ít nhất 20 phút để bà có thể đặt những câu hỏi trực tiếp với tôi, Nguyễn Chí Thiện.
2. Hạn chót để tôi phúc đáp yêu cầu của bà là nội nhật ngày thứ hai 20 tháng 10 năm 2008.
Tôi xin phúc đáp để bà rơ:
- Tôi chấp thuận dành cho bà thời lượng 20 phút như bà yêu cầu.
- Thư này sẽ được gửi đến bà qua bưu điện dưới dạng thư bảo đảm, đồng thời cũng được đưa tay đến toà báo Saigon Nhỏ trong ngày thứ hai 20 tháng 10 năm 2008.
Dưới đây là thời gian và địa điểm buổi họp báo của tôi:
Ngày giờ họp báo: Từ 16 đến 18 giờ chiều Thứ Bảy ngày 25 tháng 10 năm 2008.
Địa điểm: Pḥng hội khách sạn Ramada, 10022 Garden Grove
Blvd., Garden Grove, CA 92843 (ĐT: 1-800-917-5555)
Trân trọng,
Nguyễn Chí Thiện
Từ khi sống đời lưu vong, h́nh như ngôn ngữ Việt Nam hay được phóng đại. Tôi không hiểu những người tổ chức buổi họp mặt của ông Nguyễn Chí Thiện viết thông báo hay chính ông viết nhưng đúng ra các ông không nên dung danh từ “họp báo” v́ ông Nguyễn Chí Thiện không phải là một nguyên thủ quốc gia hay một nhân vật công quyền muốn tuyên bố một điều ǵ quan trọng đối với quốc dân và đồng bào. Để trả lời về những nghi vấn được đặt ra do những hành vi bất nhất của chính ḿnh gây ra sự nghi ngờ cho bạn văn, cho độc giả th́ ông Nguyễn Chí Thiện nên dùng danh từ “buổi nói chuyện” hay buổi tiếp xúc hay nhă nhặn hơn th́ là buổi gặp gỡ là được rồi. Khi các ông dùng danh từ “họp báo”, Đào Nương tôi sợ đến... toát mồ hôi. Nhưng tôi đă trả lời với ông Nguyễn Chí Thiện là tôi sẽ tham dự và cám ơn ông đă đồng ư dành cho tôi ít nhất là 20 phút để đặt những câu hỏi nhằm giải tỏa những thắc mắc khiến Saigon Nhỏ kết luận ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề. Chúng tôi cũng hy vọng rằng những giải thích của ông thoả đáng và hợp lư để chúng tôi và nhiều người Việt trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại “hân hoan” nhận phần lỗi đă nhận định sai lầm về ông và sau đó chúng ta cùng chấm dứt nghi án ai là tác giả tập thơ Vô Đề.
Như đă nói từ những số đầu khi đăng tải bài của nhiều tác giả chống đối cũng như bênh vực ông Nguyễn Chí Thiện, Saigon Nhỏ đă gọi trường hợp ông Nguyễn Chí Thiện là một nghi án văn học lớn nhất của Việt Nam mà nhân chứng sống là ông Nguyễn Chí Thiện c̣n sờ sờ kia, nếu chúng ta không đặt vấn đề để làm sáng tỏ th́ mai sau, chúng ta sẽ mang tội với những thế hệ đi sau. Trong nhiều số báo ngày phát hành tại Nam Cali cũng như báo tuần Saigon Nhỏ ở khắp nơi, chúng tôi đă công khai “mời” ông Nguyễn Chí Thiện trả lời những điều nghi ngờ về việc ông không phải là tác giả tập thơ Vô Đề qua những bài viết của nhiều tác giả như Triệu Lan, Thế Huy, Trần Thanh, Việt Thường đặt nghi vấn qua chính những lời tuyên bố của chính ông Nguyễn Chí Thiện sau 13 năm ông ra hải ngoại, những nghi vấn dựa trên tài năng và những nghi vấn dựa trên nội dung của tập thơ Vô Đề, trên dạng tự cuả ông Vô Danh và ông Nguyễn Chí Thiện.
Nhưng ông Nguyễn Chí Thiện không muốn dùng diễn đàn Saigon Nhỏ dành cho ông mà chọn h́nh thức “họp báo” th́ đó là quyết định của ông.
Nhiều người khuyên tôi, Hoàng Dược Thảo, không nên đến dự buổi họp báo này v́ kinh nghiệm của những cuộc hội họp của cộng đồng trước đây. Nhưng tôi nghĩ rằng không
sao cả. Vấn đề bảo vệ an ninh hay tôn trọng dân chủ của buổi họp này là vấn đề của ông Nguyễn Chí Thiện và những người giúp ông tổ chức buổi “họp báo” này. Điều này rất cần thiết để các ông chứng minh các ông là những “lănh tụ” của cộng đồng, của văn hoá Việt Nam hải ngoại để “lănh tụ” Nguyễn Chí Thiện giải đáp những nghi vấn của đồng bào và lấy lại niềm tin nơi đồng bào đă cho rằng ông không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề. Việc các ông mời Saigon Nhỏ tŕnh bày những thắc mắc về ông trước công chúng chỉ là việc thường xảy ra trong một xă hội tự do và dân chủ. Điều đó chứng tỏ ông Nguyễn Chí Thiện tôn trọng ư kiến của quần chúng mà Saigon Nhỏ là một cơ quan ngôn luận đă đăng tải những ư kiến này thay cho những người không có diễn đàn.
Bởi v́ cho đến giờ phút này, những tài liệu chúng tôi đưa ra trên báo Saigon Nhỏ không có ǵ là bí mật. Đó chỉ là những điều do chính ông Nguyễn Chí Thiện tuyên bố trên bước đường “chống cộng” của ông, hoặc do những người có uy tín hoặc những tài liệu từ những biên khảo về ông Thiện của người ngoại quốc. Trong vai tṛ của một người cầm bút, tôi chỉ đặt vấn đề này như một nghi án về văn học: Nguyễn Chí Thiện phải hay không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề và sau khi tham khảo mọi tài liệu, mọi ư kiến nhận được, hệ thống báo Saigon Nhỏ có đủ chứng từ để tin rằng ông Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề. Tôi hy vọng rằng trong buổi họp mặt tới, ông Nguyễn Chí Thiện sẽ có những chứng từ, những bằng chứng “mới” hơn những điều Saigon Nhỏ đă biết để chúng tôi có thể nghĩ ngược lại. Do đó, vấn đề làm sao cho quần chúng và hệ thống báo Saigon Nhỏ tin rằng ông là tác giả là vấn đề của ông Nguyễn Chí Thiện chứ không phải của chúng tôi.
Như đă viết trong nhiều bài viết từ một tháng qua, tôi không muốn đề cập tới sự liên hệ tới vai tṛ t́nh báo hay chính trị của nhân vật Nguyễn Chí Thiện. Tôi không muốn bàn về việc người tù Nguyễn Chí Thiện là giả hay thật. Trọng tâm của Saigon Nhỏ là bạch hóa nghi án ai là tác giả tập thơ Vô Đề với những chứng từ giấy trắng, mực đen. Trong khi những người bênh vực cho ông Nguyễn Chí Thiện th́ chụp bao nhiêu là cái mũ trên đầu những người không đồng quan điểm của họ. Riêng ông Phan Nhật Nam th́ cho là tác giả Triệu Lan là gián điệp của Trung Cộng v́ có họ hàng với ... Triệu Đà. Tôi chỉ muốn nhắc ông Phan Nhật Nam là sử Việt Nam c̣n có bà Triệu thị Trinh và Ỷ Lan Hoàng Thái hậu. Nếu tôi là ông, tôi sẽ nghĩ tên tác giả này là tỗng hợp của hai nhân vật lịch sử này. Triệu Lan quả thật là một cái tên thật đẹp.
V́ đây là một nghi án về văn học, những nhà văn, nhà báo có mặt tại Orange County nên tham dự cuộc họp báo này. Chúng ta nên cùng nhau giải quyết một nghi án về văn học mà “nhân vật chính” là ông Nguyễn Chí Thiện c̣n kia. Vài chục năm sau khi nh́n lại, dù kết quả cuả ngày 25 tháng 10 năm 2008 chứng minh là ông Nguyễn Chí Thiện có phải hay không phải là tác giả của tập thơ Vô Đề th́ chúng ta sẽ không hỗ thẹn với lương tâm, với thế hệ đi sau chúng ta là một vấn đề sờ sờ ra như thế mà chúng ta đă im lặng, đă không lên tiếng, đă không có một nổ lực nào để bạch hóa vấn đề. Im lặng là đồng lơa, tôi nghĩ như thế.
Nhiều thân hữu gọi điện thoại lo lắng và hỏi Hoàng Dược Thảo có ... sợ không. Có chứ, tôi sợ lắm.
Một mụ già nhà quê, trí tưởng chưa đi ra ngoài khung cửa bếp tự dưng phải đối đầu với toàn những ông “lănh tụ” văn hoá về một vấn đề ‘trọng đại” như bạch hoá một nghi án về văn học th́ ... không rung mới là chuyện lạ. Rung nhất là không biết cái nhan sắc tàn thu sắp sang đông của ḿnh không biết có làm phiền cái nhăn quan của những nhà văn hoá “cấp cao” ngồi trên bàn chủ toạ của buổi họp này nếu các ông đi t́m cái đẹp chân thiện mỹ của văn hóa như Descartes đă định nghĩa hay không?
Cá nhân tôi, một lần nữa, tôi xin cám ơn Ban tổ chức và ông Nguyễn Chí Thiện đă cho tôi ít nhất là 20 phút như tôi yêu cầu. Tôi cũng hy vọng là ban tổ chức sẽ giữ được an ninh và trật tự để chúng ta, những người làm văn hoá có thể tạo được một buổi sinh hoạt “có tŕnh độ” gây được một “dấu ấn” về văn hoá là chúng ta có thể chấm dứt nghi án này một cách vui vẻ sau đó dù kết quả như thế nào như trong những cuộc tranh luận dân chủ mà sống ở nơi đây chúng ta vẫn được “học hỏi”, nhất là trong mùa bầu cử hiện nay.
Kết quả như thế nào chúng tôi xin tường thuật vào số báo tuần sau.
HOÀNG DƯỢC THẢO