Những con người không biết đi bằng hai chân!

 

Phan Nhân

 

 

Đă là con người b́nh thường về thể chất, lại không biết  đi bằng hai chân, tất nhiên, họ phải ḅ, mà đă ḅ, th́ thoạt nh́n qua, dù là đứa con nít, chúng cũng thấy kẻ đó có tới… bốn chân như những chú… cẩu. Ngược lại, có những con chó hai chân, loại chó này, nh́n qua từ xa, chúng cũng trông giống những con người đang cố làm tṛ, nịnh nọt, cho vừa ḷng chủ, v́ nó quá thèm khát, để táp được một món ǵ đó đang ở trên tay chủ của nó.

 

Nhưng cũng có vô số những cái ngược lại khác, chẳng hạn như những con chó, nó chỉ mới đánh hơi, nghe mùi, th́ chúng đă tưởng bở, là sẽ được chén một bữa… Ấy là, đôi khi chủ của nó chưa buồn đi đại tiện, mà chỉ mới… x́… x́…, thanh tao một xíu, người ta gọi là đánh trung tiện, thế là, chúng liền vội vàng xúm xít, chụm miệng, chúi mỏ vào cái nơi mới vừa phát ra cái tiếng… x́…x́… để chờ chực cái món khoái khẩu. Nhưng ác thiệt, các “ngài” chỉ …x́…x́… cho ra hơi thôi, chứ không có ban cho những con chó này lấy một “mâm” khoái khẩu chi hết. Thành ra,  những con chó này, chưa  ”xơi” được một chút nào. Tuy vậy, những con chó loại này, vẫn chưa thôi chờ chực, chúng vẫn cứ ngồi thè lưỡi, chực chờ sẵn tại cái nơi cửa hậu; bởi v́ hai cái mùi “hương” này nó cũng không khác ǵ nhau cho mấy, và v́ cũng chính nơi đó, biết đâu, chúng sẽ được ban ơn, cho chúng chén một bữa no nê, cho thỏa ḷng mong ước!

 

Images intégrées 2
Chó hai chân đang “khẩn cấp” cần liếm, cần ăn...

 

Chuyện “ḥa giải-ḥa hợp” tham gia “ứng cử, bầu cử tự do”, với đảng chó chết Việt cộng, nó cũng tương tự như thế, nó c̣n giống hơn nữa, là khi bọn Việt cộng chúng chỉ mới…x́…x́… Thế là cả một khối người. Đặc biệt, là khối người tai to, mặt lớn, trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Những đôi tai to như cặp mông của cô đào hát Marylin Monroe vậy, và những khuôn mặt lớn, lớn cỡ bằng cái bàn tay của “ông” Mỹ đen chụm, úp lại; những “ngài” tai to, mặt lớn này, đă xúm xít nhau tâng công với bọn Việt cộng, và cùng chụm miệng lại, để thổi đảng Cộng sản VN, thổi ngay từ phía dưới thổi lên, vừa thổi, vừa hít, để chầu chực đến lúc được chén một bữa thật no nê, cho đỡ cái cơn ghiền danh vọng một cách  điên cuồng, và ngu xuẩn.

 

Điều ấy, có nghĩa là, những kẻ đang chực chờ được bọn Việt cộng ban cho một cái ghế nào đó, hoặc một cái ghế Rân biểu trong cái… Cuốc hội Cộng sản, để “Nở nang mày mặt, rỡ ràng mẹ cha”.

 

Mà chẳng trách được, các “ngài”, đều là những “ông” ghiền hơi danh vọng, có “ông” là những người vượt biên, vượt biển ngày nào, may mắn được các nước Âu-Mỹ cho tá túc định cư. Ngày đi, có “ngài” mới sạch váng mũi, chưa hề có được một chút “danh ǵ với núi sông”. Nay, lại được người khác ca tụng ḿnh lên hàng lănh… trụ, th́ khoái cơn chí tử, nên để đáp lễ, “ngài” lănh… trụ cũng thổi ông nhớn trở thành văn nhân, thi sĩ, nhà văn, nhà thơ, nhà trí thức, nhà… nhà… ở công cộng. Do đó, các loại “nhà” này, cũng khoái tỉ, bèn kéo cả bầu đoàn, mắt nhắm, mắt mở ca bài,… con cá sống v́ nước!

 

Lại có “ngài” cũng từng là sĩ quan của QLVNCH, có nhiều người đă từng ở tù “cải tạo” của Việt cộng nữa;  họ đă và đang có mặt tại các nước Âu-Mỹ mấy chục năm qua, tuổi đă gần đất, xa trời, nhưng cái cơn ghiền danh vọng, vẫn không hề vơi,  do đó, “ngài” muốn quay về để chực chờ mà bợ đỡ cho bọn Việt cộng, trong những lần chúng cần tới cái bô, miếng giấy vệ sinh, kể cả việc giúp cô Tư Hồng trong công việc dâng khăn lau, bưng chậu nước!

 

Ngoài những công việc đó, các “ngài” c̣n có những đứa con đă trưởng thành ở Âu-Mỹ, mà có một số lại không ăn học đến nơi tới chốn, không có bằng cấp ǵ cả. Do đó, các “ngài” mới nghĩ ra con đường tắt: một là cho con cái về Việt Nam trước, để lo lót ổ chờ thời; hai là cả vợ lẫn chồng cố lên gân, mà “xung phong”, nhưng không phải đánh Cộng sản, mà cố ḅ ra, đi trước, lết về để dọn đường cho những đứa con của các “ngài” được trở về giúp nước… mắm Phan Thiết, để lập công với cô Tư Hồng, th́ mới mong bước lên đài Ranh vọng!

 

Tuy nhiên, các “ngài” cũng đừng sớm buồn v́ hồn không… lên, v́ dù bọn Việt cộng chúng không có thay đổi cái gọi là “Hiến Pháp” ǵ ráo trọi, nhưng vẫn c̣n cơ hội trong những nhiệm kỳ tới, biết đâu, các “ngài” lại sẽ được ban bố cho một cái  ghế nào đó, trong cái Cuốc hội của Cộng sản. Cố gắng lên, “kiên tŕ -phấn đấu-hồ hởi-phấn khởi-khó khăn khắc phục” lên tới “quá độ, cực kỳ” thêm nữa, và cứ chờ đợi, thế nào cũng có ngày được có chức, và được lên… trước khi được xuống lỗ vậy.

 

Riêng bần Nhân đây, th́ chỉ một ḷng, thủy chung, không thay đổi, sống và sẽ chết ở nơi không có sự cai trị của đảng Cộng sản Việt Nam, chớ nhất định không bao giờ quay trở về Quê Hương, dù rất nhớ, rất thương!  Bởi v́ nơi Quê Hương ấy, hiện đang có hàng triệu đồng bào ruột thịt thân yêu, đă và đang ngày đêm đau khổ dưới những gông cùm của đảng Cộng sản. Và không thể về để phải gặp những thằng Công an, mà đă một thời, chúng đă mắng chửi, đánh đập, hành hạ những cựu tù “cải tạo” qua những năm tháng dài, khổ h́nh, đói khát, lạnh lẽo, đọa đày!

 

Và sau hết, bần Nhân xin có lời chúc các “ngài” sớm được công thành danh toại, v́ trên tay của những ông bà chủ hiện đang cầm những thứ mà các “ngài” đang chờ đợi. Hăy cố gắng lên đi, và cần phải  Tru thảnh; nghĩa là “tranh thủ” th́ mới mong có một lần, miệng th́ chén… c̣n đôi mắt th́ thiu thiu ngủ!

 

 

Colorado, 18/5/2013

Phan Nhân

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính