Thư gửi các cháu về cuộc Biểu T́nh ngày 5 tháng 3
 

Phạm Giao Thanh

 

 

Phạm Thanh Giao

 

Qua h́nh ảnh mà chú theo dơi trên FB th́ thấy hầu hết các cháu đều ở cái lứa tuổi khá trẻ như các sinh viên đại học. Cho chú gọi các cháu bằng cháu và xưng chú cho thân mật.<!>

 

Chú thấy người ta bàn tán về sự thất bại của các cháu trong cuộc xuống đường vừa qua, chú thấy cần phải có lá thư này, mặc dù đó sẽ là việc làm đi ngượic lại lời chú tự hứa với ḿnh, là sẽ không bàn ǵ, không viết ǵ trên FB cho tới ngày Lễ Phục Sinh.

 

Khi so sánh về sự thành công hay thất bại, người ta cần phải có 2 vế, và nhiều điều kiện th́ mới có thể so sánh chính xác được. Chú tự hỏi, họ dựa vào đâu mà đưa ra cái kết luận đó?

 

Phải chăng họ cho rằng, việc các cháu xuống đường ở Sài G̣n và một vài nơi, chưa kéo dài được dăm phút, th́ đă bị tóm gọn, bắt lên xe chở đi hết. Ai ra trước nhà thờ Đức Bà hay Bưu Điện Sài G̣n sau 30 phút, th́ chẳng c̣n ǵ … để thấy?

 

Phải chăng đối với họ, khi các cháu chỉ có ít chục người “nghe theo sự xúi dục”, xuống đường không có tổ chức, thiếu qui mô, và lại chẳng rầm rộ so với những cuộc xuống đường trước đây, là một thất bại không bàn căi?

 

Hay là việc xuống đường phải theo một lối duy nhất mà họ muốn, th́ mới thành công?

 

Ngày xưa, chú có một cây bưởi giống rất tốt mang về từ Florida trồng trước sân nhà. Sau hai năm nó lớn lên một cách èo uột, loe ngoe vài cành và khô khan nh́n đến chán. THẬT LÀ THẤT BẠI.

 

Ba năm sau, nó đă cao được hơn đầu người, cành đă to, lá đă xum xuê, nh́n đă khá bắt mắt. Ba mùa xuân liên tục, năm nào cũng ra lưa thưa một ít cánh hoa trắng, nhưng chẳng đậu được một trái. VẪN THẤT BẠI.

 

Mấy năm liên tiếp sau đó, bông trắng thơm ngập sân, bay thoang thoảng vào nhà rất dễ chịu. Đến mùa, lại c̣n đậu được 5-7 trái, nhưng chẳng được ăn, v́ cứ lớn bằng nắm tay th́ tét làm 3 làm 4. VẪN THẤT BẠI.

 

Cây bưởi lúc này đă hơn 10 tuổi. Chú chưa một lần được ăn lấy một quả, chẳng biết nó chua hay ngọt ra sao, chỉ biết rằng, người chủ vườn cây giống khi bán cho chú, hứa hẹn đây là giống tốt, trái to, nhiều nước và ngọt. Vẫn lớn đều và ra hoa rất nhiều, thơm ngát một sân nhà, nhưng vẫn lèo tèo vài trái, vẫn chưa đến tuổi th́ đă tét . VẪN THẤT BẠI.

 

Thế rồi kinh nghiệm dạy cho chú, cộng với những chỉ dẫn học hỏi được, chú đă biết khi nào th́ bỏ phân bón, loại ǵ, khi nào th́ tưới nước, khi nào ngưng và đùng một cái, đến năm thứ 12 th́ ôi, trái xum xuê, có tới cả trăm, mà trái nào trái nấy to hơn cái tô mà không một trái nào bị tét, da căng mọng, tṛn trịa, nh́n thấy mê. Ôi quả đúng như lời khoe, nó ngon ngọt như bất cứ loại bưởi hạng nhất nào bán ngoài chợ.

 

CÁI THÀNH CÔNG NÓ CHỈ ĐẾN SAU NHIỀU LẦN THẤT BẠI, và SAU NHIỀU NĂM CỐ GẮNG.

 

Kể đến đây, có lẽ các cháu hiểu ư chú muốn nói ǵ rồi, phải không nào?

 

Những người xuống đường trước các cháu cách đây mấy năm, năm kia, năm ngoái, CÁC CHÁU CÓ THẤY HỌ THÀNH CÔNG CHƯA?

 

CHẮC CHẮN LÀ CHƯA, V̀ ĐẤT NƯỚC VẪN C̉N BỊ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ.

Nếu thế th́ họ có hơn ǵ các cháu bởi TẤT CẢ MỌI THẤT BẠI TH̀ CÓ G̀ KHÁC NHAU ĐÂU? CHƯA THÀNH CÔNG TH̀ VẪN CHỈ LÀ THẤT BẠI chứ có ǵ khác?

 

Nhớ cái thí dụ chú kể ở trên không? Nhiều hoa nhưng chưa đậu trái, th́ cũng chỉ là THẤT BẠI.

 

Đậu trái nhưng trái luôn bị nứt nẻ, không ăn được, th́ cũng chỉ là THẤT BẠI.

CHỈ KHI NÀO CÂY ĐÂM HOA, KẾT TRÁI, CUỐI MÙA THU HOẠCH TH̀ MỚI ĐƯỢC KỂ LÀ THÀNH CÔNG MÀ THÔI.

 

Ngày nào c̣n độc tài đảng trị đàn áp, và người dân vẫn phải xuống đường lên tiếng chống lại sự tàn phá môi trường, chống lại bạo quyền phục vụ nhóm thiểu số, th́ NGÀY ĐÓ CŨNG VẪN CHỈ LÀ THẤT BẠI.

 

Chú cũng biết các cháu dư trí khôn, thừa suy nghĩ để chẳng thể bị ai lợi dụng, xúi dục được. Đánh giá các cháu như thế, thiệt là coi thường các cháu quá. Các cháu đă học được bài học của ông bác nhân cơ hội nhảy lên cướp chính quyền năm 1945 rồi, chẳng lẽ kém đến độ, lại để cho ông thủ tướng, ông tổng thống cầu bơ cầu bất, ở măi đâu đâu, xúi dục xuống đường để ăn đ̣n?

 

Người trẻ ngày nay đă dư tuổi suy xét, đă một lần đạp cứt, chẳng lẽ lại dốt đến độ thấy đống cứt lù lù ra đó mà c̣n đạp vào? Nói thế quá đủ, chú chẳng muốn bàn đến những khía cạnh khác làm ǵ cho mất thời giờ của các cháu.

 

Tóm lại, những việc các cháu làm ngày hôm qua, những khuôn mặt mới lần đầu xuất hiện, tuy c̣n e dè sợ sệt ấy, trong con mắt chú, mới thật là những con người V̀ CHÍNH NGHĨA, V̀ ĐẠI CUỘC, DÁM ĐỨNG RA VỚI L̉NG CAN ĐẢM HƠN AI HẾT.

 

ĐỪNG NẢN L̉NG, CỨ CẮM CÚI TRÊN CON ĐƯỜNG M̀NH ĐĂ CHỌN.

Chú tin rằng một ngày gần đây, cái cây bưởi TỰ DO DÂN CHỦ NHÂN QUYỀN mà các cháu đang chăm bón đó, sẽ nở thật nhiều hoa, sẽ đậu rất nhiều trái. Cái giống nó ngọt sẵn, trái nó ra, cũng sẽ chỉ có chất ngọt lịm mà thôi. Tin chú đi, cái quả đó một khi đă nếm thử một lần, người ta sẽ nhớ măi.

 

CHÚC CÁC CHÁU VỮNG BƯỚC và THÀNH CÔNG TRONG MỘT NGÀY THẬT GẦN.

 

 

THẤT BẠI, KHÔNG PHẢI LÀ TÉ NGĂ, NHƯNG LÀ KHÔNG CỐ GẮNG ĐỨNG DẬY.

(Lá thư thứ 2 gởi các cháu cũng về chuyện xuống đường 5 tháng 3)

 

Chú chẳng lấy thí dụ từ các vĩ nhân nào cả, nhưng chú muốn dùng chính công việc làm của các cháu để thí dụ. Chẳng phải là để tâng bốc nhau hay khoe khoang ǵ, nhưng muốn gởi đến một thông điệp. Đó là từ nơi con người các cháu, những con người thường, thật thường nhưng với một ḷng tin dũng cảm, một ư chí sắt đá, nhất định không chịu lùi bước, nhất định không để sự sợ hăi nó lấn áp.

 

Những dũng khí đó, nó toát ra từ những tâm hồn, những trái tim hướng về LẼ PHẢI và CÔNG LƯ. Không chịu khuất phục, ngửng cao đầu, bước xuống đường ĐỐI DIỆN cái đám đông của bạo quyền với dùi cui và bạo lực.

 

Bước đường tranh đấu cho lẽ phải và chính nghĩa nó không đơn giản, nó không phải cứ chỉ muốn là được, muốn là sẽ tung tăng nhảy chân chim trên cánh đồng hoa cỏ thênh thang. Nhưng ngược lại, nó dẫn đến những ǵ không đoán trước được cho từng người. Sẽ có nhiều người ngă quị trong đớn đau, tủi nhục, qua việc tấn công đến từ nhiều phía, nhưng nếu nhất định không ngồi lại, nhất định kiên quyết đứng lên tiếp tục, th́ cái đích đó, sớm muộn cũng phải tới. Các cháu phải vững tin điều đó.

 

Lịch sử cho chúng ta thấy, chưa có một cuộc vùng lên tranh đấu cho chính nghĩa và lẽ phải nào trên đất nước này, và trên cả thế giới, mà không có ngày thành công.

 

Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu là một khoảng thời gian dài khủng khiếp cho một dân tộc. Vậy mà ông cha ta vẫn đứng dậy, từ hết ngă quị này, đến gục xuống khác. Những vị tiền nhân ấy luôn kiên cường, luôn bất khuất, nhất quyết chống tay đứng dậy và đi tới. Người sau nối bước người trước, thế hệ này tiếp tục con đường gian nan tưới bằng máu và nước mắt của thế hệ đă qua, cứ thế mà đi tới. Cái ư chí đó, cái t́nh yêu thương quê hương, dân tộc, giống ṇi đó, luôn cuồn cuộn, chưa bao giờ ngưng chảy trong ḍng máu anh hùng của dân tộc Việt.

 

DÂN TỘC NÀY ĐĂ CÓ BIẾT BAO NHIÊU LẦN QUỊ NGĂ TRƯỚC QUÂN THÙ V̀ CUỘC CHIẾN KHÔNG CÂN SỨC, NHƯNG CHƯA BAO GIỜ CHỊU NẰM XUỐNG - DÂN TỘC NÀY VẪN LUÔN ĐỨNG DẬY VÀ ĐI TỚI.

 

Thời của các cháu ngày nay cũng thế. Các cháu đă chịu bao nhiêu khốn khổ, o ép, đè nén, đă bị dồn vào đường cùng, đă bị cướp đi cái nguồn sống một cách có hệ thống và “theo đúng qui tŕnh” như họ vẫn thường nói. Cái sự sống cheo leo của dân tộc Việt đang bị họ bóp nghẹt qua những dự án kư kết với Tàu, qua những món tiền thuế tận thu ngập mặt, qua sự ḅn rút tiền của chuyển ra nước ngoài, qua những tàn phá nguồn mưu sinh sông ng̣i, biển đất có chủ đích trên toàn quốc. Sự tức giận đă đến lúc phải trào dâng biến thành hành động. Và hành động sẽ chỉ bị cản trở chứ không thể bị dập tan được.

 

Chú vẫn c̣n nhớ, ngày c̣n bé khoảng 9-10 tuổi, lần đầu tiên chú tập đi xe đạp. Anh chú giữ yên xe cho chú đạp, mặc dù tin tưởng vào “người lớn” một tay giúp đỡ ḿnh nhưng trong ḷng lại dấy lên đủ mọi cảm giác, sợ té ngă, sợ ḿnh yếu đuối trước một công việc to tát chưa bao giờ thử qua, lại c̣n nghi ngờ về khả năng của chính bản thân. Chắc các cháu cũng đă từng trải qua những cảm giác này, phải không nào?

 

Thế rồi, có ai mà chẳng ít là vài lần té ngă, vài lần sứt đầu gối, trầy cùi chỏ? Chú c̣n tệ hơn ai hết, có lần té dập cả môi, lung lay mấy cái răng cửa nữa ḱa. Mỗi lần leo lên xe đạp là sợ co dúm người, nhưng chú cháu ḿnh có đứa nào bỏ cuộc đâu? Không té ngă trầy da tróc vảy, th́ làm sao hôm nay có thể cưỡi xe gắn máy chạy vù vù được?

 

Chú lại nhớ tới ngày đầu tiên mon men lội xuống mé bờ sông lần đầu tập bơi với chúng bạn. Ôi, cái cảm giác sợ hăi đến giờ vẫn c̣n mường tượng ra được. Có lẽ trên đời này, không có cái ǵ sợ khủng khiếp cho bằng cái cảm giác hụt hẫng giữa ḍng nước mà không biết bơi, cho dù nó chỉ sâu hơi ngập qua đầu một tí … Vậy mà, nhát gan đến như chú, uống bao nhiêu là nước sông, cũng c̣n biết bơi. Sợ muốn chết, nhưng vẫn phải can đảm để vượt qua nỗi sợ hăi …

 

TRÊN ĐỜI NÀY, CÓ CÁI G̀ MUỐN ĐẠT ĐƯỢC MÀ KHÔNG PHẢI TRẢ GIÁ ĐÂU?

 

Chú nghĩ, khi đi biểu t́nh đ̣i hỏi quyền lợi căn bản của người dân, đ̣i hỏi nhà nước phải đóng cửa Formosa, và xa hơn thế nữa, xuống đường biểu t́nh để đ̣i lại TỰ DO, DÂN CHỦ, và NHÂN QUYỀN, mà các cháu, ai cũng biết trước qua những tin tức truyền lại, qua những h́nh ảnh trên FB, với những roi đ̣n đổ máu, với những đánh đập, với những tù tội, THỬ HỎI CÓ AI KHÔNG SỢ?

 

NÓ C̉N ĐÁNG SỢ GẤP TRĂM LẦN HƠN CẢ TÉ XE ĐẠP,

NÓ C̉N ĐÁNG SỢ GẤP CHỤC LẦN HƠN CẢ UỐNG NO MỘT BỤNG NƯỚC SÔNG.

 

Cuộc đời con người là những chuỗi năm tháng dài:

 

PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NHỮNG THỨ MÀ TA CHƯA TỪNG ĐỐI DIỆN, và ĐỐI DIỆN TH̀ PHẢI CÓ TÉ NGĂ. NHỮNG TÉ NGĂ CHỒNG CHẤT CỦA CUỘC ĐỜI ĐÓ, ĐƯỢC THIÊN HẠ ĐÓNG CHO HAI CHỮ THẤT BẠI.

 

NHƯNG THẬT SỰ, NGƯỜI TA CHỈ THẤT BẠI NẾU CHẤP NHẬN NGỒI BỆT XUỐNG, ÔM VẾT SƯỚC RỈ MÁU MÀ KHÔNG ĐỨNG DẬY CẮN RĂNG LÀM LẠI.

 

Những vết thẹo mờ nhạt trên đầu gối, ở khuỷu tay hay trên thân thể, chính là những dấu tích c̣n sót lại NHẮC NHỞ CHO CHÚNG TA RẰNG, M̀NH ĐĂ MỘT LẦN CẮN RĂNG NUỐT CÁI ĐAU ĐỂ ĐỨNG LÊN TIẾP TỤC.

 

 

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Phạm Giao Thanh

 

 

Tin Tức - B́nh Luận     Vinh Danh QLVNCH     Audio Files     Tham Khảo     Văn Học Nghệ Thuật     Trang Chính