Tại sao hai nước Chiêm Thanh và Chân Lạp biến mất trên bản đồ thế giới?.

 

 

 

hugh ngo hughngo13@yahoo.co.uk

Mon, Feb 26, 2018 at 5:37 PM

Reply-To: hugh ngo <hughngo13@yahoo.co.uk>

To: AU DANG <bangphongdva033@gmail.com>, AU DANG VAN thanphong053@yahoo.com

 

Anh Bằng Phong Đặng văn Âu kính mến,

 

Hôm qua nhận được e-mail anh chuyển đến nhờ phổ biến. Đọc xong điện thư (e-mail) tôi bàng hoàng chưa biết có nên chuyển đi hay không; bỡi v́, nội dung bài viết nhiều lần Anh khẳng định dân tộc Việt Nam bị “quả báo” do tiền nhân Việt đă tiêu diệt dân Chiêm Thành (Chàm Champa) (trích nguyên văn) “...Theo tôi, dân Việt Nam ḿnh bị những oan hồn của dân tộc Chiêm Thành báo oán.” (ngưng trích). 

 

Thưa Anh,

 

Tối hôm qua tôi trăn trở không biết ḿnh có nên viết vài hàng đến Anh để bày tỏ sự bất b́nh và nhân thể, giải bày một số sự kiện lịch sử về dân tộc Việt trong thời chiến chống phương Bắc với Tàu Hán và Chàm (Champa) phương Nam hay không (?). May quá, hôm nay đă có người lên tiếng qua bài viết rất uyên bác dẫn chứng cụ thể và xác thực với lịch sử do tác giả Phan Hưng Nhơn (dưới đây), tôi không dám lạm bàn xin gửi đến để Anh tham khảo. 

 

Ngoài ra, tôi có một thắc mắc là tại sao giặc Tàu Hán cướp/giết người máu chảy thành sông, xương chất thành núi trên hàng trăm nước nhỏ (tiểu quốc) để sáp nhập vào nước Tàu, và cho đến nay, không thấy một người Hán nào đứng lên tố giác tội ác diệt chủng dân tộc khác của tiền nhân họ như anh Bằng Phong Đặng văn Âu, buộc tội cho tiền nhân ḿnh khi chưa có chứng cớ lịch sử chỉ dựa vào bài viết của một người Chàm nào đó như vậy!? 

 

Tôi rất cảm phục tinh thần chống vịt cộng của anh Bằng Phong trong thời gian qua; tuy nhiên, không v́ thế mà tôi im tiếng khi thấy Anh chỉ trích tiền nhân đă có công dựng nước và b́nh định toàn cơi VN cho đến khi vịt cộng đem chủ nghĩa ngoai lai cs vào tàn phá cấu trúc ngàn đời của tiền nhân Việt tộc. Tôi không phản đối Anh viết thư cho vịt cộng dù chúng là ai! Nhưng theo kinh nghiệm của những người cộng sản và những người chống chủ nghĩa cs này đă từng nói rằng: “cộng sản chỉ có thay đổi chứ không thể sửa đổi”, v́ cộng sản là con tắc kè thay đổi màu sắc theo nhu cầu sống c̣n của chúng. Cho nên, lời khuyên nhủ hay cố vấn chúng (cs) chỉ có những kẻ thiển kiến và mơ giữa ban ngày mới đi thuyết phục chúng nó. Thiết nghĩ, cộng sản là quỉ đội lốt người! 

 

Ngoài ra, bất cứ nơi nào trên quả địa cầu nầy thiếu vắng ḷng nhân đức, đạo lư, vị tha, bác ái, trí tuệ và ḷng dũng cảm th́ yêu quỉ nó lộng hành để hăm hại người hiền đức, đó là định luật của tạo hóa. 

 

C̣n nói về luật nhân quả hay quả báo th́ nó bao la lắm và cũng c̣n tuỳ thuộc vào sự thông thái hiểu biết (wisdom) của từng cá nhân, khó có thể luận bàn một cách khái quát được.

 

Mặc dù viết cho anh Bằng Phong, nhưng xét thấy đây là việc chung nên mạn phép gửi lên diễn đàn để rộng đường dư luận.

 

Kính trọng,

Ngô ngọc Hiếu

(Anh viết nhầm Ngô Chí Hiếu)

      

 

Tại sao hai nước Chiêm Thanh và Chân Lạp biến mất trên bản đồ thế giới?.

 

 Phan Hưng Nhơn

 

 

Gần đây trên một bài báo nọ, có người đă viết:  “công bằng mà nói th́ dân tộc nào cũng có đầu óc thực dân cả, không nhiều th́ ít, nhưng tôi nghĩ rằng thực dân Việt siêu hơn thực dân Pháp và Tàu nhiều, không tin ư?.  Th́ Chiêm Thành và Thủy Chân Lạp đă bị xóa trên bản đồ thế giới đó.”

 

Thật là một phát ngôn kém suy nghĩ, kém hiểu biết về lịch sử bang giao Việt – Chiêm, phụ hùa với những dư luận lỗi thời từng đổ lỗi cho người Việt Nam về sự suy thoái của nước Chiêm Thành.  V́ vậy, cũng nên t́m hiểu nguyên do suy thoái của nước Chiêm Thành thật sự từ đâu?  Sở dĩ có dư luận đó, là do căn cứ trên hiện tượng người Việt Nam từ lưu vực sông Hồng đă dễ dàng Nam tiến sinh sống trên vùng đất cũ của Chiêm Thành và đồng bằng sông Cửu Long.

 

SỰ SUY THOÁI CỦA NƯỚC CHIÊM THÀNH

 

Người Việt nam gọi họ là Chàm.  Chiêm Thành là do người Hán đặt ra.  Người Chiêm Thành gồm nhiều sắc tộc khác nhau.  Mỗi sắc tộc lại bao gồm nhiều thị tộc riêng lẻ, thường hay lẫn lộn đánh nhau.  Có hai thị tộc mạnh nhất là thị tộc Cây Dừa (Narikelavamca hay Kokosno) sống ở vùng đất Indrapura phía bắc thuộc các tỉnh Quảng Nam – Đà Nẵng và Nghĩa B́nh ngày nay; vùng lănh thổ họ có tên là Amaravati (từ thế kỷ 4 đến thế kỷ 10).  C̣n thị tộc Cây Cau  chiếm cứ vùng lănh thổ mang tên là Panduranga từ đèo Cù Mông đến lưu vực sông Đồng Nai do tập tục, lề thói khác nhau nên giữa hai thị tộc này cũng thường xảy ra xô xát các thị tộc nhỏ khác tuy sống trong hai vùng này nhưng tại các nơi rừng núi vẫn giữ độc lập với nhau.  Tổ chức chánh quyền không chặt chẽ như thế, từ nội bộ Chiêm Thành mầm mống chia rẽ v́ sắc tộc đă có sẵn.  Thêm vào đó, giới thượng tầng tăng lữ và qúy tộc tuy thiểu số lại điều khiển đa số dân chúng qúa nghèo khổ.  Người Chàm thường hoặc là làm nông, đi biển hoặc làm hải tặc.

 

Khoảng năm  605, thị tộc Cây Cau trở nên hùng mạnh và cai quản luôn vùng lănh thổ Indrapura phía Bắc của thị tộc Cây Dừa để thành lập nước Chiêm Thành.  Chánh quyền Chiêm Thành thường đem quân đi cướp bóc hoặc chinh quạt khắp nơi.  Trên mặt biển, họ tổ chức những đoàn cướp biển.  Hải tặc Chiêm Thành một thời là mối hăi hùng cho những thường thuyền qua lại ở biển Đông từ Nam Trung Hoa cho đến Nam Dương.  Suốt thời gian dài hải tặc Chiêm Thành hùng cứ vùng biển Đông cho đến thời các nước phương Tây làm chủ Ấn Độ Dương và Thái B́nh Dương với những tàu bè lớn, trang bị súng ống tối tân ngăn trở hoạt động của những người sống nghề cướp biển với những hải thuyền nhỏ với khí giới thô sơ.

 

NGUYÊN NHÂN NGOẠI LAI

 

Các hải thuyền Chiêm Thành thường đi gây hấn nhiều nơi nên Chiêm Thành thường bị các nước đem quân đánh trả.  Trung Hoa tuy ở xa nhưng cũng đă hai lần đến đánh Chiêm Thành vào các năm 605 và 1282.

 

Sẵn có lực lượng hải thuyền hùng mạnh, thương gia Chiêm Thành buôn bán nhiều nơi khắp Đông Nam Á làm cho vương quốc Jawa chú ư v́ bị cạnh tranh.  Người Jawa hai lần đánh cướp Chiêm Thành.  Một lần vào năm 774, người Jawa đánh chiếm và tàn phá thị trấn Aya Tra (Nha Trang) và năm 787, họ đánh phá thị trấn Panra (Phan Rang), gây nhiều tổn hại cho dân chúng địa phương.  Sự bang giao giữa hai nước về sau thân hữu hơn vào cuối thế kỷ thứ 9 sau các cuộc trao đổi viếng thăm giữa sứ bộ hai nước và nhất là sau khi vua Chiêm Thành Chế Mân lấy công chúa Tapani của vương quốc Jawa.

 

CHIÊM THÀNH VÀ NƯỚC CHÂN LẠP

 

Sau khi Phù Nam, nước lân bang phía nam Chiêm Thành bị Chân Lạp sát nhập vào giữa thế kỷ thứ sáu, Chiêm Thành áp dụng lối ngoại giao mềm dẻo để ngừa hờ sự bành trướng của Chân Lạp.  Hoàng thân Chiêm Thành Jadgaharm cưới công chúa Cavani con vua Chân Lạp Icanavar-man.

 

Đến thế kỷ thứ 9, bang giao giữa hai nước ngày càng căng thẳng, năm 950 Chân Lạp đem quân đánh Chiêm Thành ở vùng Nha Trang, nhưng giữa thời gian từ 1074 đến 1080, quân Chiêm lại xâm chiếm đến vùng Sambor (bắc Nam Vang).  Năm 1145, quân Chân Lạp phục thù đánh chiếm Đồ Bàn của Chiêm Thành.  Năm 1177, vua Chiêm Thành Jaya Indra-Varman phái một đội chiến thuyền hùng hậu tiến ngược ḍng sông Cửu Long đánh phá thành Angkor, giết vua Chân Lạp, nhưng sau đó phải thối binh vào năm 1181.  Năm 1190, Chiêm Thành lại tấn công Chân Lạp lần nữa, nhưng lần này quân Chân Lạp phản công lại rồi tiến chiếm Đồ Bàn của Chiêm Thành, rồi chia nước Chiêm Thành làm hai tiểu quốc đặt dưới quyền đô hộ của Chân Lạp.  Năm 1192, hoàng thân Chiêm Thành Vidyanandana đánh đuổi được quân Chân Lạp, thống nhất trở lại được nước Chiêm Thành.  Đến năm 1203, vua Chân Lạp đem đại quân đánh chiếm Chiêm Thành và sát nhập Chiêm  Thành vào lănh thổ Chân Lạp.  Măi đến năm 1220, dân Chiêm Thành mới có cơ hội độc lập nhờ Chận Lạp bận rộn đối phó với Xiêm La (Thái Lan).

 

CHIÊM THÀNH VÀ VIỆT NAM

 

Suốt thời gian dài Chiêm Thành thường hay quấy nhiều miền Nam nước Việt.  Năm 192, tướng Khi Liên của Chiêm Thành từng kéo quân đánh phá vùng Tường Lam phía Nam quận Nhật Nam.  Nhưng nước Việt suốt mấy thế kỷ vẫn phải chịu đựng v́ măi lo chống đỡ những cuộc xâm lăng của kẻ thù phương bắc (Tàu Hán).  Năm 982, sau khi chiến thắng quân xâm lược Tống, Lê Hoàn t́m cách lập lại quan hệ bang giao ḥa b́nh và phái sứ giả sang giao hiếu với quốc vương Chiêm Thành.  Nhưng quốc vương Chiêm Thành vẫn giữ thái độ thù nghịch với triều Lê, bắt giam sứ giả của Lê Hoàn.  Do đó, Lê Hoàn phải kéo quân tiến đánh thủ đô Indrapura (Đông Dương, thuộc tỉnh Quảng Nam ngày nay), đánh bại lực lượng quân sự của Chiêm Thành.  Sau khi hoàn thành thắng lợi đó, Lê Hoàn rút quân về nước.

 

Năm 1069, Chiêm Thành lại liên kết với nhà Tống để đánh nước Nam, một đạo quân do Lư Thánh Tông, Lư Thường Kiệt chỉ huy tiến đánh kinh thành Phật Thệ tức Vijaya ở B́nh Định.  Bắt được vua Chiêm Thành là Chế Củ định đem về Thăng Long để trừng phạt th́ Chế Củ liền dâng tặng 3 châu: Bố Chính, Địa Lư và Ma Linh để cứu chuộc tự do cho bản thân.  Vua Lư Thánh Tông đánh Chiêm Thành chỉ có mục đích cần ổn định vùng lănh thổ phía Nam của Đại Việt để rảnh tay kháng chiến chống quân xâm lăng nhà Tống ở phương Bắc, chớ không có ư định chiếm đất của Chiêm Thành.  Chính việc Chế Củ dâng đất để chuộc tự do bản thân đă tạo tiền lệ cho các nhà lănh đạo Đại Việt về sau có nhiều đ̣i hỏi hơn.

 

Đến thời Chế Mân, vua Chiêm Thành v́ muốn cưới cho bằng được công chúa Huyền Trân, đă hoàn toàn tự nguyện tặng hai châu Ô, Lư.  Vua Chế Mân từng cưới công chúa Tapani của Jawa, nay lại cưới thêm công chúa Huyền Trân v́ muốn tính bảo đảm an ninh cho triều đại ông ta.

 

Nhưng suốt thời gian dài, Chiêm Thành vẫn luôn luôn là mối đe dọa thường xuyên cho dân nước Việt, nhất là dưới thời Chế Bồng Nga, người đă bao lần đem quân uy hiếp ngay cả kinh đô Thăng Long.  Suốt 30 năm lănh đạo Chiêm Thành của Chế Bồng Nga, lănh thổ Việt đă phải chiẹu bao nhiều cảnh cướp phá hủy diệt!  Cho nên sau này khi bị nước Việt trả đũa, Chiêm Thành bị mất đất đến vùng Amaravati.   Từ năm 1660, lợi dụng t́nh thế chưa ổn định của Nguyễn Hoàng mới vào  miền Nam, Chiêm Thành gia tăng quấy phá, buộc ḷng Nguyễn Hoàng phái quân chống cự vượt đèo Cù Mông tiến chiếm Phú Yên, lập Phú Yên thành Trấn Biên.  Để tạo sự ḥa hiếu với Chiêm Thành, chúa Nguyễn Săi Vương Nguyễn Phúc Nguyên đành gả con gái Nguyễn Phúc Ngọc Khoa cho vua Porome vào năm 1631.

 

Năm 1653, vua Chiêm là Bà Thấm đem quân đánh Phú Yên.  Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần đưa quân vượt đèo Cả sang đánh.  Bà Thấm thua, dâng đất vùng Kauthara để xin hàng.  Hiền Vương nhận rồi lập thành phủ Diên Khánh (trong đó có Nha Trang ngày nay).   Năm 1692, vua Chiêm Thành Bà Tranh đem quân tấn công phủ Diên Khánh, chúa Nguyễn Phúc Chu sai tướng Nguyễn Hữu Cảnh đến kháng cự.  Qua năm sau, Cảnh bắt được Bà Tranh và giải về Phú Xuân.  Chúa Nguyễn Phúc Tần lấy đất Chiêm Thành c̣n lại lập ra Phủ Thuận, nhưng vẫn bổ nhiệm người Chiêm như Kê Bà Tử, Ta Trà Viên cai trị Phủ Thuận.  Như thế đến thời này nước Chiêm Thành không c̣n nữa, tuy người Chiêm vẫn c̣n một vùng đất tự trị ở B́nh Thuận.  Đến thời vua Minh Mạng, hoàng thân Chiêm Po Phank To cai trị vùng tự trị này lại theo về phe với tổng trấn Gia Định là Lê Văn Duyệt, nên băi bỏ tổ chức hành chánh riêng của người Chiêm.

 

Đến đây có thể hiểu v́ đâu mà nước Chiêm Thành bị suy thoái.

 

1)    Giới lănh đạo Chiêm Thành thường đem quân đi cướp bóc quấy rối khắp nơi từ Việt Nam, Mă Lai, Chân Lạp, xem chiến tranh cướp bóc như một loại h́nh sinh hoạt kinh tế.  Đánh phá nước người ta th́ sao khỏi bị chinh phạt trở lại.  Những cuộc chiến tranh như thế làm cho nước Chiêm Thành kiệt quệ.  Tài sản quốc gia tập trung vào việc mua sắm vu khí, nuôi quân khiến nền kinh tế quốc gia lụn bại, dân chúng càng nghèo khó.  Những cuộc chinh phạt trả đũa của các nước như Việt Nam, Jawa, Chân Lạp càng tàn phá Chiêm Thành nặng nề.  Chiêm thành từng hai lần bị Chân Lạp đô hộ.

 

2)    Trên mặt biển, người Chiêm Thành tổ chức những đoàn hải tặc khiến một thời hải tặc Chiêm Thành là mối hăi hùng cho những thương thuyền qua lại ở biển Đông.  Nhưng khi các nước phương Tây như Bồ, Hoà Lan, Anh đưa các thương thuyền lớn trang bị khí giới tối tân đă làm mất quyền lợi của những nước sống bằng nghề cướp biển với những tàu nhỏ trang bị khí giới thô sơ như Chiêm Thành.  Chiêm Thành mất đi một nguồn lợi tức lớn.

 

3)    Nền kinh tế của Chiêm Thành dựa trên căn bản ngoại thương.  Chiêm Thành có một đội hải thuyền đông đúc để buôn bán với các nước Mă Lai, các nước ở quần đảo Indonesia.  Nhưng từ cuối thế kỷ 16, tiếp theo sự sụp đổ của các nước Hồi Giáo khối Indonesia và sự xuất hiện của các thương thuyền Tây phương, nhất là của Ḥa Lan và Bồ Đào Nha th́ việc giao thương bằng đường biển của người Chiêm Thành lâm cảnh bế tắc.

 

4)    Khi hai nguồn lợi tức chính là cướp bóc và giao thương bị bế tắc th́ chỉ c̣n hy vọng vào nông nghiệp.  Nhưng từ xưa tới nay, Chiêm Thành không mấy chú ư đến ngành nông.  Đất đai bỏ hoang không cày cấy.  Trước đây v́ thường đi gây hấn khắp nơi nên Chiêm Thành thường bị các nước, nhất là Chân Lạp, Jawa, đem quân đến đánh trả đũa, th́ cảnh cướp bóc tàn phá lại xảy ra ngay trên lănh thổ Chiêm Thành.  Các thánh địa Chiêm Thành bị tàn phá hủy hoại và cứ mỗi lần sau chiến tranh như thế, triều đ́nh Chiêm Thành lại chỉ lo bắt dân tái dựng thánh địa th́ c̣n đâu người để lo gầy dựng nông nghiệp, nên người Chiêm Thành chỉ c̣n cứu cánh sau cùng là cướp phá phần đất biên cương phía Nam của đất Việt, để rồi cứ như thế tạo thêm những cuộc chinh phạt của người Việt.  Tại những vùng đất mà Chiêm  Thành đă dâng để cầu ḥa, chúa Nguyễn đưa dân ḿnh tới khai thác, mở mang cày cấy, sống ḥa lẫn với dân Chiêm Thành nên họ ở lại rất đông v́ ở đấy đời sống thiết thực được chăm lo, tổ chức xă thôn được xây dựng vững mạnh.  Sở dĩ được như thế v́ các chúa Nguyễn cần xây dựng một hậu cứ vững chắc để chống các chúa Trịnh ở Đàng Ngoài.  Các chúa Nguyễn không muốn trong khi họ phải lo chống cự với chúa Trịnh mà người Chiêm liên tục tạo t́nh thế bất ổn thường xuyên ở biên giới phía Nam.

 

Như vậy đủ thấy rơ nguyên nhân suy thoái của Chiêm Thành tiềm ẩn trong tổ chức xă hội do tộc họ lănh đạo Chiêm Thành và chính nhờ những suy thoái đó mà cuộc Nam tiến của người Việt phần nào dễ dàng hơn.

 

Về trường hợp nước Thủy Chân Lạp cũng vậy.  năm 1658, chính vua Nặc Ông Trấn đă dâng vùng đất hoang vu Bà Rịa, Biên Ḥa..vv..  để nhờ chúa Nguyễn Phúc Chu làm hậu thuẫn để chống với quân phản loạn trong nước và sự xâm lăng của Xiêm La (Thái Lan) trước đó đă nhiều lần đánh phá Chân Lạp.  Xă hội Chân Lạp cũng giống như xă hội Chiêm Thành với một giai cấp lănh đạo hiếu chiến chỉ biết giao thương và gây hấn, cướp bóc gây lợi nhuận riêng tư của tộc họ cầm quyền, lơ là với sinh hoạt của quần chúng.  Do đó, khi giai cấp lănh đạo suy thoái kéo theo sự suy thoái của nước Chân Lạp cũng như sự suy thoái của tộc họ lănh đạo Chiêm thành kéo theo sự suy tàn của nước Chiêm Thành, chớ không phải nguyên nhân nào từ bên ngoài!!  Bởi chán nản hết hy vọng vào lớp lănh đạo như thế mà ngày xưa ở những vùng đất dâng cho Việt nam để bù thiệt hại, dân Chàm phần đông ở lại rất nhiều.  Bằng cớ là ngày nay người Chiêm Thành vẫn sinh sống ở miền Trung.  Các sắc tộc Chiêm như Churu, Ragla hoặc Banhar vẫn tồn tạo ở vùng Cao Nguyên nam Trung phần.  Tôn giáo, tập tục, văn hóa, thánh địa của người Chiêm vẫn được người Việt tôn trọng.  Chẳng những thế, văn hóa và văn minh Chiêm hội nhập nhiều vào văn hóa văn minh người Việt về nhiều mặt như ngôn ngữ, âm nhạc, ca nhạc, những điệu múa cung đ́nh hoặc trang phục.  Mảnh đất miền Trung ngày nay như là quê hương chung của hai dân tộc Chiêm -Việt đă hội nhập cùng nhau và không c̣n xa lạ với nhau nữa, v́ sau thời gian dài b́nh đẳng sống chung với nhau, hiểu biết nhau hơn, họ đă xem nhau như  ĐỒNG BÀO!

 

Người Chiêm Thành đă hiểu sự suy thoái của quê hương họ là do những mầm mống nội bộ, chớ không phải do người Việt Nam gây ra!  Họ đă hiểu nếu không có sự hiện diện của người Việt Nam, Chiêm Thành tất phải rơi như Mă Lai, Chân Lạp, Phi Luật Tân, Nam Dương vào tầm tay các nước thực dân Pháp bị đuổi khỏi Việt Nam.   Chúng đă cho tay sai kêu gọi người Chàm ở miền Trung và người Thượng ở Cao Nguyên thuộc Hoàng Triều Cương Thổ nổi loạn để gây khó khăn cho chính phủ Việt Nam, đồng bào Chiêm vẫn thờ ơ v́ họ hiểu từ ngày hội nhập vào xă hội Việt, được đối đăi b́nh đẳng như đồng bào, họ có nhiều cơ hội thăng tiến hơn thời họ phải sống dưới chế độ qúy tộc và tăng lữ Chiêm.

 

Rất đáng tiếc là ngày nay có ít người Việt lại tự hào qúa đáng khi họ nói: “Bắc cự Trung Hoa, Nam cự Chiêm Thành”, hoặc có nhiều người Việt kém hiểu biết, nói: “thực dân Việt siêu hơn thực dân Pháp và thực dân Tàu”.  Họ không hiểu thực dân là dân các cường quốc đi xâm chiếm các nhược tiểu để vơ vét tài nguyên các nước này, như thực dân Anh, Pháp từng chiếm cả lục địa Phi Châu, hoặc cùng với thực dân Ḥa Lan đă chiếm cứ Ấn Độ và Đông Nam Á.  Người Việt Nam đă tiến về Nam là do các vua Chàm Chế Mân và Chế Củ đă tạo ra tiền lệ dâng đất để lấy vợ hoặc để chuộc tự do cho bản thân!  Những cuộc chinh phục của người Việt chỉ để trả đũa những cuộc gây hấn của chính quyền Chiêm Thành, chỉ nới rộng một chút lănh thổ gọi là bồi thường th́ làm sao lại có thể nói là siêu hơn thực dân Pháp từng chiếm cứ cả lục địa Phi Châu, một phần Đông Nam Á và các hải đảo Thái B́nh Dương, hoặc Tàu từ một nước Hoa Hạ nhỏ bé đă bành trướng xâm chiếm hàng trăm tiểu quốc lân bang để thành một cuờng quốc rộng lớn như ngày nay và đang c̣n muốn xâm chiếm cả nước Việt Nam của chúng ta nữa!

 

Những lời lẽ kém hiểu biết như thế không nên có, v́ chỉ gây sự phẫn nộ của người Chiêm và gây thêm mối chia rẽ giữa hai dân tộc, vô t́nh tiếp tay cho ước vọng của thực dân Pháp khi chúng bị đuổi khỏi Việt Nam.

 

 

Phan Hưng Nhơn

-------------------------------------

 

On Sunday, 25 February 2018, 13:37, AU DANG

bangphongdva033@gmail.com> wrote:

 

Dear anh Ngô Chí Hiếu,

 

Xin gửi đến anh một bài tôi mới viết. Nếu thấy được, xin anh phổ biến giùm.

 

Bằng Phong Đặng văn Âu

 

 

ĐEM TÂM T̀NH VIẾT LỊCH SỬ

 

MỘT CUỘC BÁO THÙ KHIẾP ĐẢM!!!

 

BẰNG PHONG ĐẶNG VĂN ÂU

 

Thành phố Westminster, Quận Cam, Thủ đô Người Việt Tị Nạn Cộng Sản,

Ngày 16 tháng 2 năm 2018, tức là ngày 1 tháng Giêng năm Mậu Tuất,

 

Chào anh Lê Kiến Thành, con trai Tổng Bí thư Lê Duẩn,

Xin tự giới thiệu, tôi là Đặng văn Âu, bút hiệu Bằng Phong, một cựu phi công trong Không Lực Việt Nam Cộng Ḥa. Tôi chọn ngày này của 50 năm về trước, thân sinh của anh mở cuộc tổng tấn công vào lănh thổ Việt Nam Cộng Ḥa và giết hại hàng chục ngàn nạn nhân vô tội, để viết cho anh. Năm đó (1968) có cuộc tàn sát của người Việt giết người Việt  một cách man rợ nhất trong lịch sử giống ṇi và cả lịch sử nhân loại nữa.

Từ mấy tháng nay, theo dơi những bài trả lời phỏng vấn của anh về t́nh h́nh nước Việt Nam, tôi có đôi điều suy nghĩ để giải thích theo sự chiêm nghiệm của tôi, tại sao dân Việt giết dân Việt để bị cả thế giới khinh bỉ và ṇi giống Việt Nam trên đà diệt vong.

Theo tôi, dân Việt Nam ḿnh bị những oan hồn của dân tộc Chiêm Thành báo oán.

Những oan hồn người Chiêm Thành (Chàm) nguyền rằng: “Tổ tiên các ngươi (tức là dân Việt Nam) đă tru diệt dân ta một cách tàn bạo dă man, th́ ta sẽ xui khiến chính dân các ngươi  trở nên những kẻ điêu ngoa, tai ngược, gian ác, đạo đức giả, phản bội nhau, thù oán nhau, chia rẽ nhau, càng thông minh tài giỏi bao nhiêu càng trở nên ngu độn bấy nhiêu để tiêu diệt lẫn nhau một cách tàn bạo dă man, khiến cho cả thế giới khinh bỉ”.

Oan hồn của người Chiêm Thành chờ đợi cho đến khi có thời cơ thuận lợi, sẽ ra tay.

Thời cơ đó chính là lúc chủ nghĩa cộng sản vô gia đ́nh, vô tổ quốc, vô tôn giáo du nhập vào đất nước Việt Nam. Chủ nghĩa Cộng Sản là một tôn giáo của Quỷ, coi tôn giáo khác là thuốc phiện, cần phải loại trừ. Nó đánh đổ đức tin của con người vào Trời Phật, phá vỡ giềng mối gia đ́nh (con tố cha, vợ tố chồng, anh em giết nhau) và xóa bỏ biên giới quốc gia (chiêu bài thế giới đại đồng) là cực kỳ phi lư. Dù một người có tŕnh độ học vấn tầm thường cũng thấy được sự phi lư đó. Nhưng tại sao những bậc thông minh, tài trí hơn người của Việt Nam ta mà lại trở nên mù quáng phụng sự nó một cách đắc lực? Ấy là tại v́ những oan hồn uổng tử của dân tộc Chàm xui khiến đầu óc những bậc thông minh tài trí của ṇi giống ta trở nên u mê ám chướng, nhắm mắt sùng bái, tôn thờ.

Bất cứ nhà lănh đạo nào cũng phải đặt vấn đề dân trí lên hàng đầu để dân tộc càng ngày càng văn minh, sống với nhau có văn hóa, có t́nh, có nghĩa. Ví dụ, Hoàng đế Quang Trung sau khi đánh bại quân Măn Thanh, trên đường trở về Phú Xuân, đă ghé lại đất Nghệ An để trịnh trọng mời La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp về kinh đô làm thầy ḿnh. Trái lại, Hồ Chí Minh xếp giai cấp TRÍ THỨC vào thành phần chủ yếu cần phải đào tận gốc, trốc tận rễ; dùng mọi phương cách để làm nhục người trí thức.

Bất cứ nhà lănh đạo nào cũng noi theo lời dạy của tổ tiên là làm cho dân giàu nước mạnh. Trái lại Hồ Chí Minh chủ trương vô sản chuyên chính, tức là bần cùng hóa nhân dân. Mà bần cùng ắt sinh đạo tặc (kẻ cướp) và đói th́ đầu gối phải ḅ (hèn).

Chủ nghĩa vô sản chuyên chính đă biến nhân dân Miền BắcViệt Nam thành súc vật: Có óc không được suy nghĩ, có mồm không được nói, luôn luôn bị cái đói hoành hành và cái sợ làm bạc nhược tinh thần. Đó là lư do Đoàn Duy Thành làm tới Phó Thủ tướng mà phải viết hồi kư “Làm Người Là Khó”. Và nhà văn Nguyễn Tuân nổi tiếng ngang tàn đă phải than: “Tớ sống được đến ngày hôm nay là v́ tớ biết SỢ”.

Chỉ cần nêu ra vài ba điểm nêu trên th́ ta biết ngay xă hội Việt Nam ắt phải diễn ra như anh thấy ngày hôm nay: Một địa ngục giữa trần gian!

Tàn ác, điêu ngoa, tai ngược, vu khống, nhục mạ là đặc tính cộng sản. Cho nên tôi đă từng viết đảng cộng sản là một đảng cướp tồi bại hơn đảng cướp đời thường. Bởi v́ đảng cướp đời thướng không núp sau chiêu bài “Độc Lập – Tự Do – Hành Phúc” để đi ăn cướp! Đảng cộng sản đi ăn cướp để bán nước, buôn dân.

Tôi không đặt điều để mạ lỵ Đảng Cộng Sản Việt Nam đâu! (Từ đây trở đi tôi dùng Đảng Việt Cộng cho ngắn gọn). Chính thân phụ anh – Tổng Bí thư Lê Duẩn – đă thú nhận: “Ta đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, cho Trung Cộng”, tức là Đảng Việt Cộng t́nh nguyện làm đầy cho kẻ thù truyền kiếp; chứ đâu phải là đầy tớ nhân dân! Đảng dùng danh từ “Người Lính Tiền Phong” nghe cho kêu thôi; chứ thực chất là đầy tớ Nga Tầu, anh Thành ạ! Hănh diện làm đầy tớ mà không biết nhục. Và đầy tớ thuộc loại ngu, bởi v́ không biết chọn ông chủ giàu, văn minh, tử tế để … làm đầy tớ!

Chính những người cộng sản viết về tội ác do Việt cộng gây ra đầy dẫy trên hàng triệu trang sách, tới độ lấy cả nước biển Thái B́nh Dương rửa cũng không sạch. Chỉ v́ tự nguyện đem thân làm đầy tớ, nên đám đàn em mới không ngượng ngùng trương lên cái khẩu hiệu ngu xuẩn “C̣n Đảng C̣n Ḿnh”, “Thà Mất Nước C̣n Hơn Mất Đảng”.

T́nh cảnh Đất Nước, Dân Tộc đến nước này là tận cùng của sự hèn kém và ô nhục rồi, anh đừng tự ái. Tôi cũng dẹp bỏ tự ái của Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa để nói rất thật với anh những ǵ tôi đă nghiền ngẫm từ nhiều năm tháng, với hy vọng mỗi người Việt Nam thành tâm chuộc tội cho Tổ Tiên th́ may ra thoát được mối oán cừu này.

Thuở xưa, vua Trần Nhân Tông gả Huyền Trân Công Chúa con gái của ḿnh cho vua Chiêm Thành, Chế Mân, để đổi lấy hai Châu Ô Lư và để kết t́nh ḥa hiếu thông gia, nhưng sau đó vua sai Tướng Trần Khắc Chân vào đất Chiêm cướp lại. Dù giải thích cách nào để bảo chữa việc làm của vua ḿnh th́ vua ḿnh cũng đă mang tội bội ước. Phải chăng, v́ thế oan hồn dân Chàm xui Việt Cộng luôn luôn bội ước để báo thù?

Năm 1954, các thế lực quốc tế cắt nước Việt Nam ḿnh ra làm đôi. Lănh đạo phe Tư Bản là Hoa Kỳ lo ngại làn Sóng Đỏ tràn lan, nên họ dùng nhân dân Miền Nam làm cái nút chặn và phong dân Miền Nam làm “Người Lính Tiền Đồn”.

Bên các anh tự nguyện; bên chúng tôi bị bắt buộc. Chính v́ oan hồn của những người Chàm bị Tổ Tiên chúng ta tru diệt, nên oan hồn của họ khiến cho dân Việt “gà cùng một mẹ, cứ hoài đá nhau”!

Chắc anh Thành hiểu tại sao vùng đất khuất của thế giới như Tây Tạng, Tân Cương bị giặc Tầu xâm chiếm mà Hoa Kỳ không can thiệp, c̣n Việt Nam lại được chiếu cố? Chắc anh Thành hiểu rằng không có một dân tộc nào khác trên thế giới phải có bổn phận yêu thương dân tộc ḿnh chứ ǵ? Thế th́ Hồ Chí Minh và đảng CSVN áp bức nhân dân Miền Bắc nhận Liên Xô, Trung Cộng làm anh em là vô cùng ngu xuẩn, đúng không? C̣n nhân dân Miền Nam không nh́n thấy Hoa Kỳ là vị cứu tinh, giúp ḿnh chiến đấu chống lại làn Sóng Đỏ để có tự do, dân chủ cũng là cực kỳ ngu xuẩn!!!

Là người Việt, ai mà không biết lời dạy của Tổ Tiên: “Đoàn kết th́ sống, chia rẽ th́ chết”. Hoàng Đế Bảo Đại đă hết lời thuyết phục ông Ngô Đ́nh Diệm nhận lănh chức vụ Thủ tướng. Hoa Kỳ ủng hộ ông Ngô Đ́nh Diệm là rất đúng, bởi v́ họ biết ông Diệm là người yêu nước. Khi được vua Bảo Đại phong làm Thượng thư Bộ Lại (Thủ tướng), ông Diệm yêu cầu Thực dân Pháp thay đổi đường lối cai trị, trao cho chính phủ Nam Triều nhiều quyền tự quyết hơn, nhưng Thực dân Pháp không chấp nhận, th́ ông Diệm liền từ chức. Điều đó chứng tỏ ông Diệm là người biết đặt quyền lợi Quốc gia trên chức tước cá nhân ḿnh. Ngoài ra, ông Diệm là người đạo đức, rất mực thương dân. Đối với kẻ âm mưu giết ông, lật đổ ông như các ông Hà Thúc Kư, Nhất Linh, Phan Quang Đán, … mà ông không xử tử h́nh là đủ chứng tỏ tấm ḷng nhân ái của vị lănh đạo Quốc Gia. Thử hỏi tại sao một người yêu nước là thế, đạo đức là thế, mà bị chết một cách nhục nhă và đến ngày nay vẫn c̣n bị bọn người tồi bại nguyền rủa? Đó là v́ oan hồn người Chiêm Thành trả thù, báo oán, không cho phép người yêu nước được tôn vinh, kính trọng!

Những nhà cách mạng Quốc Gia trước kia phải chiến đấu giữa gọng ḱm Thực dân và Cộng Sản. Nay được Hoa Kỳ cung cấp phương tiện từ kinh tế đến chính trị, vũ khí để bảo vệ Miền Nam là quá may mắn. Cuộc chiến đấu bảo vệ tự do của Miền Nam hoàn toàn có CHÍNH NGHĨA. Nhưng lănh tụ các tôn giáo, các đảng phái, quân đội không ư thức SỰ TỰ DO là quư báu, nên đă phản bội nhau, chia rẽ nhau, khiến cho Hoa Kỳ không thể tiếp tục trợ giúp nữa. Ấy là v́ oan hồn người Chiêm Thành trả thù dân tộc chúng ta, khiến cho phía có Chính Nghĩa thua và phía Phi Nghĩa thắng, đúng không?

Cái gọi là Hội Đồng Quân Nhân Cách mạng Ngày 1 Tháng 11 năm 1963 lật đổ nền Đệ Nhất Cộng Ḥa, thực chất là một đám thảo khấu, như Tổng thống Lyndon B. Johnson của Mỹ  đánh giá. Bởi v́, nếu ông Diệm, ông Nhu là người có tội, th́ tại sao họ không đưa hai ông ra ṭa án để xét xử công minh? Nếu ông Diệm là người có tội, tại sao không có một viên Tướng nào dám đứng ra nhận lănh trách nhiệm để được quần chúng hoan hô, tuyên xưng anh hùng? Tại sao sau khi lật đổ Tổng thống Ngô Đ́nh th́ lập tức phá hủy “Ấp Chiến Lược, một công tŕnh chống lại chủ trương lấy nông thôn bao vây thành thị của Việt Cộng, rất hiệu quả?

Bọn lănh đạo tôn giáo, bọn trí thức khuynh tả lập ra phong trào đ̣i chấm dứt chiến tranh, mà chỉ yêu cầu Miền Nam buông súng, nhưng không đếm xỉa sự xâm lăng của Bắc Việt và đ̣i Hoa Kỳ chấm dứt viện trợ, rút quân khỏi Việt Nam là hành động của bọn lưu manh, gian lận; chứ không phải họ tha thiết đến nền ḥa b́nh. Chắc chắn họ phải biết Miền Bắc được Nga Hoa cung cấp vũ khí để xâm lăng, th́ Miền Nam cần được Hoa Kỳ trợ giúp để tự vệ chứ? Nhưng tại sao họ ngu vậy, anh Lê Kiến Thành biết không? Đó là tại v́ họ bị quỷ ám, bị oan hồn người Chiêm Thành nhốt họ vào bóng tối của ngu si! Bọn đấu tranh v́ ḥa b́nh giả hiệu rốt cuộc đă bị Việt Cộng ngược đăi.

Miền Nam có những người danh tiếng mắc chứng bệnh ngây ngô, hoang tưởng vô phương cứu chữa. Chẳng hạn, có ông Dân biểu Hồ Hữu Tường trong Quốc hội VNCH, người có ngoại danh “Tường Bụng” v́ có cái bụng to như cái trống, thường khoe bụng chứa đầy toán, tức là tự nhận ḿnh thông thái. Năm 1969, Hồ Chí Minh chết, Hồ Hữu Tường vận động Quốc hội cử một phái đoàn ra Bắc để phúng viếng. Ông Tường khoe ḿnh là nhà toán học, nhưng rất ngu, v́ không nhớ rằng một năm trước đó Hồ Chí Minh ra lệnh “Bộ Đội Cụ Hồ” phải tàn sát người dân vô tội Miền Nam càng nhiều càng tốt.

Chẳng hạn, có ông Đạo Dừa, tức là kỹ sư Nguyễn Thành Nam, tốt nghiệp ở Pháp về, chủ trương chung sống giữa người Quốc gia và người Cộng sản. Ông nuôi một con mèo và một con chuột sống thân thiện, đề huề với nhau để chứng minh luận cứ của ḿnh. Ông Đạo Dừa không hề biết Khrushchev trong Đại Hội 20 Đảng Cộng Sản Quốc Tế từ năm 1960 đề ra chủ trương chung sống ḥa b́nh th́ ở Miền Bắc có cuộc thanh trừng “bọn xét lại chống Đảng” một cách dă man! Không thể nào có hiện tượng “con Cộng Sản” dung nạp “con Quốc gia”, bởi v́ “con Cộng Sản” tinh ranh, quỷ quyệt, hiểm ác hơn bất cứ con vật nào trên trái đất. Do đó, trong dân gian, người ta gọi Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm văn Đồng, Vơ Nguyên Giáp … là những “Con Quỷ Cộng Sản”.

Tôi là người biết suy nghĩ, biết lư luận, có nhân cách; chứ không phải là loại người hàm hồ, chống Cộng cực đoan, vu khống. Tôi luôn luôn dẫn chứng bằng sự kiện rất thuyết phục, khiến cho những người bị tôi đặt vấn đề chỉ biết cúi đầu im lặng. Anh tin tôi đi.

Tổng Bí thư Lê Duẩn, thân sinh của anh, sau Tháng 4 năm 1975, vào Nam, tuyên bố một câu rất t́nh nghĩa đồng bào: “Cuộc chiến tranh này không có kẻ thắng, người bại; mà toàn dân Việt Nam đều chiến thắng!”. Nhiều người Quốc gia đă cao bay xa chạy ra nước ngoài, nghe câu nói t́nh nghĩa đó, quay trở về Việt Nam để cùng người Cộng sản xây dựng lại quê hương! Riêng tôi, tôi nhất định không bị mắc mưu, mặc dù vợ con tôi c̣n kẹt lại. Quả nhiên, sau câu nói t́nh nghĩa của TBT Lê Duẩn là một cuộc thanh trừng vĩ đại chưa từng thấy, kể cả dưới thời 1 ngàn năm giặc Tàu và 1 trăm năm giặc Tây đô hộ: Hàng trăm ngàn quân cán chính VNCH bị đày vào trại tập trung nơi rừng sâu núi thẳm, hàng triệu người dân vô tội cũng bị đày đi kinh tế mới với đôi tay trần và các cuộc đánh tư sản mại bản vô cùng khủng khiếp, làm toàn dân Miền Nam đều trắng tay!

Anh Lê Kiến Thành ạ!

Những oan hồn Chiêm Thành đă xúi giục thân sinh của anh trở thành “Con Quỷ Cộng Sản” để trả thù dân tộc Việt Nam đấy! Anh thử nghiệm xem có bao giờ trong lịch sử Việt mà có hiện tượng Nhà Sư, Linh Mục làm Quốc Doanh; chùa chiền, nhà thờ bị biến thành nơi kinh tài của Đảng tràn lan như thế này không? Tôi nghĩ: Ấy là do sự nguyền rủa của những oan hồn xúi giục người tu hành thành những “Con Quỷ Cộng Sản”!

Tôi không phải là người mê tín, dị đoan. Tôi là một Phật tử nguyện sống với phương châm: “Bi – Trí – Dũng” và sống với lời dạy của Thánh hiền: “Phú quư bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất” để nói thẳng với anh rằng “Luật Nhân Quả là có thật! Cơi âm là có thật! Ḷng oán thù của cơi âm chẳng khác ǵ ḷng oán thù nơi dương thế”! Theo chủ nghĩa vô thần như Tướng Trần Độ, Tướng Chu Phát, Phó Thủ tướng Trần Phương … cũng c̣n tin, huống hồ người hữu thần như tôi!

Thậm chí người Việt đă thoát ra khỏi hỏa ngục Cộng sản mà vẫn c̣n bị oan hồn của người Chiêm Thành theo đuổi.

Một ông Tướng của Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa, tên là Hoàng Cơ Minh, viết tắt HCM như Hồ Chí Minh, lập ra một tổ chức Kháng Chiến lừa bịp đồng bào, tự hóa trang ḿnh thành h́nh ảnh của Hồ Chí Minh. Ông Hoàng Cơ Minh này được anh em trong Hải Quân kính trọng v́ tính thanh liêm và rất xông pha ngoài chiến trường.

Hà cớ ǵ ông Tướng của VNCH lại tạo cho ḿnh h́nh ảnh của một “tội đồ dân tộc” mà toàn dân căm ghét? Một người được anh em dưới quyền kính trọng. bỗng nhiên trở nên một tên thảo khấu, lập đảng cướp của, giết người? V́ ông Hoàng Cơ Minh bị quỷ ám!

Rồi một vị cựu Tư Lệnh Không Quân, có bằng cấp Tiến sĩ, dạy Đại học, mặc dầu được tôi khuyên răn, vẫn muối mặt đứng ra nhận cái chức Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ. Mặc cho dư luận đàm tiếu về cái gọi là Đại Hội Tàn Quân; mặc cho thiên hạ chê cười là kẻ vô tài bất tướng, ông vẫn ch́a tay ra nhận tấm bằng khen “Văn Vơ Toàn Tài” của mấy nữ sinh trường Gia Long ban thường? Ông đă tuyên bố từ chức Tổng Hội với lư do “lực bất ṭng tâm”, rồi bày đặt “hy sinh” vài nhiệm kỳ nữa!  Không phải v́ bị quỷ ám, th́ là ǵ?

Có một nhân vật vô danh chưa ai biết xuất xứ từ đâu, đứng ra thành lập Chính phủ Lưu Vong, thế là có một ông Tướng đă từng làm Quốc Trưởng chui vào để được phong Quốc Trường hải ngoại, kéo theo nhiều ông Tướng khác và “nhân sĩ trí thức” khác chạy theo. Tại sao mấy ông này không nhận ra ḿnh đang làm tṛ hề? Tại v́ họ bị quỷ ám!

Cuối năm 2003, Ông Nguyễn Cao Kỳ, cựu Thủ tướng, cựu Phó Tổng thống, từ California về Houston, họp một số anh em Không Quân thân tín, cho biết: Có viên Thứ trưởng Ngoại Giao tên Nguyễn Đ́nh Bin đến mời ông về Việt Nam để thuyết phục phe bảo thủ trong Đảng đừng chống lại Hoa Kỳ, sau khi đă thiết lập bang giao từ năm 1996. Tôi khuyên ông không nên về Việt Nam để bị Việt Cộng lợi dụng. Nhà báo Đỗ Văn của đài BBC đă cho tôi biết cựu Tổng thống Nguyễn văn Thiệu nhờ ông Đỗ Văn vận động Bộ Chính trị cho ông về giúp nước, nhưng Hà Nội từ chối. Mẹ ông Đỗ Văn là Ủy viên Ban chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản, nhưng ông Đỗ Văn là người Chống Cộng. Đó là sự trớ trêu, oan trái của lịch sử, mà nhiều gia đ́nh Việt Nam vướng mắc!

Tôi lập luận với ông Kỳ: Hà Nội biết ông Thiệu không nổi tiếng Chống Cộng bằng ông Nếu Việt Cộng mời ông, mà ông nhận lời th́ họ được tiếng với thế giới là họ sẵn sàng “ḥa hợp ḥa giải” với phe bại trận!

Ông Kỳ trả lời: “Ḥa hợp ḥa giải” nằm trong tay người đang cầm quyền. Giống như khi tôi làm Thủ tướng, tôi ḥa giải với phe FULRO chống chính phủ, đ̣i tự trị. Tôi thỏa măn quyền b́nh đẳng của họ với người Kinh, nhưng tôi không chấp nhận đ̣i tự trị như một quốc gia trong quốc gia. Tôi cho một người FULRO, ông Paul Nur, làm Bộ trưởng Bộ Sắc tộc. Từ đó, họ không c̣n chống chính phủ nữa. C̣n nay tôi là người thua trận, tôi đâu c̣n có ǵ để thương thuyết với cộng sản mà nói chuyện ḥa hợp ḥa giải?.

Tôi nói thêm: Nhưng ông đừng quên bọn Việt Tân sẽ vu cho ông đi ḥa hợp ḥa giải với Việt Cộng để mạt sát ông, bôi lọ ông, v́ trước đây ông là vị Tướng duy nhất đă công khai nặng lời lên án họ lừa bịp đồng bào, làm mất Chính Nghĩa Quốc Gia.

Ông Kỳ xua tay: Bay ra Bắc thả dù Biệt kích, ném bom, tôi c̣n chưa sợ chết. Anh lo cho tôi bị bọn Kháng Chiến Bịp bôi nhọ, mạ lỵ th́ ăn thua ǵ. Anh hăy chỉ cho tôi thấy có kẻ nào sắp chết mà chịu nằm chờ chết? Hay họ đi t́m thầy thuốc? Việt Cộng đang than không những họ bị giặc ngoại xâm, mà c̣n thêm bị giặc nội xâm, anh biết không? Muốn chữa bệnh ngoại xâm th́ tôi khuyên họ chấm dứt tṛ đi dây giữa Mỹ với Trung Cộng, hăy bắt tay chặt chẽ với Hoa Kỳ; muốn chữa bệnh nội xâm (tức là bệnh tham nhũng) th́ tôi đúng là người thầy thuốc của họ. Nên nhớ tôi là vua chống tham nhũng. Anh Âu cũng nên nhớ tôi không phải là người Công Giáo, nhưng tôi tin lời Chúa phán: Hăy đem ánh sáng vào nơi tối tăm, đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục!”

Tôi không thể nào lay chuyển một người tự nhận Con Phật, lại có Đức Tin Thiên Chúa! Tôi cảm phục tấm ḷng yêu nước của vị chỉ huy bất chấp an nguy, bất chấp dư luận!

Từ dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, ông Kỳ đă đi nói chuyện ở các trường Đại học Hoa Kỳ để tŕnh bày viễn kiến của ông: “Hoa Kỳ phải trở lại Á Châu, v́ hiểm họa bành trướng của Trung Cộng”. Ông không ngần ngại dùng chữ “Yellow Peril” (Họa Da Vàng) để nhắc nhở chính quyền Hoa Kỳ.

Cựu Thượng Nghị sĩ Phạm Nam Sách chống lại quan điểm của Tướng Kỳ, dù lúc đó ông Kỳ chưa về Việt Nam, ông Sách đă gọi ông Kỳ là “Chó nhảy bàn độc” và luật sư Đinh Thạch Bích đăng nguyên văn lời miệt thị đó trên tờ báo Việt Nam Hải Ngoại. Ông Kỳ chỉ mỉm cười, nhưng buồn bă v́ hai nhân vật chính trị thân tín của ông như Nghị sĩ Phạm Nam Sách và Luật sự Đinh Thạch Bích không có cái nh́n xa cho tương lai Việt Nam. Sự kiện chiến lược xoay trục của Hoa Kỳ về Châu Á dưới thời Tổng thống Obama là một bằng chứng Tướng Kỳ có cái nh́n xa hơn các chính trị gia rất nhiều.

Tướng Kỳ là một chiến sĩ đơn độc. Bởi vậy, ông Nguyễn Xuân Phong, Bộ trưởng Lao Động trong Nội các của ông Kỳ, từng ví ông Kỳ làm Thủ tưởng mà giống như phi công một ḿnh trong pḥng lái chống chơi với mưa băo ngoài không gian.

Ông Kỳ cho tôi biết ông về Việt Nam là có sự yêu cầu của Tổng thống George W. Bush. Khi kư giả Tammy Trần – con gái của bác sĩ Trần văn Thuần ở Houston – làm cho hăng tin Associated Press tiết lộ Tướng Kỳ về Việt Nam là có lời yêu cầu của Chính quyền George W. Bush, sau khi phỏng vấn ông Kỳ tại một quán ăn ở Hà Nội. V́ vậy, trong chuyến về Việt Nam lần đầu tiên có một vị Đại tá Hoa Kỳ hồi hưu tháp tùng. Vị Đại tá này từng chiến đấu tại Việt Nam và để lại một chân trên chiến trường Việt Nam. Chính vị Đại tá này đă viết bài phản bác bài viết của Tướng Lâm Quang Thi chê bai ông Kỳ.

Khác với những người Việt ở Hải ngoại về Việt Nam, ông Kỳ về Việt Nam để cố gắng mang kinh nghiệm cầm quyền của ḿnh để thuyết phục người cầm quyền của Đảng nên theo Mỹ để tránh hiểm họa Hán hóa. Ông Kỳ đă nói thẳng với Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Thế Duyệt, Vũ Măo: “Các anh hăy dẹp cái Nghị Quyết 36 đi! Nó chỉ có tác dụng chia rẽ dân tộc mà thôi! Tại sao không hành xử xứng đáng như một kẻ chiến thắng?”

Ngoài ra, ông Kỳ thường xuyên đến thắp hương trên các ngôi mộ của những anh hùng tử sĩ của Miền Nam tại Nghĩa trang Biên Ḥa. Ông từng nói với Trung Tướng Vơ Viết Thanh, với Phạm Chuyên, cựu Giám đốc Công An Hà Nội: “Nếu các anh chưa thể ḥa hợp ḥa giải với người sống, th́ hăy ḥa hợp ḥa giải với người chết, bằng cách trùng tu Nghĩa trang Biên Ḥa cho tử tế”. Tâm trạng của ông Kỳ cũng cùng có mối tin tưởng như tôi: Sở dĩ dân tộc Việt Nam bị nhiều tai họa, chia rẽ nhau, phản bội nhau, thù hằn nhau là v́ oan hồn của những người Chiêm Thành báo oán.

Ông Kỳ c̣n ngờ rằng tiền kiếp của Tổng thống Nguyễn văn Thiệu có thể là người Chiêm Thành đầu thai trở lại, làm người Việt Nam, để dâng Miền Nam cho Việt Cộng.

Có thể đúng lắm! Bởi v́ nhà văn Trần thị Bông Giấy có thuật trong tác phẩm của bà với đại ư như sau: “Người yêu đầu đời của bà là một thanh niên gốc Chàm, khôi ngô tuấn tú, t́nh nguyện gia nhập vào Khóa 20 Trường Vơ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Ra trường, t́nh nguyện vào Binh chủng Nhảy Dù, đánh trận thật hăng để mau lên Tướng với hoài băo: Giành lại giang sơn cho người Chiêm Thành. Tiếc thay người chiến binh gốc Chiêm Thành đó đă sớm hy sinh ngoài mặt trận khi mới mang lon Trung Úy!”

Căn cứ theo mẩu chuyện của nhà văn Trần thị Bông Giấy, tôi càng tin rằng người Chàm vẫn c̣n ôm mối hờn vong quốc. Một người quê ở Quảng Trị, sinh năm 1920, tên là Phan Ngọc Hoan, làm thơ lấy bút hiệu Chế Lan Viên cũng thay mặt dân Chàm để nói lên mối hờn vong quốc. Nhà thơ Chế Lan Viện cuối đời viết những lời sám hối v́ những vần thơ động viên của ḿnh đă đẩy nhiều thanh niên vô tội xông vào ḷ lửa chiến tranh!

Tôi may mắn có bà mẹ rất giống hoàn cảnh của bà mẹ nhà thơ Phùng Quán, chồng mất sớm, vẫn thủ tiết thờ chồng nuôi con. Mẹ tôi dạy tôi như những ǵ giống như mẹ Phùng Quán dạy con bà:

 

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi

Mẹ tôi thương con không lấy chồng

Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải

Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.

 

Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ

Ngày ấy tôi mới lên năm

Có lần tôi nói dối mẹ

Hôm sau tưởng phải ăn đ̣n.

 

Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn

Ôm tôi hôn lên mái tóc

Con ơi

     trước khi nhắm mắt

 

Cha con dặn con suốt đời

Phải làm một Người Chân Thật.

Mẹ ơi, chân thật là ǵ?

Mẹ tôi hôn lên đôi mắt

 

Con ơi một Người Chân Thật

Thấy vui muốn cười, cứ cười

Thấy buồn muốn khóc, là khóc.

Yêu ai cứ bảo là yêu

 

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét.

Dù ai cầm dao doạ giết

 

Cũng không nói ghét thành yêu.

Từ đấy người lớn hỏi tôi:

  Bé ơi, Bé yêu ai nhất?

Nhớ lời mẹ, tôi trả lời:

 

Bé yêu những Người Chân Thật.

Người lớn nh́n tôi không tin

Cho tôi là con vẹt nhỏ

Nhưng không! những lời dặn đó

 

In vào trí óc của tôi

Như trang giấy trắng tuyệt vời.

In lên vết son đỏ chói.

Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi

 

ứa bé mồ côi thành nhà văn

Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm

Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.

 

Người làm xiếc đi dây rất khó

Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn

i trọn đời trên con đường chân thật.

 

êu ai cứ bảo là yêu

Ghét ai cứ bảo là ghét

Dù ai ngon ngọt nuông chiều

Cũng không nói yêu thành ghét

 

Dù ai cầm dao doạ giết

Cũng không nói ghét thành yêu.

Tôi muốn làm N Văn Chân Thật,

chân thật trọn đời.

 

Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi

Sét nổ trên đầu không xô tôi ngă

Bút giấy tôi ai cướp giật đi

Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.

 

Tôi không được là nhà văn hay nhà thơ như Phùng Quán. Tôi hănh diện là nhà binh trong Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa chỉ biết phụng sự Tổ Quốc; chứ không bị ép buộc là lính của Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm hay lính của Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ, như người lính ở Miền Bắc hănh diện là “Bộ đội cụ Hồ”. Đối với tôi trong đời sống, địa vị, cấp bậc hay giàu có không quan trọng bằng sự lương thiện, trung trực, khí phách.

 

Do đó, tôi được khá nhiều độc giả mến mộ tính cương trực nhà binh của tôi.

Không có động lực nào thúc đẩy khiến tôi trân trọng nhắc đến quư ông Ngô Đ́nh Diệm, Nguyễn Cao Kỳ để đề cao lănh tụ chính trị Miền Nam, giống như người cộng sản ở Miền Bắc mù quáng sùng bái Hồ Chí Minh. Tôi nhắc đến lănh tụ Miền Nam để chứng minh cho anh thấy câu nói của ông bà ḿnh dạy: “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” là đúng. V́ cái ác của tổ tiên ḿnh đă tiêu diệt một dân tộc th́ con cháu bị lănh hậu quả: Người yêu nước bị chà đạp danh dự; người phản quốc được tôn vinh.

 

V́ không hiểu biết và tham gia Đảng Đại Việt, chống Cộng đồng thời chống ông Diệm, nên tôi đă mừng rỡ trong cuộc binh biến lật đổ Tổng thống Diệm vào năm 1963. Nhưng sau khi t́m hiểu lịch sử, tôi biết ông Diệm là người yêu nước, tôi đă bày tỏ sự sám hối và viết bài tuyên dương Tổng thống Diệm mà không ngại bị Việt Cộng và tay sai mạ lỵ một cách bẩn thỉu.

 

Nhờ cơ duyên, tôi được dịp tiếp xúc với nhiều chính khách danh tiếng, nhiều Tướng lĩnh, tôi nhận thấy Tướng Kỳ là người hết sức yêu nước, có viễn kiến, thẳng thắn, bộc trực, liêm khiết, không bỏ anh em, không bỏ bạn bè, dám nghĩ, dám làm v́ quyền lợi Tổ Quốc. Đặc điểm mà tôi thích nhất ở Tướng Kỳ là không bao giờ hách dịch với cấp dưới. Hiếm có người anh em Không Quân nào tranh luận chính trị với Tướng Kỳ như tôi, v́ tôi không có thói sợ cấp trên để nói lên quan điểm, chủ kiến của ḿnh. Chẳng qua, tôi tin vào câu nói của tiền nhân “Có bệnh th́ vái tứ phương”, nên tôi nghĩ rằng Việt Cộng sẽ nghe theo lời thuết phục chân thành của Tướng Kỳ nhằm thay đổi Đất Nước.

 

Ông Nguyễn Cao Kỳ, chứ không phải Tổng thống Nguyễn văn Thiệu, là cha đẻ nền Đệ Nhị Cộng Ḥa. Bởi v́ sau khi dẹp loạn ở Miền Trung năm 1966 do Tướng Nguyễn Chánh Thi bị Trí Quang xúi giục, Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến. V́ nghiệp chướng của dân tộc chưa dứt, nên số phận hai nhà sáng lập hai nền Cộng Ḥa rất giống nhau: Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm bị giết không qua một cuộc xét xử của Ṭa Án. Phó Tổng thống Nguyễn Cao Kỳ bị truyền thông chịu ảnh hưởng Việt Tân chỉ có chụp mũ và dư luận quần chúng cứ thế hùa theo. .

 

Tướng Kỳ đă đ̣i Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh, Chủ tịch Tập thể Chiến sĩ, triệu phiên họp khoáng đại để ông “điều trần” với anh em quân nhân về những ǵ ông đang làm ở Việt Nam, nhưng Giáo sư Vinh im lặng. V́ vậy, tôi đánh giá Giáo sư Vinh rất thấp!

*

*      *

Tiến sĩ Po Dharma đă đưa ra phân tích và tŕnh bày một cách khách quan và nghiêm túc trong tác phẩm mang tựa đề Lịch sử 33 năm cuối cùng của vương quốc Champa, 1802-1835” do International Office of Champa xuất bản tại San Jose, California (Hoa Kỳ), dưới sự bảo trợ của Hội Đồng Phát Triển Văn Hóa Xă Hội Champa.  Tác phẩm này tổng cộng 279 trang cộng với 2 bản đồ, chia thành nhiều chương mục. Anh Lê Kiến Thành nên t́m đọc tác phẩm đó để biết sự tàn bạo của vua Minh Mạng dưi triều Nhà Nguyễn và để hiểu mối căm thù của người Chiêm Thành là tất yếu.

 

Tôi khẳng định rằng đảng Việt Cộng là công cụ để người Chàm trả thù dân tộc ta. Không có một lư do chính đáng nào để cho một chính quyền vô pháp, vô thiên tồn tại/

 

Do khẳng định trên, tôi đă nghĩ tới nhiều phương cách triệt hạ đảng Việt Cộng để dân tộc giành quyền tự quyết. Nếu không, chắc chắn Việt Nam sẽ trở thành Giao Chỉ Quận một lần nữa, mà không thể nào vùng dậy như Tổ tiên ta, v́ cách cai trị của Việt Cộng làm cho thể xác cùng tinh thần dân ta bại hoại, sống không cần nghĩ đến ngày mai.

 

Một trong những đề nghị quan trọng mà tôi tin rằng nếu Nguyễn Tấn Dũng nghe lời tôi th́ hôm nay Dũng không đến nỗi phập phồng lo sợ chẳng biết Công An của Nguyễn Phú Trong đến c̣ng tay ngày nào.

 

Khi nghe Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố: “Không thể v́ mấy chữ Bốn Tốt và Mười Sáu Chữ Vàng, mà hy sinh chủ quyền quốc gia”. Tôi liền viết cho Dũng hai bức thư, v́ nghĩ rằng Dũng c̣n có tự ái, biết nhục v́ bị lệ thuộc Trung Cộng. Dũng là vị Thủ tướng có thế lực lớn hơn bất cứ vị Thủ tướng nào trước. Dũng vượt lên trên quyền hành của Tổng Bí thư Đảng, đến nỗi Nguyễn Phú Trọng không dám gọi đích danh tên của Dũng, mà chỉ gọi “đồng chí ba X” thôi.

Nhiều tiền và nhiều quyền ( đa số Tướng lĩnh Quân Đội, Công An đều do Dũng thăng cấp), do đó, Dũng có thể làm cuộc “Cách Mạng Cung Đ́nh” bằng cách cấp tốc bắt nhốt tất cả những đối thủ làm tay sai Trung Cộng, trả tự do cho những tù nhân lương tâm và tuyên bố giải tán Đảng Việt Cộng. Tôi bảo đảm rằng nếu Nguyễn Tấn Dũng có Cái Dũng để làm điều đó th́ toàn dân và ngay cả đa số đảng viên Việt Cộng bất b́nh với đường lối cai trị của Đảng sẽ liều chết ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng.

 

Tỉ lệ thành công của Nguyễn Tấn Dũng rất cao, chỉ cần có cái Dũng của người yêu nước, không chấp nhận làm tay sai ngoại bang để ra tay, th́ Dũng sẽ được phong Thánh.Thậm chí, nếu Dũng thất bại, nhưng dám hành động, Dũng cũng được nhân dân phong Thánh. Tiếc thay! Tên là Dũng, nhưng Nguyễn Tấn Dũng không có đởm lược để đi vào lịch sử bằng cửa chính và tên tuổi sẽ sống măi ngàn năm!

 

Anh Lê Kiến Thành thân mến,

 

Ngoại trừ những phần tử tự nhận là kư sinh mới bám vào chủ nghĩa Cộng Sản để làm đầy tớ Trung Cộng, c̣n bất cứ ai có chút tự trọng, c̣n nghĩ đến sự sống c̣n của ṇi giống đều mong muốn “Cộng Sản đi chết đi” như mọi người. Dù một người sinh ra sau năm 1975 cũng hiểu Việt Cộng là tai họa của dân tộc. Anh Thành hăy xem cái youtube dưới đây là thấy bằng chứng Đảng không thể nói dối với tuổi trẻ nữa:

https://mail.google.com/mail/u/0/#inbox/161c179f50d763a8?projector=1&messagePartId=0.1

 

Hồ Chí Minh đă tuyệt tự, không con cái để nói thay cha ḿnh nói lời sám hối, C̣n anh Thành là con trai của Tổng Bí thư Lê Duẫn   một người phạm tội ác đối với dân tộc Việt Nam không kém ǵ Hồ Chí Minh tôi đề nghị anh nên thay cha ḿnh để công khai tạ tội với quốc dân. Dám nói lời xin lỗi là hành động quả cảm của người có khí phách, giống như Giáo Hoàng xin lỗi dân Do Thái, v́ Công Giáo đă im lặng trước sự diệt chủng của Nazi. Giống như Tổng thống Hoa Kỳ xin lỗi những người Mỹ gốc Nhật đă bị nhốt vào trại Tập trung, khi Mỹ tuyên chiến với Nhật Bản trong Đệ Nhị Thế Chiến.

 

Chỉ cần chân thành nói một lời xin lỗi, quần chúng Việt Nam sẽ đánh giá anh là người hiếu thảo với cha ḿnh và là người biết nhục v́ trót đánh Pháp, đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Cộng.

 

Tiếp theo, anh đem nỗi nhục của ḿnh đă nuốt bấy lâu để kêu gọi đảng viên các cấp cùng anh tuyên bố giải tán Đảng Việt Cộng. Cuộc vận động của anh sẽ được toàn dân hưởng ứng, v́ đó là khát vọng bỏng cháy của toàn dân.

 

Bước tới, anh vận động quần chúng thiết lập trai đàn để hóa giải mối căm thù của những oan hồn người Chàm, th́ đạo lư dân tộc sẽ phục hồi, sự dối trá, lừa đảo sẽ không c̣n. Tôn giáo quốc doanh cũng chấm dứt. Và bọn Việt Gian ở Hải Ngoại cũng không c̣n.

 

Đem xác Hồ Chí Minh đốt ra tro và rải ra biển. Phá ngôi mộ ông Hồ ở Quảng trường Ba Đ́nh, v́ nó là ḥn đá tảng, khiến cho dân ta ngóc đầu lên được.

 

Lúc này là thời cơ vàng để cứu nước. Bởi v́ Tổng thống Hoa Kỳ, một nhà lănh đạo thấy rơ viễn cảnh “Chết Bởi Trung Quốc” (Death by China) đă gửi cho nhân dân ta những thông điệp rất đáng để người Việt yêu nước suy nghĩ: đề cao chiến tích chống ngoai xâm của vị nữ anh hùng Trưng Vương và cử ông Tướng Tổng trưởng Quốc Pḥng đến dâng hương tại Chùa Trấn Quôc. Ngoài ra, khi nhân dân IRAN nổi dậy chống chính quyền của họ, Tổng thống Donald Trump liền mạnh dạn tuyên bố sẽ sẵn sàng hỗ trợ cuộc cách mạng chống độc tài.

 

Tuy anh không nắm nhiều quyền lực trong tay như Nguyễn Tấn Dũng khi đang làm Thủ tướng, nhưng với tư cách là con của cựu Tổng Bí Thư mà dám đứng lên đ̣i hỏi những điều chính đáng để cứu Tổ Quốc, cứu Dân Tộc th́ anh sẽ thành công.

 

Ư thức rằng cỗ vũ anh lật đổ nền thống trị của Đảng Việt Cộng là tôi tự động kư bản án tử h́nh (dù đang ở Hoa Kỳ) đối với phe cánh Nguyễn Phú Trọng. Nhưng tôi không sợ.

 

Ư thức rằng Cụ Chu văn An xin vua chém đầu bảy nịnh thần không thành; Cụ Nguyễn Trường Tộ dâng bản điều trần lên vua Tự Đức mà không được vua quan đáp ứng,

 

Ư thức rằng Tướng Kỳ đă thất bại trong sự thuyết phục nhà cầm quyền Việt Cộng theo Mỹ để có đối lực chống lại tham vọng bành trướng của Trung Cộng,

Tôi vẫn noi gương người đi trước để đề nghị anh vận động giải tán Đảng Việt Cộng, v́ tôi coi đó là trách nhiệm con cháu vua Hùng đối với sự tồn tại của ṇi giống.

 

Nếu ở địa vị anh, tôi đă hành động từ lâu mà không cần đợi ai hiến kế. Bởi v́ giải tán Đảng Việt Cộng là tự ḿnh trút bỏ thân phận làm đầy tớ cho Nga, cho Tàu. Anh có chính nghĩa để triệt hạ Nguyễn Phú Trọng.

 

Tôi bảo đảm rằng sau khi giải tán Đảng Việt Cộng, hàng trăm ngàn chuyên gia đủ mọi ngành nghề, từ kinh tế, đến khoa học, y tế, luật ở Hải Ngoại sẽ về giúp nước. Vốn đầu tư hàng tỉ đô la ở hải ngoại sẽ đổ về. Lúc bấy giờ người Việt không c̣n chia rẽ nhau v́ vấn đề Quốc – Cộng, th́ không c̣n cần đến ai đứng ra kêu gọi đoàn kết dân tộc.

 

Đề nghị của tôi trước hết là cứu văn danh dự của ḍng họ Lê ở Quảng Trị và sau nữa bản thân anh sẽ được sử sách ghi nhớ, tôn vinh.

 

C̣n riêng tôi, tôi sẽ thu xếp trở về Việt Nam để sống với bà con ḍng họ, bạn bè vào những ngày c̣n lại và mong ước được chôn cạnh nấm mồ của mẹ tôi thành hiện thực.

 

Tôi mong anh sáng suốt. Đừng giả vờ tranh đấu nhằm được sang Hoa Kỳ để làm công cụ cho cái đám Việt Tân và sống sung sướng như Đoàn Viết Hoạt, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Việt Khang … Đời người, trước sau ǵ cũng một lần chết! Hăy lưu lại tiếng thơm trong lịch sử và ṇi giống sẽ hănh diện v́ thoát ra khỏi nỗi nhục này.

 

 

Thân ái,

Bằng Phong Đặng văn Âu

10200 Bolsa Avenue,

Westminster, CA. 92683

Telephone 714 – 276 – 5600

Email address: bangphongdva033@gmail.com

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính