Quê Hương ḿnh

 

Phạm Thọ

 

      

Đặt bút viết ba tiếng “Quê hương ḿnh” ḷng tôi cảm thấy bùi ngùi thương cảm và xót xa. Dù ai có nghĩ ǵ đi nữa, th́ đây cũng là nỗi ḷng của một người lưu xứ, lâu lắm chưa một lần trở về cố quốc, nh́n về và nghĩ về Quê hương ḿnh. Từ khi vận nước đổi thay, đất nước ḿnh, Quê hương ḿnh VN, lại cứ măi như vậy sao? Đất nước “thống nhất” đă 42 năm mà sao dân Việt Nam ḿnh vẫn nghèo, vẫn khổ. Nghèo v́ miếng cơm manh áo. Khổ v́ không có được một chút quyền tự do nào mà con người cần phải có. Người dân không ngóc đầu lên được. Cô giáo Trần thị Lam ở trong nước đă nói lên thực trạng của đất nước ḿnh, thật buồn và chua xót biết bao:

 

“Đất nước ḿnh buồn quá phải không anh,

Biển bạc rừng xanh cánh đồng lúa biếc,

Rừng đă hết và biển th́ đă chết,

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa...

Đất nước ḿnh thương quá phải không anh,

Mỗi đứa trẻ sinh ra đă gánh nợ nần ông cha để lại,

Di sản cho mai sau có ǵ để cháu con trang trải,

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu”.

     

Đất nước nghèo nàn, nợ nần chồng chất. Đời sống của người dân ở thành thị tuy có khá hơn, song ở vùng nông thôn, vùng sâu chiếm 80% dân số th́ than ôi! thiếu trước hụt sau, đói khổ trăm bề. Em nhỏ 13 tuổi ở Thái Nguyên, ngày tựu trường không may nổi cái áo để đi học, đành tự tử. Thật oan nghiệt. Nh́n nhà anh Triệu Quư Bảo ở Quảng Ninh và các em nhỏ ở vùng sâu đu dây qua sông đi học trong mùa nước lũ cũng nói lên được h́nh ảnh Quê hương ḿnh ngày nay.

 

Nhà anh Triệu Quư Bảo ở Quảng Ninh.  

 

Các em vùng sâu đi học phải bơi hay du dây qua sông.

 

 Người dân trong một đất nước không phải chỉ có cái ăn, cái mặc, đời sống vật chất không thôi, mà cần phải có, không thể thiếu, đó là đời sống tinh thần. Quyền được sống, quyền được làm người, quyền được tự do dân chủ nhân quyền, không thể nào thiếu vắng trong đời sống hằng ngày của mỗi người dân. Nhà nước cộng sản VN độc tài độc tôn đảng trị thâu tóm quyền lực, tước đoạt tất cả quyền tự do của người dân, bắt dân phải “nghe theo và làm theo” ư đảng.

 

Đồng bào miền Nam sống dước chính thể VNCH trước ngày mất nước và ngày nay họ đang sống dưới chế độ cộng sản Việt Nam, tất cả đều nhận thấy rằng, sự bức tử của VNCH sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 oan nghiệt là sự mất mát vô cùng... là sự khổ đau tận cùng... và là sự tiếc nuối khôn nguôi. Họ ước ǵ VNCH trở lại trên Quê hương Việt Nam đang khốn khổ này. Và đồng bào cả nước cũng đều mong muốn như vậy. Với tôi cũng mong muốn đất nước ḿnh được trở lại như thế...

     

Các thế hệ sinh sau năm 1975, sinh sau ngày mà cộng sản gọi là “giải phóng miền Nam”, các em, các cháu được biết, được nghe và được thấy những ǵ?  Ở trường học, các em các cháu được tuyên truyền chế độ VNCH là “Ngụy quyền”, Quân đội VNCH là “Ngụy quân” là xấu xa, là phản động, làm tay sai cho Mỹ. Chính sách tuyên truyền lừa dối này, cộng sản miền Bắc cũng đă thực hành trong 21 năm chiến tranh. Ở miền Bắc, thanh niên bị đẩy vào miền Nam để chiến đấu. “Sinh Bắc tử Nam” làm hàng trăm ngàn thanh niên miền Bắc bỏ xác tại miền Nam thật oan uổng, họ ra đi măi măi không về. Tội nghiệp cho vợ con, cha mẹ ngày đêm trông ngóng mỏi ṃn, chờ ngày chồng, con trở về, nhưng nào thấy đâu. Cộng sản rêu rao là đánh cho “Mỹ cút Ngụy nhào” để “giải phóng miền Nam”, đem lại công bằng, ấm no hạnh phúc cho toàn dân VN.

    

Đến hôm nay, miền Nam đă “giải phóng” và đất nước đă “thống nhất”, 42 năm qua các em, các cháu đă biết và đă thấy cộng sản “giải phóng”  đất nước như thế nào và đất nước Việt Nam đi về đâu. Tất cả là con số không, đi ngược lại những ǵ mà đảng cộng sản VN đă hứa trong suốt thời kỳ chiến tranh. Cộng sản Việt Nam đă mị dân, lùa dân chúng vào cuộc chiến tranh phi nghĩa như Lê Duẫn đă nói: “Ta đánh miền Nam là đánh cho Liên Sô và Trung Quốc”. Để rồi ngày hôm nay, chiếm được miền Nam, đảng cộng sản VN đă làm tay sai, làm kẻ bán nước, đem toàn đất nước VN dâng cho Tàu cộng. VNCH hay csVN, ai làm tay sai bán nước th́ đă quá rơ ràng. Đất nước giờ đây lệ thuộc vào Tàu cộng và không có chủ quyền. Quyền lợi th́ chỉ phục vụ cho tầng lớp lănh đạo, c̣n dân chúng th́ bỏ lại phía sau.

       

Đất nước Việt Nam hôm nay là một đống xà bần rối bời. Mấy ông “tai to mặt bự” bắn giết lẫn nhau, như vụ thanh toán nhau ở tỉnh Yên Bái. Nội bộ đảng tranh dành quyền lực đă đến hồi quyết liệt và rồi đảng cộng sản cũng sẽ đến hồi kết thúc. Bởi vậy, các ông bà lớn có chức và  có quyền th́ cố thi nhau tham nhũng, cố vơ vét kiếm cho thật nhiều tiền gởi ra nước ngoài, chờ khi có biến th́ tháo chạy ra nước ngoài có tiền để sống. Vô số con cái của cán bộ lớn cho đi du học ở Mỹ, mua nhà ở Mỹ trả bằng tiền mặt, đi xe xịn, tiêu xài trác táng. Xây dựng cơ ngơi, rồi ngồi đó chờ...Thời thế nếu có đổi thay, tin chắc là sẽ đến, mấy ông bà lớn có đầy đủ phương tiện th́ cao chạy xa bay, đi hết rồi.  Mấy “ông nhỏ” ở lại chịu trận, nhất là mấy ông công an “Hèn với giặc mà lại ác với dân”. Mấy “ông nhỏ” bây giờ hăy coi chừng, về với nhân dân, sống sao cho phải đạo làm người để sau này khỏi phải mang họa vào thân.

       

Đất nước không có luật pháp, toàn là luật rừng, muốn bắt ai bỏ tù cũng được, ghép họ vào tội phá rối an ninh trật tự, tuyên truyền chống phá chế độ, như vụ bắt Blogger Mẹ Nấm hôm 10 tháng 10 năm 2016 v́ cô ủng hộ và tham gia cùng với đồng bào Hà Tĩnh đấu tranh cho lẽ phải, đ̣i công lư, đ̣i Formosa phải cút khỏi Việt Nam. Formosa là nhà máy gang thép ở Vũng Áng Hà Tĩnh thải hóa chất độc hại làm biển chết, cá chết, người chết, thế mà người ta biểu t́nh đ̣i hỏi công lư và bảo vệ môi trường th́ đàn áp và bắt người ta vào tù. Xă hội thật bất công mạnh được yếu thua, vô đạo đức. Hàng hóa của Trung cộng th́ tự do đi vào VN, hàng đẹp giá rẻ, nhưng có chứa nhiều chất độc hại giết chết dân Việt Nam ḿnh. Cán bộ cũng làm ngơ v́ đă nhận hối lộ.

        

Lănh thổ đất nước th́ bị Tàu cộng lấn chiếm dần. Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, Hoàng Sa Trường Sa, vùng biên giới Việt Trung th́ thụt vào đất VN sau chiến tranh biên giới năm 1979. Đường Lưỡi Ḅ lấn chiếm biển VN. Người Tàu th́ ở khắp đất nước, từ hang cùng ngơ hẻm đến thành thị, họ ngang tàn bạo ngược coi nước VN như là của họ, coi dân việt Nam ḿnh không ra ǵ. Chính quyền cộng sản bất lực không dám can thiệp. Những phố Tàu, làng Tàu đầy dẫy trên đất nước Việt Nam. Đông Đô đại phố ở tỉnh B́nh Dương, Biệt Khu TQ ở Đà Nẵng, Phố Tàu Đà Nẵng ở huyện Ngũ Hành Sơn, Khu Tự trị Vũng Áng ở Hà Tĩnh v.v...

    

Phóng sự “Ra ngơ gặp người TQ” đăng trên báo “Người Lao Động” của cs VN “Dân TQ tràn ngập các tỉnh miền Trung từ Hà Tĩnh đến B́nh Thuận”. Ông Trần Anh Dũng ở huyện Kỳ Anh Hà Tĩnh nói với phóng viên “Người Lao Động”: Bây giờ ra ngơ là gặp người TQ. Biển băng viết bằng chữ Tàu treo đầy đường đi đâu cũng thấy “(Báo Người Việt Sunday March 16, 2014). Đau ḷng đi trên đất nước VN mà tưởng chừng như đi trên đất nước của người Tàu, một phóng viên đă viết: “Thật là buồn khi mơ hồ nhận ra rằng ḿnh đang lưu vong trên Quê Cha Đất Tổ của ḿnh”.  Ông Nguyễn Cơ Thạch, cựu Bộ trưởng Ngoại giao nước VN cộng sản đă nói khi csVN kư với TQ  Mật ước Thành Đô ngày 4/9/1990  “Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đă bắt đầu”. Thật là đau ḷng. Quê hương ḿnh như thế đó, ai mà không thấy buồn xót xa!

         

Từ hàng hóa độc hại của TQ ngày đêm tuôn vào VN để giết chết dân VN. Từ vụ Formosa thải hóa chất độc hại giết biển, giết cá, giết đồng bào bốn tỉnh miền Trung. Đến việc người Tàu xây dựng phố Tàu trên đất nước VN, lập các công ty xí nghiệp với hàng trăm ngàn công nhân người Tàu làm việc ở đó. Có phải đó là những đội quân Tàu trá h́nh ẩn núp trong đó để chờ thời cơ? Và việc TQ chiếm các địa danh hiểm yếu ngăn chận yết hầu pḥng thủ chiến lược của  VN như đèo Hải Vân, Vũng Áng, Tây Nguyên. Và rồi cho người Tàu du lịch hằng hà sa số trên đất nước VN, lại tự dẫn giải cho người Tàu và người VN biết, là đất Hội An, Đà Nẵng, Nha Trang, Vũng Tàu là của TQ, không lâu TQ sẽ lấy lại. C̣n rất nhiều chuyện khác nữa, như chuyện bắt học sinh từ Tiểu học đến lớp 12 phải học tiếng Tàu thay thế tiếng Anh và phải có thầy cô giáo Tàu dạy, học sinh học mới giỏi. VN có 15.277 trường Tiểu học, 10. 878 trường Trung học Phổ thông và 2. 767 trường Trung học cơ sở. Tổng cộng VN  có 28.922 trường Tiểu học và Trung học. Mỗi trường có một thầy hay một cô giáo Tàu, như vậy   có 28. 922 thầy cô giáo người Tàu dạy học trên đất nươc VN. Ôi! một sự đồng hóa chữ nghĩa rất tinh vi. Mai này, năm 2020 nếu VN thành một tỉnh của Tàu theo Mật ước Thành Đô 1990, có lẽ chữ Việt lần lần thay thế bằng chữ Tàu.  Lại bỏ môn học lịch sử, con cháu VN mà không học lịch sử VN, không biết lịch sử VN, c̣n ǵ để mà tự hào về Quê hương ḿnh, để hun đúc và phát huy t́nh yêu nước, một tai họa khôn lường. Nhà văn Huy Phương nói “Một nước mà không có sử như con không có cha như nhà không có nóc”. Quê hương ḿnh như thế, ai mà không thấy buồn xót xa!

    

Những việc vừa kể ở trên không phải ngẫu nhiên mà có, mà là nằm trong sách lược lâu dài thâm độc, tuyên truyền, diệt chủng, đồng hóa dân VN của Tàu cộng, với sự tiếp tay bán nước của cộng sản Việt Nam giúp cho Tàu cộng dần dần, từ từ thôn tính VN.

 

Cầu mong cho đất nước VN, Quê hương ḿnh không giống như nước Tây tạng hay Tân Cương, Nội Mông.

         

Thế hệ chúng tôi, tại v́, tại ai? Thôi xin khỏi bàn luận. Chúng tôi xin thưa rằng, tại chúng tôi không giữ được nước, để VNCH bị cộng sản cưỡng chiếm nên VN ngày hôm nay mới ra nông nỗi này. Lịch sử đă sang trang và cộng sản VN đă viết nên một trang sử mới đen tối đau buồn và tủi nhục cho đất nước và dân tộc VN. Nước VN sẽ mất, dân tộc VN sẽ bị làm nô lệ.

       

Thế hệ sinh sau năm 1975, đất nước ở trong ṿng tay của các em các cháu. Dân tộc VN suốt 42 năm qua, sống trong một xă hội quá ngột ngạt, đầy nghiệt ngă, quá đau thương, đầy khốn khổ, đất nước ngả nghiêng. Thế hệ của các em và các cháu không thể vô cảm đứng nh́n mà không hành động. Thế hệ của các em và các cháu phải lật qua trang sử mới, phải viết lại trang sử mới huy hoàng hơn, đẹp đẽ hơn. Các em và các cháu phải yêu thương đất nước VN ḿnh và phải yêu thương đồng bào VN ḿnh nên phải thay đổi vận nước VN của ḿnh.  

  

“Suốt 42 năm qua... Quê hương này là Quê hương của các Bạn, đồng thời cũng là Quê hương cách trở của chúng tôi. Đừng mong ǵ ở cái Tập đoàn lănh đạo thối nát này. Đừng mong ǵ ở lớp người cách mạng cộng sản sẽ mang lại một mùa thu cách mạng như họ đă hứa cách đây hơn nửa thế kỷ... Năm 1975, một người ái quốc trẻ mang tên Trần Văn Bá đă từ ngoại quốc trở về VN.  Anh đă tuyên bố trước đó 9 năm, trong Đêm Đại Hội Tết  1976 trước cả ngàn Kiều bào tại Hội trường Maubert Paris: “...

 

... Sẽ không có một Hội Đoàn, một Phong trào nào ở Hải ngoại có thể lật đổ được chính quyền cộng sản tại VN... Phải chính là những người trong nước tự đứng lên, chống đối chính thể, mới tạo dựng lại được hoàn cảnh đất nước... “Anh đă trở về để cùng với người dân.  Anh đă bị bắt và bị xử bắn vào tháng 2 năm 1985.  Người bắt anh là một đại úy công an vô danh tỉnh Cà Mau mang tên Nguyễn Tấn Dũng... Hắn đă thăng tiến và trở thành Thủ tướng sau này”. (Trần Đ́nh Thục)

     

Đất nước Việt Nam phải do người Việt Nam trong nước quyết định. Người Việt ở Hải ngoại chỉ ủng hộ và làm chỗ dựa cho đồng bào trong nước. Các Bạn Trẻ VN hăy noi theo các bạn trẻ Hồng Kông. Hăy mau thức tĩnh và hành động để cứu đất nước VN. Hăy hành động để đất nước VN được đổi thay. Đất nước đang trông chờ ở các Bạn. Lịch sử sang trang, dân tộc VN sẽ đời đời nhớ ơn các Bạn.

            

Tôi xin mượn lời của anh Trần Đ́nh Thục trong bài viết “Chuyển lửa về VN”  để kết thúc bài viết này.(Xin trích) 

 

“Thưa các bạn,

 

Nỗi thao thức của Trần Văn Bá khi xưa phải là mối quyết tâm của các Bạn bây giờ. Những người trong nước nay là những Việt khang, những Trần Huỳnh Duy Thức, là những người tù lương tâm, là những Bloggers dấn thân, là những bà Mẹ mang biểu ngữ xuống đường, là những chàng trai bị kéo lên xe, bị đạp lên mặt, là những người trong Quân đội Nhân dân trong những ngày sắp tới, là những tướng lănh hiện vẫn c̣n tấm ḷng yêu nước và phải là chính các Bạn Trẻ nữa. Các Bạn phải thức tĩnh, phải đứng dậy tranh đấu cho một môi trường sạch, cho một xă hội sạch, cho một chính quyền sạch. Đất nước này là của các Bạn, không phải của đảng cộng sản VN với mô h́nh Quốc tế... Trể lắm rồi, nhưng chưa phải là tuyệt vọng. các Bạn c̣n nói tiếng Việt, Quê hương vẫn c̣n đó, Văn hóa vẫn c̣n đó, th́...Hy Vọng vẫn c̣n đó “...Ở thời điểm nhiễu nhương của đất nước, công lư đồng lơa với tội phạm, tội đồ ngồi chễm chệ trên ṭa sen... chỉ có các Bạn Trẻ mới có thể tát cạn biển Đông. V́ thời gian vẫn đi song hành với các Bạn... Thời gian sẽ thanh toán lũ giặc bán nước... Thời gian sẽ rửa sạch bờ cơi VN”.( Hết trích)

    

Quê hương ḿnh ngày nay mây mù che phủ, thật buồn. Nhưng ngày mai mặt trời sẽ mọc, nắng ấm sẽ lên, mây mù sẽ tan. B́nh minh sẽ đến... Đất ước sẽ huy hoàng...

Mong lắm thay.

 

  

14/10/2016

Phạm Thọ

Cựu tù nhân chính trị Quảng Nam Đà Nẵng

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính