Bức Tượng Đồng bị bỏ quên

 

Để tri ân Tổng Thống NGÔ Đ̀NH DIỆM

- Người sáng lập nền Đệ Nhất Cộng Ḥa Việt Nam

- Người cả đời hy sinh cho Tổ Quốc và Dân Tộc

 

(Ngày Giỗ thứ 54: 2/11/63- 2/11/17)

 

 

 

Phan bá Kỳ

 

………Ông Đại úy Trưởng Pḥng Hành Quân Kế Hoạch và Huấn Luyện Liên Đoàn 77 cho biết do sự thay đổi đường lối yểm trợ giữa Bộ Quốc Pḥng Mỹ và Cơ Quan T́nh Báo Trung Ương Mỹ, các Trại Biên pḥng và Nội địa (vùng xôi đậu) sẽ lần lượt bị đóng cửa. Bộ Quốc Pḥng Mỹ đặt nặng về kế hoặch thả các Toán A vào Hậu phương địch.Tổng số trại Dân Sự Chiến Đấu trên 4 Vùng Chiến thuật được mở từ đầu năm 1961 dến tháng 7 năm 1963 là 53 trại, nhưng rồi tất cả sẽ lần lượt bị đóng hết.

 

Đă hơn hai tuần lễ kể từ ngày Đảo chánh (mùng 1 tháng 11 năm 1963), t́nh h́nh chính trị ở Sài g̣n vẫn c̣n rối rắm. Ông Tướng được Tổng Thống Diệm tin dùng giao cho nhiệm vụ Tổng Trấn Sài g̣n – Gia Định quay lại phản bội để lập công, giành chức Tổng Trưởng An Ninh (Nội Vụ). Một ông Tướng khác giữ ghế Tổng Trưởng Quốc Pḥng. C̣n trên chóp bu của Nội các Chính phủ, vẫn chưa chọn được người nào có thể thay thế Tổng Thống Diệm để lănh đạo Đất nước, trước t́nh h́nh chính trị và quân sụ mới thay đổi.

 

Nhóm Tướng lănh âm mưu đảo chánh và nhóm Tướng lănh chạy theo về sau c̣n đang tranh giành, chia chác hàng triệu đô la do Mỹ bỏ ra thuê làm đảo chánh. Họ c̣n t́m người lôi kéo về phe ḿnh bằng cách thăng thưởng chức vụ cấp bậc một cách bừa băi. Ông Đại úy tùy viên của Tướng cầm đầu đảo chánh, có công giết Tổng Thống Diệm và Cố vấn Nhu, được thăng ngay cấp Thiếu tá. Một lô Thiếu Tướng lên Trung Tướng. Một lô Đại Tá lên Thiếu Tướng. Một lô Trung Tá lên Đại Tá….

 

Việc thăng thưởng này làm thoả măn cho bọn gian thần, nhưng gây bất măn cho nhiều sĩ quan và tướng lănh có khả năng và kiến thức chuyên nghiệp, nhưng không chạy theo nhóm đảo chánh. Nhóm Tướng lănh Đảo chánh thành lập cái gọi là Hội Đồng Quân Nhân Cánh Mạng, đưa ông Cựu Phó Tổng Thống của TT Diệm lên làm Tổng Thống, nhưng ông này không điều khiển nổi những thành phần Tướng Tá không có khả năng chính trị và hành chánh vừa mới giành được những chức vụ quan trọng trong Chính Phủ.

 

Hôm nay Vĩnh đến thăm ông Trưởng pḥng Nhân viên Bộ Tư Lệnh Lực lượng Đặc biệt. Ông này rất thân với Vĩnh khi anh c̣n ở Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Kích Lôi Vũ. Ông ta cho biết Trung tâm này sắp đóng cửa và một Trung tâm mới sẽ được thành lập. Các Đại đội Tiếp Ứng Lôi Vũ sẽ di chuyển ra Nha Trang để thành lập một Đơn vị mới với danh xưng mới.

 

Trong lúc đang tṛ truyện với ông Trưởng pḥng Nhân viên,Vĩnh trông thấy Công đi ngang qua bên ngoài cửa văn pḥng.Vĩnh liền cám ơn ông bạn đă cho biết một vài tin tức hữu ích, rồi Vĩnh tạm biệt ông bạn để đi t́m Công.

 

Hai người lâu ngày mới gặp lại nhau, rất mừng rỡ nên Vĩnh mời Công về nhà luôn tiện để trao đổi tin tức.

 

Tại nhà,Vĩnh hỏi Công :

-        Cậu ở Sài g̣n đi về Thủ Đức hàng ngày, chắc cậu biết nhiều điều xảy

ra trong biến cố 1 tháng 11 năm 1963 ? Tớ ở Sông Mao chỉ biết cách tổng quát.

-        Chắc cậu cũng biết là dù ông Tổng Thống và ông Cố Vấn đă biết thế

nào cũng có vụ đảo chánh sẽ xảy ra, v́ đó là kế hoặch mà Toà Đại sứ Mỹ ở Sài g̣n phải thực hiện theo quyết định của Toà Bạch Ốc tại Hoa Thịnh Đốn-Sáng ngày 1 tháng 11 năm 1963, ông Tướng Đôn Quyền Tổng Tham Mưu Trưởng, gọi các Tư Lệnh Hải- Lục- Không quân và các Chỉ Huy Trưởng đồn trú trong Thủ đô vào Bộ Tổng Tham Mưu họp về t́nh h́nh an ninh. Sau khi mấy ông vào hội trường đầy đủ, ông Tướng Đôn và Tướng Minh tuyên bố Hội đồng Tướng Lănh lật đổ Chính phủ. Hai ông kêu gọi mọi người hợp tác, ai không hợp tác yêu cầu đứng dậy. Quân Cảnh mời các ông không hợp tác đến một pḥng hội khác và giữ mấy ông này lại không cho ra vào. Đại Tá Tư Lệnh Lực lượng Đặc biệt là một trong những người không hợp tác và bị cầm giữ. Ông Thiếu Tá em ông đến gặp cũng bị giữ luôn. Đến tối hai anh  em bị c̣ng tay chở ra sân golf gần nghĩa trang Phật Giáo phía sau Bộ Tổng Tham Mưu và bị bắn chết, dập xuống một mương đất không để lại dấu vết ǵ.

-        Thế bây giờ ai là người chính thức chỉ huy Lực lượng Đặc biệt ?

-        Trung Tướng Nguyễn văn Nguyên. Ông đă được Hội đồng Tướng Lănh đặt vào đó nhưng chưa thấy hoạt động ǵ.

-        Gốc gác của ông ta như thế nào ? Từ lâu có bao ǵờ nghe nói ông này liên hệ với Lực lượng Đặc biệt đâu ?

-        Ông ta thuộc lớp già.Thời Đệ Nhị Thế Chiến ông bị Pháp bắt đi làm lính thợ trong đoàn quân viễn chinh Pháp. Sau mấy năm được đeo lon Thượng Sĩ, sau cho đi học lớp Sĩ quan Cấp tốc và đựoc đeo lon Thiếu úy làm Trung đội trưởng, canh giữ an ninh Phủ Thống Đốc Trung Phần ở Huế. Sau đó làm t́nh báo cho một Tiểu Đoàn thuộc Trung Đoàn Bộ Binh Thuộc Địa.Theo tin tức ông đựoc Pháp tin cậy cho lên cấp rất nhanh.Thời Tổng Thông Diệm ông là Trung Tá Tư Lệnh Quân Khu II tại Huế, được Thăng Đại Tá rồi Thiếu Tướng   (Quân Khu II sau đổi thành Quân Khu I) Trong thời gian này, khi nói với thuộc cấp, ông thường nhắc nhở  phải tôn sùng TT. Diệm như một Vị Thánh sống. Năm 1955, ông nhận chức Bí Thư Quân Ủy Đảng Cần Lao Quân Đội, nhưng ông không bao giờ ra mặt hoạt động ǵ cho Đảng này.Theo tin ông Cố Vấn Nhu cho biết th́ Tướng Nguyên đă hợp tác với Cộng Sản qua Thượng Tọa Cộng Sản Thích Trí Quang, cung cấp hoạt động quân sự của ta cho các Liên khu Cộng Sản. Một ông Tướng hai mặt làm việc cho cả hai bên.

-        Cậu biết quá đầy đủ về ông Tướng này. Tớ cũng nghe nhiều về ông  này, không bao giờ học nhảy dù, chưa học về Lực lượng Đặc biệt, không học về chiến tranh qui ước và không qui ước, th́ sao làm Tư lệnh Lực lượng Đặc biệt được ?

 

Công chỉ mỉm cười nhắm nháp mấy món nhậu do chị Vĩnh dọn ra mời khách. Anh tỏ vẻ buồn bă và chán nản:

-        Sáng nay tớ vào Bộ Tư Lệnh thấy các pḥng ốc vắng vẻ, tiêu điều, Không thấy nhân viên qua lại vào ra. Giữa sân cái bệ đá sập xuống nửa chừng, mấy tảng đá lăn lốc trên đống xi măng.Tớ nh́n qua phía bên trái thấy

Tượng đồng Chân dung Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm nằm trên sân, mặt nh́n vào hàng rào B40, cổ quay ra phía giữa sân, bụi đất bám đầy. Tại sao đă gần ba tuần lễ rồi mà mọi người làm ở Bộ Tư Lệnh cứ để bức tượng nằm như thế ?

-                     Chắc mọi người c̣n sợ “Cách mạng” lên án, gây khó khăn ?

 

Tiễn Công ra về,Vĩnh ngồi lại một ḿnh suy nghĩ về Lực lượng Đặc biệt, đơn vị mà Vĩnh đă phục vụ từ năm 1954 và cuộc đời của chính ḿnh. Vĩnh tâm sự với vợ :

-   Anh đă ở trong hàng ngũ quân đội Việt Minh mấy năm, đă tham gia chiến dịch đấu tố của Cộng Sản, về hồi chánh phục vụ Quân đội Việt nam Cộng hoà hơn 10 năm qua, nay đă đến lúc anh thấy chán nản không muốn tiếp tục ở trong quân ngũ nữa. Anh sẽ xin giải ngũ.

 

Vĩnh nói một điều quan trọng và không chờ đợi một sự thoả thuận nào của vợ, nhưng Vĩnh ngạc nhiên thấy vợ bộc lộ sự vui mừng :

-        Anh xin giải ngũ họ có thuận không ? Anh giải ngũ đi, ở nhà với vợ con. Em làm việc nuôi gia đ́nh anh đừng lo.

-                     Anh tin là họ chấp thuận v́ anh có lư do.

 

Chị Nhung hăng hái nói tiếp :

-    Em hiện đang có đứa con gái của chị bạn hàng xóm đến học may với em và phụ giữ thằng cu.Nếu em mở một lớp dạy may sẽ c̣n nhiều đứa con gái muốn học. Em sẽ sắp xếp pḥng khách, pḥng ăn và mua thêm máy may, sắm chiếc xe mô-bi-lét để chạy bên ngoài lo nhiều việc và để anh uống thuốc chữa bệnh. Bác sĩ bảo anh dư mỡ trong máu và cao máu mà anh chẳng bao giờ lo cho sức khỏe của anh ǵ cả.

 

Sung sướng thấy vợ lạc quan trước dự định thay đổi cuộc sống của ḿnh, Vĩnh nói vài lời an ủi :

-                     Em yên chí đi. Anh sẽ đích thân vào gặp ông Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Liên Đoàn để xin ông chấp thuận chuyển đơn rồi tính sau.

 

Sáng nay, việc đầu tiên của Vĩnh phải làm  theo tiếng gọi của lương tâm là lên Bộ Tư lệnh, đến thẳng pḥng Nhân viên gặp ông bạn thân Trưởng pḥng để bàn về bức chân dung của Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm đang nằm  lăn lóc ở chân hàng rào ngoài sân.                 

 

Ông bạn tâm sự :

-                     Có ai dám đề cập đến cái tượng đó đâu ? Sợ  “Cách mạng”  lên án c̣n

ngưỡng mộ, trung thành với chính phủ Ngô đ́nh Diệm.

-                     Thế mấy ông đảng viên Đảng Cần lao Nhân Vị, không làm được nghĩa cử ǵ đối với lănh tụ à ?

-                     Bây giờ đâu thấy những phần tử trước đây thường hù dọa thiên hạ nữa. Im hơi lặng tiếng hết rồi. Đó là chưa nói đến những kẻ đă chích máu ăn thề, nay đă quay lại phản bội để kiếm chức tước, tiền tài.

 

Vĩnh thở dài :

-         Đời là vậy ! Có biến mới biết tôi trung. Mặt trái, mặt phải đă bày ra giữa ban ngày, thanh thiên bạch nhật !

 

Vĩnh ngừng một lát, rồi nói như ra lệnh :

-         Nè, bây giờ ông có thể bảo Thượng sĩ điếm trưởng, lấy mấy binh sĩ trong toán gác, đến đem bức tượng cất vào nhà kho của Đại Đội Công Vụ. Nay mai có dịp, ông hay ai đó nhắn bà con ông Tổng Thống đế đem về. Cậu dám làm như vậy không ?

 

Ông bạn Trưởng pḥng vội vàng nói :

-                     Để tớ làm việc đó !

 

Hai người cảm thấy ḷng nhẹ nhơm. Ông bạn Trưởng pḥng hỏi Vĩnh :

-                     Cậu biết ai đúc bức tượng đó không ?

-                     Không.

-                     Cái ông Đại úy Trưởng Trung tâm Huấn luyện Dân sự Chiến đấu ở Hoà Cầm, Đà Nẵng đó.

-                     Ờ, tớ biết tên đó rồi.

-                     Hắn ta cho lính đi gom góp vỏ đạn đồng về thuê điêu khắc gia nấu ra đúc tượng, chở về đây dâng cho ông Đại Tá Tư Lệnh. Ông Đại Tá mừng rỡ hết lời ban khen, rồi cho xây bệ đặt tượng lên làm lễ khánh thành long trọng, có mời quan khách, và đầy đủ đại diện các đơn vị Lực lượng Đặc biệt bốn vùng về dự lễ. Ông Đại Tá run run kéo tấm màn mỏng phủ tượng Tổng Thống giữa tiếng hoan hô vang dội. Mấy tháng sau, vào lúc đài phát thanh Sài g̣n loan tin các ông tướng đảo chánh, ông Đại úy Chỉ huy trưởng Trung tâm Huấn luyện Hoà Cầm đem quân ra Đà Nẵng bao vây Bộ chỉ huy Toán B Lực lượng Đặc biệt, bắt ông Thiếu Tá Chỉ huy trưởng Toán B giam.  Đại úy được Hội đồng Tướng lănh thăng Thiếu tá và cậu cẩn thận nhé, ông ta vừa được bổ nhiệm làm thị trưởng Đà Nẵng.

 

Vĩnh cười nhẹ :

-        Tớ biết tên đó làm Chỉ huy trưởng Trung tâm Huấn luyện Hoà Cầm như tớ làm ở Sông Mao, nhưng hoàn toàn không biết cái vụ đúc tượng và làm thị trưởng.

-                     Cậu thua người ta xa rồi !

…………………………..

 

 

Phan bá Kỳ

(Trích “Từ bỏ Chiến y” của tác giả)

 

(*) Cũng theo tác giả đă viết trong tác phẩm “LLĐB giữa những Tổ chức Chiến tranh Không Qui Ước” : Trong dịp thăm Đức Giám Mục Nguyễn văn Thuận năm 1969- Đức Cha về sau lên Hồng Y- đă đưa người biên khảo vào căn pḥng ngủ nhỏ của Ngài, chỉ đủ để đặt 1 giường sắt nhà binh, nghe Ngài nói về chính sách Hoa Kỳ sắp bỏ Đông Nam Á và việc Ngài được Đức Giáo Hoàng chỉ định đến thủ đô Manila Phi Luật Tân thuyết tŕnh về đề tài”Các vấn đề chính trị tại Á Châu và những giải pháp liên hệ”tại Hội nghị Giám Mục Á Châu. Ngài chỉ cho tác giả thấy một lỗ thủng trên trần do đạn từ trên bắn xuống. Ngài nói trên sân thượng khách sạn gần đây(khách sạn Duy Tân), thường có những nhóm người Mỹ tụ họp. Và dựa trên thanh sắt đầu giường của Đức Giám Mục là tượng TT Ngô đ́nh Diệm bằng đồng do đại úy Lê chí Cường đúc-chính là bức tượng đồng bị bỏ quên trong câu truyện kể trên-

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính