Toàn dân hăy đồng ḷng đứng lên!
 

Quốc Ấn

 

 

Khi Miền Nam Việt Nam bị cộng sản cưỡng chiếm bằng xe tăng và đại bác cách đây gần 40 năm ... người dân miền Nam đă cảm nhận một cách đau đớn ư nghĩa của hai chữ "mất nước". Quê hương c̣n đó, nhưng đă bị cộng sản tước đoạt, cuộc sống của ḿnh c̣n đó, nhưng đă trở nên mong manh v́ bị cộng sản khống chế, nên cái cảm tưởng cay đắng chẳng c̣n ǵ là của ḿnh nữa đă làm ray rứt nội tâm người Việt miền nam. Cũng phong cảnh đó, cũng ruộng đồng đó, cũng những con đường quen thuộc đó, nhưng sao bỗng trở thành xa lạ, buồn tẻ. Rơ ràng là "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Ư thức quê hương thân yêu bị tước đoạt đă thúc đẩy nhiều người bỏ nước ra đi, với tâm nguyện có ngày t́m lại quê hương, giải phóng quê hương. Vào thời kỳ đó, cái tâm nguyện hy vọng có ngày xây dựng lại quê hương tốt đẹp hơn, tự do hơn là phổ biến và chân thật.

 

Bây giờ, gần 40 năm sau, cũng những người tôn thờ "Chủ Nghĩa Xă Hội", một thời xâm lăng Miền Nam với danh nghĩa "giải phóng", tiếp tục thống trị cả nước Việt Nam thân yêu, đă và đang tán tận lương tâm thực thi một quá tŕnh bán nước vô cùng tai hại. Nối tiếp hành động hiến dâng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Đảng Cộng Sản Việt Nam dưới triều đại Hồ Chí Minh-Phạm Văn Đồng thực hiện vào năm 1958, Đảng Cộng Sản Việt Nam dưới triều đại Lê Khả Phiêu-Lê Đức Anh-Nông Đức Mạnh-Nguyễn Minh Triết-TrươngTấn Sang-NguyễnTấn Dũng... cho tới ngày nay cũng đă hiến dâng một phần lănh thổ ở biên giới phương bắc, và một phần lănh hải ở Vịnh Bắc Việt cho quan thầy Trung Cộng mà không hề thông báo chi tiết cho toàn dân biết.

 

Không những họ bán nước mà họ c̣n bán cả dân, kể cả phụ nữ và trẻ em. Chưa bao giờ h́nh ảnh người phụ nữ Việt Nam bị hoen ố như dưới chế độ cộng sản hiện nay. Báo chí trong nước và hải ngoại thường nói đến những phụ nữ Việt Nam, thiếu nữ Việt Nam 14-15 tuổi bị bán qua Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan, Cao Miên... để làm tôi mọi t́nh dục cho bọn đàn ông bản xứ. Người nào bỏ trốn mà bị bắt lại đều bị đắnh đập tra tấn tàn bạo, đôi khi bỏ xác nơi xứ người. Người nào thoát được về đến biên giới th́ thân tàn ma dại, đói khổ cô đơn, lây lất cuộc đời để t́m về quê cũ, xa xôi cách trở.

 

Ngoài ra ai biết được số phụ nữ Việt Nam đă có con với người Trung quốc ? Những em bé hai ḍng máu đó, nếu là trai th́ được giữ lại để trở thành người Trung quốc có máu Việt Nam, khi lớn lên sẽ là những đoàn người tiên phong trở về quê mẹ để phục vụ quyền lợi của quê cha. Quá tŕnh đồng hoá sẽ cứ thế mà bành trướng, nhẹ nhàng, êm ả. Nếu là bé gái th́ được trả về quê mẹ để lo nuôi nấng. Sau này lớn lên nếu có cơ hội sẽ dễ dàng lấy chồng người Trung quốc, và hội nhập vào xă hội Trung quốc. Hiện tượng "cháu bà nội, tội bà ngoại" không phải là hiếm thấy ở Việt Nam ngày nay. Đất nước Việt Nam, bà ngoại ở Việt Nam cứ nuôi nấng cháu gái có máu người Trung quốc, c̣n Trung Quốc, bà nội Trung quốc khỏi phải nặng nhọc chăm nuôi mà vẫn có cái quyền của quê nội, bà nội. Nói ǵ đến việc "nhà nước" mở ngơ cho người Trung Quốc tự do qua du lịch Việt Nam. Cứ tưởng tượng họ tràn qua hàng triệu người, ăn dầm ở dề khắp nơi tại Việt Nam, có con với phụ nữ Việt Nam, th́ quá tŕnh đồng hóa mà Trung Quốc mong muốn thực hiện chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần tiếp cận với người Trung quốc cũng biết là Trung Quốc vẫn coi Việt Nam là một quận lỵ của họ. Đối với người Việt Nam yêu nước, th́ đó là một điều đáng lo và không thể chấp nhận. Thế mà tập đoàn lănh đạo Việt Nam hiện nay, không những không lo bảo vệ đất nước mà c̣n tạo điều kiện để Trung Quốc khống chế xă hội Việt Nam về nhiều mặt. Ngoài việc nhà nước cho xuất cảng qua Trung Quốc kể cả xuất lậu, đủ loại khoáng sản, tài nguyên chiến lược, và du nhập từ Trung Quốc vào Việt Nam đủ loại hàng hoá thuộc mọi lănh vực, kể cả tôn giáo, văn hoá, kịch nghệ, phim ảnh... điều mà trước đây người ta gọi là sự thống trị của thực dân mới. Hiện tượng phật tử, tu sĩ Phật giáo Việt Nam qua Trung Quốc tu học, hành hương cơ bản không nằm trong giáo lư của Đức Phật, mà có thể nằm trong mưu đồ chiến lược của Trung Quốc về mặt tư tưởng, tín ngưỡng bằng cách cấy vào đầu một số Phật tử và tu sĩ Phật tử Việt Nam sự thần phục Trung Quốc. Chiến lược đánh rỉ máu, âm thầm, nhẹ nhàng, liên tục để làm đối thủ mất máu mà gục ngă đă được thực hiện từ bao nhiêu năm nay, khỏi cần phải cho những "bài học" ồn ào bằng sức mạnh quân sự, có thể gây phản ứng chống đối của thế giới. Lợi dụng sự ngu dốt, vô đạo của bọn lănh đạo cộng sản Việt Nam nắm quyền lực độc đoán, và sự thèm muốn làm giàu, hưởng thụ của chúng, bất chấp hậu quả lâu dài cho đất nước Việt Nam, tư bản nước ngoài, đặc biệt là tư bản Trung quốc đă thi nhau khai thác tài nguyên và bóc lột lao động của Việt Nam.

 

Kinh tế Việt Nam ngày nay là h́nh ảnh một chợ trời, ai muốn làm ǵ cũng được, loang lở, nham nhở, môi trường sinh thái bị thiệt hại, sức khỏe của người dân bị đe dọa, miễn là các quan cách mạng kiếm tiền bằng mọi cách như tham nhũng, buôn lậu, tẩu tán tài sản của quốc gia, chuyển tiền của ra nước ngoài, chuẩn bị cuộc sống lưu vong cho gia đ́nh và bản thân, mặc cho số phận bi đát của đất nước, tương lai đen tối của dân tộc. Trong cái chợ trời đầy thủ đoạn và bịp bợm đó, người trung quốc cứ tung tiền ra là có thể hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp nắm hết các khâu kinh tế văn hóa, chính trị của Việt Nam, đủ để áp đặt sự thống trị của họ lên đất nước này.

 

Không lo bảo toàn Đất Tổ, cũng không lo củng cố tiềm năng của dân tộc, tập đoàn cộng sản Việt Nam lại c̣n tổ chức gởi người Việt Nam đi làm công cho xứ người, trong những điều kiện tủi nhục bóc lột thê thảm. Người bản xứ ở các nước Á Châu, Trung Đông, Bắc Phi, Đông Âu, đều đánh giá thấp người Việt Nam đi làm công cho họ và coi dân tộc Việt Nam thuộc loại chậm tiến, lạc hậu. Trời ơi, đất nước anh hùng, dân tộc anh hùng, mà sao Đảng Cộng Sản Việt Nam lại nỡ buôn dân bán nước làm chi để thiên hạ khinh khi, người dân bị tủi nhục. Tội lỗi này, trời, đất, tổ tiên, anh hùng liệt nữ quyết không tha thứ.

 

Nguy cơ mất nước ngày nay rất rơ rệt. Nếu để mất nước th́ sẽ mất nước cả ngàn năm. Và điều đó phải là nỗi ưu tư của toàn thể dân tộc. Chậm một ngày là một ngày dân tộc tiến gần đến nguy cơ mất nước. Do đó, bổn phận b́nh thường nhất, tự nhiên nhất của người Việt yêu nước là phải cấp bách đứng lên cứu nước. Toàn dân hăy đồng ḷng đứng lên: Loại trừ đảng cộng sản buôn dân bán nước, để cứu nước...

 

Quốc Ấn

 

 

 

 

Trang Chính     Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Phỏng Vấn     Văn Học Nghệ Thuật     Tham Khảo