*06-1-2008* một thời niềm hãnh diện xót xa
KẺ ĐÀO NGŨ
Ta nhơ nhớ nhờ bạn bè giữ súng
Rồi lịm dần mất hút tới hư vô
Cõi hư vô thơm ngát những nấm mồ
Ta rụt rè ngây ngô không thèm chọn
Tình cờ gặp mấy thằng đào ngũ sớm
Tay bắt mặt mừng tủi tủi than van
Ta khoe trần gian thay đổi thăng trầm
Thằng thỏa thích kể non bồng nước nhược
Đứa khề khà rượu huỳnh hoa hạnh phước
Đứa chê ta chừng đó tuổi đã già
Ta xấu hổ trần tình thật xót xa
Và nguyện ước được về đây họp mặt…
Ta sợ hãi chui vào thân nhức buốt
Mở mắt nhìn thôi quá đỗi ngạc nhiên
Ai liệng ta trong bốn vách tường điên
Giường trắng phếu từng bộ xương cử động
Ta ú ớ la âm thanh rời rỗng
Những oan hồn lạnh rúm đói khát rên
Gào khẩn thiết đòi ba lô súng đạn
Bởi mất hết rồi ở trận Thiện Ngôn
Xác trần truồng mục rã chưa ai chôn
Ta toé óc mọc gai cùng mình mẩy
Mắt trừng trừng hằn học suốt đêm cay
Liếm láp mãi từng vết thương rỉ máu
Bạn bè ơi! Ta nghẹn ngào thua cuộc
Chí tang bồng chưa phỉ đã buông tay
Chắc tụi mày nỡ nào mà trách móc
Vì tao bây giờ người ngợm khó coi
Tổ Quốc ơi! Thân ta đà lạnh cứng
Tóc còn xanh mà thẹn với non sông
Đạn còn réo mà giã từ vũ khí
Để làm tên “đào ngũ” giữa đoạn trường
Lỡ tay súng nên đổ thừa định mệnh
Nhưng khí hùng vẫn ngạo nghễ đời trai
Ta tuốt gươm thề: SUỐT ĐỜI THÚC NGỰA
DẪU CHIẾN TRƯỜNG BỐI XÓA TUỔI TÊN AI!...
*Sa Chi Lệ* Viết trong Quân Y Viện Tây Ninh