Nó và Tôi

 

Phạm Thọ

 

Nó và Tôi,

Ngày xưa chung trường chung lớp,

Ngôi trường làng rợp bóng mù u,

Tṛ chơi trẻ thơ đánh trổng u tù,

Thương nhớ quá một thời thơ ấu.

Hai đứa lớn lên trong thời binh lửa,

Đành xa nhau mỗi đứa mỗi nơi,

Quê hương vạn nẻo đường đời,

Mịt mù gió cát, biết ngày nào gặp nhau.

Tôi đi vào quân đội,

Gặp Nó ở quân trường,

Thời tao loạn hai đứa cùng chung lư tưởng.

Mấy tháng quân trường súng gươm rành rơi,

Nó và Tôi chiến đấu, vùng giới tuyến địa đầu.

Đời lính chiến dăi dầu mưa nắng,

Đường hành quân mang nặng nước non,

Đôi giày sô bao lần bong gót,

Mẹ Việt Nam ơi! đau xót vô vàn.

Đêm tiền đồn hỏa châu vàng vơ,

Lạnh hơi sương ôm súng cầm canh,

Nhớ thằng bạn ngày nào cùng đi giữ nước,

Đă hy sinh trên “Đại lộ kinh hoàng”.

Máu Nó đổ cho quê hương tươi thắm,

Cho Cờ Vàng rợp bóng trời Nam,

Cho Chính Nghĩa Quốc Gia ngời sáng,

Cho tự do dân chủ nở hoa.

Nó c̣n mẹ già tóc đă bạc phơ,

Đêm đêm bên ngọn đèn mờ,

Thương nhớ thằng con chinh chiến không về.

                                     

Chiều nay,

Có người thương binh,

Trên đôi nạng  gỗ trở về nguyên quán,

Tháng năm dài đôi bạn cách xa,

Tôi chống nạng ra mộ, nơi Nó nằm yên nghỉ,

Thắp nén hương tưởng nhớ bạn hiền.

Chiến tranh vẫn triền miên tiếp diễn,

Trên quê hương cho đến bao giờ ?,

Nó hy sinh, Tôi trở thành Thương phế,

Mong ngày mai đất nước huy hoàng.

Nhưng than ôi!

Nửa đường găy súng,

Nước mất nhà tan,

Quê hương buồn, Nó âm thầm nằm đó,

Nơi xứ người, Tôi tỵ nạn lưu vong,

Con đường phục quốc gian nan,

Quyết tâm tranh đấu (diệt Cộng) vinh quang ta về...

 

Phạm Thọ

 

 

 

 

Chiều buồn phai nắng

 

Phạm Thọ

                           

 

 Tan học về cùng em bắt buớm,

Nắng chiều rơi rớt xuống sông dài,

Đôi bướm vàng say hương trong nắng,

Chập chờn bay lượn đậu cành cây.

 

Tôi vui mừng đưa tay bắt bướm,

Để tặng em ép vở học tṛ,

Nhưng không ngờ tay rung cành lá,

Bướm giật ḿnh tung cánh bay xa.

 

Em buồn buồn giận tôi không nói,

Đường về nhà nắng đă tàn phai,

Ngày mai trên đường này đi học,

Ḷng tôi buồn theo lá vàng rơi.

 

Thời gian qua mau em mười sáu,

 Áo trắng em thơm giấy học tṛ,

Chiều tan trường nắng vàng xuống thấp,

Đưa em về thương nhớ bâng khuâng.

 

 Quê hương ch́m dần trong lửa đạn,

Giặc Bắc vào gây cảnh tang thương,

Tôi lên đường ra đi chinh chiến,

Vai nặng đầy t́nh nước t́nh em.

  

Đêm đêm vang rền tiếng pháo nổ,

Pháo ta hay pháo địch công đồn,

Đời chinh chiến đi v́ sông núi,

Thương người đi đi măi không về.

 

Chiều sắp tắt miền quê lửa đạn,

Hoàng hôn c̣n lảng vảng chân đồi,

Nh́n bướm vàng đùa vui trong nắng,

Thương quê hương thương em vô cùng.

 

Một hôm hành quân về quê cũ,

Không gian buồn phủ kín tâm tư,

Khung trời thương nhớ thời đi học,

Nh́n mái trường xưa lại nhớ nàng.   

 

Thương quê hương thương đời chinh chiến,

Nhớ buớm vàng nhớ chuyện ngày xưa,

Phương trời nào em về bên ấy,

C̣n giận hờn như thuở xa xưa.

 

Tôi đứng giữa chiều buồn phai nắng,

Nghe tim ḿnh mang nặng thương đau,

Em đi rồi mang theo niềm nhớ,

Giấc mộng về nỗi nhớ b́nh yên.

 

Đời lính chiến triền miên xuôi ngược,

Quê hương là tất cả em ơi,

Giă biệt em trời chiều bóng ngả,

Chiến trường xa giục giă anh đi...

 

Phạm Thọ

(Cựu tù Nhân Chính Trị Quảng Nam-Đà Nẵng)

 

 

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính