Trường hợp Giáo sư Vũ Văn Mẫu: Kẻ khôn làm đầy tớ thằng ngu hai lần!

 

 

Khi Mỹ âm mưu lật đổ TT Ngô Đ́nh Diệm  và nền Đệ Nhất Cộng Ḥa bằng việc mua chuộc một số tướng lănh đóng vai tṛ chủ chốt th́ mặt khác, Mỹ cũng liên hệ và mua chuộc những nhân vật dân sự bằng những hứa hẹn quyền lợi và chức tước. Những nhận vật đó gồm: Ông bà Đại sứ Trần Văn Chương ở Hoa Kỳ, Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ, Bộ Trưởng Phủ Tống Thống Nguyễn Đ́nh Thuần, Chánh Văn Pḥng Phủ Tổng Thống Vơ Văn Hải và đặc biệt là Bộ Trưởng Ngoại Giao Vũ Văn Mẫu. Người viết muốn nhấn mạnh đến nhân vật Vũ Văn Mẫu ở đây.

 

Giáo sư Vũ Văn Mẫu có bằng Thạc sĩ Tư Pháp, được chính phủ Ngô Đ́nh Diệm cho làm Khoa Trưởng Trường Đại Học Luật Khoa Sài G̣n, sau cất nhắc lên làm Bộ Trưởng Ngoại Giao từ 1955 đến 1963. Trên cương vị Bộ Trưởng Ngoại Giao, nhờ nội bộ ổn định và nhất là bằng vào uy tín của chính quyền  Đệ Nhất Cộng Ḥa và cá nhân TT Ngô Đ́nh Diệm, Giáo sư Vũ Văn Mẫu nghiễm nhiên trở thành một trong những khuôn mặt sáng giá của chế độ. Trong thời gian làm Bộ Trưởng Ngoại Giao, Giáo sư Vũ Văn Mẫu vẫn được tiếp tục giảng dạy tại Đại Học Luật Khoa các lớp ban Cử Nhân và ban Cao Học. Đặc biệt, các sách giáo khoa (Cours) do Giáo sư biên soạn như Dân Luật Khái Luận, Dân Luật Lược Khảo, vân vân đă được các sinh viên đón mua cách nồng nhiệt, và đó cũng là món huê lợi không phải là nhỏ. Chức vụ, quyền hành và lợi lộc tưởng chưa mấy nhân vật nào được ưu đăi hơn. Theo Giáo sư Vũ Quốc Thúc, TT Ngô Đ́nh Diệm tỏ ra rất nể trọng GS Vũ Văn Mẫu và GS Vũ Quốc Thúc. Cả hai ông đều được TT Ngô Đ́nh Diệm trân trọng kêu bằng “Ngài”. Vậy mà sau khi được Mỹ móc nối và hứa hẹn, GS. Vũ Văn Mẫu đă trở mặt, quay đúng 180 độ ngay sau biến cố Phật Giáo cũng do CIA Mỹ đạo diễn, cạo đầu, xin từ chức và xin đi hành hương Ấn Độ. Việc làm của GS Vũ Văn Mẫu dĩ nhiên như đổ thêm dầu vào lửa sau vụ “bị thiêu sống” của TT Thích Quảng Đức làm cho t́nh h́nh bang giao Việt - Mỹ đang căng thẳng, trở nên gay cấn hơn, tạo thêm lư do để Mỹ xúi giục bọn tướng lănh phản bội chuẩn bị ra tay. Tưởng rằng sau đảo chánh 1-11 thành công, GS. Vũ Văn Mẫu sẽ nắm vai tṛ quan trọng như chức vụ Thủ Tướng, nào ngờ được bố thí cho chức Đại Sứ tại Anh Quốc. Nhưng chưa đấy 4 tháng th́ cuộc Chỉnh Lư của Nguyễn Khánh xầy ra khiến Giáo sư mất luôn chức Đại sứ để trở về Trương Luật dạy học kiếm ăn.

 

 

GS Vũ Văn Mẫu xuống tóc “tranh đấu cho Hoà B́nh, Dân Chủ, Tự Do”.

 

Sau một thời gian thậm thụt đi theo phe Phật Giáo Ấn Quang không ăn cái giải v́ đám sư này quyết liệt tẩy chay mọi hoạt động của Chính quyền VNCH th́ sự nghiệp chính trị của GS Vũ Văn Mẫu kể như kết thúc. Nhưng đột nhiên, đám sư săi Phật Giáo Ấn Quang nghĩ lại nếu cứ tiếp tục tẩy chay chính quyền th́ tự cô lập ḿnh và phe Phật Giáo Việt Nam Quốc Tự của TT Thích Tâm Châu được chính quyền công nhận sẽ thắng thế. Phật Giáo Ấn Quang liền tung ra Liên Danh Hoa Sen ứng cử vào Thượng Nghị Viên 1973 do GS. Vũ Văn Mẫu đứng Thụ Uỷ cùng một số nhân vật như Bác sĩ Nguyễn Duy Tài, Tôn Thất Niệm, Tôn Ái Liêng, Trần Quang Thuận, vân vân đồng thời ủng hộ Dương Văn Minh ra tranh cử Tổng Thống. Nhưng khi thắng cử vào Thượng Nghị Viện rồi, Liên danh Hoa Sen cũng vẫn chỉ là thiểu số không nắm được một chức vị nào cả. Đă vậy, Nghị sĩ Nguyễn Duy Tài trong Liên danh Hoa Sen lại trở cờ chạy theo phe thân chính quyền, được chức Chủ Tịch Ủy ban Ngoại Giao Thượng Viện.  Suốt gần 2 năm trời ở Thượng Viện, Liên danh Hoa sen và NS Vũ Văn Mẫu chẳng làm nên tṛ trống ǵ. Qua năm 1975, t́nh h́nh mỗi ngày thêm biến đổi, ông được phe Ấn Quang cử làm Chủ Tịch Lực Lượng Ḥa Giải Dân Tộc mà Văn pḥng đặt tại Khối Dân Tộc Xă Hội Hạ Nghị Viện. Nghị sĩ Vũ Văn Mẫu theo chỉ đạo của Ấn Quang đang nhắm đóng vai tṛ đại diện “Thành thành phần thứ ba” trong Chính Phủ ba thành phần. Nhưng v́ thiển cận không nh́n xa trông rộng, không thấy được nước cờ Hoa Kỳ và đối phương đang đi nên cuối cùng trở thành công cụ hốt rác cho Mỹ. Ngày 28-04-1975, vừa mới nhậm chức, th́ cùng với Dương Văn Minh, ông nhân danh là Thủ Tướng Chính Phủ tuyên bố: “Yêu cầu Mỹ rút khỏi Việt Nam trong ṿng 24 giờ” không phải để có “Chính Phủ Ḥa Hợp Ḥa Giải” mà là đầu hàng cách nhục nhă Cộng Sản ngày 30-04-1975.

 

Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu bị Việt cộng áp giải khỏi Dinh Độc lập

 

Nhiều nhân vật cho biết, vào những giờ phút cuối, khi Dương Văn Minh bị áp lực của Việt Cộng sắp sửa tuyên bố đầu hàng, “Thủ Tướng một ngày” Vũ Văn Mẫu đă tỏ ra hoảng sợ cũng muốn t́m đường chạy trốn nhưng quá muộn, đành phải cúi đầu theo Dương Văn Minh vào Dinh Độc Lập đón tiếp bọn ăn cướp!  Bị kẹt lại Việt Nam, Vũ Văn Mẫu cũng như Dương Văn Minh, nhờ “công lao hăn mă đầu hàng vô điều kiện” nên Cộng Sản tha cho khỏi phải đi “học tập cải tạo” trong các trại tù như bao Quân Dân Cán Chính VNCH khác, mà chỉ bị học tập tại chỗ.  Mấy năm sau, khi t́mh h́nh ổn định, Việt Cộng cho ông qua Pháp định cư.

 

Năm 1988, ông viết Hồi Kư “Sáu Tháng Pháp Nạn của Minh Không Vũ Văn Mẫu” để kể tội chế độ Ngô Đ́nh Diệm, một chế độ đă đối xử rất tử tế với ông: cử làm Bộ Trưởng Ngoại Giao suốt từ 1955 dến 1963, một Bộ Trưởng ở lâu nhất trong chức vụ.

 

Đọc bài giới thiệu Hồi Kư “Sáu Tháng Pháp Nạn” của GS. Vũ Văn Mẫu do Giao Điểm xuất bản năm 2003 trên Internet, người ta thấy ông chê bôi, chỉ trích chế độ Ngô Đ́nh Diệm và các nhân vật trong gia đ́nh Tổng Thống Diệm một cách gay gắt không tiếc lời. Chưa hết, ông tấn công Dụ Số 10 do Bảo Đại đưa ra nhưng lại đổ tội cho TT Ngô Đ́nh Diệm là thủ phạm v́ nó mà gây nên Pháp nạn!

 

Người viết tự hỏi: Giáo Sư Vũ Văn Mẫu, một nhân vật chính trị lớn, một nhà ngoại giao có tầm vóc, một Luật gia nổi tiếng, một Kẻ Sĩ thời đại tại sao lại có hành động như vậy?  Đáng lư ra với tư cách là một Luật gia nổi tiếng, một nhân vật lớn của chế độ (Bộ Trưởng Ngoại giao), một tín đồ Phật Giáo thuận thành với “Đại Hùng, Đại Lực, Đại Từ Bi”, một kẻ sĩ thời đại “Phú quư bất năng dâm, Bần tiện bất năng di, Uy vũ  bất năng khuất”, đă được chế độ ưu đăi trân trọng, th́ nếu có những ǵ sai trái xẩy ra, phải có bổn phận lên tiếng can ngăn, cảnh giác, tŕnh bày điều hơn lẽ thiệt để sửa đổi và để cứu nguy chết độ, chớ sao lại bỏ ngang chơi tṛ “cạo đầu”, đổ thêm dầu vào lửa, đâm sau lưng Lănh Tụ? Là một nhân vật được Tổng Thống rất nể trọng, tại sao ông không có can đảm đặt thẳng vấn đề với Tổng Thống khi họp Hội Đồng Nội Các hay lúc gặp gỡ riêng liên hệ đến lănh vực ngoại giao? Vậy mà ông ngậm tăm, không làm ǵ cả ! Có phải v́ ông cũng là thứ người hèn nhát, chỉ biết gọi dạ bảo vâng? Nếu quả t́nh GS Vũ Văn Mẫu xứng đáng với những danh xưng đó, th́ những ai chịu suy nghĩ cũng khó mà t́m được lời giải đáp. V́ cho đến giờ phút này, vẫn chưa có ai chứng ḿnh được rằng Dụ Số 10 đă gây thiệt hại những ǵ cho Phật Giáo, ngoại trừ luận điệu xuyên tạc chế độ Ngô Đ́nh Diệm là “gia đ́nh trị” và “kỳ thị tôn giáo”. Nói cho cùng, Dụ số 10 chỉ là cái cớ để mấy nhà sư tranh đấu lợi dụng nhằm gây bất măn cho mục tiêu lật đổ Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. C̣n trên thực tế, v́ nhu cầu tổ chức của chính phủ Quốc Gia Việt Nam, vua Bảo Đại ban hành Dụ số 10 để cơ quan hành chánh căn cứ vào đó mà làm việc với các tổ chức đoàn thể. Trên nguyên tắc, Phật Giáo là một tổ chức th́ cũng phải ghi tên, đăng kư như các đoàn thể tổ chức khác. Nhưng cũng trên thực tế là Chính quyền của TT Ngô Đ́nh Diệm không hề áp dụng Dụ số 10 với Phật Giáo. Chẳng những thế, chính phủ Đệ Nhất Cộng Ḥa c̣n tỏ ra trân trọng giúp đỡ tận t́nh Phật Giáo xây Chùa, cho sư tăng xuất ngoại du học, vân vân và có thể nói đó là thời Phật Giáo phát triển mạnh nhất.

 

Xin hỏi lại mấy ông sư tranh đấu: Ai cho tiền xây Chùa Xá Lợi? Ai cho đất để xây Chùa Vĩnh Nghiêm? Ai cho các vị sư nổi tiếng như Thích Quang Liên, Thích Thiên Ân, Thích Nhất Hạnh, vân vân du học ngoại quốc? Có phải là chính Phủ Ngô Đ́nh Diệm hay ai khác?  Hỏi tức là trả lời. Vậy mà chính phủ Ngô Đ́nh Diệm chỉ v́ Chủ quyền Quốc gia, chống đối lại việc Mỹ muốn đưa quân vào Việt Nam đă bị hàm oan và trở thành nạn nhân?

 

Luận điệu nói rằng chính phủ Ngô Đ́nh Diệm kỳ thị tôn giáo cũng sai. Tầm cỡ như TT Ngô Đ́nh Diệm hay ông Cô vấn Ngô Đ́nh Nhu đâu có ngu xuẩn hay dại dột làm những điều tệ hại như thế. C̣n đối với Giáo Hội Công Giáo th́ v́ chưa được Ṭa Thánh Vatican coi là trưởng thành, nên vẫn c̣n nằm dưới sự quản trị của Hội Thừa Sai Paris tức là MEP (Mission Étrangère de Paris) chớ chẳng phải ưu đăi ǵ. Vậy mà mấy ông đă “vọng ngữ” tức là nói láo rằng Chính phủ Ngô Đ́nh Diệm kỳ thị tôn giáo, thật không thể tưởng tượng được mồm ép của mấy ông “sư hổ mang”! Các ông đả kích Chính quyền Ngô Đ́nh Diệm về Dụ số 10 để rồi lại gửi văn thư 13-01-1964 xin phép Bộ Nội Vụ của Chính quyền quân phiệt ban hành Nghị định cho phép thành lập Giáo Hội, công nhận Hiến Chương  của mấy ông th́ có khác ǵ “nhổ ra rồi lại nuốt vô”! Bởi thế, càng hô hào thống nhất lại càng chia rẽ! Thống nhất rồi mới tự chia ra hai phe: Việt Nam Quốc Tự và Ấn Quang! V́ có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất nên ngày nay mới có Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam (quốc doanh). Gieo nhân nào th́ gặt quả nấy. Đó cũng là luật nhân quả của nhà Phật!  Pháp nạn ở đâu mà ra? Pháp nạn nằm trong ḷng mấy ông đó! Nhưng Dụ Số 10 th́ vẫn c̣n giá trị pháp lư và nó vẫn chưa hề bị hủy bỏ, ít ra là cho đến ngày 30-04-1975.

 

Trở lại trường hợp GS Vũ Văn Mẫu, quả thật làm Kẻ Sĩ không phải dễ. Có học vị cao, có chức tước lớn cũng chưa bảo đảm hành động tốt và có đạo lư làm người. Khi đă tối mắt v́ quyền lợi và chức tước th́ Đạo Lư cũng sẽ bị giục vô thùng rác, dù đó là thùng rác của lịch sử. Tất cả những hành động của GS Vũ Văn Mẩu kể từ khi cạo đầu đă lột trần bản chất con người ông. Càng về sau th́ sự thật con người của ông càng lộ ra những cái mà người có lương tri, đạo lư phải lắc đầu: một tên hoạt đầu chính trị!

 

Nhân danh là một trí thức, một nhà ngoại giao lớn, một chính trị gia có hạng, một luật gia nổi tiếng, vậy mà ông Vũ Văn Mẫu đă nghe lời dụ dỗ của ngoại bang, cạo đầu chống đối chế độ Đệ Nhất Cộng Ḥa, một chế độ hợp hiến, hợp pháp, hợp đạo lư để làm tay sai cho Dương Văn Minh, một tên tướng tham, hèn, ngu dâng nốt Miền Nam cho Cộng Sản.

 

Người ta nói: “Làm đầy tớ cho thằng khôn hơn làm thầy thằng ngu.” GS Vũ Văn Mẫu, thay v́ làm thầy thằng khôn, lại dại dột đi làm đầy tớ cho thằng ngu, không phải một lần (1963) mà tới hai lần (1975) cho tên tướng tham, hèn, ngu Dương Văn Minh nên thân bại danh liệt là cái chắc.

 

Thời thế biến chuyển. Ḷng người thay đổi. Chỉ vị lợi lộc và thiếu suy nghĩ, những kẻ vơ biền như bọn tướng lănh đâm thuê chém muớn xuất hiện. Những trí thức nửa mùa hoạt đầu như Hoàng Cơ Thụy, Phan Quang Đán, Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Xuân Oánh, và sau cùng như Vũ Văn Mẫu nổi lên a dua cũng không thiếu. Người ta nói: “Khôn ba năm dại một giờ”. Bọn chính khách hoạt đầu điếm đàng này th́ “khôn ba năm, dại một đời”. Cái dại chẳng những làm hại chính bản thân nó mà làm hại cả một dân tộc!

 

Thêm một dữ kiện nói về Vũ Văn Mẫu

 

     Sau khi viết về Vũ Văn Mẫu, t́nh cờ người viết đọc thêm được tác phẩm “Viet Nam, qu'as tu fait de tes fils” do Dương Hiếu Nghĩa dịch sang tiếng Việt do Tiếng Quê Hương Virginia xuất bản năm 2007 với tên “Việt Nam Quê Mẹ oan khiên” nơi Chương 10, trang 150, 151 và 152 nguyên văn như sau:

     “Đây đúng là thời điểm để nhận xét nghiêm túc về Hiệp Định Paris. Chế dộ cảnh sát và quân đội của ông Thiệu phải nhường chỗ cho các đại biểu có trách nhiệm và xứng đáng hơn, để họ bắt đầu cuộc nói chuyện thành thuục và nghiêm chỉnh với Cộng sản trước khi đă quá trễ.

 

      Người nói với tôi câu đó là Nghị sĩ Vũ Văn Mẫu, tiến sĩ xuất thân từ Đại Học Luật Khoa Paris (như tấm biển treo trước văn pḥng Luật sư của ông), và Chủ Tịch Phong Trào Ḥa Giải Dân Tộc, một tập hợp của Phật Giáo quy tụ những ngựi chống ông Thiệu dai dẳng nhất.

 

     Nhỏ người, tṛn trịa, khoảng sáu mươi, xăng xái, gương mặt xương xẩu, cử chỉ linh hoạt và giọng nói thanh tao kỳ lạ, luật sư của các công ty xăng dầu lớn (Shell và Socony) ông Mẫu là người giàu có, nói nhiều, khôn khéo và cơ hội chủ nghĩa hơn là thành thực và quả cảm. Dân Sài G̣n không thích ông, một phần v́ ông gốc người Miền Bắc, một phần v́ họ thấy ông kiêu căng và trí trá. Dù sao ông cũng thông minh và lanh lợi. Ông từng là Bộ Trưởng Ngoại Giao của Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, đă nhiệt t́nh và tận tụy phục vụ Tổng Thống Diệm với đường lối cương quyết chống Cộng, nhưng sau đó, khi có cuộc khủng hoảng Phật Giáo, ông tự từ chức và cạo đầu để chúng tỏ hết ḷng với sự tranh đấu của các nhà sư. Ba tháng sau đó Tổng Thống Diệm bị sát hại.

 

     Tin chắc là Phật tử đang cần có một “lănh đạo thực sự” nên ông Mẫu đi sát với các nhà sư chủ chốt của Khối Ấn Quang, những người chống đối mọi h́nh thức của chế độ quân nhân, và nhờ họ yểm trợ, ông đắc cử Nghị Sĩ.

 

     Ông va chạm với tướng Kỳ, sau đó là ông Thiệu.

 

     Cuối năm 1973, lúc ông Thiệu định sửa đổi Hiến Pháp nhằm ra tranh cử Tổng Thống nhiệm kỳ thứ 3, Vũ Văn Mẫu lại cạo đầu một lần nữa để chống đốí và tuyên bố chỉ để tóc lại “ngày nào mà chế độ độc tài cáo chung”. Từ đó ông có thêm một biệt danh là “thợ cạo hàn thử biểu.”

 

     - Ông Thiệu đă dối gạt hết mọi người, trừ tôi. Chỉ có một cách để chấm dứt cuộc chiến, là cho ông Thiệu ra đi và đưa tướng Minh lên thay ông ta.

 

      Ông  Mẫu nói với tôi bằng giọng nói lạ lùng của một cậu bé vênh váo.

      - C̣n Hiến Pháp th́ sao?

 

     Bằng cử chỉ kiên quyết, ông gạt phăng luận cứ này:

      - Ông Thiệu đă vi phạm Hiến Pháp để tiếp tục chiến tranh. Ai cấm cản chúng tôi vi phạm Hiến Pháp để đem lại ḥa b́nh? Chúng tôi sẽ t́m được đa số tương tự để làm chuyện đó.

     - Và người nào sẽ là Thủ Tướng?

     - Tôi!

    

Luật sư Vũ Văn Mẫu phá lên cười nắc nẻ có vẻ bực tức, sau đó làm nghiêm lại, nói tiếp với giọng tâm t́nh:

     - Ông biết không, tôi tốt với tướng Minh lắm. Ông đă nói với tôi là ông rất cần một người giỏi về luật để bàn căi với Cộng Sản... và ông đă nhắm vào tôi.

     - Ông thật sự tin có thể thương thảo trong khuôn khổ Hiệp Định Paris à?

      - Không có căn bản nào khác để thương thảo, và đây là nghề của tôi, nghề bàn căi, biện hộ, thuyết phục và cả dùng mưu nữa. Tôi biết bênh vực cho một hồ sơ, tin tôi đi. Khó bắt bí tôi lắm, tôi sẽ dùng một luận cứ mà không ai dám làm. Một khi tôi lên rồi, tôi sẽ đ̣i hỏi tất cả người Mỹ phải rời khỏi ngay đất nước này trong ṿng 24 giờ, và hăy tin tôi đi, họ sẽ đi ngay cho ông xem! Ông có vẻ hoài nghi hả? Ông sai rồi. Tôi cho ông một cái hẹn trước ba tuần lễ ở Dinh Độc Lập. Tôi sẽ là Thủ Tướng, tôi sẽ tiếp ông, và chừng đó ông sẽ thấy là tôi giữ lời hứa.

 

     Vô liêm sỉ? ... hay đă nắm một tṛ chơi mà ông ta biết rơ những con bài nhưng không muốn trưng ra?

 

     Tôi nghiêng về giả thuyết thứ hai. V́ Vũ Văn Mẫu là người chẳng bao giờ mạo hiểm không công.

 

    Pierre Darcourt nhận xét khá chính xác về Vũ Văn Mẫu! 

______________________________

 

     Lời giới thiệu của nhà xuất bản Tiếng Quê Hương về tác giả Pierre Darcourt:

 

     Là một cây bút quen thuộc của các tờ báo nổi tiếng như L'Express, L'Aurore, Sud-Est, Jiji Press... Pierre Darcourt cũng là một trong số chuyên gia hàng đầu về các vấn đề Á Châu.

 

     Ông là người Pháp , sinh năm 1926 tại Sài G̣n và từng theo học tại Đại Học Luật Khoa Hà Nội trưóc năm 1945.

 

     Khi Nhật đảo chính Pháp tháng 3-1945, Pierre Darcourt tham gia lực lượng du kích chống Nhật tại Đông Dương và sau đó gia nhập binh chủng Nhảy Dù Pháp.

 

     Rời khỏi quân ngũ năm 1954, Pierre Darcourt bước vào nghề báo với tư cách phóng viên chiến trường và đă sống với cuộc chiến Việt Nam qua hầu khắp các mặt trận từ Quảng Trị, Khe Sanh, Kontum, Pleiku tới An Lộc...

 

      Năm 1975, ông là một trong số những phóng viên có mặt  tại trận đánh Xuân Lộc cho tới ngày cuối cùng và chỉ rời khỏi Sài G̣n vào buổi trưa 29-04-1975.

 

     Tác phẩm Vietnam qu'as tu fait de tes fils? do Editions Albatros, Paris ấn hành lần đầu tháng 11-1975 là tập hợp các ghi nhận về mọi diễn biến quân sự, chính trị cùng cảm nghĩ của tác giả vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến Việt Nam.

 


Phạm Quang Tŕnh

(Trích trong Lời Trối Trăng thứ 2 về CLVNCMĐ của ông Cố vấn Ngô Đ́nh Nhu)

 

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính