|
Luận thời cuộc: 26 tháng 10
Ngày Quốc Khánh của Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa

Phạm Lễ
Sau 50 năm, bốn chữ VIỆT NAM CỘNG H̉A vẫn c̣n là một văn bản hợp pháp và
chính danh cho những người Việt Nam muốn dùng để đ̣i hỏi tự do, dân chủ ở
trong nước cũng như nơi hải ngoại. Nhưng mấy ai nhớ đến ngày Quốc khánh 26
tháng 10 và Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm – Người lănh đạo, tạo dựng ra VIỆT
NAM CỘNG H̉A.
Hầu hết những người c̣n quan tâm về thời cuộc từ vận mệnh quốc gia đến đời
sống của hiện nay, tất cả đều muốn dấn thân để đấu tranh “T́m lại hai chữ
Tự Do cho đất nước và dân tộc”.
Nhưng, nh́n lại quăng đường đấu tranh mà chúng ta đă và đang làm đều chưa
đưa ra được một sự sáng tỏ nào để có thể khả dĩ chấp nhận đó là một đường
lối chính danh.
V́ chúng ta không có chủ thuyết chiến lược để làm nền tảng chung cho hành
động, khả năng thay đổi chiến lược đoản kỳ và trường kỳ đă không được thay
đổi theo nhu cầu và sự biến đổi quá nhanh của thời cuộc.
Trong khi đó từ năm 1945 đến nay, Cộng sản Việt Nam đă lợi dụng ḷng yêu
nước của dân tộc Việt Nam, dựa vào đó làm chiến lược và chiến thuật để làm
nền tảng thực hiện đường lối độc tài đảng trị, gieo rắc thống khổ lên mọi
tầng lớp dân chúng Việt Nam.
Việt cộng đă và đang đánh lừa dư luận thế giới trong nhiều thập niên qua
về hai chữ “Dân chủ”.
Dựa vào ḷng khát khao hai chữ "Tự do" khi đang bị sống dưới ách đô hộ của
bọn thực dân Pháp thời trước 1954.
Dựa vào nhược điểm tŕnh độ dân trí thấp của dân tộc.
Dựa vào nhiều khuyết điểm của tầng lớp lănh đạo không chịu nâng cao đời
sống cho dân chúng. Không nhường cơm sẻ áo cho đồng bào mà chỉ biết làm
tay sai, vơ vét của dân cho ngoại bang. Hà khắc dân chúng để hưởng đặc
quyền cai trị, coi đồng bào như cỏ rác giống như cộng sản hiện nay.
V́ thế mà cộng sản đă dễ dàng chiếm đoạt quyền cai trị sau khi đă đánh lừa
được sự nhẹ dạ của dân chúng, của những kẻ ngu dại ăn cơm quốc gia thờ ma
cộng sản.
Nh́n lại lịch sử cận đại, Việt cộng đă hoàn toàn lộ diện bộ mặt thật của
một bè lũ phản dân hại nước, một tầng lớp bóc lột mới trên sức sống của
dân tộc Việt Nam. Bọn hút máu nhân dân mới này thật sự chưa bao giờ đem
lại cho dân tộc sự an vui, thanh b́nh và tự do cả.
Để giới hạn phạm vi của đề tài, nơi đây tôi xin đặt ra ngoài mọi dị biệt
về quan điểm để chỉ nói đến ư nghĩa về ngày 26 tháng Mười – Ngày Quốc
Khánh chưa quên của Việt Nam Cộng Ḥa.
Kể từ ngày song thất (7/7/1954) ông Ngô Đ́nh Diệm chính thức chấp nhận vai
tṛ Thủ Tướng của quốc gia VN. Đó cũng chính là thời gian đen tối nhất của
chiến cuộc Đông Dương. Một cuộc chiến không chính danh giữa người Pháp và
cộng sản Việt Nam, một công cụ của cộng sản quốc tế đương thời.
Trong khi đó áp lực của tư bản đương thời giành giật thị trường và quyền
lực cai trị thế giới đă áp đặt cho dân tộc VN một hiệp định oái oăm được
kư kết tại GENEVE ngày 20/7/1954 để chia đôi đất nước VN. Chính hiệp định
này đă mang đến cho phần đất Bắc một giải khăn tang từ vĩ tuyến 17 trở ra.
Trong khi đó phân nửa đất nước c̣n lại về phía Nam vĩ tuyến 17 bên này cây
cầu Hiền Lương là phần đất của TỰ DO mà Thủ
Tướng Ngô Đ́nh Diệm sau khi
chấp chánh đă di cư được hơn một triệu đồng bào di cư vào miền Nam t́m tự
do với muôn vàn khó khăn.
Đồng bào miền Bắc di cư vào miền Nam đă tin tưởng vào uy tín lănh đạo của
Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm đă chấp nhận ĺa bỏ quê cha đất tổ để được sống
trong tự do và thanh b́nh.
Chính phủ của Thủ Tướng Ngô Đ́nh Diệm với tiếp tay của một số người yêu
nước thật sự lúc bấy giờ đă đến với nhau từ các đảng phái, tôn giáo không
phân biệt cá tính và đường lối. Tất cả đă dồn nỗ lực để củng cố một nền
chính trị ổn định đem lại sự an b́nh cho phần đất c̣n lại.
Đứng trước t́nh h́nh cực kỳ khó khăn về chính trị, kinh tế và xă hội lúc
bấy giờ dựa trên hậu thuẫn sức mạnh đoàn kết của các đoàn thể. Chính phủ
Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm đă tổ chức một cuộc trưng cầu dân ư vào ngày 23
tháng 10 năm 1955 nhằm chọn ra một thể chế và người lănh đạo chính thức
cho miền Nam Việt Nam.
Hơn 90% dân chúng đă chấp nhận đề cử ông làm quốc trưởng và sau khi Quốc
hội lập hiến đầu tiên được tổ chức bầu cử vào ngày 4/3/1956.
V́ căn cứ vào Hiệp định Geneve 20/7/1954 th́ đúng ngày 26/4/1956 người
lính lê dương Pháp cuối cùng phải rời bỏ Việt Nam, cho nên giới sinh hoạt
chính trị ở miền Nam Việt Nam cùng với Quốc trưởng Ngô Đ́nh Diệm đă cùng
với Quốc hội Lập Hiến bấy giờ đă thảo luận và hoàn thành một văn bản pháp
chế. Đó là sự h́nh thành Hiến pháp đầu tiên vào ngày 26/10/1956, và từ đó
miền Nam Việt Nam có quốc hiệu chính thức là VIỆT NAM CỘNG H̉A.
Bốn chữ VIỆT NAM CỘNG H̉A và ngày quốc khánh 26/10 khởi sự để đánh dấu sự
chấm dứt giai đoạn bị trị, mất tự chủ điều khiển quốc gia quá lâu sau gần
100 năm bị lệ thuộc trong tay thực dân Pháp.
Sau đó Quốc trưởng Ngô Đ́nh Diệm đă được Quốc hội lập pháp và toàn dân
Việt Nam Cộng Ḥa chấp nhận với danh xưng mới là Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm
của nước Việt Nam Cộng Ḥa. Lấy ngày 26/10 làm ngày Quốc khánh của nước
Việt Nam Cộng Ḥa.
Sau cái chết mờ ám do bọn bất tài tay sai ngoại bang và cộng sản gây ra
cho Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm, người sáng lập, lănh đạo nền Đệ nhất Việt
Nam Cộng Ḥa, và ông Ngô Đ́nh Nhu, cố vấn chính trị cho Tổng Thống. Mọi
chủ quyền đất nước lại từ từ mất đi và chúng ta đă bị bán đứng nốt đất
nước Việt Nam Cộng Ḥa vào tay cộng sản như đă thấy.
Sau 50 năm, bốn chữ Việt Nam Cộng Ḥa vẫn c̣n là một văn bản hợp pháp và
chính danh cho những người Việt Nam muốn dùng để đ̣i hỏi tự do, dân chủ ở
trong nước cũng như nơi hải ngoại. Nhưng mấy ai nhớ đến ngày Quốc khánh 26
tháng 10 và Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm – Người lănh đạo, tạo dựng ra VIỆT
NAM CỘNG H̉A.
Sau 50 năm, người viết hy vọng mọi người c̣n dùng bốn chữ VIỆT NAM CỘNG
H̉A hăy nhớ về ngày ra đời của một Quốc Gia Việt Nam Cộng Ḥa. Hăy cùng
nhau kỷ niệm ngày Quốc Khánh chính danh là ngày 26/10.
Phạm Lễ
|