Các Phi Vụ Nhớ Đời - 44 Năm Nh́n Lại

 - 1/2 -

Phi Long Trần Văn Phúc

 

 

 

 

Lời người viết:

 

Nhận thấy 44 năm qua, các giới truyền thông, phim ảnh, sử gia, kư giả thổ tả người ngoại quốc lẫn người Việt hùa nhau bẻ cong lịch sử, đầu độc mọi người, xuyên qua các câu chuyện về:

 

- Phi tuần 5 chiếc A-37 của Nguyễn Thành Trung.

 

- Cộng Quân pháo kích phi trường Tân Sơn Nhứt bằng đại bác 130 ly, phá hủy các phi đạo, kho bom, kho nhiên liệu, xác người rải rác khắp các đường bay...

 

- Tư Lệnh Không Quân ra lịnh: tất cả phi cơ khiển dụng bay đi Thái Lan, v.v… và v.v

 

 Điển h́nh nhất là kư giả kiêm sử gia người Pháp, Olivier Todd đă xuyên tạc sự thật, cố t́nh bôi nhọ Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa nói chung, Không Quân Việt Nam Cộng Ḥa nói riêng.

 

Trong quyển “Tháng Tư Nghiệt Ngă” (dịch giả Dương Hiếu Nghĩa24. Chương 21 - Ngày 29/4: Hăy Tắt Hết Đèn)Olivier Todd đă viết:

 

Ngày 29 tháng 4, 1975

Vào lúc 4 giờ chiều, pháo binh Bắc Việt càng bắn càng chính xác, tác xạ tập trung phần lớn vào các đường bay của phi trường Tân Sơn Nhất,... Bộ Tổng Tham Mưu Miền Nam Việt Nam và Bộ Tư Lệnh Hải Quân. Ở phi trường th́ các kho xăng kho đạn, xe vận tải, xe nhỏ quân sự hay dân sự bị trúng đạn đang bốc cháy khắp nơi. Bộ binh Bắc Việt  không thể ở quá xa v́ các quả đạn bách kích pháo và những hỏa tiễn phát nổ với ngọn lửa c̣n đỏ, và xanh lục. 

........................................ 

Trời sáng dần... Các phi công của những phi cơ F.5 và A.37 cuối cùng cất cánh lên được và bay đi luôn không trở lại. Các phi công này giống như những phi công c̣n muốn chiến đấu đều không điều động được phi cơ v́ vướng hằng trăm binh sĩ Miền Nam đang nằm rải rác khắp các đường bay. Nhân viên của trạm kiểm soát không lưu không thể làm việc được. Một phi công của chiếc AC.119 đặc biệt bướng bỉnh v́ không đúng nhiệm vụ mà cứ cất cánh bay lên đánh vào các vị trí cộng sản mà anh thấy rơ chung quanh Sài G̣n, trở lại lấy thêm bom đạn, bay lên nữa, và đến 6 giờ 46 th́ anh bị một hỏa tiễn SA.7 bắn rơi.

……………………………………………………………

Tướng Nguyễn Cao Kỳ lái chiếc trực thăng của ông ta lên, bay chung quanh Sài G̣n, ông thấy một pháo đội Bắc Việt đang tác xạ, mỗi phút một phát. Ông bắt liên lạc được với một đội Skyriders đang bay từ Cần Thơ về:

- Đây Nguyễn cao Kỳ đây, phải tiêu diệt các pháo đội địch nầy.

- Nhận rơ, nhưng tôi chỉ c̣n có một quả bom, sĩ quan chỉ huy trả lời.

Đúng là giờ đă điểm, đối với những chiến trận danh dự không đáng kể!

 

5 giờ 45 giờ Sài G̣n:

Ông Martin đến ṭa đại sứ. Lệnh cuối cùng của Tư Lệnh Không Quân Miền Nam Việt Nam: Tất cả các phi cơ c̣n trong t́nh trạng khiển dụng đều phải rời khỏi lănh thổ Miền Nam Việt Nam.

(Hết trích). 

                                 

*     *     *     *     *

  

Với sự khuyến khích của nhiều bạn hữu, lợi dụng trí óc chưa bị mai một, dù rằng thiếu khả năng viết lách và dù biết rằng tiếng nói của người viết tựa như tiếng gào giữa đại dương, người viết cố gắng ghi lại từng chi tiết Thật.

 

    Xin những chứng nhân sống c̣n tại thế như Đại Tá Hoàng Thanh Nhă, Trung Tá Nguyễn Quốc Hưng, Trung Tá Nguyễn Quốc Thành, Trung Tá Nguyễn Quan Vĩnh, Thiếu Tá Nguyễn Văn Huynh, Thiếu Tá Trần Thanh Long, Thiếu Tá Trần Ngoc Hà, Thiếu Tá Bạch Diễn Sơn, Thiếu Tá Hồ Ngọc Ấn, Đại Úy Nguyễn Tiến Thụy, Trung Úy Nguyễn Thành Bá, Thiếu Úy Nguyễn Văn Chuyên, nhân viên đài Kiểm Báo Paris (đọc là Pa ris) nhân viên đài  Kiểm Soát Không Lưu Tân Sơn Nhứt (Saigon Control Tower) v...v... bổ túc và cho phép người viết ghi tên trong bài viết nầy.

 

Năm giờ chiều ngày 28/4/1975, tôi cùng Trung Uư Nguyễn Thành Bá, hiện cư ngụ ở Dayton, Ohio, được lệnh cất cánh một phi tuần 2 chiếc A-1 Skyraider, bay lên Biên Ḥa rồi nhận lệnh từ Trung Tá Phan Văn Mạnh, danh hiệu Đồng Nai -10 trên tần số FM của Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc, Sư Đoàn 3 Không Quân. 

 

Từ khi di tản về Tân Sơn Nhứt ngày 21/4/1975, các phi cơ A-1 thường đậu bên trong và xung quanh hangar Hậu Trạm Hàng Không Quân Sự cũ, chúng tôi không cần đi bộ xa. Nhưng hôm nay, xe đưa rước phi hành đoàn của SĐ 5KQ đang chờ sẵn ngoài cửa để chở chúng tôi ra băi đậu bên phía Tây khá xa, hơn cây số, gần trại Davis nơi chứa phái đoàn của  Đại Tá Cộng Sản Bắc Việt Vơ Đông Giang.

 

Hôm đó phi đạo sử dụng là phi đạo 25 Phải nên chúng tôi phải di chuyển (taxi) ngược về hướng Đông của phi trường.

 

Khi đến Hậu Trạm Hàng Không Quân Sự cũ, thấy Đại Tá Nguyễn Văn Lê, Tham Mưu Phó Hành Quân của SĐ 3 KQ nghiêm chỉnh đứng chào, tôi tự hỏi điềm ǵ? Đây là lần đầu tiên trong đời tôi có người đứng chào trước khi cất cánh. Có phải lả chào vĩnh biệt? 

 

Tôi gọi anh Bá:

- Số 2 có thấy ông Lê đang đứng chào tôi? Không biết điềm ǵ đây?

 

Nhớ lại ngày hôm qua (27/4/1975) lúc 2 giờ 30 chiều, trong phi vụ tuần thám vũ trang, phi tuần của tôi đang bay trên Long B́nh với cao độ 5.000 bộ, nhiều đạn đại bác pḥng không, khói đen, khói trắng nổ như pháo cách cánh trái phi cơ chừng vài mươi thước, tôi liền báo động với Đại Úy Đào Công Quận bay chiếc số 2 và chúng tôi lên cao độ.

 

Khi lên 12 ngàn bộ trên không phận Long Khánh nếu cao hơn có thể thiếu Oxy để thở, bay đến đâu, chúng tôi cũng thấy phía dưới bụng phi cơ khoảng chừng ngàn bộ có những cụm mây đen, mây trắng bay theo đến đó, y như cảnh trong phim Trân Châu Cảng. Nh́n xuống, những dàn pḥng không rải rác ở Long Khánh đang bắn lên, nhiều đến đỗi tôi không thể đếm được. Đây là độ cao an toàn nên tôi đùa với Đại Úy Quận:

- Anh đếm dùm, xem có bao nhiêu dàn pḥng không?” 

 

Anh trả lời ngay: 

- Anh có biết ḿnh vừa chết hụt không? Vậy mà c̣n giỡn nữa cha! 

 

Sau này tôi được biết lúc đó Cộng quân đang tấn công Khu Huấn Luyện Long Thành, gồm Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt, Liên Trường Vơ Khoa Thủ Đức, Trung Tâm Huấn Luyện Không Quân, Trường Thiết Giáp V...V. Bọn chúng sợ chúng tôi yểm trợ cho mặt trận này nên bắn vói từ xa và vô t́nh “tha mạng” chúng tôi. Nếu như chúng chờ thêm 1 phút nữa, chắc chắn chúng tôi khó sống sót với các dàn đại bác pḥng không 37 ly và 57 ly điều khiển bằng radar.

 

Thế mới nói đạn tránh ḿnh chớ ḿnh khó tránh đạn!

 

Trời chiều ngày 28/4/1975 thật đẹp và trong sáng, ngoại trừ một cụm mây đen nghịt, sấm sét liên hồi bao phủ trên Dinh Độc Lập. Đó là lúc đang làm lễ bàn giao giữa Tổng Thống Trần Văn Hương và Đại Tướng Dương Văn Minh. Điềm Trời đang khóc cho chính thể VNCH chăng?

 

Khi đến Biên Ḥa, Trung Tá Mạnh cho biết nhiệm vụ của chúng tôi là hộ tống đoàn Vũ Khí và Đạn Dược về Tân Sơn Nhứt sau khi phá hủy căn cứ Biên Ḥa bằng chất nổ plastic và toán chuyên viên nầy cần 1 giờ nữa để hoàn tất.

 

Nh́n xuống bên dưới thấy rất đông dân chúng đứng trên đường, chạy dài từ cổng số 1 đến cổng số 2, mặt trông về phía phi trường.

 

Trong phi trường, từ khu Đông sang khu Tây hoàn toàn vắng vẻ không 1 bóng người. Có lẽ mọi người đă di tản về Tân Sơn Nhứt. 

 

Vào khoảng 5 giờ 45 phút, tôi nghe tiếng anh Bá bay chiếc số 2:

- Một!  Anh có thể cho tôi xuống (bay thật thấp) coi căn nhà của tôi ở ngă ba Vườn Mít ra sao không?”

 

Theo Huấn Thị Khu Trục, chúng tôi phải bảo vệ cho nhau, không ai có thể tách rời ra khỏi hợp đoàn và tôi nghĩ có thể đây là phi vụ cuối cùng trên vùng trời Biên Ḥa nên tôi đồng ư với anh Bá. Chúng tôi sẽ cùng nhau bay xuống. Tôi ra dấu cho Bá, đổi sang đội h́nh chiến đấu và lao xuống thấp.  

 

Đang quẹo trái ở cầu Mới, th́nh ĺnh một phi tuần gồm 4 chiếc A-37 phía bên Cồn đâm thẳng ngay tôi. Tuy hoảng hốt nhưng với phản ứng tự nhiên, tôi kéo cần lái thật mạnh để phi cơ vọt lên cao, đồng thời tôi “hét” trên tần số: 

- Số 2 coi chừng phi tuần 4 chiếc A-37 cùng cao độ (thấp) 

 

Toát mồ hôi lạnh. Tạ ơn trên. Tôi vừa thoát hiểm trong gang tấc rồi nh́n theo 4 chiếc A-37 đang lướt về hướng Tây Nam với đội h́nh fingertip nhưng rất rời rạc. Th́ ra bọn họ không thấy phi cơ của chúng tôi. Lúc đó tôi nghĩ họ thuộc các phi đoàn A-37 ở Miền Trung di tản về Tân Sơn Nhứt, nhưng lại có những 4 chiếc. 

 

Một phi vụ đặc biệt ǵ đây nên buột miệng gọi cho Bá:

- Giờ này mà mấy thằng ma gà nầy c̣n mang bom đạn bay lang thang đâu đây?”

 

V́ thiếu cảnh giác, tôi không theo dơi họ mà lại bay theo Quốc Lộ 1 với cao độ thấp khoảng 500 bộ hướng về Thủ Đức. Khi quẹo trái đi Long B́nh, thấy trên xa lộ Biên Ḥa xuất hiện nhiều xe thiết giáp, mỗi chiếc đậu cách nhau chừng trăm thước.

 

Để khích lệ tinh thần bạn, tôi bay thấp hơn, vừa trên ngọn cây.

 

 Khi vừa đến Long B́nh, chúng tôi được Chuẩn Tướng Huỳnh Bá Tính, Sư Đoàn Trưởng SĐ 3KQ, danh hiệu Đồng Nai - 01 (không một) báo cho biết phi trường Tân Sơn Nhứt đang bị 3 chiếc A-37 ném bom.

 

Theo linh tính, tôi vội đáp lời:

- Như vậy phải là 4 chiếc A-37 v́ chúng tôi mới vừa gặp họ cách đây không lâu.

 

Tướng Tính giải thích:

- Chúng tôi đang sắp đáp th́ bọn đó ném bom. Tôi thấy chỉ có 3 chiếc xuống thả bom mà thôi.”

 

Tôi cảm thấy lạnh cả người và không ngớt cầu nguyện cho vợ con tôi được b́nh an. Họ đang tạm trú ở cư xá của phi đoàn C-7 cạnh Trung Tâm Giám Định Y Khoa cũ, sát bờ tường phía Nam của dinh Tướng Kỳ.

 

Tôi vội vàng lên cao độ 4.000 bộ và hướng về Tân Sơn Nhất.

 

 Vài phút sau, Tướng Tính cho biết thêm:

- Bây giờ t́nh trạng phi trường Tân Sơn Nhứt rất hỗn loạn, nếu Phi Long 51 (danh hiệu của phi tuần tôi) có bay về th́ nên thận trọng, coi chừng pḥng không của ḿnh. Chúng tôi không đáp được v́ vậy chúng tôi phải bay đi Vũng Tàu.

 

 Sau này tôi được biết Chuẩn Tướng Từ Văn Bê, Chỉ Huy Trưởng Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật và Tiếp Vận Không Quân-Biên Ḥa cùng với Tướng Tính chỉ huy cuộc phá hủy Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật và Tiếp Vận Không Quân rồi cùng nhau về Tân Sơn Nhứt trên chiếc trưc thăng UH-1.

 

Lạ lùng nhất là sau này có một vị Tướng Hải Quân viết sách cho rằng Tướng Tính không biết ǵ về cuộc phá hủy này và khuyên Tướng Tính gọi Trung Tướng Trần Văn Minh, Tư Lệnh Không Quân. Cũng theo ông này, nhờ sự khuyên lơn và giúp đỡ của ông ta mà Tướng Tính mới liên lạc được với Trung Tướng Trần Văn Minh, nhưng cho đến nửa đêm (12 giờ khuya?) Tân Sơn Nhất bị pháo kích nên cuộc điện đàm bị gián đoạn?

 

Tướng Tính qua đời năm 1990 nên không thể đính chính chi tiết này.

 

Đến đây tôi xin phép thưa cùng vị tướng Hải Quân nói trên:

- Nhân danh là một nhân chứng, có cơ duyên dự phần trong cuộc chống pháo kích, tôi thưa với ngài rằng phi trường Tân Sơn Nhất bị pháo kích lúc 04 giờ sáng ngày 29/4/1975 chứ hoàn toàn không phải là lúc nửa đêm như ngài đă viết trong sách.

 

 Sau đó đài Kiểm Soát Không Lưu Tân Sơn Nhứt khẳng định với chúng tôi rằng Hậu Trạm Hàng Không Quân Sự cũ bị hủy, 1 chiếc C-47 ở phía Tây phi trường đang cháy, nằm ở giữa taxiway W # 7 (taxiway whiskey số 7) và hangar chứa máy bay h́nh ṿng cung, cách trại Davis non 200 mét về hướng Bắc như tôi thấy khói đang bốc lên nghi ngút, vài ba chiếc phi cơ vận tải bị hư hại nhẹ v́ mảnh bom nhưng 2 phi đạo và các taxiway hoàn toàn không trúng bom. 

 

 Xin nói thêm, phía Nam của chiếc C-47 đang cháy chừng 30 hay 40 thước là băi đậu phi cơ A-37 của các phi đoàn ở vùng I vùng II và A-1, tưởng tượng chỉ cần một quả bom rơi xuống đây th́ phi trường Tân Sơn Nhất sẽ trở thành b́nh địa như chơi! 

 

Và nếu như các phi cơ A-1 không dời ra ngoài băi đậu phía Tây lúc 1 giờ buổi trưa nay th́ các chiếc A-1 đậu trong Hậu Trạm Hàng Không Quân Sự cũ, mỗi chiếc mang 10 trái bom MK-81 trúng bom của bọn Nguyễn Thành Trung và phát nổ th́ hậu quả sẽ khó lường đến chừng nào?

 

 Sau nầy có tin đồn thất thiệt Đại Tá  Lê bị trúng bom ở đây. 

 

 Sau khi biết chắc phi trường Tân Sơn Nhứt vẫn khả dụng, hai phi đạo và các taxiway không hề bị trúng bom, chúng tôi không cần phải bay đi Cần Thơ, nên tôi an tâm bay trở lại Biên Ḥa để tiếp tục phi vụ. Trong ḷng tôi lúc nào cũng đè nặng ư nghĩ tự trách ḿnh thiếu cảnh giác, không theo dơi phi tuần 4 chiếc A-37. 

 

 Vào khoảng 6 giờ 40 phút chiều, Trung Tá Mạnh chạy xe ra đến cổng số 2 và ra lệnh nổ bom.

 

Thế là toàn vùng phía Tây của phi trường Biên Ḥa nơi đặt Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật và Tiếp Vận Không Quân biến thành biển lửa bốc cao hàng ngàn bộ.

 

 Sau đó Trung Tá Mạnh xác định lại: ông chỉ được lệnh phá hủy Bộ Chỉ Huy Kỹ Thuật và Tiếp Vận Không Quân mà thôi. Đây là phần sở duy nhất của Không Quân, chứa những máy móc điện tử tối tân và đắt tiền nhất bị phá hủy trước khi CSBV cưỡng chiếm Miền Nam.

 

 Theo lộ tŕnh, Trung Tá Mạnh di chuyển theo Quốc Lộ 1 về Thủ Đức - Xa Lộ Biên Ḥa để về Tân Sơn Nhứt trên 2 chiếc xe Jeep cải biến dài hơn chiếc Jeep b́nh thường. H́nh như có Thiếu Tá Được của Bộ Kỹ Thuật và Tiếp Vận tháp tùng và trong vô tuyến tôi được nghe lời của Trung Úy Liêm, Đại Đội Trưởng Quân Cảnh SĐ 3KQ từ chối theo đoàn về Tân Sơn Nhứt.

 

Rồi vài phút sau đồn Quân Cảnh ở cổng số 2 bốc cháy. 

 

Tôi bắt đầu bay mở đường để hộ tống đoàn xe. Trên xa lộ Biên Ḥa thấy thật vắng vẻ. Xa lộ Đại Hàn c̣n có những ḍng xe chạy về hướng Sài G̣n.

 

Từ cư xá Thanh Đa tôi bay qua Tân Cảng. Từ trên cao nh́n xuống thấy ánh đạn lửa đan nhau như lưới, đầu cầu phía Bắc vài ba đám cháy trên mặt đường, khói đen bốc lên nghi ngút, chiến xa trên cầu không ngớt nhả đạn về phía Bắc. Có lẽ Cộng quân đă tiến sát Thủ Đô?

 

Tôi sang tần số đài Kiểm Báo Pa ris nhưng họ cũng không biết chuyện ǵ xảy ra. 

 

 Lúc nầy đoàn xe của Trung Tá Mạnh vừa vượt khỏi ngă tư Thủ Đức, tôi báo t́nh trạng tại cầu xa lộ nhưng Trung Tá Mạnh không muốn thay đổi lộ tŕnh. Tôi phải làm ǵ đây? Nếu như đoàn xe lọt vào băi giao tranh, chắc chắn không ai sống sót. 

 

Cố gắng thuyết phục, tôi báo cho Trung Tá Mạnh biết chúng tôi sẽ lên cao độ 4.000 bộ và sẵn sàng thả bom nếu như đoàn xe của ông bị tấn công.

 

Cuối cùng nhờ hồng phúc của 12 người trong đoàn, Trung Tá Mạnh quay đầu xe và hướng về xa lộ Đại Hàn. Trên xa lộ Đại Hàn gần ngă tư B́nh Triệu, một chiếc xe cứu hỏa của SĐ 3KQ không tài xế ngừng bên đường với đèn hiệu chớp tắt liên hồi.

 

Thành phố bắt đầu lên đèn. Đoàn xe bị quân cảnh cầu B́nh Triệu chận lại, Trung Tá Mạnh than:

- Làm sao chúng tôi có Sự Vụ Lệnh mà tŕnh đây?

 

Chừng mấy mươi giây sau, tôi gọi xuống Trung Tá Mạnh với hy vọng các anh Quân Cảnh đang đứng gần đó nghe được:

- Đây là Phi Long 51, chúng tôi có nhiệm vụ hộ tống đoàn xe 2 chiếc của Trung Tá Mạnh về Tân Sơn Nhứt. Chúng tôi đă bay hơn 3 giờ và cũng gần hết xăng. Xin Quân Cảnh các anh thông cảm cho họ qua cầu.

 

Vừa nói xong, từ cao độ 2.000 bộ tôi nhắm ngay đoàn xe và tiếp theo chiếc số 2 của anh Bá cũng làm cho mọi người dưới đất ù tai.

 

Vài ba phút sau Tr/Tá Mạnh mời chúng tôi đúng 10 giờ đêm đến câu lạc bộ Huỳnh Hữu Bạc để tạ ơn. Th́ ra ông không hay biết ǵ về chuyện Tân Sơn Nhứt bị ném bom, nên tưởng câu lạc bộ c̣n mở cửa? Dĩ nhiên tôi từ chối, đây là bổn phận của chúng tôi và chỉ là chuyện nhỏ.

 

Thành thật cảm ơn các anh Quân Cảnh đồn B́nh Triệu đă thông cảm, bằng không tôi không biết phải làm sao để giúp toán Vũ Khí và Đạn Dược của Trung Tá Mạnh?

 

 Sau khi hội ư và tin tưởng khả năng của anh Bá, tôi quyết định đáp xuống Tân Sơn Nhứt với bom đạn lúc 8 giờ tối ngày 28/4/1975. Việc mang bom đạn về đáp cũng khá nguy hiểm nếu thiếu khả năng gây tai nạn th́ hậu quả sẽ khó lường, nhất là đáp ban đêm. Đây là lần thứ nh́ tôi đáp đêm với bom đạn. 

 

Lần thứ nhất 4 giờ sáng ngày 20/4/1975. 

 

Tôi trở lại Biên Ḥa lúc 11 giờ ngày 19/4/1975 sau chuyến biệt phái Cần Thơ 2 tuần lễ. Đến trưa hôm đó Sư Đoàn Trưởng SĐ 3 KQ ra lịnh tôi và Đại Úy Đào Công Quận mang 2 phi tuần 4 chiếc về đáp Tân Sơn Nhứt sau phi vụ ban chiều, phi vụ thứ 2 trong ngày của tôi và tạm thời ngủ nhờ ở Biệt Đội F-5.

 

Điều ngạc nhiên là cả 2 phi vụ sáng và chiều cách phối hợp hành quân giữa Không Quân và lực lượng diện địa có vẻ bất thường, họ không cần sự yểm trợ của chúng tôi? Chúng tôi phải bay ṿng ṿng trên Long Khánh trong nhiều giờ. Phi cơ quan sát L-19 không t́m mục tiêu và cuối cùng chỉ điểm chúng tôi thả bom những vị trí t́nh nghi chổ đóng quân của Cộng quân. 

 

Tôi trở vô Biệt Đội F-5 lúc 9 giờ đêm, Trung Tá N.H.H mặc phi bào màu cam, cựu sếp của tôi hồi 1970 thấy bản mặt của tôi quá dễ ghét (?) không cho tôi ngủ trong biệt đội, trước sự ngơ ngác của Đại Úy Quận. Tôi quay qua nhờ Thiếu Úy Sĩ Quan Trực của Biệt Đội F-5 bước ra băi đậu bên ngoài gọi tôi nếu có điều động đi bay. Thấy vậy, Thiếu Úy Nguyễn Văn Chuyên (? đi theo tôi. Sau 2 phi vụ trong ngày, hơn 6 tiếng đồng hồ bay trên trời, chúng tôi ngủ say sưa dưới cánh máy bay trong cảnh gió mát trăng thanh. Đến 1 giờ 30 phút đêm Thiếu Tá Nguyễn Văn Huynh, Phi Đoàn Phó PĐ 518 từ Biên Ḥa lịnh cho chúng tôi cất cánh khẩn cấp v́ phi trường Biên Ḥa đang bị pháo kích. Chúng tôi vội vă bay lên và nh́n thấy Cộng quân đặt pháo ở phía Bắc Tân Uyên đang pháo vào phi trường Biên Ḥa. Tôi xin lịnh thả bom nhưng nửa giờ sau, đài Kiểm Báo Paris cho biết Tư Lịnh Quân Đoàn III không cho chúng tôi thả bom với lư do quân bạn đang đóng quân ở tọa độ nầy và lịnh cho tôi mang bom đi giải tỏa, muốn thả xuống bất cứ nơi nào tùy ư? Tôi ngạc nhiên tọa độ nầy là đâu? Ai chấm tọa độ nầy?

 

Xin lỗi Thiếu Tá Huynh và mọi người trong căn cứ Biên Ḥa chúng tôi không giúp ǵ được như Thiếu Tá Huynh và mọi người mong muốn v́ “Quân Lịnh  Khó Chống”. 

 

Than ơi thời mạt vận. Việt Nam Cộng Ḥa sẽ mất trong nay mai. 

V́ t́nh trạng khan hiếm bom đạn, tôi thảo luận với Thiếu Úy Chuyên, chúng tôi đồng ư mang bom về đáp Tân Sơn Nhứt lúc 4 giờ sáng ngày 20/4/1975. 

 

Sáng hôm đó tôi nghe tin 1 kho bom ở phi trường Biên Ḥa bị  hủy v́ trúng pháo kích. 

 

V́ vậy tất cả phi cơ A-1 ở Biên Ḥa phải di tản về Tân Sơn Nhứt sáng ngày 21/4/1975.

 

Trước khi vào Biệt Đội, các anh bên F-5 nhốn nháo cho tôi biết các anh chuẩn bị cất cánh đi Phan Rang để trả đũa vụ ném bom Tân Sơn Nhứt hồi chiều. Thực hự việc trả đũa này ra sao, tôi không nhận được bất cứ nguồn tin khả tín nào. 

 

Trên bảng Phi Lệnh của Biệt Đội, PĐ 518 và PĐ 514 thay phiên nhau bay bao vùng trên không phận Thủ Đô Sài G̣n suốt đêm. Tôi được cắt bay bao vùng từ 05 giờ sáng đến 07 giờ sáng ngày 29/4/1975.

 

Tôi thầm nghĩ cấp chỉ huy rất sáng suốt, hẳn họ phải biết đêm nay chắc chắn sẽ “có chuyện”

 

Tôi trở lại Biệt Đội Khu Trục A-1 vào khoảng nửa đêm. Gần 30 người nằm sắp lớp trên sàn nhà và tôi lủi vào chổ trống gần cái bàn nhỏ, bên trên có cái điện thoại dă chiến khá mới nhưng là loại quay bằng tay được sử dụng hồi thời Đệ Nhị Thế Chiến. Th́ ra sau khi phi trường bị ném bom lúc 6 giờ chiều ngày 28/4/1975, đường giây điện thoại bị hư hại nên một đường dây mới được thiết lập để liên lạc giữa Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của Sư Đoàn 5 Không Quân với Biệt Đội Khu Trục A-1.

 

Biệt đội hôm nay gồm có tất cả phi công khả dụng của Phi Đoàn Phi Long 518 và một phần phi công khiển dụng của Phi Đoàn Phượng Hoàng 514 (một số đă biệt phái Cần Thơ từ ngày 19/4/1975 để thay thế biệt đội của Phi Đoàn 518 trở về Biên Ḥa).

 

Trên bảng Phi Lịnh có 5 phi vụ thay phiên bao vùng trên không phận Sài G̣n suốt đêm.

 

Phi vụ bay bao vùng từ 5 giờ đến 7 giờ sáng, tên tôi bị xóa, thay vào đó là tên Vĩnh, Trung Tá Nguyễn Quan Vĩnh, Phi Đoàn Trưởng Phi Đoàn 518. Tôi thầm nghĩ Tr/Tá Vĩnh thấy tôi về đáp trễ tối qua nên không nỡ “đ́ cho tôi phải thức sớm.

 

 Mười lăm phút sau, Thiếu Tá Nguyễn Văn Huynh, Phi Đoàn Phó PĐ 518 nói với tôi, ông nghi ngờ Trung Tá Vĩnh sẽ bay đi Thái Lan nên để ông bay kèm; và ông xóa tên Trung Úy Nguyễn Văn Luộm bay chiếc số 2 thay vào tên ông.

 

Nhớ đến phi vụ vừa qua đă để cho phi tuần 4 chiếc A-37 của Nguyễn Thành Trung lén ném bom Tân Sơn Nhứt nên tôi cứ trằn trọc, măi tự trách ḿnh thiếu cảnh giác.   

 

Chuyện gặp nhau trên trời rất hy hữu. Trời cho tôi gặp bọn chúng ở gần cầu Mới Biên Ḥa, tôi có ư nghi ngờ mà lại không theo dơi để bọn chúng lén ném bom phi trường Tân Sơn Nht. May mà sự thiệt hại vật chất, nhân mạng ở Tân Sơn Nht không đáng kể nhưng tinh thần mọi người có phần chao đảo, lo ngại những cuộc dội bom khác có thể xảy ra.

 

Rồi tôi thiếp đi cho đến khi chuông điện thoại reo lúc 3 giờ 35 phút, tôi chuyển lnh cất cánh một phi tuần đến Thiếu Tá Lê Văn Sang, Trưởng Pḥng Hành Quân của PĐ 518 từ Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của SĐ 5 KQ.

 

Không biết v́ lư do ǵ trước đây không một phi tuần nào được điều động đi bay, đây là phi vụ đầu tiên được gọi. Nếu theo thứ tự PĐ 518 phải đi bay, nếu theo TOT (Time On Target: giờ trên muc tiêu) th́ PĐ 514 phải đi bay, v́ vậy có sự lấn cấn giữa 2 phi đoàn. Chưa dàn xếp xong th́ lúc 4 giờ Cộng Quân bắt đầu pháo tới tấp, những tiếng rít xé gió nghe thật rùng rợn, kèm theo là những tiếng nổ long trời, rung chuyển mặt đất.

 

Mươi phút trôi qua, phi trường vẫn bị pháo dồn dập, nếu tiếp tục bị như thế th́ phi trường Tân Sơn Nht sẽ thành b́nh địa, khó có người sống sót sau trận đia pháo nầy.

 

Hôm nay có l là ngày cuối cùng của tôi?

 

Tôi hối tiếc rằng nếu biết trước phi trường bị pháo, tôi đă t́nh nguyện đi bay. Bây giờ th́ đă quá muộn nên định chạy về cư xá phi đoàn C-7 để ở cạnh vợ con.

Tôi vừa đứng lên th́ cùng lúc chuông điện thoại reo. Tôi chuyển đến Thiếu Tá Sang, lnh cất cánh khẩn cấp.

 

Sẵn đó ông hỏi tôi:

- Phúc đi bay được không?

 

Trước đó tôi đă có ư nghĩ liều mạng thà đi bay c̣n hơn là nằm đây chờ chết, nên trả lời ngay:

 - Đương nhiên là được. Nhưng wingman là ai?

(Một phi vụ hành quân thường thường có 2 chiếc để bảo vệ cho nhau, wingman là phi tuần viên bay chiếc số 2).

 

Từ cuối pḥng, tiếng Thiếu Tá Trương Phùng vang lên:

- Tôi đi bay với bạn. Trâu đạp cũng chết. Chó đạp cũng chết. Tôi đi bay với bạn, coi có chết thằng tây nào không?

 

Tôi ngạc nhiên có người đồng t́nh và lại là người đàn anh già dặn, đầy đởm lược trong hoàn cảnh vô cùng nghiệt ngă như đêm nay. Thật vinh hạnh cho tôi được cùng anh sánh vai tác chiến.

 

Thiếu Tá Trương Phùng từng là người hùng diệt 15 chiếc xe tăng trong 2 tuần lễ đầu tháng 4/1972 Phi Đoàn 518 tăng phái cho mặt trận Qung Trị.

 

Tôi trở lại Biên ḥa hồi tháng 4/1974 sau 3 năm 4 tháng trấn thủ vùng biên trấn, Pleiku, sau đó thường biệt phái về Biệt Đội Khu Trục A-1 ở Tân Sơn Nht, rồi bị đ́nh động từ tháng 9/1974 nên tôi hiếm khi bay cùng anh.

 

Lần đầu tiên bay chung với anh là vào tháng 7/1974, thừa lnh Đại Tá Hoàng Thanh Nhă, Không Đoàn Trưởng Không Đoàn 23 Chiến Thuật oanh tạc Tổng Hành Dinh của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ở Lộc Ninh để trả đũa bọn VC vi phạm Hiệp Định Ba Lê vừa pháo kích vào Biên Ḥa và cảnh cáo rằng không có nơi nào của họ là bất khả xâm phạm.

 

Để tạo yếu tố bất ngờ và giảm thiểu nguy hiểm, chúng tôi sáp nhập hai phi tuần 2 chiếc thành một phi tuần 4 chiếc do Th/Tá Phùng lead (dẫn dắt) dùng chiến thuật truy kích, bay sát ngọn cây để ném bom CBU-25.

(Bom CBU-25 cân nặng 500 cân Anh, gồm 6 ống dài 1 mét 50, kết với nhau thành khối tam giác, mỗi ống chứa 19 quả bom tṛn nhỏ, đường kính 10 cm)

 

Nhờ đảm lược sáng suốt của Th/Tá Phùngchúng tôi đă hoàn thành sứ mạng và về đáp an toàn, mặc dù chúng tôi đă lướt trên nhiều nhóm Cộng quân đang quay ṇng súng của các dàn đại bác pḥng không có radar điều khiển đang bảo vệ Lộc Ninh. (Số 1: Th/Tá Phùng, s 2: Th/Úy Đinh Văn Đức, tôi bay số 3 và số 4: Tr/Úy Nguyễn Tứ Đức).

 

Khi bước ra ngoài nhưng không thấy xe đưa rước phi hành đoàn, tôi bước trở vôđịnh than phiền với Pḥng Hành Quân Chiến Cuộc của SĐ 5 KQ th́ anh Phùng bảo:

- Đi xe của tôi cho lẹ.

 

Rồi anh tiếp lời sau những tiếng rít xé gió và tiếng nổ long trời của hỏa tiễn 122 ly gần đó:

- Bạn sẽ không bao giờ quên phi vụ ngày hôm nay. Đây là phi vụ nhớ đời. Mấy ai được “dàn chào” trước khi đi bay như tụi ḿnh?

 

Ngồi trên xe Jeep dân sự màu trắng của anh, tôi nhường anh bay lead th́ anh bảo:

- Ai lead chả được. Quan trọng nhất là phải lên (cất cánh) bằng mọi giá. Đứa nào lên được th́ lên, đừng chờ. Nếu lên được ḿnh mới có cơ hội bảo vệ mọi người ở đây, nên nhớ rằng trong đó có vợ con ḿnh. Nếu như tụi ḿnh có mệnh hệ nào th́ đây là cơ hội để ḿnh đền ơn cho tổ quốc.

 

Những lời kiên định của anh làm tôi cảm phục anh hơn và tinh thần tôi tự nhiên dâng cao. 

 

Cho tới bây giờ tôi vẫn ấp ủ trong tâm câu nói nhớ đời của anh cùng với sự đảm lược, b́nh tĩnh, đôi khi pha chút khôi hài, ví dụ như khi sắp đến chỗ hai anh Quân Cảnh đứng gác (cạnh Hậu Trạm Hàng Không cũ vừa bị bom đánh sập lúc 6 giờ chiều ngày hôm qua) anh cố t́nh bẻ tay lái qua lại làm cho hai anh Quân Cảnh phải nhảy vọt sang hai bên để nhường đường.

 

Anh Phùng đùa với tôi:

- Tôi bắt gặp hai thằng ma gà này hồi chiều dzê con bồ nhí của bạn ở ngoài cổng Phi Long. Tôi trả thù dùm bạn rồi đó nha!

 

Hôm nay ngoại lệ, chúng tôi không hề bị chận hay xét hỏi, có lẽ v́ hai anh Quân Cảnh này biết chúng tôi đang đội pháo để đi bay? Tội nghiệp họ, đứng chơi vơi giữa trời không ǵ che chắn, có vẻ thi gan cùng đạn pháo?

 

Tiếng rít xé gió cùng tiếng nổ của các hỏa tiễn 122 ly vẫn dồn dập, anh Phùng phóng như bay về phía băi đậu hướng Tây gần trại Davis (nơi trú ẩn của phái đoàn Việt Cộng).

 

Thấy ánh đèn xe lao tới, 6 anh phi đạo chạy xông ra.

 

Anh Phùng muốn lái chiếc AD-5. Chiếc nầy đang nằm trong hangar kiên cố h́nh ṿng cung, giữa taxiway và phi đạo. C̣n chiếc AD-6 của tôi nằm ngoài băi đậu, cách phi cơ anh Phùng cả trăm thước về hướng Nam.

 

Để tránh điều bất trắc, tôi căn dặn các anh cơ trưởng là sau khi máy nổ, choke out rồi t́m ch núp ngay. (Choke out là lấy những khúc g dùng để chận bánh xe của phi cơ).

 

Máy vừa nổ, tôi gọi đài Saigon Ground Control (đài Kiểm Soát Diện Địa) để xin phép taxi (di chuyển). Đài cho biết, phi đạo sử dụng 25 Trái, gió nhẹ hướng Nam. Gió ngang nhẹ gần như 90 độ, tôi có thể cất cánh bất cứ chiều nào.

 

Khi taxi đến trước phi cơ anh Phùng, anh đứng dưới cánh máy bay và ra dấu b́nh điện bị hư, tôi liền ra dấu cho anh biết tôi cất cánh trước.

 

Lúc đó tôi nhận định nếu như cất cánh từ phi đạo 25 Left có nghĩa là tôi phải bay về hướng hỏa tiễn 122 ly đang pháo vào, hơn nữa tôi phải taxi từ phía Tây của phi trường sang tận đầu phi đạo hướng Đông, khá xa và mất nhiều thời gian. Nếu Cộng quân có người điều chỉnh, pháo theo tôi th́ tôi sẽ gặp muôn vàn nguy hiểm, bị tan xác là cái chắc.  Và rồi phi trường sẽ ra sao? V́ vậy tôi xin với đài cho phép tôi di chuyển ra taxiway W # 3 để cất cánh ngược chiều từ phi đạo 07 Right (Phải).

 

Sau khi thử máy xong (dù máy chưa đủ nóng) tôi gọi đài Kiểm Soát Không Lưu (Saigon Control Tower) xin phép cất cánh khẩn cấp (Hot scramble).

 

Như vậy tôi chỉ c̣n hơn phân nửa chiều dài phi đạo để cất cánh v́ vậy phải dùng phương pháp ép tay ga “Maxium Performing Take off” để cất cánh.

 

Sau khi nhả chân thắng, đẩy hết cần ga, động cơ với 18 máy (cylinder) 2.700 mă lực gầm thét và lướt trên phi đạo.

 

Nhờ ơn trên, tôi cất cánh an toàn lúc 04 giờ 25 phút. Vinh hạnh nhất là tôi có cơ hội bảo vệ mọi người trong phi trường Tân Sơn Nhứvà cho cả vợ con tôi.

 

Chuyển qua tần số của đài Kiểm Báo Paris tôi báo:   

- Paris! Phi Long 51 vừa cất cánh, một chiếc A-1 với 10 trái bom MK 81, xin nhận chỉ thị.

 

Danh hiệu Phi Long 51 là do tôi vô t́nh lấy đại một cái tên mà lại trùng danh hiệu của phi tuần tôi bay chiều hôm trước. MK-81 nặng 250 cân Anh, loại bom nhỏ nhất và duy nhất mà các kho bom Long B́nh, Thành Tuy Hạ, Biên Ḥa và G̣ Vấp c̣n lại.

 

 

(C̣n tiếp phần 2)

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính