Dương Văn Minh và bè lũ Tướng-Tá phản loạn

 

Phan Thiết

 

 

Kẻ bật đèn xanh cho bọn tướng lănh hạ bệ Ông Ngô Đ́nh Diệm là Henry Cabot Lodge. Ông ta trở thành "công dân danh dự" của Việt Nam, mặc áo gấm về làng của y là nước Mỹ, y tuyên bố đời y rất ân hận, v́ đă không cứu được ông Diệm Có lẽ suốt cuộc đời c̣n lại của y bị dầy ṿ về cái chết của ông Diệm, y thật tâm sám hối, nên những năm cuối đời, trước khi chết ông ta viết hồi kư nói lên sự hối tiếc về vụ này.

 

Riêng bọn phản tướng, chúng là lũ đắc thời, nhẩy múa trên xác chết của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm không được mấy ngày, rồi chúng nó lại quay ra cắn lẫn nhau. Dương Văn Minh phải được xem là quốc tặc, hắn không phải chỉ làm giặc một lần, mà làm giặc tới hai lần. Không ai gọi giặc bằng ông, v́ thế phải gọi hắn là thằng giặc.

 

Dương văn Minh, tên phản tướng, tay sai việt-gian cộng-sản

 

Trong số bọn tướng tá nhúng tay vào máu Ngô Đ́nh Diệm th́ tên đầu sỏ Dương Văn Minh nặng tội nhất. Đây là những lư do giết người của tên sát nhân:

 

 Dương Văn Minh là một tên dốt nát chính trị. Hắn c̣n là một tên cơ hội chủ nghĩa, lợi dụng biến cố đạo Phật và Mỹ muốn hạ bệ ông Diệm, nên hắn nuôi tham vọng "phải hạ Diệm, để ngồi vào cái chỗ của Diệm". Bọn Mỹ bật đèn xanh cho hắn làm, có thể bọn Mỹ chỉ muốn thay thế ông Diệm mà không muốn giết ông Diệm. Minh phải giết Diệm, đặt bọn Mỹ trước một việc đă rồi. Để Diệm sống vô cùng nguy hiểm v́ một số lớn tướng tá vẫn trung thành với ông Diệm, nên phải giết ông Diệm, để tướng tá không c̣n chủ mà trung thành. Dù để cho ông Diệm lưu vong th́ quyền lực của ông Diệm vẫn c̣n đó, có ngày ông Diệm sẽ trở lại th́ Minh chết v́ tội phản nghịch theo cái quy luật "được làm vua thua là giặc". Hai là ông Diệm có quần chúng. Cái đám đông theo nhà chùa v́ "pháp nạn" chỉ là giả tạo, không có nhiều, hoặc theo v́ xúc động nhất thời, sẽ tan dần khi "đấu tranh" của nhà chùa lộ "chính nghĩa". Đúng như anh Đỗ Thọ đă viết:

 

"Tôi biết rằng, số lớn dân miền Nam đang c̣n ngưỡng mộ ông Ngô Đ́nh Diệm tuyệt đối".

 

Thế nên Minh phải giết ông Diệm, theo cái cách Tào Tháo giết Lữ Bá Xa: "Thà ta phụ người chứ chẳng để người phụ ta". Nhưng mà mưu kế của hắn không đáng làm học tṛ của Tào Tháo. Giả như  hắn giết ông Diệm xong, hắn mượn luôn cái đầu của Đại úy Nhung như Tào Tháo mượn cái đầu của Vương Cấu để yên ḷng quân dân, th́ có thể hắn có cơ hội tạo dựng một vương triều mang tên hắn. Chết nỗi hắn u mê ám chướng nên phao tin là ông Diệm tự tử. Chuyện này con nít cũng phải bịt mũi mà cười hắn, v́ hai ông Diệm Nhu là người Công Giáo tự tử làm sao được.

 

Quyền hành đă khiến ḷng dạ của Minh càng trở nên độc ác, hắn cúi đầu khuất phục sư Trí Quang. Nhà sư hổ mang này đă xử dụng hắn như xử dụng một con chó săn, thúc đẩy hắn thiết lập ṭa án phát-xít để lấy thêm đầu của Cần Lao, nhằm vào những người theo Thiên Chúa Giáo. Bọn Cần Lao gộc ăn lộc nhà Ngô phi Thiên Chúa Giáo th́ sống nhởn nhơ. Thiếu chính nghĩa và không lư luật, nên chúng chẳng lấy được đầu ai, ngoại trừ ông Phan Quang Đông và ông Ngô Đ́nh Cẩn. Bản án này chửi cha công lư (chúng có công lư đâu mà án với tích). Mọi việc chỉ chứng tỏ rằng bọn chúng độc ác, xa hẳn cái đức hiếu sinh của Phật tổ. Vào lúc Việt Nam Cộng Ḥa hấp hối, Dương Văn Minh và bè lũ tưởng rằng thời cơ đă đến, chúng nhẩy ra nắm chính quyền, ép buộc cụ Hương giao chức tổng thống cho hắn, Trí Quang làm quân sư, làm sứ giả ḥa b́nh thương lượng với quân miền Bắc;  giặc cộng coi bè lũ ấy như một lũ chó hoang, bắt phải đầu hàng vô điều kiện, không thương lượng ǵ cả. Thất bại, Minh và Trí Quang đă vặc nhau chí chát về việc này. (Tư liệu của tờ "Quân Đội Nhân Dân" đăng nguyên cuốn băng thu cuộc nói chuyện cuối cùng giữa Minh và Trí Quang vào đầu năm 1976, tôi đọc được lúc ở trong trại tù Việt cộng).

 

Sau này, khi hắn được sang Pháp để sống nốt chuỗi ngày ô nhục. Hắn trơ mặt nộp đơn xin trở lại quân đội viễn chinh Pháp, để được hưởng hưu bổng của một Trung úy đánh thuê. Ôi cái liêm sĩ, cái dũng khí của một đại tướng, một quốc trưởng và một đại tướng tổng thống ba ngày ! Giá hắn chết sớm hơn, th́ bớt nhục cho hắn. Hắn phải chịu quả báo mà sống, để làm tấm bia cho người Việt ném đồ dơ vào v́ cái tội giết người công chính.

 

Người Việt đáng lẽ phải lập ra một Ủy ban "Tháng Tư Đen" để hỏi tội tên phản quốc Dương Văn Minh và bè lũ tẩu tướng đă bỏ nước cho giặc Nhưng thôi, hăy để cho chúng nó sống trong ô nhục và  nguyền rủa của quốc dân. Cái chết danh dự gấp ngàn lần cái chết của thể xác. Phải chăng đây cũng là sự quả báo v́ Minh và bè lũ đă vấy máu Ngô Đ́nh Diệm.

 

 

Trí Quang:

 

Thích Trí Quang, tên việt-cộng đội lốt nhà sư

 

 

Tham đi liền với si, Trí Quang đă ép các vị tu hành chân chính trong đạo Phật về phía ông ta, và vơ bừa cái khối quần chúng đông đảo vốn chỉ có tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên và "cầu Trời khấn Phật" vái tứ phương trở thành "Phật tử", nâng dân chúng đạo phật lên 80 phần trăm…  tưởng tượng, hầu cho ông ta thi hành quỉ kế. Ông ta cũng không ngại ngùng kết đồng minh với cộng sản để loại trừ bớt một kẻ thù khác là Thiên Chúa giáo.

 

Trí Quang và các sư trong nhóm không những đắc tội với Tổ Quốc, mà c̣n đắc tội với Phật pháp, làm cho đạo Phật suy yếu. Dù sao ông ta cũng là nguyên cớ đưa đến cái chết cho người công chính Ngô Đ́nh Diệm.

 

Thích Trí Quang, tên việt-cộng đội lốt nhà sư

 

Trong "VNMLQHT" Đỗ Mậu nhiều lần viết rằng Cần Lao Công Giáo muốn phục hồi tinh thần Ngô Đ́nh Diệm, Cần Lao Công Giáo "bồng" cụ vào Đệ nhị Cộng Ḥa. Những lời hàm hồ như thế cần được xem xét lại.

 

Trước nhất, tinh thần Ngô Đ́nh Diệm là tinh thần ái quốc, hết ḷng chăm lo đời sống nhân dân. Lư tưởng ấy, làm thế nào mà mất được, để nay phải phục hồi.

 

Người ta mến thương Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, nghĩ lại cái thủa an b́nh trong chín năm lănh đạo của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, rồi nhận diện thực tế qua cái nh́n, cái thấy, cái nghe kể từ ngày tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm nằm xuống. Tṛ dâu bể do bọn người phản loạn gây ra từ 1-11-1963 đem đến sự khốn cùng cho nhân dân miền Nam, khiến người ta phải thốt lên: "Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng". Từ chỗ đau đớn, thấy cần phải đốt lên ngọn đuốc làm sáng tỏ cái đức hy sinh v́ nước v́ dân của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, để làm tấm gương cho xă hội soi chung giữa cảnh đời nhố nhăng, nhiều con chó muốn nhảy lên bàn độc.

 

V́ cái chết của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, bọn người gieo gió th́ phải gặp băo, lẽ nhân quả này đă được một Phật tử tốt nói thay cho mọi người, anh Đỗ Thọ đă viết:

 

"Phật giáo nổi dậy chống chính phủ. Hội đồng Tướng lănh lợi dụng Phật giáo với đại sứ Henry Cabot Lodge của người Mỹ đă kết thúc cuộc đời của Tổng Diệm. Tôi là người Phật giáo dù không thấu triệt đạo lư, nhưng thầm nghĩ rằng cái nhân quả vẫn c̣n đó".

 

Làm điều tàn ác, bất công th́ phải đền bồi. Người chết không thể đền bồi th́ phải hoàn trả công lư, giải oan cho nạn nhân. Đỗ Mậu và phe nhóm đă không làm điều đó, c̣n viết sách quật mồ nạn nhân lên mà chửi đến ba đời. Cái nghiệp giết chết Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm là của "các ông" và phe nhóm; v́ đại đa số dân miền Nam vẫn ngưỡng mộ tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm như lời anh Đỗ Thọ vậy. Dân Việt Nam có t́nh có nghĩa, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, không phải như bọn người ăn cháo đá bát, đái vào bát, đập bể bát, như những kẻ lừa thầy phản bạn.

Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm đă chết như một chiến sĩ ngoài mặt trận khi ném vào mặt Henry Cabot Lodge lời này:

 

"Tôi không bỏ được dân tộc tôi"

 

Và khi cùng đường, cái chết kề trong gang tấc, vị Linh mục nhà thờ Cha Tam đề nghị ngài nên lẩn tránh, Ngài đă khẳng khái như một chiến sĩ can đảm từ chối:

 

"Xin cảm ơn Cha, tôi không có tội ǵ với dân và với Quốc Gia này, tôi thấy không có lư do ǵ phải lẩn tránh".

 

Chết như một vị tử đạo, hiên ngang ra pháp trường để minh chứng t́nh yêu Thiên Chúa và đồng loại.

Chết như một chiến sĩ dũng cảm đối diện trước quân thù mà không nao núng.

Chết như một chính nhân quân tử, không lẩn tránh để khỏi bị ô nhục và mang tiếng hèn nhát.

Chết như thế, không thể có hận thù. Nó là hạt thóc phải được mục rữa, để trổ sinh cây lúa. Cây lúa sẽ đâm hoa kết trái cho muôn ngàn hạt thóc khác.

 

Tưởng nhớ công đức của Ngài không phải là Cần Lao Công Giáo, mà chính là ḷng dân. Người "bồng" cụ trở lại xă hội đầu tiên là anh Đỗ Thọ. Anh đă viết:

 

"Tôi nghĩ rằng mai hậu công lao của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm to tát, sẽ được ca ngợi như Tổng thống Lincoln của người Hoa Kỳ bị ám sát năm 1865".

 

Phan Thiết

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính