VƠ VĂN ÁI VÀ ẤN QUANG VẪN KHÔNG HỀ THAY ĐỔI.

 

Phan Đông Anh

 


   Khối Ấn Quang là nơi tập hợp đa số là thành phần tu gian, mượn đạo tạo đời, hệ thống Ấn Quang gồm những người lănh đạo như Thích Trí Quang, Thích Thiện Minh, Thích Huyền Quang, Thích Phước Huệ, Thích Nhất Hạnh... và cả cư sĩ Vơ Văn Ái, cũng đóng góp công sức bằng nhiều h́nh thức cho đảng cộng sản, núp bóng đạo phật, gây biết bao tác hại cho miền nam, cuộc chiến đấu dũng cảm bảo vệ chính nghĩa.


   Khối Ấn Quang không phải là đại diện cho Đạo Phật, nhưng thành phần tu sĩ đă lợi dụng tín ngưỡng để làm công tác cho đảng, Ấn Quang  là h́nh thức căn cứ cộng sản ngay tại thủ đô Sàig̣n và thành lập nhiều căn cứ chi nhánh khác ở miền nam, nhất là miền Trung Việt, nơi xuất phát những  kẻ rất nguy hiểm, được ngụy trang dưới lớp áo cà sa, tu hành, trí thức Phật giáo như Trí Quang, Huyền Quang, Nhất Hạnh, Vơ Văn Ái.


    Đây là những con gịi mọt đục khoét đạo Phật và chính thể tự do miền nam từ trong đến ngoài, ngày đêm tiếp tay cho đảng cộng sản đánh phá, khủng bố, tuyên truyền. Nói về cư sĩ Vơ Văn Ái, c̣n có danh hiệu “giáo sư” Vơ Văn Ái, không biết là ông ta làm giáo sư, tốt nghiệp đại học nào, dạy ở đâu, nhưng thói thường, những người tốt nghiệp đại học hay dùng bằng cấp đứng trước tên như: giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Văn X, bác sĩ Trần Văn Y, hoặc tu sĩ phật giáo quốc doanh như Thích Nhật Từ, học ở Ấn Độ cũng có danh xưng: đại đức, tiến sĩ Thích Nhật Từ... nhưng Vơ Văn Ái chỉ đề đơn giản là “giáo sư Vơ Văn Ái”, th́ người ta có quyền hoài nghi là nổ, v́ tiến sĩ thường làm giáo sư các trường đại học.


    Giáo sư Vơ Văn Ái là người sống nhờ vào phật giáo, công thành danh toại cũng nhờ phật giáo và nay thân bại danh liệt cũng từ cái quả gieo từ sự lợi dụng phật giáo để thủ lợi. Luật nhân quả hiển hiện đúng vào trường hợp Vơ Văn Ái, là người không tu hành, chỉ xưng là cư sĩ, nhưng nhờ biết khai thác thời cơ từ phật giáo, trở thành nhân vật nổi tiếng trong cuộc chiến Việt Nam, dựa vào tàng lộng thiền sư Thích Nhất Hạnh là kẻ đại diện khối Ấn Quang ở nước ngoài, được nhiều thành phần phản chiến khuynh tả tây phương biết...và Vơ Văn Ái cùng Thích Nhất Hạnh như cặp bài trùng trong công tác tuyên truyền xuyên tạc chính nghĩa miền nam tự do và công cuộc chiến đấu bảo vệ tự do của quân đội VNCH và đồng minh.


   Giáo sư Vơ Văn Ái công thành danh toại ở nước ngoài, lại xây dựng trên xương máu của hàng triệu chiến sĩ miền nam và đồng minh, đó là kẻ đồng lơa với giặc cộng trong cuộc chiến bành trướng thế lực cộng sản. Dù Thích Nhất Hạnh và Vơ Văn Ái không trực tiếp đặt ḿn, pháo kích, chặt đầu dân bằng mả tấu, khủng bố dân lành...nhưng việc làm của hai ông c̣n ác, tác hại hơn gấp vạn lần những tội ác nêu trên, chính sự yểm trợ mạnh, vận động phong trào phản chiến, tác động vào chính giới các nước có quân tham chiến, gây sự ác cảm với quân lực VNCH và đồng minh, với hệ quả kéo dài sự hiểu lầm đến ngày nay, là một tội ác rất lớn, được che đậy bằng áo cà sa, chùa, lời kinh trên chót lưỡi và những cách nói như đạo phật thường dùng.


    Nói về tội ác của Nhất Hạnh, Vơ Văn Ái trong cuộc chiến Việt Nam, đó là những kẻ đứng ngoài châm lửa thêm, châm lửa trường kỳ để đốt cháy cả miền nam từ bên ngoài và bên trong là đồng bọn Thích Trí Quang đốt phá, thế nên nhà Việt Nam cháy rụi hoàn toàn vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Tội ác của khối Ấn Quang, trong đó có Vơ Văn Ái là quá lớn, là đồng lơa với đảng cộng sản, họ đánh phá tinh vi bằng cách lợi dụng tự do tín ngưỡng để tấn ông miền nam bằng nhiều mũi giáp công...sau đây là bằng chứng điển h́nh của Vơ Văn Ái qua bài viết bằng Anh ngữ, vào tháng 1 năm 1968...xin tạm dịch:

 

“ Dấu hiệu khốn khổ- ngày 1 tháng 8 năm 1968

Gởi đến các vị chủ bút...

 

Đây là dấu hiệu khốn cùng, chúng tôi khẩn cấp gởi đến mà không có lời cáo lỗi với tất cả bằng hữu, ngay chính những người đă sẵn sàng đáp ứng lời kêu gọi từ tâm vào ngày 18 tháng 4.


   Buổi sáng nay, chúng tôi đă nhận được những cú điện thoại gọi từ Trường Thanh Niên Phụng Sự Xă Hội ở khu ṿng đai ngoại thành Saigon. Chúng tôi đă nói rằng t́nh thế chỉ thay đổi vào tuần qua, nay trở thành xấu đi. Đây là t́nh h́nh tường tŕnh vào ngày 9-5 bằng lá thư mà chúng tôi chỉ mới nhận được ngày hôm qua.


   Trong suốt 3 ngày qua, máy bay Mỹ không ngừng dội bom Napalm xuống khu vực. Hỏa tiễn cũng được sử dụng và chúng tôi đang chịu đựng dưới làn trọng pháo 157 ly.Toàn thể nhà của của thường dân bị tàn phá. Chúng tôi là một trong số 10,000 người lánh cư, quần áo rách nát, bồng bế trẻ thơ, chuyền tay bất cứ cái ǵ trong khoản khắc khẩn cấp. Những người bị trọng thương được mang theo vài cây số trên cánh đồng lác đác tiếng súng nổ để đến quốc lộ chánh, nơi đây họ chờ xe hành khách có thể mang về bệnh viện công ở Saigon (nhưng trong thời khắc chờ đợi, không có phương tiện vận chuyển).


   Gạo cung cấp hàng tháng cho sinh viên đă được phân phát tất cả chỉ trong 1 ngày. Nhiều Sinh viên xé áo thung băng bó trong lúc tháo chạy.


   Trận chiến ác liệt khắp mọi nơi, người ta không c̣n biết chạy đi nơi nào. Trong vùng do quân mặt trận giải phóng miền nam kiểm soát, họ ôm trẻ thơ và cầu xin:


- Cứu chúng tôi gấp, chúng tôi hầu như kiệt sức.


Mọi đóng góp tài chánh xin gởi về:

 

Vietnam Overseas Buddhist Association,

11 rue de Vénus

94700 Maisons-Alfort, France.

Vo Van Ai

Secretary-General”

SAU ĐÂY LÀ NGUYÊN VĂN


( Distress Signal - Aug 1st/1968 - Vo Van Ai)

 

To the Editors:


This is a distress signal. The urgency is such that we send it, without apology, to all our friends, even to those who have already responded so generously to our appeal of 18th April.

This morning, we received a telephone call from the School of Youth for Social Service on the outskirts of Saigon. We were told that the only change in the situation over the past week has been for the worse. Here is the situation as described on 9th May in a letter which reached us only yesterday:


“ For the past three days, American aircraft haven’t stopped dropping Napalm on this district. Rockets, too. And we are under bombardment by heavy artillery (157 n.m.) as well. The civilian population’s housing has been wholly destroyed. We are the refuge of 10,000 people. We dress wounds, deliver babies, turn our hands to whatever seems most urgent at each given moment. The gravely wounded we take on our backs, carrying them several kilometers over fields spattered by rifle-fire, to the main road, where they wait for passing cars who may be willing to take them into Saigon to the General Hospital. (But during actual engagements, no transport is possible.)

“The rice which represented the month’s supply for staff and students was all distributed in a single day.

“The students tear their shirts up for surgical dressings as we have long since run out.

“The battle is raging everywhere—people simply don’t know where to go. In the areas under NLF, they barely have time to grab their children and run for it.
“Help us quickly. We are at the end of our resources.”


Contributions may be sent to:

Vietnam Overseas Buddhist Association,

11 rue de Vénus

94700 Maisons-Alfort, France.

Vo Van Ai

Secretary-General).


    Theo nội dung bài viết bằng Anh ngữ, giáo sư Vơ Văn Ái cũng như thầy của ông ta là thiền sư Thích Nhất Hạnh, luôn thực hiện lối tuyên truyền một chiều, y như là đảng cộng sản nhằm kết án Mỹ dội bom Nalpalm, pháo binh, giết hại dân...và khi dân vào vùng do mặt trận giải phóng kiểm soát th́ được cứu giúp.


 Không biết lúc viết bản tin nầy, giáo sư Vơ Văn Ái ở đâu?. Nhưng cái địa chỉ xin tiền là ở Pháp, th́ đây là điều đáng nghi ngờ, khi đương sự ngồi ở Pháp mà phịa chuyện ở chiến trường Việt Nam, là thói quen của thầy hắn là Thích Nhất Hạnh, luôn vọng ngôn, loạn ngữ chụp mũ quân Việt Nam Cộng Ḥa và Đồng Minh trong cuộc chiến Việt Nam...măi đến sau nầy,
cuộc chiến đă chấm dứt mà thiền sư Thích Nhất Hạnh vẫn c̣n trút hận thù khi sang Mỹ vào tháng 10 năm 2001, lúc trận chiến chống khủng bố đang sôi động sau ngày 11 tháng 9 năm 2001. Thích Nhất Hạnh dùng số tiền đến 45 ngàn Mỹ Kim để đăng vài kỳ trên tờ báo New York Times, với giọng từ bi giả tạo, hắn cho là: Mỹ dội bom ở A Phú Hăn giết dân, giống như thời chiến tranh Việt Nam, Mỹ đă dội bom xuống 300,000 căn nhà ở Bến Tre ( là quê hương của “sư bà” Thích nữ Chân Không, tức là Cao Ngọc Phượng), mà bên dưới chỉ có vài du kích...

   “Giáo sư” Vơ Văn Ái thù hằn nơi mà đă cưu mang hắn trong thời kỳ thanh niên, hưởng không khí tự do và sang Pháp học hành... ăn trái nhớ kẻ trồng cây, uống nước nhớ nguồn, không phải là cái tâm của Vơ Văn Ái. Trái lại, ăn cơm quốc gia, ca tụng và yểm trợ cho ma cộng sản, chính là điều mà hầu hết mọi người nh́n thấy qua hành vi của hắn ta trong suốt thời kỳ cuộc chiến Việt Nam.


    Sau cuộc chiến, tàng lộng Thích Nhất Hạnh đă trở thành thứ thời trang “chống Mỹ cứu nước” cũ, nên Ấn Quang xuất hiện tàng lộng mới, là HT Thích Huyền Quang, Quảng Độ...
đây là những kẻ suốt đời ăn bám bá tánh mà lại được tôn vinh là sư, là do tượng phật tạo uy thế. Khối Ấn Quang gây biết bao tai ương cho dân tộc và đạo pháp qua các chức sắc sat sanh, vọng ngữ như tăng thống Thích Đôn Hậu, thượng tọa Trí Quang, Thích Nhất Hạnh...sau khi đảng cộng sản chiếm miền nam, lúc giặc mới sắp vào thủ đô Saigon, khối Ấn Quang huy động hàng ngàn tăng ni ra chào đón đoàn quân giặc và ngày 19 tháng 5, 1975, Ấn Quang cử hành đại lễ Đản sinh của Hồ Chí Minh, trang trọng hơn cả ngày đản sinh đức Phật, lúc đó có cao tăng Thích Mẫn Giác thay mặt toàn thể, đọc tham luận kể công Ấn Quang đóng góp cho cách mạng. Nhưng đảng cộng sản vắt chanh bỏ vỏ, thanh trừng nhau để tranh ăn, th́ Ấn Quang cũng không thoát khỏi qui luật ấy, thế là các chức sắc có phe cánh trù dập các chức sắc yếu thế, nên cánh Thích Trí Tịnh, Thích Thanh Từ...lấn áp, khiến cánh yếu phải khốn đốn. HT Thích Quảng Độ, Thích Thiện Minh...bị trù dập, nhưng Thiện Minh lớn tiếng hơn, bị đánh chết trong tù và Quảng Độ tỏ ra biết khắc phục sử sai, làm tự kiểm và được tha, từ đó h́nh như có mật lịnh nên Quảng Độ phát động phong trào chống đảng để thu tiền, tung hỏa mù, giải độc về tự do tôn giáo cho đảng. Dù chống đảng bằng thông bạch, lời nói, nhưng HT Thích Quảng Độ không muốn cho đảng sụp đổ, tuy nhiên nhiều người, kể cả một số phật tử không nh́n thấy, măi đến khi Quảng Độ để lộ chân tướng qua: “biểu t́nh tại gia và bất tuân dân sự”, thế là từ ngày 29 tháng 4 năm 2009, HT Thích Quảng Độ đă mất dần sự yểm trợ tài chánh, ḷng tin của người Việt hải ngoại và sự hoài nghi càng gia tăng khi trong suốt thời gian dài, đảng Việt Tân (Mặt trận Hoàng Cơ Minh) là nơi đánh bóng h́nh ảnh cao tăng Quảng Độ, đề cử vận động tranh giải Nobel Ḥa B́nh nhưng không thành công.


    Sau năm 1975, “giáo sư” Vơ Văn Ái, kẻ hoạt đầu núp bóng Phật đà, chuyển sang lá bài mới là tôn sùng minh chủ HT Thích Quảng Độ để khỏa lấp cái tội đánh phá miền nam qua phong trào phản chiến huynh tả với thiền sư Thích Nhất Hạnh. Lợi dụng quỹ yểm, trợ nhân quyền của Hoa Kỳ và các nước Tây Phương để chống đảng cuội dưới b́nh phong của vị cao tăng Ấn Quang là HT Thích Quảng Độ.


“Giáo sư” Vơ Văn Ái thành công trong nghề danh lợi bằng phật giáo, thành lập cơ quan truyền thông Quê Mẹ, pḥng thông tin phật giáo thế giới...và thành lập “Ủy Ban Bảo Vệ Quyền Làm Người”...Nhưng cái ủy ban ấy có bảo vệ cho nhân quyền cho dân Việt Nam không?. Đó là câu nghi vấn đặt ra sau bức thư của “giáo sư” Vơ Văn Ái, gởi chủ tịch nhà nước cộng sản là Nguyễn Minh Triết dưới đây:

 

“Kính gửi Ông Nguyễn Minh Triết

Chủ tịch Nước CHXHCN Việt Nam

1, Bách Thảo

Hà Nội

Fax : +84 43823 1872

 

Paris, ngày 23.7.2010



Thưa Ông Chủ tịch,


Tôi viết thư hôm nay mong cầu ông xuống lệnh đặc xá tử h́nh cho người sinh viên 20 tuổi có tên Phan Minh Mẫn vừa bị Ṭa án Nhân dân thành phố Hồ Chí Minh kết án tử h́nh hôm 17.7 vừa qua v́ tội giết cha.


Tội mà đương sự đă thú nhận và ăn năn trước ṭa là một trọng tội khủng khiếp. Thế nhưng CHXHCN Việt Nam chẳng thu đạt được ǵ khi kết án khắc khe với sự việc nẩy sinh từ tấn bi kịch xă hội hơn là v́ t́nh trạng phạm tội thuần túy. Gia cảnh Phan Minh Mẫn rất nghèo. Người mẹ thắt lưng buộc bụng cho con ăn học tại Trường Cao đẳng Kinh tế Nghiệp vụ ở Phú Lâm, cậu sinh viên này được tiếng hiền lành, ngoan ngoăn và là học sinh giỏi có tương lai của trường. Cha của Mẫn là tài xế chở hàng thuê nhưng ngày càng mất việc, ông trở nên nghiện rượu và đổ hết sự oán hận của đời ḿnh lên đầu gia đ́nh, đánh đập vợ con sống dở chết dở.


Sau một trong những trận đ̣n tàn nhẫn như thế, thấy mẹ quá khổ đau, Phan Minh Mẫn đă phạm một điều chẳng sao hàn gắn. Tiếc thay Ṭa án Nhân dân đă không chú tâm tới t́nh trạng khiến án mạng gây ra để hiểu rơ động cơ của Mẫn nên đă tuyên án tử h́nh cho y.


Việc hành h́nh Phan Minh Mẫn có thể ngăn cản được những tội phạm cùng mô thức khác tại Việt Nam chăng ? Chúng tôi không tin điều ấy. Trước hết việc hành h́nh này sẽ làm đổ nát một gia đ́nh mà cột trụ chống đỡ vừa mới qua đời, cuộc hành h́nh c̣n làm tắt nghẽn niềm hy vọng được nh́n thấy đứa con nuôi sống gia đ́nh sau khi học hành thành đạt.


Mặt khác, án tử h́nh Phan Minh Mẫn đang gọi kêu lương tri người dân Việt, lương tri ông Chủ tịch, rằng CHXHCN Việt Nam đang chịu đựng những vấn nạn kinh khiếp trên phạm vi kinh tế và xă hội, đẩy toàn dân vào sự bấp bênh và tuyệt vọng, làm nẩy sinh ra biết bao tấn bi kịch năo ḷng. Tôi dám nghĩ rằng, phải đoan quyết như một mệnh lệnh cách, nhằm khai trừ các tệ nạn xă hội không bằng sự đàn áp khốc liệt mà bằng biện pháp pḥng ngừa, tức bảo vệ quyền người lao động cũng như cứu tế người thất nghiệp và giới công nhân có đời sống bấp bênh.


Hơn nữa, dù rằng CHXHCN Việt Nam đang nỗ lực bảo vệ quyền người phụ nữ, thế nhưng mỗi ba ngày là có một phụ nữ chết v́ nạn chồng đánh vợ. Thực tế này được phản ảnh trên báo chí Việt Nam hẳn đă gây ấn tượng vào đầu óc sinh viên Phan Minh Mẫn khi y thấy người mẹ thân yêu bị đánh đập thường xuyên và y chẳng nghĩ ǵ khác hơn là phải bảo vệ mẹ ḿnh.


Thưa Ông Chủ tịch,


Việc hành h́nh sinh viên Phan Minh Mẫn sẽ là một tín hiệu xấu vào lúc Việt Nam đang ngồi ghế Chủ tịch luân phiên Hiệp hội Đông Nam Á và Ủy hội Nhân quyền Liên chính phủ thuộc Hiệp hội Đông Nam Á. Cuộc hành h́nh sẽ là bức thông điệp của sự đàn áp đối với những trọng tội dù khắt khe đến đâu, nhưng lại nhắm mắt trước những t́nh trạng giảm khinh, nhắm mắt trước những bạo hành phụ nữ và ấu nhi, nhắm mắt trước cảnh khốn quẫn của người công nhân đang sống với đồng lương lao dịch. Sau hết, cuộc hành h́nh mà hậu quả là chấm dứt một tương lai xán lạn mà sinh viên Phan Minh Mẫn mang trong người y trước khi tai nạn xẩy ra.


V́ vậy, thưa Ông Chủ tịch, tôi xin kêu gọi từ tâm và ḷng độ lượng của ông Chủ tịch đặc xá tử h́nh cho sinh viên Phan Minh Mẫn. Đây sẽ là một hành xử đáng ghi, mà chúng tôi hy vọng rằng qua đó, Việt Nam trong một ngày gần đây sẽ tháp tùng với các nước văn minh trong thế giới đă từ lâu hủy bỏ án tử h́nh.


Xin ông Chủ tịch CHXHCN Việt Nam nhận nơi đây lời chào trân trọng của tôi.


(kư tên)

Vơ Văn Ái.”

Chủ tịch

Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam.”.


   Cái ủy ban bảo vệ quyền làm người mà Vơ Văn Ái làm chủ tịch, có nhiệm vụ bảo vệ “quyền giết cha” của một đứa con bất nghịch, nên chủ tịch ủy ban đă viết thư xin cải bản án từ h́nh, thật là công tác bảo vệ quyền làm người tuyệt vời. Đây chỉ là lá thư như câu: “một lần bắt được, mười lần không”. Như Thế, không biết chủ tịch Vơ Văn Ái có viết thư xin ân xá cho nhiều tử tội gốc Việt ở nước ngoài hay trong nước bị bắt, kết án tử h́nh v́ tội chuyển vận, buôn bán ma túy?...


    Vơ Văn Ái đă hưởng quá nhiều cái nhân danh lợi từ phật giáo và thời gian sau nầy, từ khi tàng lộng Thích Quảng Độ bị sụp đổ qua “biểu t́nh tại gia, bất tuân dân sự”. Điên tiết như kẻ bị mất “miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu”, mới đây, theo “giáo sư”  Vơ Văn Ái: bất cứ ai phê phán, hành vi chống lại Huyền Quang và Quảng Độ là mang tội  “phản quốc”...và đụng tới cả vua Lư , vua Trần... như giọt nước cuối cùng làm tràn ly nước đă đầy, lần nầy “giáo sư” Vơ Văn Ái phải trả cái quả mà hắn ta gieo từ trước 1975 đến nay, như câu: “quả báo nhản tiền” nên từ nay cái tên Vơ Văn Ái gắn liền với khối Ấn Quang và đồng lơa với tội ác cùng với đảng cộng sản Việt Nam./.


PHAN ĐÔNG ANH

31.07.2012

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính