Tháng Tư BUỒN

Tưởng niệm tháng Tư đen và 43 năm Quốc hận

 

 

Phạm Thọ

 

 

Cơn mưa Xuân lất phất đêm qua c̣n để lại những giọt nước long lanh đọng trên những chiếc lá xanh như những giọt nước mắt của người thiếu phụ khóc chồng.

 

Tháng 4, cái tháng c̣n ở trong mùa xuân. Nhưng mùa xuân tháng 4, bầu trời lại u ám, mây xám, ảm đạm, buồn buồn như nỗi buồn của buổi chiều cuối thu cô đơn, một ḿnh nhớ về cố quốc. Có lẽ tôi buồn nên cảnh vật cũng buồn theo tôi như cụ Nguyễn Du đă viết trong truyện Kiều “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

 

Mỗi lần tháng 4 về, ḷng tôi lại buồn ray rức. Một nỗi buồn không thể phai mờ, nó vẫn âm thầm ở trong kư ức, để rồi mỗi độ tháng 4, nó lại sống dậy trong tôi. Một điều tôi có thể nói ra rằng, nỗi buồn tháng 4 không chỉ có riêng tôi mà có lẽ những người bỏ nước ra đi sau 30 tháng 4 năm 75 định cư trên xứ người đều mang một tâm trạng như tôi, một nỗi buồn như tôi. Đó là nỗi buồn mất nước, xa Quê hương, sống đời lưu vong tị nạn.

 

Những ngày tháng 4 đen năm 1975, Quân Dân miền Nam tràn ngập những thương đau vô vọng, bất hạnh. Những cuộc di tản thất bại thảm thương. Quân dân miền Nam chết trên đường rút quân, di tản, chạy loạn không biết bao nhiêu mà kể, thật khủng khiếp và kinh hoàng. Bao đau thương nghiệt ngă đè lên thân phận người lính Việt Nam cộng ḥa cô đơn yếu thế. Một bên Bắc Việt th́ đầy đủ súng đạn do Tàu Nga viện trợ. Một bên miền Nam chiến đấu trong t́nh trạng không có súng đạn, không có tiếp liệu do Mỹ cắt viện trợ hoàn toàn. Một Quân đội hùng mạnh nhất vùng Đông Nam Á, chiến đấu bảo vệ Tổ quốc trong hai mươi mốt năm chưa hề thua, chưa hề thất bại bỗng nhiên nửa đường bị găy súng, nửa đường “thua cuộc”. Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam. Nước mất nhà tan, gia đ́nh ly tán. Cha mẹ mất con, vợ mất chồng, anh mất em. Mất tất cả, chỉ c̣n hai bàn tay trắng với nỗi nhục mất nước. Xin thành kính tưởng niệm và nhớ ơn những anh hùng vị quốc vong thân, những người đă nằm xuống v́ Quê hương Tổ quốc.

 

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, là ngày đau buồn của đất nước Việt Nam, là ngày tang buồn của Tổ quốc Việt Nam, là ngày Quốc hận của dân tộc Việt Nam, là ngày Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa đi vào nhà tù nhỏ và dân tộc Việt Nam vào nhà tù lớn.

 

Tháng 4 buồn, buồn cho thân phận ḿnh, buồn cho Quê hương. Các bạn đồng ngũ bị “thua cuộc”, tất cả bây giờ trở thành người mang nỗi buồn vong quốc. Buồn cho dân tộc Việt Nam bị đắm ch́m trong kiếp sống trầm luân. Nhớ ngày cùng đi chiến đấu trên các chiến trường, sau này cùng về làm việc tại bộ chỉ huy Tiểu Khu Quảng Ngăi, t́nh huyng đệ chi binh đă gắn bó với nhau, thương yêu nhau như anh em một nhà, không ngờ anh em lại vĩnh viễn ra đi trong cuộc di tản. Thiếu tá Ḥa, Thiếu tá Xương, trung úy Nghiêm, Chuẩu úy Th́n, các anh đă nằm xuống trong ḷng đất lạnh nơi quê nhà trong đêm di tản, c̣n tôi đang lưu vong tị nạn nơi xứ người, đất nước th́ đang ch́m ngập trong khổ đau dưới bàn tay sắt của bạo quyền cộng sản Việt Nam. Hai mươi mốt năm sống đời lưu xứ tị nạn, cứ mỗi lần tháng 4 buồn trở về, có một người bạn rất thân thiết của các anh, đă từng chia xẻ khổ cực và hiểm nguy với các anh, đă từng sống chết với các anh trên chiến trường đầy lửa đạn, đều đi chùa lễ Phật và thắp hương cầu nguyên cho các anh trở về cát bụi được thanh thản an vui nơi cơi Vĩnh hằng. Anh Ḥa, anh Xương, anh Nghiêm, anh Th́n, vĩnh biệt các anh trong niềm đau thương tiếc.

 

Năm nay, 43 năm mất nước, thời gian cũng khá lâu so với cuộc chiến tang thương Việt Nam 21 năm, tháng 4 buồn lại trở về trong niềm đau buồn khôn xiết của người tị nạn. Nhớ đêm di tản buồn thất bại thảm thương của Tiểu khu Quảng Ngăi, nhớ bạn bè đồng ngũ đă hy sinh trên chiến trường, nhớ anh em đồng đội đă nằm xuống trong cuộc di tản đêm 24 rạng sáng 25 tháng 3 nam 75, một số anh em ngày xưa phục vụ ở Quảng Ngăi tập trung tại nhà anh Đỗ Đ́nh Diệu, ngồi lại với nhau để tưởng niệm 43 năm quốc hận, tưởng niệm những bạn bè đă chết cho Quê hương Tổ quốc trong cuộc chiến chống cộng sản xâm lược, ôn lại những đau thương hăi hùng trong đêm di tản buồn. Anh em thay nhau kể lại đoạn đường bi thương chưa từng thấy trong cuộc đời binh nghiệp trong đêm di tản ở B́nh Liên thất bại ê chê thảm thương. Kể đến cái chết của Thiếu tá Ḥa, Thiếu tá Xương, Trung úy Nghiêm, Chuẩu úy Th́n, trên gương mặt của những người lính già mang nỗi buồn đau xót, nước mắt chảy dài. Mọi người đều khóc...

 

43 năm qua rồi, h́nh ảnh người lính vẫn c̣n đó dù các anh đă nằm xuống hay đang sống trên Quê hương hay ở nước ngoài. 43 năm qua rồi, niềm đau thương vẫn c̣n đây. Người lính và niềm đau, tất cả bây giờ là nỗi đau thương canh cánh bám chặc vào nhau đi theo thời gian cho đến khi nào nỗi đau đó biến thành niềm hạnh phúc của toàn dân Việt Nam, là khi đất nước Việt Nam được tự do dân chủ và nhân quyền không c̣n cộng sản và lá cờ Vàng 3 sọc đỏ là lá cờ của Quốc gia Việt Nam tung bay trên bầu trời của nước Việt Nam mến yêu.

 

         43 năm qua đất nước bị cộng sản cưỡng chiếm, buồn theo vận nước nổi trôi. Quê hương đắm ch́m trong tăm tối. Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam đưa đất nước vào con đường xă hội chủ nghĩa không tưởng, một chủ nghĩa đă quăn vào sọt rác. Đất nước 43 năm qua vẫn c̣n đói nghèo và lạc hậu. Dân chúng không đủ ăn không đủ măc. Cán bộ đảng th́ trở thành các nhà tư bản đỏ. Độc tài đảng trị, cai trị đất nước bằng súng đạn, bằng công an, bằng c̣ng số 8, bằng nhà tù. Cộng sản hèn với giặc mà lại ác với dân. Tham nhũng tràn lan coi như quốc nạn. Tự do dân chủ nhân quyền không có, chỉ có độc tài và áp bức. Đàn áp bỏ tù những nhà yêu nước đấu tranh v́ tự do dân chủ, v́ tự do tôn giáo, v́ Tự do ngôn luận, v́ chống Tàu cộng xâm chiếm lảnh thổ để bảo vệ đất nước. v.v...

 

43 năm qua, thương cho chín mươi triệu người dân Việt Nam sống trong gông xiềng do bạo quyền cộng sản cai trị. Tập đoàn lănh đạo là bè lũ tay sai bán nước cho Tàu cộng, biến Việt Nam sau này thành một tỉnh của Tàu cộng theo như Hiệp ước Thành Đô mà đảng cộng sản Việt Nam và Trung quốc đă kư kết ngày 4 tháng 9 năm 1990. Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch của nước Việt nam cộng sản đă thốt lên lời báo động sau khi Hội nghị Thành Đô kư kết: “Một thời kỳ Bắc thuộc mới đă bắt đầu”. Đảng cộng sản Việt Nam đă đẩy đất nước Việt Nam vào thời kỳ mất nước và nô lệ. Rồi đây nước Việt Nam sẽ đi về đâu? Bây giờ th́ thác Bản Giốc, Ải Nam Quan, Hoàng Sa, Trường Sa đă mất rồi.

 

Tháng 4 buồn lại trở về, 43 năm qua nh́n lại, người Việt ở hải ngoại làm được ǵ để yểm trợ đồng bào trong nước đấu tranh lật đổ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam để xây dựng một nước Việt Nam tự do dân chủ. Nh́n đi nh́n lại người Việt hải ngoại chưa tạo dựng được một sức mạnh vững chắc làm chỗ dựa cho đồng bào trong nước đứng lên tranh đấu lật đổ chế độ cộng sản. Thiếu đoàn kết, đố kỵ lẫn nhau, tranh dành cấu xé lẫn nhau, không chịu đứng chung trên một trận tuyến chống cộng, c̣n chia năm xẻ bảy làm suy yếu sức mạnh chống cộng sản quang phục quê hương. Lại c̣n có kẻ ham quyền ham lợi ham tiền làm tay sai cho cộng sản đánh phá cộng đồng hải ngoại theo Nghị quyết 36 của cộng sản Việt Nam. Lại c̣n có kẻ về Việt Nam làm ăn với cộng sản. Đúng là: “Việt gian, Việt cộng, Việt kiều, Ba thứ họp lại tiêu điều nước Nam”. Như thế th́ chừng nào mới quang phục được quê hương? Nghĩ mà buồn.

 

Hàng năm tháng 4 buồn trở về là chúng ta được thêm một tuổi. Lớp người đi trước đấu tranh quang phục quê hương, nhiều người đă vĩnh viễn nằm xuống. Một số ít người c̣n sống th́ quá già không c̣n sức lực để dấn thân tranh đấu được nữa. Lớp người tiếp nối đàn anh bây giờ th́ cũng đă “thất thập cổ lai hy”, có trẻ lắm cũng trên 60, cuộc đời dấn thân tranh đấu cũng không được bao lâu. Nghĩ mà buồn cho quê hương Việt Nam. Ông John Đỗ ở thành phố Westminster 54 tuổi chia xẻ:

      “Tôi và bạn tôi e rằng chỉ một thập niên nữa là thế hệ cha anh của chúng tôi không c̣n nữa. Chữ “Tị nạn” hay “HO” sẽ không c̣n ư nghĩa nữa v́ cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại đây chỉ c̣n lại lớp người trẻ sinh ra và lớn lên tại Mỹ, những du học sinh, sinh viên Việt Nam và du khách Việt Nam. Chúng ta chống cộng như thế nào? (Người Việt phản ứng vụ Camp Pendleton không cho chào cờ VNCH. Friday April 10, 2015).

 

     Đọc những lời chia xẻ của ông John Đỗ, thành thật tôi buồn vô cùng. Tôi cũng thường tâm sự với bạn bè lớp già của tôi, mười năm nữa lớp già như bọn ḿnh “đi rồi”, c̣n ai đi biểu t́nh chống cộng sản, c̣n ai đấu tranh quang phục Quê hương, c̣n ai đấu tranh yểm trợ đồng bào Quốc nội đứng lên chống bạo quyền cộng sản dành lại Tự do? Bây giờ chỉ trông cậy vào thế hệ trẻ, thế hệ con cháu của chúng ta tiếp nối đường đi chính nghĩa của cha ông dấn thân tranh đấu cho Quê hương Việt Nam Tự do và vẹn toàn lảnh thổ.

 

    Tháng 4 buồn. C̣n mấy ngày nữa là tưởng niệm 43 năm, ngày Quốc hận đau thương của đất nước, của dân tộc Việt Nam. Hồi tưởng lại đoạn đường dài tôi đă đi qua, đoạn đường gắn liền với sự thăng trầm của lịch sử đất nước Việt Nam và theo sự nổi trôi của đất nước và dân tộc. Tôi sinh ra và lớn lên được sự cưu mang của đất nước và dân tộc, tôi đă thành người và ra đi phụng sự Tổ quốc. Cùng với anh em đồng đội, cùng với đồng bào miền Nam quyết tâm bảo vê Tổ quốc, nhưng rồi ḿnh không làm chủ được đất nước của ḿnh, ḿnh không có đầy đủ súng đạn, phương tiện để bảo vệ đất nước của ḿnh, người bạn đồng minh Hoa Kỳ v́ quyền lợi ở Trung quốc lớn hơn, quan trọng hơn, liên kết với Trung quốc để chống Liên Sô nên đồng minh Hoa Kỳ không ngần ngại bán đứng miền Nam Việt Nam cho Mao Trạch Đông, nên Hoa Kỳ đă bỏ rơi miền Nam Việt Nam cho cộng sản miền Bắc cưỡng chiếm ngày 30 tháng 4 năm 1975.  Bao nhiêu đau thương uất hận đổ lên đầu Quân Dân miền Nam.

 

       Chúng ta mất nước, hàng trăm ngàn Quân Cán Chính VNCH vào tù, đi kinh tế mới nơi rưng thiêng nước độc. Hàng triệu người không sống nỗi với chế độ cộng sản độc tài áp bức nên đă bỏ nước ra đi, họ liều chết trốn chạy bằng vượt biển vượt biên. Hơn nửa triệu người bỏ xác trên biển khơi, trên núi cao rừng thẳm. Một sự trốn chạy cộng sản đi t́m Tự do vĩ đại nhất trong lịch sử loài người ở thế kỷ 20 làm rúng động cả thế giới. Nhạc sỹ Trầm Tử Thiêng đă nói lên sự hăi hùng đau thương trên đường vượt biển đi t́m Tự do, đă đi vào ḷng người với hàng triệu trái tim đau buốt, với những ḍng nước mắt thương cảm, v́ đi t́m hai chữ Tư do họ đă đánh đổi cả mạng sống con người: “Tự do ơi T do, Tôi trả bằng nước mắt, Tự do ơi Tự do, Anh trả bằng máu xương, Tự do ơi Tự do, Em đổi bằng thân xác. V́ hai chữ Tự do, Ta mang đời lưu vong”.  

 

       Tháng 4 buồn, người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại buồn nhớ về Quê hương, nhớ cha mẹ, nhớ anh chị em, nhớ người thân, nhớ thầy, nhớ bạn cũ trường xưa... Biết bao nhiêu nỗi nhớ. V́ cuộc bể dâu nên gia đ́nh ly tán, bạn bè ly tan. Ở trong nước, ngoài tập đoàn lănh đạo và một số lớn đảng viên cộng sản vui mừng v́ quyền lợi, dân chúng Việt Nam buồn v́ đất nước sống trong gông cùm, cai trị bởi đảng cộng sản độc tài khát máu tước đoạt hết quyền sống của con người.

 

      Là người lưu vong tị nạn, từ ngày rời xa đất nước, tôi chưa một lần về thăm lại cố hương. Tôi rất mong có một ngày về Quê hương khi đất nước không c̣n cộng sản. Ước vọng ngày về Quê hương canh cánh nặng trĩu bên ḷng.

 

        Nhưng ngày nay nh́n lại ḿnh, tóc đă bạc trắng, chân đă mỏi, sức khỏe cạn dần, đường lại c̣n xa. Ước vọng th́ nhiều nhưng chưa thấy đến. Không biết tôi có kịp về bến nước vinh quang khi Quê hương Việt Nam rợp bóng cờ Vàng, khi Quê hương Việt Nam không c̣n cộng sản.

 

     Xin mượn những ḍng chữ này như một lời tâm t́nh của tôi trong tháng 4 buồn, gởi đến Quư vị, Quư anh chị em, Quư bạn bè và thân hữu, Quư bà con cô bác, tất cả những người cùng chung hoàn cảnh, cùng chung lư tưởng, v́ vận nước đảo điên chúng ta đành phải chấp nhận thương đau.  Hăy thương yêu nhau và hăy đứng dậy can đảm tiến về phía trước.

 

       Tháng 4 buồn, chúng ta hăy quyết tâm hướng về tương lai, quyết tâm dành lại quê hương đă mất để tháng 4 buồn không c̣n buồn rây rức tủi nhục như ngày hôm nay. Mong lắm thay...

 

 

Phạm Thọ

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính