Một ngày không thể quên

 

 

 

image

 

Hôm nay là ngày quyết định sẽ đưa mẹ vào Viện dưỡng lăo. Cả đêm qua thao thức không ngủ được, Phượng trằn trọc xuốt đêm, nghĩ ngợi lan man hết chuyện này sang chuyện khác, ḷng rối như tơ ṿ. Gần sáng nàng mới mệt mỏi thiếp đi, nhưng vừa chợp mắt được một lát, Phượng bỗng choàng tỉnh dậy v́ một mùi khét từ nhà bếp xông lên làm nàng tỉnh hẳn ngủ. “ Thôi chết rồi, mẹ lại quên tắt bếp ” Phượng nói thầm như vậy, rồi không kịp xỏ dép, nàng hốt hoảng chạy thật nhanh xuống nhà dưới. Căn bếp mù những khói, hơi khét từ cái nồi đang nấu trên bếp bay tỏa khắp căn pḥng, lửa xanh vẫn liếm quanh đáy nồi. Phượng vội vàng tắt bếp gas, bê cái nồi đặt qua một bên, rồi mở tất cả các cửa cho khói bay ra, may quá, nàng xuống kịp, nếu không cả nhà lại bị một phen hoảng vía. Từ khi mẹ bị bệnh lú lẫn, Phượng phải khoá ống gas mỗi khi đi làm, nhưng hôm nay nàng ở nhà nên không khóa, v́ có dè đâu bà cụ ḷ ṃ xuống bếp sớm thế. Phượng đứng im, định thần một lúc cho tim bớt đập, rồi mới chậm răi bước ra cửa sau.

 

Nàng gặp mẹ từ ngoài vườn đi vào, tay cầm một nắm lá ǵ dài dài, xanh xanh. Thấy con gái, bà Tŕnh mỉm cười vui vẻ:

 

- Sáng bảnh mắt rồi, giờ này mới ngủ dậy à? May cho cô, tôi là má ruột, nếu là má chồng, thể nào cô cũng bị rầy.

 

Phượng nh́n lên bầu trời trắng đục, vừng đông chưa ló dạng, bóng đêm c̣n lảng vảng, cô khoan khoái hít một hơi thật sâu làn không khí mát mẻ của buổi ban mai, rồi quay sang mẹ, hỏi:

 

- Má ra vườn chi sớm thế? 

- Má ra hái ít hành ng̣ để bỏ vô nồi cháo…

 

Vừa nói bà vừa đưa nắm lá lên khoe, Phượng suưt bật cười, nhận ra đó chỉ là một nhúm cỏ, nàng thở ra một hơi dài:

 

- Má lại quên tắt bếp, mà má định nấu món ǵ vậy? 

- Má nấu cháo gà. Lâu lâu cũng nên đổi món, sáng nào cũng ăn bánh ḿ hoài, khô khan quá.

 

Phượng nh́n vô trong nồi, chỉ thấy lổn nhổn một ít gạo sống, và hai con gà bằng nhựa, đồ chơi của mấy đứa nhỏ, mẹ nàng đă bỏ tất cả vô một cái nồi với một chút nước, và bật bếp… Bây giờ tất cả đều cháy thành than, nhưng c̣n nhận diện ra được, Phượng nhăn mặt:

 

- Sao má để lửa lớn thế? 

- Má muốn nấu cho lẹ để ba ăn xong c̣n kịp đi làm. Thôi, con lên lầu đánh thức ổng đi, má ở dưới đây pha cho ba ly cà phê.

 

Thấy Phượng vẫn đứng im, bà dục:

- Sao không đi đi, c̣n đứng đó? trễ giờ rồi.

 

Phượng đau xót nh́n mẹ:

- Má, nhớ lại đi! ba đi xa rồi mà, ba đâu có nhà? 

- Thiệt à? ba đi xa thiệt à?

 

Bà mẹ lập lại một cách ngớ ngẩn, nét mặt chùng xuống, rất buồn. Một cơn gió lạnh lọt qua song cửa, làm lay nhẹ mấy tấm rèm, bà rùng ḿnh, ngẩng nh́n ra bên ngoài, hàng cây maple bên kia đường đă rụng hết lá, vậy là mùa đông sắp tới rồi. Tim bà se lại, ông ra đi vào một ngày chớm đông, ông đi không bao giờ về nữa… Từ đó, bà sợ mùa đông, tuyết rơi chỉ gợi đến sự chia ly, màu tuyết trắng quá, trắng lạnh như màu áo tang, tuyết rơi phủ ngập khắp nơi, giá băng cũng phủ ngập đời bà. Xa nhau đă mấy đông rồi, bà chẳng c̣n nhớ, nhưng bà vẫn đợi, những đêm không ngủ, nằm nghe tiếng gió gọi, bà tưởng như tiếng th́ thầm của người xưa. Ông đang ở đâu? đêm dài lạnh lẽo, ông có thấy cô đơn không ông? ở nơi xa xăm nào đó, chắc ông cũng đang nhớ đến tôi, sao ông không về? ông ơi…

 

Bà cố nhớ lại, trong kư ức đă phai mờ của bà, những h́nh ảnh cũ vẫn hiện ra, nhưng lộn xộn, không theo một thứ tự nào hết. Bà nhớ hôm đó không biết là ngày ǵ mà nhà bà đông người lắm, khách khứa ra vô tấp nập, đủ mặt bà con họ hàng và cả những người bạn bè. Gia đ́nh hai đứa con trai lớn của bà từ hai tiểu bang khác cũng về họp mặt đông đủ. Lũ cháu nội, con của Sơn, Hải hiệp cùng hai đứa cháu ngoại con của vợ chồng Phượng thành một đám giặc, rượt đuổi nhau lung tung khắp nhà, làm bà chóng cả mặt. Nhưng bố mẹ chúng trái lại, rất khẽ khàng, họ chỉ th́ thầm bàn tán, người nào cũng có vẻ mặt quan trọng, người nào cũng mặc quần áo trắng lùng thùng, trông chẳng ra làm sao. Phượng cũng đưa cho bà một bộ quần áo trắng bằng vải sô, và biểu bà mặc vô. Bà hỏi chi vậy? nó nói mặc áo vô để đi tiễn ba. A! bà hiểu rồi, đây là lúc tiễn ông lên đường, v́ ông sắp phải đi xa… Bà nhớ mấy hôm trước, bệnh ông có ṃi thuyên giảm, không thấy ông rên rỉ, những cơn đau h́nh như cũng rút lui, không c̣n hành hạ ông như mọi ngày. Bà ngồi bên giường, canh cho ông ngủ. Ông nằm im ĺm, mắt nhắm nghiền, một cái mền mỏng đắp lên tới ngực, che thân h́nh ốm nhom chỉ c̣n da bọc xương thấy tội quá, căn bệnh ung thư quái ác đă lấy đi của ông hết da thịt. Ông ngủ không yên, lúc tỉnh, lúc mơ, thỉnh thoảng lại ú ớ…

 

Nhưng đến trưa, th́ ông hoàn toàn tỉnh táo, ông cầm tay bà dặn ḍ:

- Tôi sắp phải đi xa, bà đừng khóc nhé? Hăy can đảm lên…

 

Ông c̣n nói nhiều nữa, nhưng bà nghe tiếng được, tiếng mất, v́ ông nói không rơ, ông chỉ thều thào… Bà tưởng ông nói sảng, chứ đang đau mà đi đâu? vợ chồng chưa bao giờ xa nhau, lần nào đi xa, ông cũng cùng đi với bà, chẳng lẽ cuộc hành tŕnh lần này, ông lại đơn độc một ḿnh? Bà khuyên ông nằm nghỉ, không nên nói nhiều, ông nh́n bà lờ đờ, rồi ông thở ra một hơi dài, nhắm mắt lại. Sau bà, đến lượt các con xúm quanh giường nghe ông dặn ḍ, đứa nào mắt cũng đỏ hoe. Rồi ông thôi không nói nữa, ông nằm im, từ từ ch́m sâu vào giấc ngủ, giấc ngủ cuối cùng của đời người, mắt ông khép kín, nét mặt thanh thản không chút ưu phiền. Các con lặng lẽ rút kui, để mẹ riêng tư với cha. Bà nghĩ chắc ông mệt nên ngủ say lắm, không thấy ông trở ḿnh. Bà sờ thử, thấy tay chân ông lạnh ngắt, bà vội vàng lấy thêm mền đắp cho ông, trời mùa đông rét mướt, những người già thật khổ, nhất là ông lại đang bệnh… Bà chờ ông tỉnh dậy, để nghe ông xác nhận rằng ông chỉ nói chơi thôi, nhưng ông cứ ngủ hoài.

 

Bà rón rén, không dám cử động mạnh, sợ phá giấc ngủ của chồng, chả mấy khi ông ngủ được yên giấc. Bà muốn ngồi đây hoài, không muốn rời ông, để khi ông tỉnh, trông thấy bà, ông yên tâm. Tội nghiệp, từ dạo đau nặng, ông đổi tánh giống như con nít, hay hốt hoảng, sợ hăi, hơi một tí là giận hờn… Bà ngồi bên ông không biết bao lâu, cho tới khi một đứa con kéo bà đứng lên, nói:

- Má ơi! gần tối rồi, má phải đi ăn, từ sáng tới giờ má chưa ăn ǵ cả.

 

Bà đâu có thiết ăn? bữa cơm không có ông mới buồn làm sao, bà nói:

- Tụi bay và mấy đứa nhỏ cứ ăn trước đi, đừng để phần cho má. Má không thấy đói, má muốn ngồi đây với ba thêm một lúc nữa.

 

Nhưng chúng nó cương quyết kéo bà ra khỏi pḥng, nói ba mệt để cho ba nghỉ. Thằng Sơn c̣n kéo cái mền phủ kín cả mặt ba nó, cái thằng thiệt vô ư, vô tứ quá, trùm kín thế làm sao ông thở được?

- Trời ơi! có bỏ ra không? ba bây ngộp mất thôi.

 

Bà la lên phản đối, bắt Sơn phải kéo cái mền xuống như cũ, bà mới chịu ra khỏi pḥng. Từ lúc đó, tụi nó thay phiên nhau canh gác, không cho bà vô với ông nữa, nói đă có tụi con… Bà vẫn không tin rằng ông sẽ đi xa, vậy mà ông đi thiệt mới lạ chứ? sự thật mà cứ ngỡ như trong một giấc mơ… Cuộc tiễn đưa khá long trọng, có cả kèn trống. Bà và các con mặc áo trắng tiễn ông đi. Trời mưa sụt sùi, các con đi cạnh bà cũng sụt sùi, bà không bằng ḷng, gắt:

- Ba không bao giờ bỏ má đâu, ổng đi rồi ổng lại về, tụi bây khóc lóc chi vậy? để ba bây nóng ruột.

 

Thiệt t́nh bà không trông thấy lúc ông đi, và ông cũng chẳng bao giờ thơ từ về nhà. Nhưng bà biết ở một nơi xa xăm nào đó, ông vẫn hướng về bà, vẫn nhớ đến bà, vợ chồng đầu gối, tay ấp mấy chục năm trường, đi xa sao khỏi vấn vương? Bà kiên nhẫn đợi ông về, chỗ ngồi của ông trên bàn ăn, bữa nào bà cũng bầy chén, đũa, để ông nhớ rằng ông vẫn c̣n chỗ trong gia đ́nh này.

 

image

 

Nhưng sao ông đi đâu mà lâu quá? Bà ngậm ngùi nói với con gái:

- Dạo ba con ở nhà, sáng nào ba cũng chở thằng Thái đi học, c̣n má ở nhà coi con Uyên…

 

Rồi sực nhớ ra điều ǵ, bà hối:

- Con lên coi tụi nhỏ dậy chưa? bồng con Uyên xuống đây cho má thay tă.

Phượng nh́n mẹ thương xót, Uyên đă chín tuổi rồi, mà sáng nào bà cũng đ̣i bồng đi thay tă, trí nhớ của bà dừng lại ở ngày ông vĩnh viễn ra đi. Phượng ôm vai mẹ đi vô trong nhà, nàng bật TV lên rồi nói:

- Chắc cháu Uyên c̣n ngủ. Má ngồi đây coi chương tŕnh truyền h́nh Việt Nam, đừng xuống bếp nữa nghe má? để con lên lầu coi tụi nhỏ ra sao.

 

Bà Tŕnh gật đầu, vơ lấy cuộn len và cái áo đan dở lên ngắm nghía:

- Được, con đi đi! má vừa coi TV vừa đan nốt cái áo cho ba. Mùa đông sắp tới, ba cần có áo ấm, mà mấy cái kia đă cũ cả rồi.

Tánh bà tham công tiếc việc, chẳng muốn ở không, bà coi việc chăm lo miếng ngon, áo ấm cho chồng, cho con, cháu là bổn phận và cũng là một thú vui của bà. Ông mất đă tám năm, mà ngày nào bà cũng đan áo cho ông, đan gần xong, rồi lại tháo ra đan lại, như vậy cả mấy chục lần.

 

Phượng lên lầu, vào buồng mẹ, kiểm soát lại một lần chót cái va li lát nữa sẽ đem theo. Va li đựng toàn quần áo và những vật dụng cá nhân của bà Tŕnh. Khi biết chắc không c̣n quên món ǵ, Phượng đóng nắp lại, ngồi thừ người rất lâu. Lúc soạn cái va li này, nàng đă không cầm được nước mắt, mỗi món đồ của mẹ đều gợi lại những kỷ niệm. Nh́n chiếc ghế đu mẹ vẫn thường ngồi, Phượng tưởng như được nghe tiếng ru của mẹ. Trên cái ghế ấy, bà đă ru cháu, lúc c̣n bé thơ, Thái và Uyên không chịu ngủ nếu không có tiếng ru của bà. Ngày xưa, cũng những tiếng ru “ ầu ơ, ví dầu” đó đă đưa Phượng vào giấc ngủ êm đềm, bây giờ th́ đến các cháu…

 

Những buổi sáng tinh mơ, khi các con cháu c̣n nằm trong chăn ấm, bà đă thức dậy, lui cui nấu nướng, lo bữa sáng ngon lành cho cả nhà. Những buổi tối mùa đông rét mướt, bà thức rất khuya, ngồi bên ḷ sưởi đan áo ấm. Những khi trái nắng, trở trời, bà không quản ngại thức suốt đêm, trông chừng, dỗ cho cháu ngủ yên giấc… Bà đă nuôi con, nuôi cháu lớn lên bằng tất cả t́nh thương của bà. T́nh mẹ bao la như một ḍng sông, nước chảy miên man, vô tận. Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, mẹ lúc nào cũng sát cánh bên đàn con, tận tụy hy sinh, bảo vệ, che chở, giúp đỡ... Gia đ́nh lúc nào cũng đầm ấm, yên vui, mọi người quây quần đông đủ dưới một mái nhà, thế mà lúc cuối đời, mẹ lại phải đơn độc một ḿnh. Ôi chặng đường cuối cùng, bao giờ cũng là một chặng đường buồn thảm. Phượng rơi nước mắt, nghĩ đến phút chia tay lát nữa. 

Con về mẹ ở lại đây

Chia tay là đứt ĺa dây mẫu từ

Ngàn năm biết có bao giờ

Có ḍng ước mắt ngược bờ chảy lên?

Phượng hiểu nỗi cô đơn của mẹ trong những ngày sắp tới, nàng thấy ḷng xót xa. Ư định đưa mẹ vô viện dưỡng lăo thật ra đă manh nha có từ lâu, kể từ khi bà Tŕnh có triệu chứng lú lẫn và có những hành động có thể gây nguy hiểm. Nhưng Phượng c̣n nấn ná chưa chịu thi hành, tại thương mẹ nên không nỡ. Cho tới mấy tháng gần đây, t́nh trạng trở nên tồi tệ, khi bà Tŕnh hay mặc quần áo ngủ đi lang thang ra phố một ḿnh và không biết đường về, hàng xóm phải đi t́m dùm. Một lần, bà suưt bị đụng xe lúc băng qua đường, may người tài xế thắng xe lại kịp, bà chỉ bị trầy trụa sơ sài. Bà mỉm cười ngu ngơ lúc được cảnh sát đưa về, mọi người hỏi bà đi đâu? bà nói bà đi đón ông. Tội nghiệp, ngày nào bà cũng đi đón ông, nhiều lần bà thức dậy từ hai, ba giờ sáng, vô pḥng đánh thức mấy đứa cháu, biểu sửa soạn đi đón ông ngoại. Từ đó, sợ các con mất ngủ, mỗi buổi tối, sau khi đưa mẹ vô pḥng riêng, Phượng phải khoá cửa lại. Có đêm nàng nghe tiếng đập cửa th́nh th́nh, mẹ đ̣i mở cửa cho bà đi chợ…

 

Bà Tŕnh thích nấu nướng lắm, phải công nhận ngày trước, bà nấu ăn rất ngon, nhưng từ dạo bị mất trí nhớ, bà chẳng bao giờ tắt bếp. Mấy lần, bà suưt làm cháy nhà v́ cái tật hay quên đó, v́ vậy, trước khi đi làm, Phượng đă phải tắt ống gas và khoá cửa, sợ mẹ ra ngoài rồi gặp nạn. Như vẫn chưa yên tâm, nàng khoá cả ống dẫn nước v́ mẹ hay mở ṿi nước mà không tắt, làm nước chảy lênh láng khắp nhà, ướt cả thảm, may sao bà chưa trợt chân té ngă. Phượng đi làm mà trong bụng cứ phập phồng, không yên...

 

T́nh trạng này không thể kéo dài, không thể để bà cụ ở nhà một ḿnh được nữa. Một cuộc họp gia đ́nh đă diễn ra giữa Phượng và hai người em trai ở tiểu bang khác. V́ sinh kế, không ai có thể bỏ việc để ở nhà săn sóc mẹ, nên tất cả đều đi đến quyết định là phải cho mẹ vào nhà dưỡng lăo, nơi đó bà cụ sẽ được chăm sóc tử tế. Phượng đă đi thăm ḍ nhiều nơi, sau cùng nàng chọn cho mẹ một nhà dưỡng lăo có người Việt Nam để mẹ đỡ cô đơn. Cuộc hẹn đưa mẹ vô viện sẽ là 11 giờ sáng nay.

 

Phượng vô pḥng đánh thức hai đứa con để chúng ăn sáng và sửa soạn đi học, xong nàng bước vô pḥng ngủ của hai vợ chồng. Dũng đă thức và đang cạo râu, chàng nh́n vợ qua gương và hỏi:

- Năy giờ em ở dưới nhà à?

 

Phượng gật đầu, kể cho chồng nghe về nồi cháo, và nói má đ̣i thay tă cho con Uyên, khiến Dũng bật lên cười. Thường ngày Phượng không bao giờ cảm thấy khó chịu v́ những tiếng cười vô tư của chồng khi chứng kiến những hành động ngây ngô, nhiều khi rất con nít của mẹ, nàng biết chồng không có ư châm biếm, chàng cười chỉ v́ buồn cười mà thôi. Dũng mồ côi mẹ từ thuở nhỏ, chàng thiếu t́nh mẫu tử nên rất quí mẹ vợ. Phượng cho là ḿnh may mắn, và vẫn thầm cám ơn chồng, nhưng không hiểu sao hôm nay Phượng lại thấy bực ḿnh v́ tiếng cười vô tư của chồng, mà nàng thấy là không đúng lúc, Phượng có cảm tưởng như chàng là người ngoại cuộc, nàng cau mày trách:

- Anh có im đi không? em đang rối ruột đây!

 

Dũng ngạc nhiên ngó vợ, nhưng rồi chợt nhớ ra hôm nay là ngày ǵ, chàng lập tức ngưng ngay tiếng cười vô ư thức của ḿnh. Im lặng một lúc, chàng mới nói, giọng băn khoăn:

 

- Hôm nay anh không thể nghỉ làm để đưa má đi được.

- Không sao, tự em sẽ đưa má đi, như vậy tốt hơn. Anh đưa hai đứa nhỏ tới trường và đón về dùm em, v́ không biết em sẽ phải ở lại với má bao lâu…

- Được, được, em cứ thong thả lo cho má. Xong việc, nhớ điện thoại vào sở ngay cho anh, cho biết t́nh h́nh ra sao.

Phượng đứng trên đầu cầu thang, nh́n hai đứa nhỏ ôm hôn bà ngoại trước khi đi học, có cảm tưởng như đó là những cái hôn vĩnh biệt, ḷng nàng đau như dao cắt. Đợi cho chồng và hai con đă ra khỏi nhà, Phượng mới xuống bếp sửa soạn bữa ăn sáng cho mẹ. Ư nghĩ đây là bữa ăn cuối cùng của mẹ ở nhà, khiến Phượng thấy tim se lại, nàng nhớ tới một đoạn phim được xem đă lâu, nói về bữa ăn cuối cùng của người tử tội, nàng bỗng thấy ḷng rưng rưng. Phượng tự nhủ thôi đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa, cứ để việc ǵ phải tới, sẽ tới. Vừa làm nàng vừa hát nho nhỏ, cố t́m hiểu ư nghĩa của lời ca, nhưng không thể. Dọn bàn xong, nàng mời mẹ ra ăn. Bà Tŕnh nh́n mặt bàn ê hề những thức ăn, hỏi con:

- Sao con làm nhiều đồ ăn thế?

 

Phượng nh́n đi chỗ khác, nói:

- Má ăn đi, thay cho bữa trưa luôn thể.

- Con cũng cùng ăn với má chứ?

 

Phượng gật đầu, nàng ngồi vào bàn, nhưng không tài nào nuốt được. Nh́n mẹ ăn ngon lành, nàng có mặc cảm phạm tội v́ đang đánh lừa mẹ. Đợi bà ăn xong bữa, Phượng ngập ngừng măi, mới mở miệng nói dối:

- Má có muốn đi phố một lúc không? vô pḥng thay đồ đi, con chở má đi chơi.

- Đi chơi thiệt sao? thích quá.

 

Mắt bà mẹ sáng lên với vẻ vui mừng, được đi ra ngoài, bà sung suớng lắm. Thường ngày cứ bị nhốt ở nhà, bà thấy bực bội, năm th́ mười hoạ mới được con chở đi chơi, những dịp ấy đối với bà vui như một ngày hội. Thấy Phượng xách theo va li, bà hỏi:

- Đi du lịch à?

 

Vừa nói bà vừa nh́n quanh khắp căn nhà, như để kiểm soát một lần cuối cùng, theo thói quen trước khi đi xa. Không hiểu sao Phượng có cảm tưởng những tia nh́n của mẹ có vẻ lưu luyến rất tội nghiệp, chắc bà có linh cảm sẽ không được trở về đây nữa? Không muốn kéo dài giây phút đau ḷng, nàng vội vă đưa mẹ ra xe. Phượng ngồi vào tay lái, tâm trạng bất an nên Phượng lái xe mà đầu óc để tận đâu đâu, mấy lần bị xe khác bấm c̣i inh ỏi. Bà mẹ bất chợt lên tiếng:

- Dũng lái xe giỏi hơn con, sao không để cho nó lái?

 

Rồi như chợt nhớ ra điều ǵ, bà hỏi giọng lo lắng:

- Đi du lịch mà sao không có Dũng và hai đứa nhỏ?

 

Phượng ậm ừ, tránh không trả lời, nàng cho xe ra khỏi xa lộ và t́m hướng vào thành phố. Viện dưỡng lăo kia rồi, từ xa đă thấy một toà nhà đồ sộ sơn màu vàng nhạt, trông như một cái bệnh viện. Khi quẹo xe vô cổng, Phượng nh́n đồng hồ, 11 giờ 15, trễ mất mười lăm phút. Nàng hoảng lên, trời! làm thế nào nếu họ không tiếp và cho một cái hẹn khác? chắc nàng không có can đảm… Đậu xe xong, Phượng kéo mẹ đi như chạy tới pḥng hướng dẫn, nơi đó người ta chỉ cho nàng phải đi lối nào. Viện dưỡng lăo có ba dăy nhà bao quanh một khu vườn rộng có trồng hoa, và nhiều cây lớn cho bóng mát. Nơi đây có nhiều cụ già chống gậy đi thơ thẩn một ḿnh, hoặc túm năm tụm ba ngồi tṛ chuyện trên những băng đá, đó là các cụ tương đối c̣n mạnh khoẻ. Cũng có những cụ già ngồi trên xe lăn, đang được những người khán hộ đẩy đi quanh vườn để sưởi nắng. Khi hai mẹ con sắp bước tới cái cửa tự động để vô ṭa buyn đinh chính giữa, bà mẹ bỗng chùn lại không chịu đi nữa, bà hỏi với một giọng lo lắng:

- Đây là đâu? trông không có giống khách sạn tí nào. Má không muốn vô, con đưa má về đi, má không muốn đi du lịch nữa.

Phượng dỗ:

- Vô một chút thôi má, vô làm giấy tờ xong rồi về.

 

Tới pḥng nhận bệnh, Phượng tŕnh giấy tờ và được mời vào, cửa được đóng lại ngay sau lưng. Bà y tá người da trắng, trông có vẻ hiền lành tử tế, mời hai mẹ con ngồi, rồi tự giới thiệu:

- Tôi là Ingrid, y tá trưởng ở đây. C̣n đây là…

 

Phượng vội đỡ lời:

- Bà Nguyễn Thị Tŕnh, mẹ tôi. Xin lỗi cô Ingrid, mẹ tôi không nói được tiếng Anh…

- Không sao cả, ở đây có bốn y tá là người Việt và cũng có một số bệnh nhân là Việt Nam, mẹ cô sẽ không cô đơn đâu.

- Được vậy tôi rất mừng.

 

Sau khi chờ cho Phượng điền một lô những giấy tờ liên quan đến bảo hiểm y tế, tên tuổi, t́nh trạng sức khoẻ, bệnh tật và những thuốc men mẹ nàng đang dùng, cô Ingrid cầm xem sơ qua một lượt rồi nói:

- Sáng mai chúng tôi sẽ đưa bà cụ đi khám bác sĩ để lập hồ sơ bệnh lư. Bây giờ tôi cho người đưa bà cụ đi nhận pḥng.

Nói xong, cô Ingrid bấm chuông, và một người y tá mới xuất hiện, Phượng gật đầu chào và hỏi:

- Tôi đi theo được chứ?

- Dĩ nhiên! mời hai người theo tôi.

 

Cô y tá đi trước dẫn đường, hai mẹ con lúp xúp theo sau, bà mẹ đi sát vào con gái như t́m sự che chở, bà chỉ yên tâm khi có con ở bên cạnh. Họ đi thang máy lên lầu hai, tới trước căn pḥng sơn màu xanh, có đề bảng số 204 B, cô y tá dừng lại, gơ nhẹ vào cửa hai tiếng, rồi mở toang cửa pḥng:

- Đây là pḥng của mẹ cô, ở chung với một bà cụ cũng người Việt Nam.

Rồi cô quay đi, sau khi chỉ cho Phượng chỗ để quần áo, cô ghé sát vào tận tai nàng th́ thầm:

- Hai mẹ con từ giă nhau đi nhé, lát nữa tôi sẽ quay lại.

 

image

 

Phượng thấy tim nhói lên một cái, nàng đưa mắt nh́n mẹ, bà Tŕnh đang nh́n theo cô y tá với một vẻ sợ sệt. Đợi cô ta đi khỏi, Phượng mới đưa mắt quan sát, căn pḥng tương đối sáng sủa, tường sơn màu xanh dịu mắt, có một cái cửa sổ trông xuống vườn hoa. Ngoài một cái TV ở chính giữa, treo ở trên cao, và một cái bàn h́nh vuông có bốn cái ghế kê ở cuối pḥng - chắc dùng làm chỗ tiếp khách - những đồ đạc c̣n lại, thứ nào cũng có hai cái: hai tủ đựng quần áo, hai bàn đêm và hai cái giường, một cái để trống dành cho mẹ nàng, và trên cái giường kia có một bà cụ đang nằm xây mặt vào tường. Nghe có tiếng động, bà ta quay lại, nở một nụ cười méo mó:

- Người mới hả? ở đây tụi tui kêu là… con so. Tui tên Năm, ở đây trên ba năm rồi. Không sao đâu bà cụ! vô đây làm bạn với tui cho vui, nằm một ḿnh buồn lắm. Cái giường kia bỏ trống cả tháng nay, người nằm đó chết rồi, chết v́ chứng ung thư máu…

 

Bà Tŕnh rùng ḿnh, kéo tay con gái:

- Ở đây toàn người bịnh, sợ quá, má muốn về nhà. Đi về lẹ lên đi con! ḿnh ở đây khá lâu rồi đó, đă tới giờ con đi rước mấy đứa nhỏ, c̣n má phải sửa soạn bữa cơm chiều…

 

Phượng thở dài, ḷng cô chùng xuống, tội nghiệp mẹ luôn luôn nhớ bữa cơm chiều… Đối với mẹ, bữa cơm chiều là quan trọng nhất, v́ là giờ phút xum họp của tất cả mọi người trong gia đ́nh trở về nhà, sau một ngày làm việc mệt nhọc. Bằng tất cả thương yêu, tŕu mến, mẹ chăm sóc miếng ngon cho cả nhà, hạnh phúc của mẹ là được nh́n thấy các con cháu sung sướng.

Nếu mẹ biết sẽ chẳng bao giờ c̣n có những bữa cơm gia đ́nh, sẽ chẳng bao giờ mẹ c̣n được tựa cửa ngóng trông con, cháu trở về? Phượng thấy ḷng bất nhẫn quá, nhưng nàng biết sẽ phải cương quyết, nếu không, sẽ không c̣n cơ hội nào nữa. Tim đập nhanh trong lồng ngực, Phượng d́u mẹ ngồi xuống giường… Đây là giây phút quan trọng nhất, Phượng ngập ngừng măi, không biết phải mở đầu như thế nào. Sau cùng, nàng hít vô một hơi thật sâu để lấy thêm can đảm, rồi bằng tất cả cố gắng, nàng nắm lấy tay mẹ, giọng run run:

- Má nghe con nói! Đây là pḥng của má, má hăy ở đây đêm nay, ngày mai con và Dũng sẽ đưa mấy đứa nhỏ vô thăm má…

- Ồ không… con ơi! Mẹ nàng kêu lên thảng thốt, vùng ôm chặt lấy con gái như sợ cô chạy mất, má không muốn ở đây, má chỉ thích cái pḥng riêng của má, cái giường của má. Má nhớ hai đứa nhỏ, nhớ cái bàn thờ có h́nh của ba con…

 

Phượng ứa nước mắt, nàng cũng ôm mẹ thật chặt:

- Má hiểu cho con, con cũng đâu có muốn xa má. Nhưng t́nh thế bắt buộc, má cần người săn sóc, mà con th́ không thể… Má ở đây con yên tâm hơn, v́ luôn luôn có các bác sĩ, y tá thường trực ngày đêm, chăm lo sức khoẻ cho má, cũng như tất cả mọi người.

 

Bà mẹ vừa khóc vừa nói:

- Má không cần bác sĩ, má chỉ cần các con cháu. Giọng bà bỗng dưng tỉnh táo một cách lạ lùng, má biết dạo này má già cả, lẫn cẫn, không c̣n giúp ích ǵ cho mọi người, má vô dụng rồi. Chắc con giận má hay sơ ư, mấy lần suưt làm cháy nhà? Má cũng ân hận lắm, hăy cho má thêm một cơ hội nữa, má hứa sẽ không gây phiền phức cho con nữa đâu. Má hứa sẽ nhớ tắt bếp, má cũng sẽ không đi lang thang ra đường một ḿnh, má sẽ ở nhà suốt ngày đợi con, cháu về…

 

Tới đây th́ Phượng không thể chịu đựng nổi nữa, nàng cũng bật khóc lên thành tiếng, nước mắt chảy ṛng ṛng:

- Ồ không phải vậy đâu má, nhưng mà…

 

Phượng nghẹn ngào, không biết sẽ phải tiếp tục ra sao, hai mẹ con ôm nhau, cùng nức nở... Bỗng cánh cửa bật mở, cô y tá hồi năy trở lại, thấy cảnh đó th́ thở dài, làm việc ở đây đă lâu, những cảnh này đối với cô quen thuộc quá, nhưng mỗi khi phải chứng kiến, ḷng cô không khỏi se lại. Chờ cho hai mẹ con bịn rịn thêm một lúc nữa, cô mới nhẹ nhàng an ủi:

- Mới đầu th́ ai cũng vậy, nhưng chỉ dăm bữa, nửa tháng nữa thôi, mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy cả.

 

Rồi cô quay qua, nói riêng với Phượng:

- Sáng mai sẽ có y tá người Việt Nam, hy vọng bà cụ sẽ thấy thoải mái. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ săn sóc mẹ cô tử tế. Bây giờ cô nên về đi, như thế sẽ dễ cho chúng tôi hơn.

 

Bà cụ nằm giường bên bỗng lên tiếng:

- Dùng dằng măi cũng chỉ đến thế, chẳng ích ǵ. Cô cứ về đi, không sao đâu, tôi sẽ an ủi mẹ cô dùm cho.

- Vâng cháu xin nhờ cụ.

 

Bà mẹ nghe thấy thế, th́ vội vàng níu chặt lấy áo con gái. Phượng nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, dỗ dành:

- Má thấy chưa? bác Năm tốt lắm, các cô y tá cũng vậy, ở đây ai cũng chỉ muốn giúp đỡ má thôi mà. Má yên tâm đi, chẳng việc ǵ phải sợ hăi cả. Bây giờ con phải về đón mấy đứa nhỏ nghen má.

- Thế con có trở lại không?

- Có chứ, nếu má đừng gây lộn xộn, chiều mai con sẽ đưa các cháu vô thăm má.

 

Phượng dịu dàng đặt một cái hôn lên trán mẹ, nàng ôm xiết mẹ một lúc rồi buông ra:

- Má! con phải đi, mai con sẽ trở lại.

- Con sẽ không bỏ má ở lại đây một ḿnh chứ?

- Con sẽ vô thăm má thường xuyên mà. Phượng nói với mẹ mà như một lời nhắc nhở với chính ḿnh, con hứa mỗi cuối tuần sẽ đến đón má về. Thôi bây giờ má đi nghỉ đi, con phải về lo cho các cháu.

Nói xong, Phượng đứng dậy, cô y tá lẹ làng đứng chen vào giữa hai mẹ con, và đẩy nhẹ lưng Phượng:

- Cô đi ngay đi, lẹ lên!

Cô ta nắm lấy cánh tay bà mẹ, nhưng bà dằng ra, run rẩy chạy theo con ra cửa:

- Con ơi! đừng bỏ má, van con đừng bỏ má!

 

image

 

Phượng ngập ngừng, quay lại, nhưng cánh cửa đă được khép lại sau lưng nàng, như một bức tường ngăn cách giữa hai mẹ con, ngăn cách những con người già nua, bệnh tật khốn khổ đang chờ chết ở bên trong, với thế giới vui tươi, sinh động ở bên ngoài. Phượng nghe tiếng mẹ gào lớn:

- Con ơi! con ơi…

 

Phượng rùng ḿnh, có cảm tưởng như vừa nghe tiếng kêu cứu của người tử tội trước khi bị lên máy chém. Nàng bịt tai lại, vùng bỏ chạy, nhưng những tiếng gọi của mẹ vẫn đuổi theo. Phượng biết suốt đời nàng sẽ không bao giờ quên được tiếng gọi “con ơi” ai oán của mẹ.

  

Phương Lan

  

Truyện này được trích trong tác phẩm Lấy chồng xa của Phương Lan

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính